Nhạc nềnPuppeteer

Bản Đồ Xám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu lạc trên bàn đá hắt lên những vách tường bằng đá tổ ong xám đen của Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà. Mùi nhang trầm thanh khiết, ấm áp của gian thờ phía trên vẫn không thể khỏa lấp hoàn toàn mùi ẩm mốc của lòng đất và vị đắng ngắt, tê dại của Dung dịch rửa thùy thái dương "Thanh Não Dịch" đang đọng lại nơi cuống họng Trần Thế An.


An ngồi trên chiếc phản gỗ lim cũ, hai ngón tay siết chặt chiếc khuyên tai bạc khắc hình hoa sen—mỏ neo thị giác duy nhất của người vợ quá cố Phan Hoài Thu. Lòng bàn tay anh dính đầy những vệt xước đỏ hửng, còn cổ tay trái thì sưng tấy lên dưới lớp băng gạc đẫm mủ vàng do vết thương rách sâu bởi kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế bị nhiễm trùng nước bẩn. Mỗi nhịp đập của mạch máu nơi cổ tay đều giật lên những cơn buốt nhói chạy thẳng lên đại não, kích thích vết sẹo phẫu thuật não cũ sau dái tai phải nóng ran như có một dòng điện rò rỉ.


Trước mặt anh, Lê Hoài Phương đang đứng khoanh tay, đôi mắt sắc sảo và hoài nghi dán chặt vào tấm ảnh chụp lấy ngay đặt trên bàn đá. Tấm ảnh ghi lại cảnh chiếc xe tải bọc thép dán nhãn Cửu Long đang lùi vào Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long tại bến cảng quận 5 giữa màn mưa bão trắng xóa.


"Chúng ta chỉ có đúng hai mươi tư giờ trước khi nửa liều thuốc An Thần Kính của Mỹ Linh mất tác dụng," giọng Phương lạnh lùng nhưng không giấu nổi sự khẩn trương. "Bà Trịnh Xuân đã nhận lệnh từ thượng tầng Cửu Long để tẩu tán toàn bộ các thùng chứa Dung dịch ức chế thần kinh 'Lãng Quên-09' nồng độ cao khỏi nhà kho số 7 ngay trong đêm nay. Nếu chúng ta không đột nhập và lấy được mẫu hóa chất đó làm vật chứng trước khi chúng phi tang, mọi nỗ lực giải oan cho cậu và cứu con gái cậu sẽ đổ sông đổ bể."


An không trả lời ngay. Anh nhìn xuống chiếc Thiết bị quét sóng não cầm tay "Phổ Âm Kính" đang nằm im lìm trên bàn đá. Lớp vỏ đồng đỏ của nó đã bị xỉn màu, cuộn dây đồng thứ cấp bên trong bị cháy đen, và bộ lọc thạch anh cũ bị nứt vỡ hoàn toàn sau cú quét cưỡng bức dưới cống ngầm Nguyễn Trãi. Để thâm nhập vào một môi trường có mật độ cảm biến dày đặc như bến cảng, thiết bị này bắt buộc phải hoạt động. Nhưng việc sửa chữa và nâng cấp nó lúc này không khác gì một canh bạc sinh tử.


*Rè... Rè...*


Tiếng rè rè từ chiếc máy tính để bàn tự chế kết nối với đường truyền cáp lậu của Phước Cáp đặt trong góc tối hầm mật vang lên. Màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh lục ma quái, phản chiếu gương mặt hốc hác, bết đầy mồ hôi của Lê Quốc Khánh qua camera lậu.


"Anh An... anh nghe thấy em nói không?" Giọng Khánh đứt quãng, dồn dập qua loa ngoài. "Đường truyền cáp lậu của Phước Cáp đang bị tường lửa của tập đoàn quét dữ dội. Em chỉ có thể duy trì kết nối này trong vòng năm phút. Em đã viết xong bản nâng cấp firmware mới cho Phổ Âm Kính để vượt qua các cảm biến quét tần số của tập đoàn tại bến cảng, nhưng..."


Khánh ngập ngừng, đôi mắt cận thị dày cộp hiện rõ sự dằn vặt qua tròng kính. Cậu nhóc mím chặt môi, ngón tay run rẩy gõ liên tục lên bàn phím dính mạt sắt.


"Nhưng sao, Khánh?" An khàn giọng hỏi, ngón tay trỏ phải vô thức gõ nhẹ lên đùi theo nhịp điệu cơ học 19Hz để duy trì sự tập trung.


"Bản firmware này sẽ ép thạch anh lọc tần số siêu trầm hoạt động ở công suất cưỡng bức để bóc tách tiếng ồn điện từ của cảng," Khánh nói, giọng run lên. "Anh An, thùy thái dương của anh đã chạm Ngưỡng quá tải nhận thức tám mươi phần trăm sau ca quét của y tá Lan. Nếu anh thực hiện thêm một lần quét cưỡng bức nữa với bản firmware này, đại não của anh sẽ bị đẩy thẳng tới Ngưỡng quá tải nhận thức một trăm phần trăm. Anh sẽ bị chết não vĩnh viễn hoặc rơi vào trạng thái hôn mê nhận thức lặp đi lặp lại. Đây là một hành vi tự sát khoa học, anh An!"


Bầu không khí dưới hầm mật lập tức chùng xuống, ngột ngạt đến mức nghe rõ cả tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ kẽ đá tổ ong. Bác sĩ Lâm Hoài Nam đứng bên cạnh khẽ thở dài, tay siết chặt ống tiêm hoạt chất đóng băng Khẩn Cấp-10 như muốn ngăn cản.


An nhìn vào màn hình CRT. Gương mặt anh dưới ánh sáng xanh lục trở nên lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng đá. Nỗi ám ảnh về sự phản bội của Trịnh Kim Ngọc, cái chết oan khuất của người vợ Phan Hoài Thu, và trên hết là hình ảnh con gái Mỹ Linh đang co giật trong cơn sốt đỏ tại mái ấm Hoa Sen đã triệt tiêu hoàn toàn nỗi sợ hãi cái chết trong lòng anh.


"Gửi tệp đi, Khánh," An trầm giọng, lời nói dứt khoát như một bản án tự tuyên. "Nếu tôi chết, Phương sẽ mang cuốn sổ chi tiêu bẩn và tệp dữ liệu này đến tòa án liên bang. Mỹ Linh sẽ được cứu. Đó là lối thoát duy nhất."


Phương mím môi, ánh mắt hoài nghi của cô thoáng qua một tia dao động trước quyết định điên cuồng của An. Cô không nói gì, chỉ lặng lẽ trải tấm bản đồ ngầm do Ông Năm Bản Đồ vẽ tay lên bàn đá, chuẩn bị vạch ra các điểm mù của camera cảng.


"Được rồi... em gửi đây," Khánh nghẹn ngào.


Trên màn hình, thanh tiến trình truyền tải dữ liệu bắt đầu chạy chậm chạp: *10%... 25%... 40%...*


An cầm chiếc Phổ Âm Kính lên, dùng chiếc nhíp gắp linh kiện bằng titan của Tư Mắt Kính lách nhẹ vào khoang chứa thạch anh. Anh tỉ mỉ đặt viên thạch anh lọc tần số siêu trầm mới vào bệ đỡ đồng đỏ. Đôi bàn tay anh, dù đang run rẩy vì cơn sốt nhiễm trùng, vẫn di chuyển với sự chính xác tuyệt đối của một thợ vi cơ học. Anh siết chặt các ốc vít cơ học, cố định cuộn dây đồng mới quấn chéo quanh lõi từ.


*Tít!*


Tiếng còi báo hiệu truyền tải hoàn tất vang lên từ máy tính. Phổ Âm Kính lập tức tự động khởi động lại. Một luồng xung điện từ ngược cực mạnh bùng phát từ thiết bị, chạy dọc theo cánh tay An và kích thích trực tiếp vào vết sẹo phẫu thuật cũ trên cổ anh.


"Ư..."


An nghiến chặt răng, một tiếng rên rỉ đau đớn bị nghẹt lại trong cổ họng. Vết sẹo cổ rách miệng, rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm sền sệt dọc theo dái tai phải. Thùy thái dương của anh co thắt dữ dội, mắt phải xuất huyết võng mạc khiến màng sương đỏ sẫm lập tức bao phủ toàn bộ tầm nhìn. Những vệt sáng ảo ảnh màu xanh đỏ nhấp nháy điên cuồng trước mắt anh, tái hiện lại tiếng hét thất thanh của y tá Lan khi rơi xuống từ năm tầng lầu.


"An! Nhịp tim của cậu đang tăng vọt lên một trăm mười!" Bác sĩ Nam hét lên, định lao vào tiêm thuốc.


"Đứng yên!" An gầm nhẹ.


Anh nhắm chặt mắt, siết chặt chiếc bật lửa Zippo trong lòng bàn tay phải, để góc kim loại sắc cạnh của nó đâm sâu vào da thịt đau rát để lấy lại cảm giác thực tại. Anh bắt đầu áp dụng Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim". An hít vào một hơi thật sâu trong vòng bốn giây, giữ hơi thở lại trong lồng ngực đang bỏng rát, rồi chậm rãi thở ra kéo dài trong vòng tám giây. Anh lặp lại chu kỳ thở khí công Đông y, cưỡng ép đại não loại bỏ các luồng suy nghĩ hỗn loạn, tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp gõ 1Hz cơ học của chiếc đồng hồ quả quýt đặt trên bàn.


Nhịp tim của An bắt đầu hạ xuống: *95... 80... 65...* và dừng lại ở mức năm mươi lăm nhịp một phút. Vệt máu trên cổ ngừng rỉ, màng sương đỏ trước mắt anh dần tan đi, trả lại tiêu cự tỉnh táo cho mắt trái.


An mở máy quét ở công suất tối đa để kiểm tra. Nhưng ngay khi dòng điện đạt mức 100%, vết sẹo cổ lại phun máu dữ dội, cơn đau xé rách thùy thái dương khiến anh suýt ngất xỉu.


"Không được... công suất tối đa sẽ làm vỡ mạch máu não ngay lập tức," An thở dốc, tay vặn núm xoay cơ học để hạ công suất hoạt động của Phổ Âm Kính xuống mức năm mươi phần trăm. "Tôi chỉ có thể vận hành nó ở mức năm mươi phần trăm công suất. Tầm quét bị giới hạn trong vòng một mét, và thiết bị chỉ có thể duy trì hoạt động trong vòng mười lăm phút ngoài thực địa trước khi thạch anh bị quá nhiệt vỡ vụn."


"Năm mươi phần trăm công suất là quá yếu để vượt qua các cảm biến quét tần số chủ động của cảng," Phương chỉ tay vào bản đồ ngầm của Ông Năm Bản Đồ. "Các trạm gác của lính tuần tra được trang bị máy dò sóng thạch anh lậu liên tục quét chéo. Tần số rò rỉ của Phổ Âm Kính sẽ kích hoạt còi báo động của chúng ngay khi cậu bước qua cổng gác bến cảng."


Từ màn hình máy tính, Khánh lớn tiếng cắt ngang: "Em đã tính đến chuyện đó rồi! Em đã viết một đoạn mã ngụy trang tần số nhúng vào firmware mới. Khi Phổ Âm Kính hoạt động, nó sẽ tự động điều tần, bọc toàn bộ sóng điện từ rò rỉ của thạch anh vào bên trong dải tần số của sóng radio công cộng FM Chợ Lớn—tần số 99.9 MHz. Đối với hệ thống AI giám sát của cảng, dao động điện từ của máy quét sẽ chỉ hiển thị như một chiếc đài radio bỏ túi của công nhân cảng đang phát nhạc."


An khẽ gật đầu, một tia sáng sắc lạnh lóe lên trong mắt trái. Sự kết hợp giữa kỹ thuật ngụy trang sinh học của anh và tài năng lập trình lậu của Khánh đã tạo ra một kẽ hở hoàn hảo ngay trước mũi công nghệ kiểm soát của tập đoàn.


"Phương, dùng bản đồ ngầm chỉ cho tôi các lối di chuyển ẩn," An trầm giọng, áp sát người vào bàn đá.


Phương dùng ngón tay thon dài vạch một đường mực xanh dọc theo hệ thống Cống ngầm thoát nước trục lộ Nguyễn Trãi. "Chúng ta sẽ di chuyển hoàn toàn dưới lòng đất. Lối ra của cống ngầm Nguyễn Trãi kết nối trực tiếp với một họng cống bỏ hoang nằm ngay dưới sàn gỗ phía sau Nhà kho phế thải số 7. Lối đi này hoàn toàn nằm ngoài tầm quét của camera hồng ngoại trên không Cửu Long-01. Nhưng cậu phải tuyệt đối tuân thủ Quy tắc không nhìn trực diện vào camera thông minh nếu có lọt vào vùng sáng của đèn pha bến cảng."


An đeo chiếc Kính gọng kim loại chống lóa lên mắt. Tròng kính phân cực màu xám tro lập tức che giấu đi tròng mắt phải đỏ ngầu đang xuất huyết của anh, sẵn sàng lọc sạch mọi tia laser quét võng mạc từ hệ thống an ninh. Anh bọc chiếc Phổ Âm Kính vào bên trong Túi cách điện chì cầm tay, kéo chặt khóa kéo bọc chì để triệt tiêu hoàn toàn bức xạ nhiệt ngoại vi.


Cơn mưa giông bên ngoài Chùa Bà bắt đầu gầm rú dữ dội hơn, tiếng sấm sét nổ vang rền trên mái ngói cổ kính như báo hiệu một trận chiến bão táp sắp bắt đầu. Đoàn xe tải tẩu tán hóa chất Lãng Quên-09 của Tiến sĩ Ngô Vĩnh đã bắt đầu chuyển bánh hướng về phía bến cảng số 7.


"Anh An... đường truyền sắp bị ngắt hoàn toàn rồi!" Giọng Khánh rè rè, màn hình CRT bắt đầu nhiễu loạn với những vệt sóng ngang dữ dội.


Khánh nhìn thẳng vào camera lậu, gương mặt tràn đầy sự lo lắng và dằn vặt tột cùng của một người em trai đang tiễn anh mình vào cấm địa sinh tử. Cậu nhóc hét lớn qua loa ngoài, cố gắng vượt qua tiếng sấm sét đang dội xuống mái chùa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!