Nhạc nềnPuppeteer

Tiếng Sấm Sét Trên Cảng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn sương mù xám tro của Dung dịch ức chế thần kinh "Lãng Quên-09" vẫn cuồn cuộn tuôn ra từ các họng thông gió của Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long, nhuộm không gian bến cảng Quận 5 thành một màu xám xịt và chết chóc. Bên trong phòng điều khiển trung tâm, Trần Thế An đang quỳ sụp trên nền xi măng lạnh ngắt dính đầy dầu máy. Cánh tay trái của anh sưng tấy lên gấp đôi, vết thương rách sâu do kẽm gai rỉ sét rỉ ra dòng mủ vàng lẫn máu sẫm nóng ran. Cơn sốt nhiễm trùng huyết đang thiêu đốt từng tế bào, nhưng ngón tay trỏ phải của anh vẫn đặt trên bàn phím điều khiển của máy xóa ký ức di động.


Nhịp tim của An đập liên hồi như tiếng trống dồn dập. Tiếng ù tai trái vĩnh viễn ở tần số 19Hz giờ đây đã biến thành một chuỗi âm thanh rít buốt nhói, cố gắng bẻ gãy mọi sợi dây thần kinh còn tỉnh táo cuối cùng. Trên màn hình của Thiết bị quét sóng não cầm tay "Phổ Âm Kính", tệp dữ liệu thô trích xuất từ thùy thái dương của gã trưởng toán gác đang hiển thị dãy mật mã ngắt nguồn khẩn cấp: 7 - 3 - 9 - 1 - 5.


An dùng chút ý chí tàn tạ, dồn toàn bộ sức lực vào đầu ngón tay run rẩy. Anh nhấn mạnh từng phím một.


Bảy. Ba. Chín. Một. Năm.


*Cạch. Cạch.*


Một tiếng rít điện từ chói tai vang lên từ hệ thống trung tâm. Chiếc ba lô phát sóng não khổng lồ sau lưng Đặc vụ số 12 đột ngột phụt ra một luồng khói xanh khét lẹt, ánh đèn strobe nhấp nháy đỏ rực trên đỉnh máy vụt tắt ngấm. Giao thức "Vệ Sinh Nhận Thức" diện rộng bị cưỡng chế ngắt nguồn khẩn cấp. Nhóm mười cư dân nghèo khổ của Xóm Đất đang quỳ sụp dưới đất, vốn đã nhắm mắt chờ đợi bản án lãng quên vĩnh viễn, bỗng ngơ ngác ngẩng đầu lên. Họ vẫn nhớ. Ký ức của họ không bị xóa sạch.


Nhưng ngay khoảnh khắc dòng điện ngắt kết nối, một luồng xung phản hồi cực mạnh từ Phổ Âm Kính dội ngược thẳng vào vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải của An. Hạt giống nhận thức cấy ghép mười lăm năm trước như bị kích nổ.


Ngưỡng quá tải nhận thức 100% chính thức bùng phát.


Đó không còn là những cơn đau đầu thông thường. Đó là sự sụp đổ hoàn toàn của pháo đài nhận thức. Trong một phần nghìn giây, đại não của An bị xé toạc thành hàng vạn mảnh vỡ. Ký ức cận tử của y tá Nguyễn Thị Lan, tiếng gào khóc của những đứa trẻ nghèo Xóm Đất, mùi khói quế chi ấm nồng của tiệm thuốc Trương Gia, và cả nụ cười u uất của người vợ quá cố Phan Hoài Thu... tất cả đồng loạt tràn vào thùy thái dương với cường độ của một vụ nổ hạt nhân nhận thức.


An ngã gục xuống sàn nhà kho rỉ sét. Đồng tử hai mắt giãn nở tối đa, hoàn toàn mất đi phản xạ với ánh sáng đèn neon đỏ xoay tròn trên trần. Máu tươi ấm nóng bắt đầu tràn ra từ hai lỗ mũi, rỉ qua khóe tai trái và khóe miệng, hòa cùng dòng nước mưa bẩn thỉu đang tràn vào từ khe cửa sổ. Cơ thể anh co giật dữ dội, các cơ co quắp lại như một cái xác không hồn bị dòng điện cao áp chạy qua. Anh không còn nhìn thấy gì ngoài một màu đỏ ngầu của màng sương máu xuất huyết võng mạc, không còn nghe thấy gì ngoài tiếng hét của hàng vạn giọng nói vô hình đang gào thét trong đại não.


Đặc vụ số 12 lầm lì bước lại gần. Gã nhìn chiếc máy xóa ký ức di động đã bị cháy hỏng mạch điều khiển, rồi cúi xuống nhìn Trần Thế An đang co giật trong vũng máu. Gương mặt gã dưới chiếc mặt nạ phòng độc bọc chì không hề có một chút biểu cảm. Đối với một công cụ xóa dấu vết vô cảm của tập đoàn Cửu Long, kẻ phá hoại trước mặt đã không còn giá trị khai thác nhận thức. Hắn là một mối đe dọa cần được vệ sinh vĩnh viễn.


Đặc vụ số 12 chậm rãi rút khẩu súng lục giảm thanh dắt bên hông. Họng súng đen ngóm, lạnh lùng chĩa thẳng vào giữa trán An. Ngón tay trỏ của gã đặt trên cò súng, từ từ siết chặt.


"An! Tránh ra!"


Tiếng hét của một người phụ nữ vang lên đứt quãng qua tiếng sấm sét gầm rú bên ngoài bến cảng. Đó là Lê Hoài Phương. Cô đang đứng bên ngoài vách tôn rách của nhà kho, hai tay siết chặt chiếc máy ảnh cơ cũ, bất lực nhìn họng súng đang chĩa vào đầu đồng minh của mình. Nhưng cơ thể An hoàn toàn liệt vận động, anh nằm im lịm giữa vũng máu, tâm trí bị khóa chặt trong một vòng lặp ký ức kinh hoàng vô tận.


*Đoành!*


Không phải tiếng súng giảm thanh. Đó là một tiếng nổ cơ học khổng lồ làm rung chuyển toàn bộ kết cấu thép của Nhà kho số 7.


Cánh cửa tôn rỉ sét dày hai lớp ở lối vào chính bỗng chốc bị húc sập hoàn toàn. Tiếng sắt thép va chạm chói tai vang lên giữa đêm giông bão. Một chiếc xe tải bốc xếp hàng hóa hạng nặng dùng ở bến cảng—loại xe chuyên dụng có khung thép bảo vệ cabin dày ba phân—lao thẳng vào trong nhà kho với động năng khủng khiếp. Những tấm tôn rách bay tứ tung, bụi xi măng và tia lửa điện từ các đường dây bị đứt phun ra xối xả.


Ngồi sau vô lăng là Hùng Sắt. Gương mặt thanh niên bốc xếp vạm vỡ đẫm nước mưa và mồ hôi, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ. Anh mặc chiếc áo ba lỗ dính đầy bụi than cảng, bắp tay cuồn cuộn gân guộc siết chặt vô lăng, đạp lút ga cưỡng ép chiếc xe tải nặng mười tấn quét qua các thùng phuy hóa chất rỉ sét.


"Lũ chó chết Cửu Long! Tránh xa anh An ra!"


Hùng Sắt hét lên, giọng nói bộc trực đầy phẫn nộ át cả tiếng còi báo động. Chiếc xe tải không hề giảm tốc, lao thẳng về phía Đặc vụ số 12. Gã đặc vụ buộc phải lộn người ra phía sau một container thép để tránh cú đâm trực diện. Chiếc xe tải tông sầm vào bệ bê tông sát phòng điều khiển, tạo ra một chấn động mạnh khiến vách kính vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ.


Hùng Sắt lập tức đạp cửa cabin nhảy xuống. Tay phải anh lăm lăm chiếc móc sắt bốc xếp bằng thép đúc—công cụ lao động hàng ngày tại cảng nay đã biến thành một thứ vũ khí tự vệ đáng sợ. Hai gã đặc vụ tuần tra từ góc tối lao ra, tay cầm dùi cui điện nhấp nháy xanh định khống chế Hùng.


Với sức mạnh thể chất vượt trội của một lao động chân tay cường độ cao, Hùng Sắt không hề nao núng. Anh vung mạnh chiếc móc sắt, tạo ra một đường vòng cung xé gió. Tiếng *Keng* chói tai vang lên khi chiếc móc sắt gạt phăng dùi cui điện của gã đặc vụ đầu tiên, lực đánh mạnh đến mức cổ tay gã đặc vụ phát ra tiếng rạn xương rắc nhẹ. Hùng tiếp tục xoay người, dùng bả vai rộng húc mạnh vào lồng ngực gã thứ hai, đẩy gã văng xa ba mét, đập lưng vào thùng phuy hóa chất.


"Lên xe! Tất cả lên thùng sau mau!" Hùng Sắt quay lại hét lớn với nhóm nhân chứng nghèo đang hoảng loạn. "Thùng xe đã được bọc chì! Trèo lên mau trước khi bọn chúng rải thêm sương độc!"


Nhóm người nghèo khổ, được đánh thức bởi bản năng sinh tồn, vội vã dìu nhau trèo lên thùng xe tải. Nhưng sàn nhà kho lúc này trơn trượt bởi nước mưa và dung dịch Lãng Quên-09 rò rỉ. Một người phụ nữ trẻ bế theo đứa con nhỏ bị trượt chân, ngã quỵ ngay sát bánh xe tải.


"Cứu... cứu con tôi với!" Cô gào khóc trong tuyệt vọng khi nhìn thấy hai gã đặc vụ khác đang cầm súng lục áp sát từ phía đông nhà kho.


Hùng Sắt nghiến răng, lao thẳng về phía người phụ nữ giữa làn đạn xung điện từ đang bắn xối xả. Một viên đạn xung điện sượt qua bả vai Hùng, để lại một vết bỏng cháy khét sém da thịt, nhưng anh không hề chững lại. Anh thò cánh tay vạm vỡ xuống, xốc ngược cả hai mẹ con lên bằng một tay, ném họ vào thùng sau bọc chì ngay trước khi loạt đạn thứ hai găm nát mặt đất nơi họ vừa nằm.


Trong khi đó, Đặc vụ số 12 đã gượng dậy từ sau container. Gã đưa họng súng nhắm thẳng vào lưng Hùng Sắt.


Từ góc tối, Lê Hoài Phương xuất hiện. Cô biết mình không có sức mạnh thể chất để đối đầu, nhưng bộ não phóng viên điều tra của cô hoạt động cực nhanh. Phương nhặt một vỏ bình cứu hỏa bằng kim loại dưới đất, ném mạnh vào đường dây điện cao áp đang bị đứt treo lơ lửng trên trần nhà.


*Roẹt! Bùm!*


Một luồng hồ quang điện khổng lồ bùng phát ngay trước mặt Đặc vụ số 12, ánh sáng chói lòa làm lóa mắt kính chắn gió của gã và ép gã phải lùi lại bảo vệ thiết bị nhạy cảm sau lưng.


"Hùng! Bế anh An lên cabin mau! Tôi sẽ bọc hậu!" Phương hét lớn, tay nhanh chóng kéo sụp chiếc mũ bọc chì che khuất khuôn mặt khỏi camera giám sát.


Hùng Sắt lao đến bên thân xác bất tỉnh của An. Nhìn thấy máu tươi vẫn chảy tràn từ tai và mũi của ân nhân, đôi mắt An trống rỗng không còn tiêu cự, tim Hùng thắt lại. Anh bế xốc An lên bằng hai tay, cảm nhận cơ thể thám tử gầy gò đang nóng hầm hập như một lò than và run lên từng đợt co giật vô thức. Hùng thảy An vào băng ghế phụ của cabin xe tải, thọc tay vào túi áo kaki của An để chắc chắn chiếc Phổ Âm Kính và chiếc USB chứa dữ liệu bẩn vẫn còn nguyên vẹn.


"Bám chặt vào!" Hùng Sắt nhảy lên ghế lái, slamming hộp số lùi.


Đặc vụ số 12 và ba gã đặc vụ còn lại đồng loạt nổ súng bắn phá cabin. Đạn xung điện từ bắn liên tục vào nắp ca-pô xe tải, cố gắng làm chập hệ thống đánh lửa động cơ. Nhưng Hùng Sắt đã có sự chuẩn bị từ trước. Anh liên tục lách cabin xe tải lùi sau các dãy container thép dày xếp dọc lối đi để làm vật cản chắn đạn. Những tiếng *Keeng... Bùm* dữ dội vang lên khi đạn găm vào vách thép container, tạo ra những vết lõm rực lửa.


Tuy nhiên, một loạt đạn súng lục thông thường từ phía Vũ Lông Chủy—gã đồng nghiệp cũ tha hóa vừa dẫn quân tiếp viện đến đầu cảng—đã bắn nát hoàn toàn kính chắn gió phía trước của xe tải. Những mảnh kính vỡ vụn bay tung tóe như một cơn mưa dao găm nhỏ. Hùng Sắt dùng cánh tay trái che mặt, nhưng một mảnh kính lớn đã găm sâu vào bắp tay trái của anh, máu đỏ tươi lập tức phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả vô lăng.


"Chết tiệt!" Hùng nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt, tay phải vẫn ghì chặt vô lăng, đạp lút ga tiến về phía trước.


Chiếc xe tải hạng nặng gầm rú như một con thú bị thương, húc bay rào chắn xích sắt ở cổng phụ bến cảng, lao vút ra ngoài trục đường Nguyễn Trãi giữa màn mưa giông trắng xóa. Dòng nước mưa xối xả lập tức gột rửa vết máu trên kính xe, nhưng cũng làm tăng nguy cơ trơn trượt trên mặt đường nhựa.


An nằm co quắp trên băng ghế phụ, đầu nghẹo sang một bên, máu từ tai vẫn rỉ ra nhạt màu dưới dòng nước mưa hắt qua kính vỡ. Tiếng thở của anh đứt quãng, đồng tử giãn nở hoàn toàn, vô hồn nhìn vào khoảng không tối tăm của trần cabin.


Phía sau đuôi xe tải, ánh đèn pha halogen màu xanh lam lạnh lẽo đột ngột bùng sáng từ màn đêm bão bùng. Ba chiếc xe bọc thép của Cảnh sát Tư tưởng Cửu Long gầm rú lao ra từ các ngả đường ngách, còi hú dồn dập xé toạc tiếng sấm sét.


Chiếc xe tải cảng lao vút đi trong đêm giông bão, lốp xe nghiến rít trên mặt đường nhựa trơn trượt, theo sau là tiếng còi hú dồn dập của ba chiếc xe bọc thép Cảnh sát Tư tưởng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!