Nhạc nềnPuppeteer

Liên Minh Dưới Giếng Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia laser đỏ rực từ cảm biến của drone dừng lại, quét qua quét lại trên những giọt nước lạnh đang chảy dọc gáy Trần Thế An.


Trong không gian chật hẹp của vòm cống ngầm Nguyễn Trãi, An nằm bất động như một xác chết. Nước cống lạnh buốt ngập đến ngang hông, nhưng dòng nước ngầm rò rỉ từ kẽ đá tổ ong phía trên đầu anh lại lạnh hơn gấp bội. Anh đã dùng dòng nước ấy dội liên tục lên đầu và chiếc áo khoác kaki sờn rách để dập tắt nhiệt lượng cơ thể đang sốt cao.


*Tít... Tít...*


Chiếc drone Cửu Long-01 thứ hai lơ lửng cách gáy anh chưa đầy ba mươi phân. Tiếng cánh quạt cơ học rít lên o o nhức óc. Cảm biến hồng ngoại của nó liên tục phân tích phổ nhiệt. An nhắm chặt mắt, kích hoạt Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim". Anh tập trung vào nhịp thở chậm, kéo dài thời gian thở ra gấp đôi thời gian hít vào, tưởng tượng dòng máu đang chảy chậm lại trong huyết quản, ép nhịp tim từ mức trăm nhịp do sốt cao xuống dưới năm mươi lăm nhịp một phút.


Mùi hắc ngọt chết chóc của hóa chất Lãng Quên-09 bám trên áo khoác anh tỏa ra, nhưng dòng nước thải chảy xiết đã kịp thời cuốn trôi các hạt khí dung hữu cơ. Bộ lọc cảm biến của chiếc drone quay tròn, lướt qua gáy anh. Đối với thuật toán của nó, thực thể nằm dưới gờ đá lúc này chỉ là một khối đá tổ ong sũng nước lạnh. Chiếc drone từ từ xoay hướng, lao vút về phía nhánh cống phụ phía tây theo tiếng sủa dụ địch của chú chó Nu.


An thở hắt ra, một búng máu lẫn nước thải trào qua khóe miệng. Cơn sốt nhiễm trùng từ cổ tay trái rách mủ giật lên từng cơn buốt nhói, trong khi thùy thái dương của anh như bị một chiếc búa tạ nện liên hồi. Anh lết thân xác rã rời, bám vào các kẽ gạch đỏ rêu phong, bò trườn qua đường ngách ngầm dẫn thẳng về phía đáy giếng cổ Chùa Bà Thiên Hậu. Ý thức của anh mờ đục dần, chỉ còn lại nhịp gõ 19Hz lặp đi lặp lại trong tiềm thức như một sợi chỉ mỏng manh giữ anh không rơi vào hư vô.


***


Khi An mở mắt ra lần nữa, mùi hôi thối nồng nặc của cống ngầm đã biến mất. Thay vào đó là mùi nhang trầm ấm áp, thanh khiết của chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu, hòa quyện với mùi quế chi, cam thảo ngào ngạt.


Anh đang nằm trên một chiếc phản gỗ lim cũ kỹ trong Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu lạc đặt trên bàn đá hắt lên những bức tường xây bằng đá tổ ong xám đen, xua đi bóng tối u uất dưới lòng đất.


"Đừng cử động, thùy thái dương của cậu đang bị xuất huyết nhẹ."


Giọng nói trầm ấm của bác sĩ Lâm Hoài Nam vang lên bên tai. Nam đang đứng khom lưng bên phản gỗ, ngón tay thon dài tỉ mỉ hiệu chỉnh những cây kim châm cứu cắm quanh vùng thái dương và dái tai phải của An—ngay sát vết sẹo phẫu thuật não cũ đang được bọc một lớp cao thảo dược màu đen gỉ.


An định ngồi dậy nhưng một cơn đau buốt xé rách đại não lập tức dội về, khiến mắt phải của anh xuất huyết đỏ ngầu, tầm nhìn nhòe đi trong một màng sương máu.


"Uống đi. Phương thuốc này sẽ cứu lấy các synapse thần kinh của cậu."


Sư thầy Thích Minh Tâm bước lại gần, tay bưng một bát thuốc màu nâu sẫm, khói bốc lên nghi ngút. Đó là Dung dịch rửa thùy thái dương "Thanh Não Dịch" do Trương Gia đặc chế. An đón lấy bát thuốc bằng bàn tay phải run rẩy, lòng bàn tay dính đầy vết xước da đỏ hửng. Anh nhấp một ngụm. Vị đắng ngắt, tê dại lập tức lan tỏa từ đầu lưỡi lên thẳng đỉnh đầu, nhưng chỉ vài giây sau, áp lực nội sọ trong đại não anh bắt đầu giảm xuống rõ rệt. Tiếng ù tai trái vĩnh viễn ở tần số 19Hz dịu đi, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng tĩnh mịch của căn hầm ngầm.


"Con gái tôi... Mỹ Linh..." An khàn giọng hỏi, cổ họng bỏng rát do di chứng hít phải hóa chất.


"Con bé an toàn," bác sĩ Nam thở dài, tay rút một cây kim châm cứu ra khỏi thái dương An. "Liên đã lén đưa con bé đến Mái ấm tình thương Hoa Sen ở rìa quận 5 rồi. Nhưng An này, tôi phải cảnh báo cậu. Ngưỡng quá tải nhận thức của cậu đã chạm mức tám mươi phần trăm sau ca quét ký ức cận tử của cô y tá Lan. Nếu cậu còn cố tình sử dụng Phổ Âm Kính một lần nữa mà không nghỉ ngơi, thùy thái dương của cậu sẽ vỡ vụn vĩnh viễn."


An im lặng, ngón tay trỏ phải vô thức gõ nhẹ lên thành phản gỗ theo nhịp 19Hz để tự trấn an. Anh biết Nam nói đúng. Thể xác anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng sinh học. Nhưng thời hạn hai mươi tư giờ để giải cứu tâm trí đang phân rã của Mỹ Linh không cho phép anh dừng lại.


Tiếng xích sắt lách cách từ phía miệng giếng cổ trên trần hầm cắt ngang bầu không khí trầm mặc. Một bóng người mảnh mai, nhanh nhẹn đu dây tuột xuống lòng hầm.


Đó là Lê Hoài Phương. Nữ phóng viên tự do mặc chiếc áo khoác nhiều túi sũng nước mưa, tóc ngắn bết vào trán, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô vẫn sáng lên một cách lạnh lùng, hoài nghi dưới ánh đèn dầu. Cô ném một tập hồ sơ giấy dày cộm lên bàn đá, tạo ra một tiếng "bạch" khô khốc.


"Trịnh Kim Ngọc đã chết," Phương nói thẳng, giọng không một chút dao động cảm xúc. "Đại úy Lâm Thế Vũ đã phong tỏa toàn bộ ngõ vào Chùa Bà. Chúng đang lùng sục cậu bằng camera sinh trắc học thông minh. Tôi phải ngụy trang dưới danh nghĩa người đi lễ đêm mới lọt được vào đây."


Cái chết của Ngọc như một nhát dao chém vào lồng ngực An. Người bạn thân chí cốt mười năm, kẻ đã phản bội anh để cứu con trai, cuối cùng đã dùng máu của mình để chuộc lại lỗi lầm ngay trên thềm đá chùa cổ. An siết chặt chiếc bật lửa Zippo trong túi quần, lớp vỏ đồng nóng ấm ma sát vào lòng bàn tay đau rát của anh như một mỏ neo giữ cho lý trí không bị sụp đổ trước nỗi đau mất mát.


"Cô mang cái gì đến đây?" An hỏi, mắt trái dán chặt vào tập hồ sơ trên bàn.


"Hồ sơ giao dịch bẩn của dòng họ Trịnh," Phương ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện An, khoanh hai tay trước ngực. "Cha tôi từng bị Cửu Long tẩy não đến mất trí vì điều tra dòng tiền này. Tôi biết bà Xuân và Trịnh Xuân Hải đã nhận hàng tỷ Bio-Credits từ một công ty con của tập đoàn để thiết lập 'luật im lặng' tại Chợ Lớn. Nhưng tôi cần bản sao dữ liệu quét ký ức của Lâm Văn Tám từ cậu để liên kết chéo chứng cứ trước khi gửi cho tòa án liên bang."


An nhìn thẳng vào mắt Phương. Anh kích hoạt Kỹ thuật phân tích biểu cảm vi mô. Dưới ánh sáng đèn dầu lay lắt, anh quan sát vùng tam giác cơ mặt của cô: khóe miệng hơi mím chặt biểu thị sự quyết tâm, đôi chân mày nhíu nhẹ lộ vẻ lo âu nhưng đồng tử không hề giãn nở hay lảng tránh. Cô nói thật. Mối thù của cha cô với tập đoàn Cửu Long chính là mỏ neo lòng tin vững chắc nhất giữa hai linh hồn cô độc này.


"Tôi không thể giao dữ liệu thô cho cô," An trầm giọng, gõ ngón tay lên bàn đá. "Phổ Âm Kính đã bị cháy cuộn dây đồng thứ cấp sau cú quét cưỡng bức dưới cống ngầm. Nhưng tôi có thể chia sẻ phân đoạn ký ức đã giải mã của y tá Lan. Cô ấy đã nhìn thấy nơi chúng tẩu tán hóa chất Lãng Quên-09."


Phương hơi nghiêng người về phía trước, ánh mắt lộ vẻ sắc sảo: "Ở đâu?"


"Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long tại bến cảng quận 5," An chỉ tay vào tấm bản đồ giấy cổ Chợ Lớn trải trên bàn. "Đêm xảy ra vụ ám sát thị trưởng Trần Thế Minh, Lan đã lén nhìn thấy một đoàn xe tải của tập đoàn vận chuyển các thùng hóa chất màu xám tro từ hiện trường vụ án về cất giấu tại đó. Đó là lý do cô ấy bị đặc vụ số 09 đẩy ngã từ sân thượng để bịt đầu mối."


"Nhà kho số 7..." Phương lẩm nhẩm, ngón tay gõ nhẹ lên cằm. "Khu vực đó thuộc quyền quản lý của Đội Cảnh sát Tư tưởng. Muốn đột nhập vào đó là tự sát kỹ thuật. Camera sinh trắc học ở cảng quét liên tục hai mươi tư giờ."


"Tôi có thể giúp các người mở đường máu."


Một giọng nói ồm ồm, thô ráp vang lên từ góc tối của căn hầm. Hùng Sắt bước ra dưới ánh sáng đèn dầu. Gã thanh niên vạm vỡ của cảng quận 5 mặc chiếc áo ba lỗ dính đầy bụi than đen, cơ bắp cuồn cuộn nổi lên dưới làn da ngăm sạm. Gã vác trên vai chiếc móc sắt bốc xếp bằng thép đúc cũ kỹ—vũ khí phòng vệ duy nhất của gã.


"Anh An đã cứu mạng em trai tôi khỏi vụ oan sai của ban tự quản năm ngoái," Hùng Sắt gằn giọng, ánh mắt lộ rõ vẻ trượng nghĩa của dân lao động nghèo Chợ Lớn. "Tôi biết lịch trình tuần tra của lính cảng. Đêm nay, tôi có thể lái chiếc xe tải bốc xếp hàng hóa của nghiệp đoàn để tạo ra một vụ va chạm container giả ở bến phía tây, kéo toàn bộ đội tuần tra của Lâm Thế Vũ rời khỏi nhà kho số 7 trong vòng mười lăm phút."


An nhìn Hùng Sắt, cảm nhận được sự ấm áp của tình người giữa thế giới lạnh lùng của công nghệ tẩy não. Những người giúp đỡ anh luôn là những kẻ nghèo khổ, những kẻ bị gạt ra ngoài lề xã hội, nhưng họ lại là những người duy nhất giữ được sự tỉnh táo đạo đức.


"Mười lăm phút là quá đủ để tôi thâm nhập qua cửa thông gió phía sau nhà kho," An nói, mắt nhìn sang Phương. "Cô có dám mạo hiểm cùng tôi không, Phương?"


Lê Hoài Phương không trả lời ngay. Cô nhìn tập hồ sơ bẩn của dòng họ Trịnh, rồi nhìn vào vết thương cổ tay đang rỉ mủ của An. Sự thực dụng của một phóng viên điều tra đang đấu tranh với bản năng tự vệ.


Cuối cùng, cô thở hắt ra, thò tay vào chiếc áo khoác nhiều túi, rút ra một tấm ảnh chụp lấy ngay vừa được in ra từ máy ảnh cơ cổ điển của cô. Cô lạnh lùng đặt tấm ảnh lên mặt bàn đá, ngay trước mắt An.


Trong ảnh là một chiếc xe tải bọc thép cỡ lớn của tập đoàn Cửu Long đang lùi vào bệ bốc xếp của một nhà kho tôn rỉ sét sát mép nước bến cảng. Những gã đặc vụ mặc đồ bảo hộ xám tro đang khẩn trương di chuyển những thùng phuy dán nhãn cảnh báo hóa chất màu đỏ rực.


"Tấm ảnh này được nguồn tin của tôi chụp cách đây một giờ tại bến cảng," Phương nói, giọng cô lạnh đi vài phần. "Đêm nay là hạn cuối chúng di dời các thùng hóa chất Lãng Quên-09 để tẩu tán chứng cứ ra ngoại ô. Hoặc đột nhập bây giờ, hoặc mãi mãi mất dấu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!