Mặt Đối Mặt Trong Đêm Lạnh
Tiếng còi báo động đỏ rú lên chói tai từ trần nhà kho, đi kèm tiếng sập sầm của các tấm cửa thép dày nửa mét khóa chặt An bên trong.
Không gian phòng điều khiển trung tâm của Nhà kho phế thải số 7 đột ngột bị thu hẹp lại thành một nấm mồ vô trùng, lạnh lẽo. Ánh đèn xoay rực đỏ quét qua quét lại trên những mảng tường xám xịt, hắt lên gương mặt hốc hác, nhòe nhoẹt mồ hôi và máu của Trần Thế An. Lượng oxy trong căn phòng khép kín bắt đầu sụt giảm nhanh chóng. Mỗi nhịp thở của anh lúc này đều nặng nề như đang hít phải bột chì nóng chảy, buồng phổi bỏng rát vì tàn dư của hóa chất Lãng Quên-09 phảng phất trong không khí.
Cổ tay trái của An—nơi vết rách do kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế bám đầy nước mưa bẩn—đã sưng tấy lên gấp đôi, rỉ ra dòng mủ vàng lẫn máu sẫm nóng hổi dưới lớp gạc rách nát. Cơn sốt cao bắt đầu thiêu đốt huyết quản, đẩy áp lực nội sọ của anh lên mức báo động. Tai trái ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz rít lên như một mũi khoan nhỏ cắm sâu vào thùy thái dương, trong khi võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn bị nhuộm một màu đỏ ngầu dị dạng. Qua màng sương máu ấy, An nhìn thấy thanh tiến trình sao lưu trên màn hình CRT nhấp nháy dòng chữ báo hiệu hoàn thành 100%.
Anh giật phăng chiếc USB chứa dữ liệu xuất kho bẩn ra khỏi cổng cắm, nhét sâu vào ngăn túi chì bọc kín bên trong áo khoác kaki sờn cũ.
*Rắc! Rắc!*
Tiếng thép ma sát chói tai vang lên từ phía cửa cuốn. Thanh sắt bọc chì mà An chêm vào khe bánh răng cửa cuốn đang bị áp lực thủy lực cực mạnh từ bên ngoài nghiền nát. Tiếng xì xì của tia lửa hàn cắt kim loại bắt đầu phun ra từ các khe hở. Đội tuần tra của Trung úy Đặng Văn Minh đang cưỡng chế phá cửa.
An nhắm chặt mắt, lồng ngực đang rạn nứt xương sườn trái đau nhói lên từng cơn dữ dội. Nhịp tim anh đột ngột tăng vọt lên mức 115 nhịp/phút.
*Nguy hiểm. Nhịp tim sắp chạm ngưỡng tự hủy.*
Lời cảnh báo của Lê Quốc Khánh vang vọng trong đại não đang phân rã của anh: nếu nhịp tim vượt quá 120, bản firmware lậu sẽ kích hoạt chế độ tự hủy của Phổ Âm Kính để bảo mật dữ liệu. An đưa bàn tay phải run rẩy vào túi quần, ngón tay dính máu bám chặt vào lớp vỏ đồng thô ráp của chiếc bật lửa Zippo kỷ vật. Anh bật mở nắp Zippo. Tiếng *Tách* thanh giòn cơ học vang lên giữa tiếng còi báo động rú rít, hoạt động như một mỏ neo thính giác đập tan những ảo ảnh nhạt nhòa về người vợ quá cố Phan Hoài Thu đang chực chờ hiện về trong cơn sốt.
Anh bắt đầu gõ nhẹ ngón tay trỏ phải lên vùng thái dương theo nhịp điệu đều đặn 19 lần mỗi giây, cưỡng ép đại não đồng bộ lại tần số sóng Beta thấp để hạ nhịp tim xuống mức 85 nhịp/phút. Sự tỉnh táo lạnh lùng của một cựu cảnh sát hình sự quay trở lại trong đôi mắt đỏ ngầu.
*Ầm!*
Tấm cửa thép dày nửa mét bị húc sập hoàn toàn, đổ sầm xuống sàn xi măng tạo ra một luồng gió lạnh buốt mang theo khói bụi mù mịt.
Trung úy Đặng Văn Minh bước qua làn khói xám tro, dẫn đầu một đội đặc vụ vũ trang thuộc Đội Cảnh sát Tư tưởng Cửu Long. Minh còn rất trẻ, gương mặt góc cạnh lạnh lùng được che giấu một nửa dưới chiếc mặt nạ phòng độc bọc chì cao cấp. Đôi găng tay da đen của hắn siết chặt khẩu súng lục giảm thanh, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào lồng ngực của An.
"Đứng yên! Hai tay đặt lên đầu!" Giọng nói của Minh vang lên qua bộ lọc âm của mặt nạ, nghe méo mó và vô cảm như một cỗ máy.
An không bỏ chạy. Anh lùi lại một bước, tựa nhẹ tấm lưng gầy guộc vào bệ máy chủ công nghiệp để giảm bớt áp lực lên mạn sườn trái đang rạn xương. Anh chậm rãi giơ hai tay lên cao, lòng bàn tay hướng về phía trước, biểu lộ một sự phục tùng giả tạo hoàn hảo. Đôi mắt trái còn tỉnh táo của anh, ẩn sau chiếc kính gọng kim loại chống lóa đã bị nứt nhẹ, bắt đầu thực hiện kỹ thuật Đọc vị biểu cảm vi mô đối với kẻ đối diện.
Minh bước tới, họng súng không hề lệch đi một phân. Hai gã tuần viên phía sau hắn lập tức tản ra hai bên, chặn đứng mọi lối thoát ngách hẻm giữa các container hóa chất.
"Trần Thế An, Cấp F, kẻ hoang tưởng lẩn trốn," Minh trầm giọng, ánh mắt sắc lẹm sau tròng kính bảo hộ quét qua vết thương đang rỉ máu trên cổ tay An. "Mày đã đột nhập trái phép vào khu vực bảo mật cấp độ 4 của tập đoàn. Giao chiếc USB và thiết bị quét sóng não cầm tay ra đây, tao sẽ cho mày một cái chết nhanh gọn trước khi quy trình vệ sinh nhận thức bắt đầu."
An nhìn thẳng vào mắt Minh. Nhờ tiếng ù tai trái 19Hz hoạt động như một bộ lọc nhiễu âm thanh tự nhiên, anh không nghe thấy tiếng còi báo động chói tai nữa, mà tập trung hoàn toàn vào nhịp thở của Minh.
Nhịp ngực của Minh nâng lên hạ xuống rất nhanh—khoảng 28 lần/phút. Quá nhanh đối với một đặc vụ đã qua huấn luyện triệt tiêu cảm xúc của Cửu Long. Khóe mắt trái của Minh giật nhẹ hai nhịp liên tiếp khi hắn nhìn vào chiếc máy tính công nghiệp đang hiển thị dòng chữ thông báo bẻ khóa thành công.
Hắn đang hoảng sợ.
Hắn không sợ An—một gã thám tử tàn phế đang sốt cao cận tử. Hắn sợ thứ dữ liệu nằm trong chiếc máy tính đó. Hắn sợ hệ thống AI giám sát của tháp trung tâm đã ghi nhận sự cố bảo mật này dưới ca trực của hắn.
"Cậu đang thở quá nhanh, Trung úy Minh," An cất tiếng, giọng nói khàn đặc, trầm đục nhưng đều đặn một cách kỳ lạ. Anh không hề bộc lộ sự sợ hãi, mà sử dụng thủ đoạn Ám thị ngược để kích hoạt nỗi hoang tưởng sâu kín trong lòng đối phương. "Và cậu đang nhìn vào chiếc máy tính kia nhiều hơn là nhìn vào tôi. Cậu lo sợ ban điều hành Tháp Cửu Long sẽ biết chuyện gì đã xảy ra ở đây sao?"
Minh nghiến răng, ngón tay trỏ đặt trên cò súng siết chặt lại. "Câm miệng! Mày không có quyền chất vấn tao."
"Cậu biết rõ quy trình của tập đoàn mà," An vẫn tiếp tục, giọng nói của anh như một dòng nước lạnh lẽo len lỏi vào tâm trí Minh. Anh hơi nghiêng đầu, để lộ vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải đang nóng ran rỉ máu sẫm. "Mỗi khi có một sự rò rỉ dữ liệu lớn, Cửu Long không bao giờ tìm cách sửa chữa kẽ hở. Họ sẽ xóa sổ kẻ đã để lộ kẽ hở đó để bảo mật thông tin tuyệt đối. Lâm Văn Tám... cậu còn nhớ gã công nhân dệt đó chứ?"
Cái tên "Lâm Văn Tám" vừa thốt ra, đồng tử của Minh co rút lại một nhịp cực nhanh dưới tròng kính bảo hộ. Đó là biểu cảm vi mô của sự dằn vặt và tội lỗi.
"Tám đã nhận tiền của bà Xuân để nói dối trước truyền thông về cái chết của thị trưởng Minh," An bước tới nửa bước, mặc cho họng súng của Minh đang dí sát vào ngực mình. Anh gõ nhẹ ngón tay lên bệ thép theo nhịp 19Hz, tạo ra một kích thích thính giác lặp đi lặp lại để củng cố sự hoang tưởng của Minh. "Nhưng ngay khi gã vừa hoàn thành vai diễn, tập đoàn đã cử đặc vụ đến bơm hóa chất Lãng Quên-09 nồng độ cao vào nguồn nước của gã để bịt đầu mối vĩnh viễn. Gã đã chết co giật ngay tại quán chè đầu hẻm 148. Cậu nghĩ mình sẽ nhận được Bio-Credits thưởng sao, Minh? Hay cậu sẽ là kẻ tiếp theo bị 'vệ sinh nhận thức'?"
"Mày đang lảm nhảm cái gì!" Minh hét lên, nhưng nhịp thở của hắn đã hoàn toàn hỗn loạn. Hắn bước lùi lại một bước, bản năng tự vệ của một kẻ nghi kỵ bắt đầu trỗi dậy.
"Nhìn vào chiếc thiết bị đeo cổ tay của cậu đi," An chỉ tay về phía chiếc vòng định vị sinh trắc học đang nhấp nháy ánh sáng xanh lục trên cổ tay trái của Minh. "Thiết bị đó không chỉ đo nhịp tim của cậu đâu. Nó đang truyền tải trực tiếp dữ liệu biểu cảm vi mô và nồng độ adrenaline của cậu về máy chủ trung tâm của Trần Thế Nam. Hệ thống AI đã dán nhãn cậu là 'Hành vi đáng ngờ' ngay khi tấm cửa thép này sụp xuống. Cậu đã để một gã Cấp F đột nhập và bẻ khóa thành công máy tính bằng chính vết dầu vân tay của cậu để lại trên cảm biến quang học từ chiều nay."
Minh giật mình, liếc nhanh xuống chiếc vòng đeo tay. Dòng chữ "ĐỒNG BỘ DỮ LIỆU CHÉO... ĐANG QUÉT" đang nhấp nháy một cách lạnh lùng. Sự nghi kỵ nội bộ—chất độc lớn nhất trong hệ thống quản lý của Cửu Long—đang bắt đầu phát huy tác dụng.
"Cậu nghĩ tại sao họ lại cử Đặc vụ số 12 đến khu vực phía đông nhà kho ngay lúc này?" An thì thầm, giọng nói sắc lạnh như dao cạo. "Họ không đến để hỗ trợ cậu bắt tôi đâu. Họ đến để dọn dẹp cả tôi... và cậu. Bản báo cáo xuất kho bẩn mà tôi vừa sao lưu có chứa chữ ký số giả mạo danh tính của chính cậu, Minh ạ. Trần Thế Nam đã chuẩn bị sẵn hồ sơ biến cậu thành kẻ chịu trách nhiệm duy nhất cho vụ rò rỉ hóa chất này từ một tuần trước."
"Mày nói láo!" Minh gầm lên, nhưng báng súng trong tay hắn bắt đầu run rẩy nhẹ.
Sự hoang tưởng đã đạt đến đỉnh điểm. Minh biết rõ sự tàn nhẫn của Trần Thế Nam. Hắn đã chứng kiến quá nhiều đồng nghiệp biến mất không dấu vết chỉ sau một đêm vì bị dán nhãn "không còn giá trị sử dụng".
An quyết định tung ra đòn tấn công tâm lý quyết định. Anh bước sát hơn, ghé sát tai Minh, bỏ qua hơi nóng rát của sương độc đang bốc lên từ các container phía sau. Anh thì thầm bằng một tông giọng trầm ấm, đều đặn nhưng mang theo sức nặng của một bản án tử hình:
"Cậu có nhớ gã bác sĩ pháp y của phân khu Chợ Lớn vừa bị thủ tiêu tuần trước không? Người đã khám nghiệm tử thi của thị trưởng Minh và phát hiện ra vết xước hình hoa sen trên cổ họng ông ấy..."
Họng súng của Minh chĩa thẳng vào ngực An, nhưng ngón tay trỏ của hắn bắt đầu run rẩy nhẹ khi An thì thầm cái tên đó. Sự im lặng chết chóc bao trùm phòng điều khiển, chỉ còn tiếng còi báo động đỏ xoay tròn phản chiếu trên gương mặt tái nhợt của gã trung úy trẻ tuổi.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!