Nhạc nềnPuppeteer

Bóng Ma Trong Con Hẻm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông Chợ Lớn vẫn chưa có dấu hiệu dứt hạt. Nước từ những mái tôn thấp lè tè của Hẻm 148 Xóm Đất đổ xuống xối xả, tạo thành những dòng thác nhỏ đục ngầu, cuộn theo rác thải công nghệ và những đoạn dây cáp đồng mục nát trôi nổi trên mặt đường nhựa bong tróc. Mùi ozone nồng nặc trộn lẫn với mùi sình lầy ẩm mốc bốc lên từ những cống rãnh nghẹt cứng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt đến khó thở.


Trần Thế An bước ra khỏi tiệm sửa máy tính của Lê Quốc Khánh, kéo sụp chiếc mũ kaki sờn cũ xuống sát trán. Tai trái của anh vẫn rền rĩ một tiếng rít cơ học ở tần số 19kHz—di chứng vĩnh viễn từ sự cố chập mạch Phổ Âm Kính vài giờ trước. Tiếng ù tai ấy không giống như tiếng gió thổi, mà nó đều đặn, sắc nhọn như một chiếc đinh sắt đang găm chặt vào thùy thái dương bên trái, liên tục nhắc nhở anh về sự mong manh của đại não mình.


[CẢNH BÁO: NGƯỠNG QUÁ TẢI NHẬN THỨC DUY TRÌ Ở MỨC 30%]


An khẽ nhíu mày, cơn đau nhức âm ỉ lan tỏa từ vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải xuống tận bả vai. Anh đưa bàn tay phải lên, lén xé một vạt vải mỏng từ gấu chiếc áo khoác kaki sờn rách của mình, quấn chặt lấy cổ tay trái. Vết rách sâu do dây kẽm gai ở bãi phế liệu vẫn đang rỉ máu đỏ sẫm. Dòng nước mưa bẩn thỉu đầu hẻm bám vào vết thương, mang theo những hóa chất rò rỉ từ nguồn nước sinh hoạt nhiễm độc, khiến vết rách nóng rát và bắt đầu có dấu hiệu sưng tấy nhẹ. Anh nghiến răng chịu đựng, không để lộ một tiếng rên rỉ. Trong thế giới của kẻ lẩn trốn, bất kỳ biểu hiện yếu đuối nào cũng có thể là ngòi nổ dẫn đến sự diệt vong.


Nhìn ra đầu hẻm, ánh đèn neon màu xanh lam lạnh lẽo của Bốt dân phòng số 4 Chợ Lớn xuyên qua màn mưa dày đặc, cắt nát bóng tối thành những vệt sáng sắc cạnh. Đội Cảnh sát Tư tưởng Cửu Long dưới sự chỉ huy của Đại úy Lâm Thế Vũ đã lập chốt kiểm soát toàn diện. Những chiếc rào chắn kim loại xung điện từ được dựng lên, cô lập hoàn toàn Hẻm 148 với các trục đường chính của phố cổ. Trên đỉnh bốt gác, chiếc camera thông minh liên tục xoay quét, phát ra những tia laser định vị màu đỏ mảnh như sợi chỉ.


An biết mình đang nằm trong danh sách Cấp F—kẻ bị đào thải nguy hiểm. Nếu anh để camera quét trúng gương mặt hoặc nhận diện dáng đi khập khiễng, hệ thống AI trung tâm của tập đoàn sẽ lập tức phát tín hiệu báo động đỏ, và đặc vụ của Lâm Thế Vũ sẽ ập đến cưỡng chế tẩy não anh vĩnh viễn.


Anh bắt đầu di chuyển, áp dụng nghiêm ngặt Quy tắc "Không nhìn trực diện vào camera thông minh". An hơi khom lưng, cúi đầu nghiêng một góc 45 độ để vành mũ kaki che khuất hoàn toàn vùng mắt khỏi tầm quét của tia laser đỏ. Anh bước đi chậm rãi, chủ động điều chỉnh nhịp chân để đánh lừa thuật toán nhận diện dáng đi của AI. Mỗi bước đi là một sự tính toán lạnh lùng giữa nhịp quét của camera và những khoảng tối dưới bóng râm của các bó cáp điện sa trĩu đầu người.


Khi lách qua ngách hẹp bên cạnh một bức tường tôn rỉ sét ẩm ướt, thính giác siêu nhạy của An—nhờ kỹ năng lọc nhiễu âm thanh thính giác—bắt được một tiếng động lạ. Giữa tiếng mưa gầm rú trên mái tôn và tiếng vo vo trầm đục của máy phát sóng bốt dân phòng, có tiếng thở dồn dập, đứt quãng và tiếng ma sát của vải sợi rẻ tiền vào vách tôn.


An đứng im trong bóng tối, nín thở. Đôi mắt thâm quầng của anh đảo nhanh qua khe hẹp.


Đó là Trương Mập.


Gã đàn ông mập mạp, da mặt bóng dầu đang đứng co rúm người trong góc khuất của vách tôn, cách bốt dân phòng số 4 chưa đầy mười mét. Bộ đồ thun chật ních của hắn sũng nước, dính bết vào người. Tay hắn run rẩy nắm chặt chiếc điện thoại thông minh giá rẻ—loại thiết bị lậu không đăng ký định danh. Trên màn hình điện thoại, giao diện ứng dụng chỉ điểm của ban tự quản địa phương đang nhấp nháy ánh sáng vàng cam nhạt. Hắn đang cố gắng tải lên một hình ảnh mờ nhòe chụp từ phía sau gác mái tiệm sửa xe Lý Quán Thánh—nơi trú ẩn cũ của An.


Trương Mập muốn báo cáo vị trí của An để đổi lấy Điểm nhận thức số (Bio-Credits). Điểm số của hắn đang ở mức Cấp E nguy hiểm, và hắn cần khoản Bio-Credits này để thanh toán khoản nợ lậu với ban tự quản và mua thuốc an thần chính hãng.


Một kẻ chỉ điểm ngay trong lòng cộng đồng nghèo khổ. Biểu tượng của sự tha hóa nhận thức khi đối mặt với lợi ích sinh tồn ngắn hạn.


An không dùng bạo lực. Anh biết nếu tiếng động vật lý phát ra lúc này, lính tuần tra của Lâm Thế Vũ đứng cách đó mười mét sẽ lập tức nổ súng xung điện từ. Anh bước nhẹ không tiếng động, áp sát Trương Mập từ phía sau bóng tối. Một bàn tay lạnh ngắt, quấn băng gạc đẫm nước mưa của An đột ngột áp mạnh vào bả vai Trương Mập, đẩy gã lún sâu vào vách tường tôn ẩm ướt.


Trương Mập giật nảy mình, định há miệng kêu cứu nhưng họng súng giả—thực chất là đầu cảm biến bằng đồng đỏ của chiếc máy quét Phổ Âm Kính hỏng được An giấu dưới vạt áo khoác—đã ấn mạnh vào mạn sườn hắn. Sự lạnh lẽo của kim loại khiến Trương Mập đông cứng, mồ hôi hột hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên gương mặt béo phì.


"Im lặng. Nếu mày muốn giữ lại chút nhận thức cuối cùng," An thì thầm sát tai Trương Mập, giọng nói trầm ấm nhưng lạnh thấu xương, mang theo tần số rung động đều đặn của một kẻ kiểm soát hành vi chuyên nghiệp.


An sử dụng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô". Dưới ánh sáng neon xanh nhạt hắt ra từ đầu hẻm, anh quan sát kỹ gương mặt Trương Mập. Đồng tử của gã mập co rút tối đa—biểu hiện của sự sợ hãi tột độ trước cái chết. Khóe miệng hắn giật nhẹ mười hai lần trong vòng một giây, hai vai khẽ co rụt lại. Hắn đang dối trá và tìm kiếm lối thoát.


"Anh... anh An... tôi không có ý gì... tôi chỉ..." Trương Mập lắp bắp, cố lách người để đưa chiếc điện thoại vào tầm nhìn của camera bốt gác ngoài hẻm.


"Mày đang cố tải ảnh gác mái của tao lên hệ thống," An ngắt lời, áp dụng Quy trình "Đọc nguội" (Cold Reading) để bẻ gãy lớp phòng ngự tâm lý của gã. "Mày cần ba mươi Bio-Credits trước sáu giờ sáng mai để gia hạn thẻ cư trú Cấp E. Con trai mày đang bị sốt co giật ở phòng trọ phía sau, và mày không có tiền mua An Thần Kính. Mày nghĩ việc bán đứng tao sẽ cứu được gia đình mày?"


Gương mặt Trương Mập lập tức xám ngoét. Hắn nhìn An như nhìn một bóng ma thực sự. Làm sao gã thám tử lập dị này có thể biết rõ hoàn cảnh của hắn đến thế? Thực chất, An chỉ phân tích trang phục dính đầy bột phấn trẻ em của Trương Mập, vết xước mới trên thẻ định danh Cấp E đeo ở cổ hắn, và sự bồn chồn lo âu đặc trưng của những kẻ nghèo khổ đang bị dồn vào đường cùng.


"Nhưng... nếu không có điểm số... tụi dân phòng sẽ trục xuất cha con tôi ra bãi rác ngoại ô..." Trương K mập mếu máo, ngón tay hắn vẫn lén đặt trên nút 'Gửi' của ứng dụng chỉ điểm.


An không lay chuyển. Anh đưa bàn tay phải ra khỏi túi quần, ngón tay trỏ bắt đầu gõ nhẹ, đều đặn lên ngực Trương Mập theo nhịp điệu cơ học 19Hz.


Tách. Tách. Tách.


Nhịp gõ 19Hz—tần số sóng Beta thấp—gây ra một áp lực tiềm thức cực mạnh lên hệ thần kinh đang căng thẳng của Trương Mập. Nó bắt chước nhịp tích tắc của chiếc bật lửa Zippo mỏ neo, cưỡng ép nhịp tim của gã mập phải điều hòa chậm lại, đồng thời kích hoạt nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong đại não hắn.


"Mày nghĩ Cửu Long sẽ trả điểm cho mày?" An thì thầm, giọng nói như rót chất độc vào tai đối phương. "Tao đã xem cuốn sổ chi tiêu bẩn của ban tự quản. Bà Xuân đã đóng băng toàn bộ quỹ hỗ trợ Cấp E của khu này từ tuần trước để chuyển về Tháp trung tâm. Khoản nợ Bio-Credits của mày là bất hợp pháp. Ngay khi mày bấm nút gửi, hệ thống AI sẽ tự động dán nhãn mày là 'nhân chứng có hành vi đáng ngờ' để quỵt tiền hối lộ. Chúng sẽ không cho mày điểm số. Chúng sẽ cử đặc vụ số 12 đến xóa sạch ký ức của mày để bịt đầu mối về vị trí của tao."


Trương Mập run rẩy dữ dội. Lời nói của An đánh trúng vào nỗi hoài nghi âm ỉ bấy lâu nay của cư dân ổ chuột đối với sự tàn bạo của tập đoàn. Khóe mắt hắn co giật mạnh, ngón tay đặt trên màn hình điện thoại bắt đầu lảng tránh.


"Tôi... tôi..."


Đúng lúc đó, một tiếng còi hú chói tai vang lên từ bốt dân phòng số 4. Đại úy Lâm Thế Vũ bước ra khỏi bốt gác, tay cầm chiếc thiết bị quét sóng não cầm tay có đầu dò phát ra ánh sáng đỏ rực.


"Tất cả đặc vụ chú ý! Phát hiện dao động điện từ bất thường tần số thấp tại ngách hẻm phía tây! Tiến hành quét sinh trắc học trực tiếp từng người!" Giọng Vũ lạnh lùng vang lên qua loa phóng thanh.


Luồng ánh sáng đỏ của máy quét bắt đầu quét dọc theo vách tường tôn rỉ sét, tiến sát về phía ngách hẻm tối tăm nơi An và Trương Mập đang đứng đối chất.


Căng thẳng tột độ bao trùm không gian hẹp. Trương Mập nhận ra cơ hội thoát thân cận kề. Sự hèn nhát và bản năng sinh tồn ích kỷ trỗi dậy, đè bẹp nỗi sợ hãi tâm lý mà An vừa tạo ra. Hắn trợn trừng mắt, lách mạnh người ra khỏi tầm khống chế của An, hướng thẳng về phía ánh sáng bốt gác.


Đèn quét sinh trắc học từ bốt gác dân phòng quét qua vạt áo của An, trong khi Trương Mập đang há miệng chuẩn bị kêu cứu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!