Nhạc nềnPuppeteer

Chất Độc Và Nhân Chứng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngón tay trỏ của Trung úy Đặng Văn Minh đặt trên cò súng run rẩy kịch liệt, ánh mắt hoảng loạn của hắn nhìn chằm chằm vào đôi mắt đỏ ngầu không chút dao động của Trần Thế An.


Trong không gian ngột ngạt của phòng điều khiển trung tâm thuộc Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long, bầu không khí như đông cứng lại dưới ánh đèn báo động đỏ xoay tròn đơn điệu. Lượng oxy đang cạn kiệt nhanh chóng. Mỗi hơi thở của An lúc này đều mang theo cảm giác bỏng rát của tàn dư hóa chất Lãng Quên-09, thứ sương độc đang bắt đầu rò rỉ qua các khe hở của tấm cửa thép dày nửa mét vừa bị sập kín.


Cổ tay trái của An—vết rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế bám đầy nước mưa bẩn—đã sưng tấy lên gấp đôi dưới lớp gạc rách nát. Vết nhiễm trùng rỉ mủ vàng lẫn máu sẫm, tỏa ra hơi nóng ran chạy dọc cánh tay, kích thích cơn sốt cao đang thiêu đốt huyết quản anh. Tai trái ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz rít lên liên tục, trong khi võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn bị nhuộm một màu đỏ ngầu dị dạng. Qua màng sương máu ấy, An nhìn thấy rõ từng chuyển động nhỏ nhất trên gương mặt của Minh.


"Cậu không có nhiều thời gian đâu, Minh," An thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng đều đặn một cách đáng sợ, áp dụng thủ đoạn Ám thị ngược để đè bẹp chút phòng ngự tâm lý cuối cùng của gã trung úy trẻ. "Tiếng còi báo động đỏ này... nó không phải báo động kẻ đột nhập. Nó là lệnh phong tỏa tự động của hệ thống AI trung tâm Tháp Cửu Long. Khi cửa thép sập xuống, hệ thống sưởi bị ngắt, lượng oxy giảm dần, đó là lúc tập đoàn quyết định xóa sổ toàn bộ những gì bên trong căn phòng này. Kể cả tôi, và cả cậu."


Minh thở dốc sau chiếc mặt nạ phòng độc bọc chì. Khóe mắt trái của hắn giật mạnh liên tục ba nhịp—biểu cảm vi mô của sự sụp đổ lòng tin hoàn toàn. Hắn nhìn xuống chiếc vòng định vị sinh trắc học trên cổ tay mình, nơi dòng chữ "ĐỒNG BỘ DỮ LIỆU CHÉO... ĐANG QUÉT" vẫn nhấp nháy một cách lạnh lùng. Hắn biết An nói đúng. Trần Thế Nam chưa bao giờ dung thứ cho những kẻ để xảy ra sai sót bảo mật.


"Mày... mày muốn gì?" Minh lắp bắp, họng súng giảm thanh hơi hạ thấp xuống một phân.


"Mở lối thoát hiểm ngách sau," An đưa bàn tay phải dính máu lên, ngón tay kẹp chặt chiếc bật lửa Zippo đồng kỷ vật, bật mở nắp tạo ra tiếng *Tách* thanh giòn cơ học để tự giữ vững ý thức chống lại cơn đau đầu xé rách thùy thái dương. "Cậu có mã vân tay của ca trực. Mở cửa ra, tôi sẽ để lại chiếc USB chứa dữ liệu xuất kho bẩn này cho cậu tự cứu mạng mình trước ban điều hành tháp."


Nhưng trước khi Minh kịp đưa ra quyết định, một tiếng xì xì lớn vang lên từ hệ thống thông gió phía trên trần nhà. Làn sương mù xám tro—Dung dịch ức chế thần kinh "Lãng Quên-09" nồng độ cao—bắt đầu phun ra xối xả, nhanh chóng nhuộm xám toàn bộ không gian phòng kín.


*Nguy hiểm. Nồng độ độc chất vượt ngưỡng 40%.*


Mùi hắc ngọt chết chóc của hóa chất lập tức kích hoạt Năng lực "Đồng cảm nhạy cảm" (Hyper-empathy) trong đại não nhạy cảm của An. Vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải của anh nóng ran như bị châm tàn thuốc, rỉ ra một vệt máu sẫm sền sệt. Tiếng ù tai 19Hz trong tai trái đột ngột tăng âm lượng lên gấp ba lần, kéo theo những cơn co thắt dữ dội ở thùy thái dương.


Qua lớp kính vách ngăn của phòng điều khiển, An nhìn thấy toàn cảnh khu nhà kho chính phía đông. Dưới làn sương mù xám tro đậm đặc, một nhóm khoảng mười cư dân nghèo khổ của Xóm Đất đang bị trói chặt bằng dây cáp điện, quỳ sụp trên nền xi măng ướt sũng nước mưa rò rỉ. Đứng trước họ là Đặc vụ số 12, gã đàn ông lầm lì trong bộ đồ bảo hộ xám tro, đang đeo chiếc ba lô phát sóng não di động khổng lồ sau lưng. Hắn đang chuẩn bị khởi động quy trình Vệ Sinh Nhận Thức diện rộng để xóa sạch ký ức của những nhân chứng này.


Một cơn hoảng loạn tập thể bùng phát từ nhóm người nghèo khổ. Thông qua năng lực Hyper-empathy, luồng sóng não đầy sợ hãi, dằn vặt và đau đớn của họ truyền thẳng vào thùy đỉnh của An. Anh nghe thấy tiếng khóc xé lòng của một người mẹ trẻ, tiếng van xin run rẩy của một ông lão tiểu thương, và cả tiếng gào khóc của một cô bé có giọng nói giống hệt con gái Mỹ Linh của anh. Đại não An như bị hàng vạn mảnh sành cào xé, chỉ số quá tải nhận thức lập tức vọt lên mức 65%.


Ngay dưới chân bàn điều khiển của Minh, một nắp cống sắt cũ dẫn thẳng xuống hệ thống cống ngầm Nguyễn Trãi đang hé mở. Đó là lối thoát an toàn duy nhất. An chỉ cần lách người xuống đó, ôm theo chiếc USB chứa chứng cứ bẩn để tẩu thoát, giữ mạng sống cho mình và tìm thuốc giải cứu Mỹ Linh đang sốt cao tại phòng khám. Nếu anh bước ra ngoài nhà kho để cứu người, sương độc Lãng Quên-09 sẽ tàn phá đại não anh vĩnh viễn, đẩy anh vào Ngưỡng quá tải nhận thức 100%—trạng thái chết não lâm sàng.


An nhìn xuống nắp cống tối tăm, rồi lại nhìn qua vách kính. Dưới ánh đèn strobe nhấp nháy xanh đỏ của đặc vụ, gương mặt đẫm nước mắt của một bà cụ bán nước chè nghèo khổ hiện lên trong ảo giác của anh. Đó không phải bà cụ bán nước chè đã chết ở chung cư cũ, mà là một nhân chứng sống khác của Xóm Đất đang run rẩy dưới họng súng của Đặc vụ số 12.


*Nếu mình bỏ đi, họ sẽ biến thành những kẻ vô hồn. Tội ác đồng thuận của tập đoàn sẽ mãi mãi bị chôn giấu dưới sự câm lặng của những cái xác không hồn này.*


"Không," An nghiến răng, một búng máu tươi trào qua khóe miệng do áp lực nội sọ tăng cao. Anh từ bỏ lối thoát cống ngầm.


Lợi dụng lúc Minh đang hoảng loạn che mặt trước làn sương độc, An lùi lại, lách người qua cánh cửa cuốn đang hé mở của phòng điều khiển, lẻn vào khu nhà kho chính. Anh bò trườn khom lưng dưới gầm các thùng phuy hóa chất rỉ sét, nương theo tiếng ồn của máy phun sương để tiếp cận toán gác từ phía sau. Cơn đau từ mạn sườn trái rạn xương sườn khiến mỗi mét di chuyển của anh đều là một cực hình thể xác.


Phía trước anh, gã trưởng toán gác đặc vụ đang đứng tựa lưng vào container, tay lăm lăm khẩu súng lục cơ học. An nhặt một thanh sắt bọc chì nằm vương vãi trên sàn nhà kho dính đầy dầu máy. Dồn chút sức lực tàn tạ cuối cùng vào cánh tay phải không bị thương, anh vung thanh sắt đập mạnh vào gáy gã đặc vụ. Gã đổ sụp xuống đất không một tiếng động.


An lập tức quỳ xuống bên cạnh gã trưởng toán gác đang bất tỉnh. Anh cần mật mã ngắt nguồn khẩn cấp của máy xóa ký ức di động trước khi Đặc vụ số 12 áp đầu cảm biến vào trán nhân chứng. Mật mã này chỉ lưu giữ trong ký ức ngắn hạn của gã trưởng toán gác trong vòng một giờ.


An rút Thiết bị quét sóng não cầm tay "Phổ Âm Kính" ra khỏi túi chì bọc kín. Đầu cảm biến đồng đỏ của thiết bị áp sát vào thùy thái dương của gã đặc vụ đang bất tỉnh.


*Tít... Tít... Sóng nhiễu quá cao. Không thể đồng bộ.*


Đại não của gã đặc vụ đã qua huấn luyện triệt tiêu cảm xúc đang tự động kích hoạt hàng rào phòng ngự nhận thức, ngăn cản việc trích xuất dữ liệu. Thời gian hoạt động của Phổ Âm Kính chỉ còn chưa đầy 5 phút trước khi thạch anh lọc sóng bị quá nhiệt.


An định dùng khẩu súng lục nhặt được của gã đặc vụ để bắn phá máy xóa ký ức của Đặc vụ số 12. Nhưng anh lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. Tiếng súng nổ trong không gian khép kín này sẽ kích hoạt còi báo động đỏ toàn bến cảng, kéo theo hàng chục xe bọc thép của Lâm Thế Vũ đến bao vây tiêu diệt họ ngay lập tức. Anh bắt buộc phải dùng máy quét một cách lén lút.


Để bẻ gãy sự kháng cự của thùy thái dương đối phương, An đặt ngón tay trỏ phải lên lớp vỏ đồng của Phổ Âm Kính, bắt đầu gõ liên tục theo nhịp điệu cơ học đều đặn 19 lần mỗi giây.


Tách. Tách. Tách.


Rung động vật lý 19Hz truyền qua đầu cảm biến, cưỡng ép tần số sóng não của gã đặc vụ đồng bộ với bản firmware lậu của thiết bị quét. Những hình ảnh ký ức thô ráp, bạo lực của gã đặc vụ bắt đầu tràn vào đại não An như một trận lũ quét điện từ.


An nhìn thấy những con số nhấp nháy trên bàn phím điều khiển của máy xóa ký ức: *7 - 3 - 9 - 1 - 5*.


Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Sự va chạm chéo giữa hai luồng nhận thức khiến chỉ số quá tải của An tăng vọt lên sát ngưỡng 80%. Toàn thân anh run lên bần bật, những cơn co giật vật lý đầu tiên bắt đầu xuất hiện ở các cơ ngón tay và cơ mặt. Máu tươi từ mũi và tai trái của anh chảy thành dòng, nhỏ xuống khuôn mặt vô hồn của gã đặc vụ dưới đất.


Phía trước, Đặc vụ số 12 dường như nhận ra sự im lặng bất thường của gã trưởng toán gác. Hắn quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng dưới chiếc kính chắn gió màu xám tro quét qua các thùng phuy hóa chất.


Hắn bắt đầu áp đầu cảm biến xóa ký ức của chiếc ba lô khổng lồ vào trán bà cụ bán nước chè đang run rẩy gào khóc dưới đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!