Móng Vuốt Trong Bóng Tối
Bóng tối dưới lòng Cống ngầm thoát nước trục lộ Nguyễn Trãi không phải là một màu đen thuần khiết. Qua tròng mắt phải đang bị xuất huyết võng mạc của Trần Thế An, thế giới ngầm này hiện lên như một bể máu loãng, nhòe nhoẹt và méo mó. Nước thải từ cơn bão nhiệt đới đổ xuống Chợ Lớn cuồn cuộn đổ về, dâng cao đến ngang hông, mang theo mùi hôi thối của rác rưởi hữu cơ hòa lẫn với cái mùi hắc ngọt đến lợm giọng của tàn dư hóa chất Lãng Quên-09. Luồng khói xám từ viên đạn bắn hụt của Đặc vụ số 09 trên sân thượng chung cư cũ vẫn bám chặt vào từng thớ vải của chiếc áo khoác kaki sờn rách mà An đang mặc, như một thứ ký sinh trùng vô hình liên tục tra tấn khứu giác đang nhạy cảm quá mức của anh.
An lết từng bước nặng nề dọc theo vách cống vòm bằng gạch đỏ thời Pháp thuộc. Mỗi nhịp bước là một lần xương sườn trái bị rạn nhói lên như có hàng chục cây kim nung đỏ đâm xuyên qua phổi. Cổ tay trái của anh, vết thương rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu, giờ đây đã sưng tấy lên gấp đôi, rỉ ra dòng mủ vàng lẫn máu sẫm ấm nóng dưới lớp gạc rách nát sũng nước thải. Cơn sốt cao do nhiễm trùng huyết bắt đầu thiêu đốt huyết quản, khiến thái dương anh đập liên hồi như một chiếc đồng hồ gõ nhịp điên cuồng.
"Ù... ú... ú..."
Tiếng rít cơ học ở tần số 19Hz trong tai trái của An không hề thuyên giảm, nó ngày càng rít lên chói tai, báo hiệu Ngưỡng quá tải nhận thức 80% đang siết chặt lấy đại não anh. Hạt giống nhận thức cấy ghép sau vết sẹo cổ sau dái tai phải đang nóng ran, rỉ ra một vệt máu sẫm sền sệt. Hệ thần kinh của An bị kéo căng đến mức cực hạn, ranh giới giữa bản ngã của anh và ký ức cận tử của y tá Nguyễn Thị Lan mà anh vừa quét bắt đầu phân rã, hòa lẫn vào nhau.
"Tôi không muốn rơi... cứu tôi... độ cao này... năm tầng lầu..."
An giật nảy mình khi nhận ra giọng nói vừa phát ra từ chính khuôn miệng mình không phải là giọng trầm khàn của anh, mà là giọng nói run rẩy, cao vút và đầy hoảng loạn của Lan. Anh đang nói chuyện một mình. Ký ức về khoảnh khắc cơ thể Lan rơi tự do, tiếng gió rít gào bên tai và tiếng xương cốt vỡ vụn khi chạm đất dội về như một cơn sóng thần nhận thức, muốn nuốt chửng chút tỉnh táo cuối cùng của anh.
"Thu..." An lẩm nhẩm, mắt trái nhìn về phía trước. Giữa dòng nước thải đen ngòm, anh nhìn thấy Phan Hoài Thu, người vợ quá cố của mình, đang đứng đó. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đẫm máu, mái tóc đen dài xõa vai sũng nước, đôi mắt u uất nhìn anh đầy trách móc. "Tại sao anh lại để em chết dưới bánh xe đó? Tại sao anh không cứu em?"
"Không... Thu... không phải..." An lùi lại một bước, lưng đập mạnh vào vách gạch tổ ong lạnh buốt. Cơn đau từ xương sườn trái rạn nứt kéo anh về thực tại trong tích tắc, nhưng hình ảnh Thu vẫn chập chờn như một bóng ma khúc xạ trên mặt nước thải.
Anh biết mình đang rơi vào trạng thái mộng du nhận thức nguy hiểm nhất. Nếu không tự ngắt kết nối, đại não anh sẽ bị khóa chặt trong vòng lặp ảo giác này mãi mãi. An nghiến chặt răng, áp bàn tay trái đang sưng tấy nhiễm trùng vào vách gạch đỏ nhám sần sùi của cống ngầm. Anh dùng toàn lực chà xát vết thương hở rách mủ vào lớp cạnh gạch sắc nhọn.
*Ràn rạt!*
Cơn đau buốt nhói, tàn nhẫn và chân thật tột cùng chạy dọc từ cổ tay lên thẳng thùy đỉnh, đè bẹp hoàn toàn giọng nói của Lan và bóng ma của Thu trong đầu. Đó là kỹ thuật *Mỏ neo vật lý chủ động (Sensory Anchoring)*. An run rẩy đưa bàn tay phải vào túi quần, lấy ra chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen. Anh bật nắp.
*Tách!*
Tiếng động kim loại thanh giòn vang lên, dội ngược vào vách vòm cống ngầm. Âm thanh cơ học chuẩn xác ấy hoạt động như một gọng kìm thép, khóa chặt nhận thức của An vào không gian thực tại ẩm ướt dưới lòng đất. Anh thở dốc, bọt mép lẫn máu rỉ ra nơi khóe miệng. Mỹ Linh, con gái anh, vẫn đang nằm chờ thuốc ở phòng khám của Trương Vĩnh. Thời hạn hai mươi tư giờ để cứu mạng con bé đang cạn dần. Anh không được phép điên, chưa phải lúc này.
"Gâu..."
Một tiếng sủa khàn nhỏ vang lên từ phía sau một đống bùn đất sụt lở. Chú chó Nu bước ra, một chân sau của nó đi khập khiễng do cú nện báng súng của Đặc vụ số 09 trên sân thượng. Bộ lông vàng của nó dính bết bùn đất và nước thải, nhưng đôi mắt sáng ngời đầy trung thành vẫn nhìn thẳng vào An. Nu tiến lại gần, dùng chiếc mũi ướt át nudging nhẹ vào lòng bàn tay phải đang rách da của anh như một lời thúc giục.
Nu chính là mỏ neo sống dẫn đường cho anh trong bóng tối này. Chú chó có khả năng cảm nhận được các tần số siêu trầm của máy phát sóng từ khoảng cách xa, thứ mà tai người không thể nhận biết.
Đột nhiên, Nu dừng lại. Đôi tai cụp của nó dựng đứng lên, hướng về phía họng cống Nguyễn Trãi thông lên mặt đường cách đó khoảng hai mươi mét. Nó khẽ gầm gừ trong cổ họng, đuôi cụp chặt vào hai chân sau.
An lập tức nín thở. Anh áp tai phải vào vách đá tổ ong lạnh buốt của cống ngầm, kích hoạt *Khả năng lọc nhiễu âm thanh thính giác (Auditory Filtering)*. Tiếng nước mưa dội xối xả từ trên mặt đất xuống các họng cống, tiếng dòng chảy xiết gầm rú dưới ngầm dần dần bị bộ não thám tử của anh phân tách và đẩy lùi ra phía sau.
Giữa những âm thanh hỗn tạp của tự nhiên, An bắt đầu nghe thấy một tần số lạ. Một tiếng vo vo siêu mịn, rất nhỏ nhưng đều đặn, tựa như tiếng cánh quạt của một loài côn trùng kim loại khổng lồ đang di chuyển dọc theo các nhánh cống phụ.
*Vèèè... vèèè...*
Đó là tiếng rotor của drone mini quét nhiệt Cửu Long-01. Đặc vụ số 09 đã không bỏ cuộc. Hắn biết An đã tuột xuống đường ống nước mưa và chỉ có thể lẩn trốn dưới hệ thống cống ngầm này. Hắn đã thả các robot quét tầm nhiệt vào các họng cống Nguyễn Trãi để truy vết sinh học của anh.
An nhìn xuống dòng nước thải đang dâng cao đến thắt lưng. Cơ thể anh đang bốc hỏa do cơn sốt nhiễm trùng cổ tay—nhiệt độ cơ thể chắc chắn đã vượt quá 39 độ C. Đối với cảm biến hồng ngoại tầm nhiệt của drone Cửu Long-01, cơ thể anh không khác gì một ngọn đuốc sáng rực rỡ giữa không gian cống ngầm lạnh lẽo.
Nếu anh di chuyển, động năng và nhiệt lượng sẽ ngay lập tức kích hoạt còi báo động của robot tuần tra. Nhưng nếu đứng yên, luồng quét nhiệt cũng sẽ tìm ra anh trong vòng chưa đầy hai phút.
*Vèèè... vèèè...*
Tiếng vo vo ngày càng gần. Ánh sáng đỏ nhấp nháy từ camera quét của drone bắt đầu khúc xạ trên những vệt nước loang loáng đầu khúc quanh.
An quan sát cấu trúc địa lý của cống ngầm. Ngay phía trên đầu anh là một bệ đá tổ ong cổ kính nhô ra từ vòm gạch thời Pháp, tạo thành một khe hẹp tối tăm và ngập nước lạnh từ một giếng nước ngầm cổ rò rỉ xuống. Dòng nước ngầm từ giếng cổ luôn có nhiệt độ thấp hơn nhiều so với nước mưa bề mặt.
An đưa ra quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm. Anh không chạy. Anh lết người sát vào vách đá, dùng hai tay múc dòng nước ngầm lạnh buốt từ khe đá dội liên tục lên đầu, lên cổ và chiếc áo khoác kaki sờn rách.
*Xèo...*
Cảm giác lạnh buốt đột ngột tiếp xúc với làn da đang nóng ran vì sốt khiến cơ thể An run lên bần bật, các cơ ngực co thắt lại đau đớn, suýt nữa khiến anh bật ra tiếng ho khan. Vết thương nhiễm trùng ở cổ tay trái khi tiếp xúc với nước bẩn giật lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Nhưng anh cắn chặt môi, ép cơ thể mình phải thích nghi. Anh đang dùng nước lạnh để đồng hóa nhiệt độ bề mặt cơ thể với nhiệt độ môi trường xung quanh, triệt tiêu bức xạ nhiệt hồng ngoại trước mắt quét của drone.
An ra hiệu bằng tay cho chú chó Nu. Nu hiểu ý, nó lách người qua một nhánh cống phụ hẹp chỉ vừa thân chó, chạy ngược về phía bến cảng.
Chiếc drone mini đầu tiên hình tròn màu đen bóng, đường kính khoảng ba mươi phân, từ từ nổi lên từ khúc quanh. Đầu camera quét sinh học của nó phát ra một tia laser đỏ rực, quét dọc theo mặt nước và vách gạch đỏ theo nhịp ba giây một lần.
An nín thở hoàn toàn, áp sát người vào gờ đá tổ ong, chỉ để hở mũi và mắt trái đã vỡ nát một bên kính trên mặt nước. Dòng nước lạnh buốt bao phủ lấy anh, làm giảm thân nhiệt bề mặt xuống mức tối thiểu.
Tia laser đỏ của drone lướt qua mặt nước sủi bọt, tiến sát về phía gờ đá nơi An đang bám trụ.
Đúng lúc đó, từ nhánh cống phụ phía tây, tiếng sủa vang dội của chú chó Nu vang lên, dội ngược qua các vòm gạch tạo ra âm thanh khuếch đại lớn.
*Gâu! Gâu! Gâu!*
Cảm biến âm thanh và nhiệt lượng của drone ngay lập tức bị thu hút bởi chuyển động của Nu ở nhánh cống bên kia. Thiết bị bay xoay tròn một góc 180 độ, phát ra tiếng rít tần số cao rồi lao vút theo hướng tiếng sủa.
An thở phào nhẹ nhõm, nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay phía sau chiếc drone thứ nhất, một tiếng vo vo trầm hơn, nặng nề hơn bắt đầu xuất hiện. Một chiếc drone quét nhiệt thứ hai, có kích thước gấp đôi và được trang bị bộ lọc nhiễu tầm nhiệt cao cấp hơn, từ từ lướt tới từ họng cống chính.
Tia laser đỏ từ robot quét nhiệt thứ hai này không quét nhanh như chiếc trước. Nó di chuyển một cách tỉ mỉ, chậm rãi, rà soát từng kẽ nứt của vách đá tổ ong, từng góc tối dưới gờ gạch vòm.
An cảm nhận được cái lạnh đang thấm sâu vào tận xương tủy, khiến các cơ bắp của anh bắt đầu co cứng, nhịp tim giảm đột ngột. Anh không thể tiếp tục dội nước lạnh được nữa, nếu không cơ thể anh sẽ rơi vào trạng thái suy kiệt thể xác hoàn toàn trước khi thoát khỏi cống ngầm.
Tia laser đỏ từ robot quét nhiệt dịch chuyển từng phân một trên mặt nước thải rỉ sét. Nó lướt qua đống rác công nghệ, lướt qua vệt máu sẫm mà An vô tình để lại trên vách gạch lúc nãy.
*Tít... Tít...*
Thiết bị quét phát ra âm thanh cảnh báo chậm rãi. Nó đã phát hiện ra dấu vết sinh học tươi.
An nằm im dưới gờ đá, mắt trái dán chặt vào tia sáng đỏ đang bò dần về phía mình. Khoảng cách thu hẹp lại từng mét, từng tấc.
Năm mươi phân.
Ba mươi phân.
Mười phân.
Tia laser đỏ từ robot quét nhiệt dừng lại ngay sát gờ đá nơi An đang bám trụ, chỉ cách gáy anh đúng ba phân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!