Mỏ Neo Sinh Tử
Tiếng gầm rú của khối động cơ mười tấn rít lên điên cuồng giữa màn mưa bong bóng của cơn bão nhiệt đới đang nhấn chìm Chợ Lớn. Chiếc xe tải bốc xếp hạng nặng lao đi như một con thú điên trên trục đường Nguyễn Trãi ngập nước, bánh lốp cỡ lớn nghiến rít, hất tung những luồng nước đục ngầu cao quá đầu người. Phía sau, ba luồng ánh sáng halogen màu xanh lam lạnh lẽo từ xe bọc thép của Cảnh sát Tư tưởng Cửu Long liên tục quét qua kính chiếu hậu vỡ nát. Đại úy Lâm Thế Vũ đang bám đuổi với tốc độ tự sát. Những loạt đạn xung điện từ bắn sượt qua sườn xe tải, xé toạc màn mưa bằng những vệt chớp xanh lét, sặc mùi ozone và nhựa cháy.
Bên trong cabin, bầu không khí ngột ngạt đến mức nghẹt thở. Hùng Sắt ghì chặt vô lăng bằng tay phải, bắp thịt cuồn cuộn gồng lên để giữ thăng bằng cho chiếc xe mười tấn đang chao đảo trên mặt đường trơn trượt. Cánh tay trái của anh bị một mảnh kính chắn gió lớn găm sâu, máu tươi tuôn ra xối xả, chảy dọc theo cẳng tay rồi nhỏ tong tòng xuống sàn cabin. Vết bỏng do đạn xung điện bên vai phải sém đen, bốc khói khét lẹt mỗi khi nước mưa hắt vào từ ô kính vỡ. Hùng nghiến răng, cơ mặt co rúm vì đau đớn, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào khoảng không mờ mịt phía trước.
"Anh An! Tỉnh lại đi anh An! Đừng bỏ cuộc lúc này mà!" Hùng Sắt hét lên, giọng khàn đặc, át cả tiếng gió bão gào rít qua khe kính vỡ.
Trên băng ghế phụ, Trần Thế An nằm co quắp. Thân hình cao gầy của anh giật lên từng đợt vô thức, các đầu ngón tay co quắp như những gọng kìm rỉ sét. Máu tươi ấm nóng từ hai lỗ mũi vẫn liên tục tràn ra, hòa cùng dòng máu đỏ sẫm rỉ từ khóe tai trái và khóe miệng, thấm đẫm chiếc cổ áo khoác kaki sờn cũ bọc chì. Võng mạc mắt phải xuất huyết hoàn toàn, biến tròng mắt thành một màu đỏ ngầu dị dạng. Tai trái của anh không còn nghe thấy tiếng động cơ hay tiếng sấm sét bên ngoài, chỉ có một tiếng o o đơn điệu ở tần số 19Hz rít lên liên tục như một mũi khoan thép cắm sâu vào thùy thái dương.
Đại não của An lúc này là một chiến trường phân rã. Ngưỡng quá tải nhận thức 100% đã bẻ gãy hoàn toàn pháo đài nhận thức của anh. Trong bóng tối sâu thẳm của cơn hôn mê, bản ngã của Trần Thế An bị hòa tan vào một bể ký ức chắp vá, hỗn loạn. Anh thấy mình đứng trên bến cảng Quận 5 dưới danh nghĩa một gã trưởng toán gác cảng trung niên, tay cầm đèn bão, mắt nhìn những thùng phuy hóa chất Lãng Quên-09 đang được bốc dỡ. Rồi cảnh tượng đột ngột sụp đổ, anh lại thấy mình là đứa trẻ mười lăm năm trước, tỉnh dậy trong phòng thí nghiệm Tuyết Sơn lạnh lẽo với vết sẹo mổ còn rỉ máu trên cổ. Giữa những mảnh vỡ ký ức đó, gương mặt dịu dàng của Phan Hoài Thu hiện ra, cô mỉm cười u uất dưới cơn mưa Chợ Lớn, nhưng ngay lập tức, gương mặt cô bị xé toạc bởi tiếng cười điên cuồng của Đặc vụ số 09.
"Anh không phải là Trần Thế An..." Một giọng nói thì thầm vang lên từ thùy thái dương của anh. "Mọi thứ anh nhớ đều là giả. Anh chỉ là một mảnh vá của đám đông."
Lê Hoài Phương bám chặt vào thành ghế phía sau cabin, mái tóc cắt ngắn đẫm nước mưa bết vào trán. Cô nhìn gương mặt xám ngoét, đồng tử giãn nở hoàn toàn mất đi phản xạ ánh sáng của An mà lòng bàn tay lạnh ngắt. Cô vội vã bật chiếc bộ đàm lậu kết nối với bác sĩ Lâm Hoài Nam đang túc trực ở phòng khám ngầm.
"Bác sĩ Nam! An đang co giật dữ dội! Máu chảy ra từ tai và mũi nhiều hơn rồi! Tôi có nên tiêm khẩn cấp hoạt chất đóng băng Khẩn Cấp-10 cho anh ấy không?" Phương hét vào bộ đàm, tay kia lục tìm ống tiêm tự động trong túi y tế.
Tiếng rè rè chói tai vang lên từ bộ đàm, giọng bác sĩ Nam đứt quãng nhưng đầy khẩn trương: "Không được tiêm! Tuyệt đối không được tiêm Khẩn Cấp-10 lúc này! Nhịp tim của An qua máy quét định vị sinh học đang tụt xuống dưới bốn mươi nhịp một phút. Đại não anh ấy đang tự ngắt kết nối để tự vệ. Nếu cô tiêm hoạt chất đóng băng vào lúc này, thùy thái dương sẽ bị đình chỉ vĩnh viễn, tim anh ấy sẽ ngừng đập ngay lập tức!"
"Vậy tôi phải làm gì? Anh ấy sắp chết não rồi!" Phương hét lên, nước mắt hòa lẫn nước mưa chảy tràn trên má.
"Mỏ neo! Cô phải tìm mỏ neo thính giác của anh ấy!" Giọng bác sĩ Nam gầm lên qua bộ đàm. "Hạt giống nhận thức trong não An hoạt động dựa trên các tần số điện từ liên kết với cảm xúc mạnh. Chỉ có những kích thích thính giác có ý nghĩa cảm xúc sâu sắc mới có thể cưỡng ép các synapse tái thiết lập liên kết trước khi thùy thái dương bị hoại tử hoàn toàn!"
Phương buông bộ đàm, đầu óc cô hoạt động với tốc độ của một phóng viên điều tra kỳ cựu. Mỏ neo thính giác. Cô nhớ lại những ghi chép của mình về thói quen của An. Anh luôn gõ nhịp 19Hz để tự trấn an. Và chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen—kỷ vật duy nhất của Phan Hoài Thu.
Phương nhoài người tới, thọc tay vào túi quần phải của An. Ngón tay cô chạm vào lớp vỏ kim loại thô ráp, lạnh ngắt của chiếc bật lửa Zippo. Cô giật phăng nó ra. Lớp vỏ đồng đã bị mòn vẹt ở các góc, hằn rõ những vết xước cơ học của thời gian. Cô áp sát chiếc bật lửa vào sát tai trái của An, nơi tiếng o o 19Hz đang tàn phá nhận thức của anh.
*Tách. Tách. Tách.*
Phương dùng ngón tay cái liên tục bật mở nắp bật lửa, tạo ra những tiếng động kim loại thanh giòn, đều đặn. Cô gõ nhịp chiếc Zippo lên xương thái dương của An, cố gắng mô phỏng chính xác tần số 19Hz mà anh vẫn thường dùng để tự vệ nhận thức. Tiếng kim loại va chạm vang lên đều đặn giữa không gian cabin ngập tràn tiếng gầm rú của bão táp.
"An! Nghe tôi nói không? Anh là Trần Thế An! Anh phải tỉnh lại vì Mỹ Linh!" Phương hét lớn, tay kia nhanh chóng lục tìm trong chiếc ba lô vải rách của An, lôi ra con búp bê vải rách rưới của con gái anh. Cô biết bên trong con búp bê có giấu một máy ghi âm thô sơ ghi lại giọng nói của Mỹ Linh.
Phương giật phăng sợi dây tai nghe cắm từ máy ghi âm, nhét chặt hai đầu tai nghe vào tai An. Cô bấm nút Play cơ học trên thân máy.
Từ trong hai đầu tai nghe nhỏ bé, giọng nói non nớt, khản đặc nhưng vô cùng ấm áp của Trần Mỹ Linh vang lên, len lỏi qua tiếng o o tàn bạo của thùy thái dương: *"Ba ơi... Mỹ Linh đợi ba về bế... Ba gõ nhịp cho Mỹ Linh ngủ nhé... Ba đừng bỏ Mỹ Linh một mình..."*
Tần số âm thanh ru con ngọt ngào, trong sáng của đứa con gái nhỏ như một luồng điện dịu nhẹ, bắt đầu xoa dịu các synapse thùy trán đang bị kích ứng phóng xạ nhận thức nặng nề của An. Trong bóng tối của cơn hôn mê, những vệt sáng đỏ ngầu bắt đầu lắng xuống. Bản ngã phân mảnh của An như tìm thấy một sợi dây mỏ neo sinh học vững chắc, kéo anh ra khỏi bể ký ức hỗn loạn của gã trưởng toán gác cảng.
Tuy nhiên, cơn co thắt thùy thái dương vẫn chưa dừng lại hoàn toàn. Cơ thể An vẫn rung lên từng đợt, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu ở khóe môi.
"Chưa đủ! Cơn co giật vẫn còn mạnh quá!" Phương hét lên.
Hùng Sắt vừa bẻ lái tránh một chiếc xe máy bị bỏ lại giữa đường lụt, vừa hét lớn qua kẽ răng: "Có thùng đá lạnh phía sau cabin! Tôi dùng để ướp nước uống lúc bốc xếp! Lấy đá áp vào vết thương của ảnh đi!"
Phương lập tức hiểu ý. Cô nhoài người ra sau, mở nắp chiếc thùng nhựa nhỏ, bốc ra một cục đá lạnh lớn dính đầy bụi than cảng. Cô áp mạnh cục đá lạnh buốt vào vết thương rách sâu ở cổ tay trái đang sưng tấy nhiễm trùng rỉ mủ của An.
*Sự kích thích đau đớn thể xác cực hạn.*
Cái lạnh buốt thấu xương kết hợp với cơn đau nhói từ vết nhiễm trùng bị kích thích đột ngột hoạt động như một mỏ neo cảm xúc vật lý (Sensory Anchoring) tàn bạo. Hệ thần kinh cảm giác đau truyền tín hiệu khẩn cấp lên thùy đỉnh, đè bẹp các sóng thôi miên và ảo giác đang khóa chặt đại não An.
An trợn trừng hai mắt. Nhãn cầu rướm máu của anh lấy lại tiêu cự thực tại sau một tiếng hộc lớn. Anh nhoài người về phía trước, nôn mửa xối xả ra dịch vị dạ dày lẫn máu loãng xuống sàn cabin xe tải. Toàn bộ cơ thể anh run rẩy, mồ hôi lạnh vã ra đầm đìa như tắm.
"An! Anh tỉnh rồi!" Phương reo lên, tay vẫn giữ chặt chiếc Zippo.
An thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo khoác kaki bọc chì. Cơn đau đầu xé rách thùy thái dương dịu đi đôi chút, nhưng tai trái của anh giờ đây trống rỗng một cách đáng sợ. Anh cố gắng lục tìm trong trí nhớ của mình giọng hát ru ấm áp của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Nhã—ký ức duy nhất còn sót lại về thời thơ ấu thực sự của anh trước ca phẫu thuật cấy ghép mười lăm năm trước.
Nhưng không có gì cả. Chỉ có một khoảng trống lặng câm.
Cái giá tích lũy của việc đột phá Ngưỡng quá tải nhận thức 100% đã được thanh toán bằng máu. Vùng thùy thái dương lưu trữ ký ức về giọng nói của mẹ đẻ đã bị hoại tử nhẹ do dòng điện ngược từ Phổ Âm Kính. Anh đã mất đi vĩnh viễn mảnh ký ức thiêng liêng đó, đổi lấy sự tỉnh táo ngắn hạn để sinh tồn.
An nghiến răng chịu đựng nỗi đau đớn tinh thần tột cùng, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào chiếc máy tính xách tay cũ đang đặt trên đùi Phương. Chiếc USB chứa dữ liệu xuất kho bẩn mà anh vừa sao lưu từ nhà kho số 7 đang cắm ở cổng bên hông máy.
"Phương... giải mã... dữ liệu xuất kho... mau..." Giọng An khàn đặc, đứt quãng như tiếng kim loại ma sát.
Phương nhanh chóng gõ phím, mở giao diện giải mã tệp tin bảo mật của Cửu Long. Màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh ma quái, yêu cầu nhập mật mã giải mã ngược thuật toán chéo.
An đưa bàn tay phải run rẩy, các đầu ngón tay dính đầy máu và nước bẩn, gõ chậm rãi từng ký tự mật mã lên bàn phím: *7 - 3 - 9 - 1 - 5*—dãy mật mã ngắt nguồn khẩn cấp mà anh đã trích xuất được từ thùy thái dương của gã trưởng toán gác cảng trước khi gã chết não.
*Cạch.*
Thanh tiến trình giải mã trên màn hình máy tính chạy vụt lên 100%. Toàn bộ tệp dữ liệu xuất kho bẩn và danh sách các tài khoản ngân hàng nhận tiền hối lộ của ban tự quản Chợ Lớn hiện ra rõ ràng dưới dạng các bảng tính số học.
Phương nhanh chóng rà soát các dòng dữ liệu tài chính bẩn từ công ty con của tập đoàn Cửu Long chuyển cho ban tự quản địa phương. Đột nhiên, ngón tay cô khựng lại trên bàn phím. Đôi mắt sắc sảo của nữ phóng viên co rút lại, gương mặt cô tái nhợt đi dưới ánh sáng xanh của màn hình.
"An... anh nhìn dòng này đi..." Giọng Phương run rẩy, cô quay màn hình máy tính về phía An.
Trên màn hình, một dòng chữ đỏ rực hiển thị rõ ràng thông tin giao dịch tài chính bị mã hóa ngược:
*"Người thụ hưởng: Trịnh Kim Ngọc. Số tài khoản: BK-99382-CL. Nội dung: Phí im lặng hồ sơ Phan Hoài Thu. Số tiền: 50.000 Bio-Credits."*
An chết lặng. Toàn bộ cơ thể anh đông cứng lại như một bức tượng đá giữa cabin xe tải đang lao đi điên cuồng. Tiếng o o 19Hz trong tai trái dường như bùng phát trở lại, nhức nhối và tàn nhẫn hơn bất kỳ cơn đau thể xác nào.
Trịnh Kim Ngọc.
Người bạn thân chí cốt thời nghĩa sĩ, người đã cùng anh thề sống chết trên các nẻo đường điều tra cũ, người duy nhất anh tin tưởng để bảo vệ gác mái của cha con anh... thực chất chính là kẻ đã nhận tiền bẩn từ Cửu Long để im lặng trước cái chết oan khuất của Phan Hoài Thu. Ngọc đã bán đứng sự thật, bán đứng linh hồn của người vợ quá cố của An để đổi lấy sự an toàn giả tạo cho gia đình mình.
"Ngọc... tại sao..." An thầm thì, hai hàm răng nghiến chặt đến mức rỉ máu kẽ răng. Chiếc bật lửa Zippo trong tay phải anh bị siết chặt đến mức lớp vỏ đồng biến dạng nhẹ, các cạnh sắc găm sâu vào lòng bàn tay rách da rỉ máu.
Nỗi đau phản bội từ người anh em chí cốt như một nhát dao tẩm độc, đâm thẳng vào trái tim dằn vặt của An. Mọi ký ức đẹp đẽ về tình huynh đệ mười năm qua bỗng chốc biến thành một trò hề tàn nhẫn, được thêu dệt bằng những đồng tiền bẩn thỉu của tập đoàn Cửu Long.
*Uỳnh! Uỳnh!*
Cú tông mạnh từ phía sau húc văng chiếc xe tải bốc xếp lệch hẳn sang một bên đường. Chiếc xe bọc thép sơn đen xám của Đại úy Lâm Thế Vũ đã đuổi kịp, húc mạnh đầu xe thép dày vào phần đuôi xe tải của Hùng Sắt. Cú va chạm khốc liệt khiến toàn bộ cabin rung chuyển dữ dội, chiếc máy tính trên đùi Phương văng xuống sàn, màn hình nhấp nháy dòng chữ báo động đỏ.
Phía trước mặt, qua ô kính vỡ nát đầy nước mưa, rào chắn bê tông kiên cố của ngõ vào Chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu hiện ra đột ngột dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông bão.
"Hùng! Tránh ra!" Phương hét lên trong hoảng loạn.
Nhưng vô lăng xe tải đã bị kẹt cứng do cú đâm thủy lực từ phía sau, chiếc xe mười tấn mất kiểm soát lao thẳng về phía thềm đá cổ kính của ngôi chùa cổ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!