Ký Ức Đóng Băng
An nép sát tấm lưng gầy guộc vào cánh cửa tôn rỉ sét lạnh ngắt của phòng điều khiển trung tâm. Bên kia lớp kim loại mỏng, tiếng bốt da nện rầm rập xuống nền xi măng ướt nước vang lên dồn dập, kèm theo tiếng va chạm lách cách của những báng súng tự động.
"Có người đột nhập khu vực phía sau! Kiểm tra các lối thoát hiểm ngay!" Tiếng hét của gã toán trưởng tuần tra vọng qua khe hở cửa tôn, bị xé rách bởi tiếng sấm rền rĩ từ cơn giông bão ngoài bến cảng quận 5.
Cơn sốt nhiễm trùng từ cổ tay trái bị rách rỉ mủ đang thiêu đốt huyết quản An. Dưới lớp băng gạc đẫm nước mưa bẩn, vết thương sưng tấy đỏ ngầu lên như một thỏi sắt nung, giật lên từng cơn buốt nhói chạy thẳng lên đại não. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz rít lên liên tục, trong khi võng mạc mắt phải bị xuất huyết nhòe máu đỏ ngầu làm giảm một phần ba tầm nhìn. Qua mắt kính trái đã bị vỡ nát một bên tròng, thế giới xung quanh anh nhòe nhoẹt dưới ánh đèn neon vàng vọt, ma quái của nhà kho.
*Nhịp tim: 110 nhịp/phút.*
Dòng chữ cảnh báo màu đỏ nhấp nháy trong tâm trí An. Lời dặn cuối cùng của Lê Quốc Khánh qua chiếc tai nghe dây siêu nhỏ vẫn còn văng vẳng: Nếu nhịp tim anh vượt quá 120, bản firmware lậu sẽ kích hoạt chế độ tự hủy của Phổ Âm Kính để bảo mật dữ liệu. An nhắm chặt mắt, hít vào một hơi thật sâu trong vòng bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đang rạn nứt xương sườn trái đau nhói, rồi chậm rãi thở ra kéo dài trong vòng tám giây. Anh cưỡng ép đại não cô lập hoàn toàn nỗi đau thể xác, áp dụng Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim" để kéo nhịp đập của tim xuống mức 85 nhịp/phút.
Tiếng bốt giày dừng lại ngay trước cánh cửa phòng điều khiển. Gã đặc vụ Cảnh sát Tư tưởng đặt tay lên tay nắm cửa, ra sức vặn mạnh. Nhưng cánh cửa không hề nhúc nhích. Trước khi lách vào đây, An đã lén dùng một thanh sắt bọc chì chêm chặt vào khe bánh răng của hệ thống cửa cuốn thép bên trong.
"Khóa thủy lực bị kẹt do lạnh rồi. Đi kiểm tra khu container phía tây trước đi!" Tiếng gã đặc vụ càu nhàu, rồi tiếng bước chân xa dần.
An thở hắt ra một hơi lạnh buốt, buồng phổi bỏng rát vì hít phải tàn dư hóa chất Lãng Quên-09 phảng phất trong không khí. Anh không còn nhiều thời gian. Nửa liều thuốc An Thần Kính của Mỹ Linh chỉ kéo dài được chưa đầy hai mươi tư giờ, và anh bắt buộc phải tìm thấy chứng cứ xuất kho hóa chất để bẻ gãy luật im lặng của ban tự quản.
An xoay người lại, đối mặt với chiếc máy tính công nghiệp đặt giữa phòng điều khiển. Đó là một cỗ máy thô kệch, màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh lục ma quái, kết nối trực tiếp với hệ thống lưu trữ ngoại tuyến của nhà kho số 7. Thiết bị này không kết nối mạng internet toàn cầu để tránh bị hack từ xa, và nó yêu cầu một khóa bảo mật sinh trắc học vân tay kết hợp mật mã số để truy cập.
An tiếp cận bàn phím cơ học cũ kỹ dính đầy mạt sắt và bụi bặm. Đây là bàn phím chuyên dụng của Trung úy Đặng Văn Minh—cánh tay phải của Lâm Thế Vũ, kẻ chịu trách nhiệm ký duyệt các đợt xuất kho hóa chất tẩy não. Minh là một gã tàn nhẫn, máy móc và có thói quen gõ phím bằng ngón trỏ phải với lực ấn cực mạnh của một kẻ quen dùng bạo lực.
An tháo chiếc găng tay da ở bàn tay phải. Bàn tay trái của anh đã hoàn toàn tê liệt vì vết nhiễm trùng sưng tấy. Anh nhắm mắt lại, hít thở thật chậm, kích hoạt Kỹ năng "Tái dựng hiện trường bằng xúc giác" (Tactile Reconstruction).
Những đầu ngón tay nhạy cảm của An chậm rãi rà soát trên bề mặt các phím bấm nhựa ABS sần sùi. Dưới ánh sáng lờ mờ, xanh loét của màn hình máy tính, An cảm nhận từng chi tiết vi mô trên bàn phím. Anh tìm kiếm các vết mòn vật lý, độ lún cơ học và lớp dầu vân tay mỏng manh còn sót lại của Đặng Văn Minh.
Phím̀7` có độ mòn nhẵn ở góc dưới bên trái, cho thấy lực ấn xiên đặc trưng của ngón trỏ Minh khi gõ nhanh. Phím̀1` bị lệch trục nhẹ sang một bên do áp lực gõ quá mạnh lặp đi lặp lại. Phím̀3` có một vết xước siêu nhỏ do cạnh móng tay của Minh quẹt phải. Trên phím̀9` và phím̀5`, lớp dầu tự nhiên từ da tay Minh vẫn còn mới, phản chiếu ánh sáng xanh của màn hình một cách rõ rệt. Minh đã ở đây và nhập mật mã này chỉ chưa đầy ba giờ trước.
An nhắm mắt, tái dựng lại chuyển động cơ học của bàn tay Minh trong đầu. Với khoảng cách giữa các phím và thói quen di chuyển ngón tay của một sĩ quan quân đội, Minh sẽ không gõ theo thứ tự ngẫu nhiên. Gã sẽ gõ theo một nhịp điệu cơ bắp cố định.
Ngón tay An lướt nhẹ qua các phím, cảm nhận lực cản của lò xo cơ học Cherry MX Black siêu nặng. Anh bắt đầu gõ dứt khoát: `7`... `1`... `3`... `9`... `5`.
*Cạch. Cạch. Cạch. Cạch. Cạch.*
Tiếng lò xo nảy lên giòn giã trong không gian im lặng của nhà kho lạnh. Màn hình CRT nhấp nháy mạnh một nhịp, dòng chữ "YÊU CẦU SINH TRẮC HỌC VÂN TAY" hiện lên. An không hề hoảng loạn. Anh dùng đầu ngón tay trỏ phải, nhẹ nhàng miết lên phần cảm biến quang học cũ kỹ, lần theo vết dầu vân tay dày đặc mà Minh để lại trên viền kim loại, cưỡng ép cảm biến nhận diện lớp biểu bì giả lập từ vết dầu còn ấm.
*Tít.*
"XÁC THỰC THÀNH CÔNG. TRUY CẬP NHẬT KÝ XUẤT KHO HÓA CHẤT PHÂN KHU 7."
An lập tức rút chiếc USB bảo mật từ túi áo khoác kaki bọc chì, cắm vào cổng kết nối máy tính. Ngón tay anh thao tác nhanh chóng trên màn hình dòng lệnh thô sơ, bắt đầu sao lưu toàn bộ tệp dữ liệu nhật ký xuất nhập kho hóa chất Lãng Quên-09.
Thanh tiến trình sao lưu hiện lên: *10%... 20%...*
Tốc độ chạy chậm chạp một cách agonizing do hệ thống bảo mật kép của tập đoàn liên tục dựng rào cản kiểm tra chứng thư số. An đứng im, mắt trái dán chặt vào những dòng dữ liệu đang chạy qua màn hình.
Dưới ánh sáng xanh lục, những con số tài chính bẩn hiện lên rõ mồn một. Đó là danh sách các tài khoản ngân hàng bẩn liên kết trực tiếp với ban tự quản địa phương của bà Trịnh Xuân và các bô lão dòng họ Trịnh. Mỗi thùng hóa chất "Lãng Quên-09" được tẩu tán ra khỏi nhà kho này đều đi kèm với một khoản tiền hối lộ khổng lồ chuyển dưới dạng Bio-Credits ẩn danh. Đây chính là bằng chứng thép chứng minh "Tội Ác Đồng Thuận" của cả cộng đồng Chợ Lớn—họ đã bán đứng sự tỉnh táo của láng giềng để đổi lấy sự an toàn giả tạo và nguồn tài trợ từ CEO Trần Thế Nam.
*60%... 70%...*
Đột nhiên, tiếng bíp bíp dồn dập vang lên từ thùng máy tính công nghiệp. Một thông báo lỗi màu đỏ tươi đè bẹp giao diện sao lưu: "PHÁT HIỆN TRÍCH XUẤT DỮ LIỆU TRÁI PHÉP. KÍCH HOẠT QUY TRÌNH PHONG TỎA KHẨN CẤP."
An nghiến răng, không rút USB ra. Nếu anh ngắt kết nối lúc này, tệp dữ liệu sẽ bị hỏng hoàn toàn và anh sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai. Anh cố gắng trì hoãn hệ thống bằng cách gõ liên tục phím̀Escapè để hủy lệnh khóa mạng, nhưng thuật toán AI của tập đoàn đã nắm quyền kiểm soát.
*90%... 95%... 100%.*
Chiếc USB nhấp nháy đèn xanh báo hiệu hoàn thành. An lập tức giật phăng chiếc USB ra khỏi cổng cắm, nhét sâu vào ngăn túi chì bọc kín bên trong áo khoác.
Ngay trong tích tắc đó, một tiếng còi báo động đỏ rú lên chói tai từ trần nhà kho số 7, cắt nát tiếng sấm sét của cơn giông bão bên ngoài. Ánh sáng đỏ rực từ các bóng đèn khẩn cấp xoay tròn ma quái, nhuộm đẫm cả phòng điều khiển trong một bầu không khí chết chóc.
*Rầm! Rầm!*
Tiếng sập sầm kinh hoàng của các tấm cửa thép dày nửa mét khóa chặt lối ra duy nhất của phòng điều khiển trung tâm vang lên, chấn động cả nền xi măng. An bị khóa chặt bên trong không gian kín của nhà kho lạnh, lượng oxy bắt đầu giảm dần khi hệ thống thông gió tự động ngắt kết nối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!