Đột Nhập Nhà Kho Số 7
Cơn giông bão quét qua bến cảng quận 5 mang theo những luồng gió lạnh buốt từ sông Sài Gòn, quật những hạt mưa nặng hạt như roi da vào da thịt. Dưới màn đêm đen kịt và sương mù đô thị dày đặc, Chợ Lớn hiện lên như một con quái vật sắt thép khổng lồ đang chìm trong dòng nước lụt đỏ ngầu phù sa. Những ánh đèn cao áp từ các tháp canh của Tập đoàn Cửu Long quét qua quét lại trên mặt nước sủi bọt, cắt nát không gian thành những vệt sáng vàng vọt, ma quái.
Trần Thế An nép sát người vào sau một thùng container rỉ sét nằm ở rìa phân khu cảng. Chiếc áo khoác kaki sờn cũ màu rêu của anh đã sũng nước mưa, nặng trĩu và bết chặt vào cơ thể đang run rẩy vì một cơn sốt nhẹ. Vết thương rách sâu ở cổ tay trái do kẽm gai ở bãi phế liệu từ những ngày trước giờ đây đã nhiễm trùng nặng. Dưới lớp băng gạc đẫm nước mưa bẩn, vết thương sưng tấy đỏ ngầu, tỏa ra hơi nóng rát chạy dọc cánh tay và rỉ ra những giọt mủ vàng lẫn máu sẫm. Mỗi nhịp đập của mạch máu đều giật lên một cơn đau buốt nhói chạy thẳng lên đại não, kích thích vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải nóng ran như có một dòng điện rò rỉ.
An đưa bàn tay phải lên, siết chặt chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen trong túi quần—mỏ neo thính giác duy nhất giữ anh tỉnh táo trước các cơn hoảng loạn nhận thức. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz rít lên liên tục, trong khi võng mạc mắt phải bị xuất huyết nhòe máu đỏ ngầu làm giảm một phần ba tầm nhìn. Anh phải đeo Chiếc kính gọng kim loại chống lóa để che giấu tròng mắt đỏ ngầu của mình. Dù một bên tròng kính trái đã bị vỡ nát từ cuộc đào thoát ở phòng gương biệt thự họ Trịnh, lớp màng phân cực còn lại vẫn giúp anh lọc bớt những tia laser quét võng mạc của hệ thống camera giám sát thông minh đang quét dọc hàng rào cảng.
"Anh An, nhịp tim của anh đang ở mức chín mươi lăm. Bản firmware lậu của Khánh chỉ cho phép anh vận hành Phổ Âm Kính ở mức năm mươi phần trăm công suất trong vòng mười lăm phút. Nếu nhịp tim anh vượt quá một trăm hai mươi, máy quét sẽ tự động kích hoạt chế độ tự hủy để bảo mật dữ liệu. Anh phải giữ bình tĩnh."
Lời cảnh báo của Lê Quốc Khánh qua chiếc tai nghe dây siêu nhỏ vang lên rè rè giữa tiếng sấm sét gầm rú. An không trả lời. Anh nhắm chặt mắt, hít vào một hơi thật sâu trong vòng bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đang bỏng rát, rồi chậm rãi thở ra kéo dài trong vòng tám giây. Anh lặp lại chu kỳ thở khí công Đông y, cưỡng ép đại não loại bỏ các luồng suy nghĩ hỗn loạn về sự phản bội của Trịnh Kim Ngọc hay cái chết của y tá Lan, hạ nhịp tim xuống mức sáu mươi lăm nhịp một phút.
Bên cạnh anh, Hùng Sắt đang ngồi xổm, cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay vạm vỡ dính đầy bụi than cảng khẽ gồng lên. Gã bộc trực nhìn An qua làn mưa bong bóng, tay siết chặt chiếc móc sắt bốc xếp hàng hóa bằng thép đúc—công cụ lao động kiêm vũ khí phòng thân duy nhất của gã lao động nghèo. Hùng Sắt mang ơn An vì từng được anh giải oan vụ trộm cắp năm xưa, và đêm nay, gã sẵn sàng làm lá chắn vật lý bảo vệ anh trước họng súng của Cảnh sát Tư tưởng.
"Anh An, tụi tuần tra bến cảng hoạt động theo quy trình phản ứng nhanh," Hùng Sắt rầm rì, giọng gã trầm đục hòa vào tiếng gió rít. "Mỗi mười phút, một toán bốn đặc vụ sẽ đi tuần qua lối ngách phía tây nhà kho số 7. Tôi sẽ dùng móc sắt húc đổ chồng pallet gỗ ở bãi container phía tây để tạo tiếng động va chạm giả. Khi tụi nó kéo qua đó, anh có đúng ba mươi giây để lách qua hàng rào xích sắt."
An khẽ gật đầu, mắt trái dán chặt vào tấm bản đồ ngầm của Ông Năm Bản Đồ mà Lê Hoài Phương đã cung cấp. Đúng như Phương phân tích, Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long nằm khép kín ở rìa bến cảng, một nhà kho tôn rỉ sét khổng lồ dùng để chứa các thùng hóa chất Dung dịch ức chế thần kinh "Lãng Quên-09" nồng độ cao trước khi tẩu tán. Lối vào chính được bảo vệ bởi cổng quét sinh trắc học và khóa vân tay áp suất, nhưng phía sau nhà kho có một cửa thông gió cũ rỉ sét nằm sát mép nước cống ngầm Nguyễn Trãi—điểm mù duy nhất không nằm trong tầm quét của drone Cửu Long-01.
"Chuẩn bị... Ba... Hai... Một... Đi!" Hùng Sắt thì thầm rồi lướt nhanh vào bóng tối của những chồng container phía tây.
Chỉ vài giây sau, một tiếng rầm rầm khổng lồ vang lên xé toạc tiếng sấm sét. Tiếng gỗ thông gãy vụn và tiếng kim loại va chạm chát chúa dội ngược từ phía bãi container phía tây, mô phỏng hoàn hảo một vụ tai nạn sập đổ hàng hóa bốc xếp đêm mưa.
"Có sự cố ở bãi tây! Tất cả di chuyển về hướng container số chín!" Tiếng hét của gã toán trưởng tuần tra vang lên qua bộ đàm công cộng.
Ánh đèn pin công suất lớn lập tức quét mạnh về phía tây. Ba gã đặc vụ Cảnh sát Tư tưởng dấn bước nhanh qua vũng nước lụt, để lại khoảng trống chết chóc ngay trước hàng rào xích sắt của nhà kho số 7.
An hành động ngay lập tức. Anh áp dụng Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất". Bước đi bằng mũi bàn chân, hạ thấp trọng tâm cơ thể dưới vành mũ kaki sụp xuống, anh di chuyển không tiếng động dọc theo bóng râm của các vách tôn rỉ sét. Mỗi bước đi của anh đều nương theo tiếng gió rít và tiếng mưa đập vào các mái tôn để triệt tiêu hoàn toàn tiếng động cơ học.
Khi đi qua vùng sáng ngoại vi của một chiếc camera thông minh gắn trên cột điện cao áp, An tuân thủ nghiêm ngặt Quy tắc "Không nhìn trực diện vào camera thông minh". Anh cúi đầu, nhìn nghiêng một góc 45 độ xuống mặt đất sũng nước, sử dụng chiếc kính gọng kim loại chống lóa để khúc xạ hoàn toàn vệt laser quét nhiệt màu đỏ đang quét dọc hành lang. Hệ thống AI giám sát của cảng chỉ ghi nhận anh như một bóng đen vô hại của một công nhân cảng đang khom lưng dọn dẹp phế liệu.
An tiếp cận hàng rào xích sắt phía sau nhà kho. Cổ tay trái nhiễm trùng sưng tấy đau nhức tột cùng khiến anh suýt đánh rơi chiếc kìm cắt dây thép gai. Anh nghiến răng, áp dụng Kỹ thuật "Tự phân tách cảm giác đau". Anh tập trung hơi thở vào thùy đỉnh, tưởng tượng cánh tay trái như một vật thể độc lập nằm ngoài cơ thể, cô lập hoàn toàn xung thần kinh cảm giác đau. Với một lực bóp dứt khoát từ bàn tay phải khỏe mạnh, sợi xích sắt rỉ sét đứt phăng với tiếng "phựt" nhỏ bị tiếng sấm át chế.
An lách người qua khe hở hàng rào, áp sát vào vách tôn lạnh ngắt của nhà kho số 7. Anh leo lên một bệ đỡ cơ học rỉ sét để tiếp cận cửa thông gió trên cao. Cạnh tôn sắc nhọn của ô cửa thông gió cắt rách một mảng lớn ở vai chiếc áo khoác kaki bọc chì của anh, cọ xát vào da thịt tạo thành một vết trầy xước rỉ máu tươi. An phớt lờ cơn đau, khéo léo lách toàn bộ thân hình gầy gò của mình qua ô cửa hẹp rồi buông mình rơi xuống sàn bê tông lạnh lẽo bên trong nhà kho.
Bên trong nhà kho số 7 hoàn toàn tối tăm và vô trùng. Hệ thống sưởi ấm đã bị ngắt từ trước để bảo quản các hóa chất nhạy cảm nhiệt độ, khiến nhiệt độ không khí giảm sâu xuống mức lạnh buốt xương. Bóng tối ngột ngạt bao trùm lên những hàng pallet gỗ xếp cao ngất ngưởng chứa đầy các thùng phuy kim loại đen bóng.
An đứng im lặng trong bóng tối, nín thở để lắng nghe tiếng ồn xung quanh. Ngay lập tức, Kỹ năng "Truy tìm dấu vết hóa chất" bằng khứu giác của anh hoạt động. Giữa mùi ẩm mốc của gỗ thông mục nước, mùi dầu máy công nghiệp và sắt rỉ sét đặc trưng của kho cảng, anh nhận diện được một mùi hương vô cùng lạ lùng và nguy hiểm. Đó là một mùi hắc nhẹ, ngọt lịm đến mức nhân tạo, bám chặt vào niêm mạc mũi khiến cổ họng anh khô khốc và thùy thái dương co thắt nhẹ.
"Mùi ngọt hắc... Lãng Quên-09 nồng độ cao," An thì thầm, bàn tay phải siết chặt chiếc Phổ Âm Kính vẫn đang nằm im lìm bên trong túi chì cách điện. Anh biết mình đã tìm đúng nơi cất giấu nguồn độc chất thần kinh mà Tiến sĩ Ngô Vĩnh dùng để tẩy não hàng vạn cư dân nghèo Xóm Đất.
An chậm rãi bước đi giữa hai dãy pallet khổng lồ, mắt trái dán chặt vào những vệt sáng lờ mờ hắt ra từ phòng lưu trữ trung tâm phía cuối nhà kho. Anh cần tiếp cận máy tính công nghiệp của kho để trích xuất tệp dữ liệu xuất nhập kho trước khi đoàn xe tải của tập đoàn Cửu Long đến di lý toàn bộ số hóa chất này.
Anh vừa lách mình vào sau cánh cửa tôn rỉ sét dẫn vào phòng điều khiển thì tiếng bốt giày thép của đội tuần tra đột ngột vang lên ngay phía bên kia cánh cửa mỏng manh, đi kèm tiếng lên đạn lách cách chói tai trong không gian khép kín.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!