Nhạc nềnPuppeteer

Bản Hòa Âm Của Cái Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão Chợ Lớn trút xuống như muốn nhấn chìm toàn bộ khu ổ chuột Xóm Đất vào một bể nước đen ngòm, lạnh buốt. Trên sân thượng của tòa chung cư cũ nát năm tầng, tiếng nước xối xả gầm rú trên những tấm tôn rỉ sét không thể lấp liếm được tiếng động trầm đục vừa vang lên dưới lòng hẻm tối.


*Bộp.*


Một tiếng động nặng nề, dứt khoát. Tiếng xương thịt va chạm với mặt đường nhựa sũng nước.


Trần Thế An nằm vật vã sát mép vực sân thượng nơi tấm lan can sắt vừa gãy sập. Mắt phải của anh, vốn bị xuất huyết võng mạc sau sự cố chập mạch Phổ Âm Kính ở biệt thự họ Trịnh, giờ đây hoàn toàn bị che phủ bởi một màng sương đỏ sẫm ngập ngụa máu. Qua tròng kính trái đã vỡ nát một bên, anh chỉ thấy bóng dáng Đặc vụ số 09 đứng sừng sững trên phần lan can còn lại như một bóng ma vô hồn. Chiếc kính chắn gió phản quang bạc của hắn lạnh lùng phản chiếu ánh chớp xé rách bầu trời đêm. Hắn không nhìn An. Hắn nhìn xuống khoảng không sâu thẳm phía dưới, nơi y tá Nguyễn Thị Lan vừa rơi xuống.


Ba phút.


Đại não của An gào thét. Thùy thái dương của một người vừa tử vong chỉ có thể duy trì tàn dư sóng điện từ trong vòng một trăm tám mươi giây ngắn ngủi trước khi các synapse thần kinh hoàn toàn phân rã vĩnh viễn vào hư vô. Nếu không tiếp cận xác của Lan để quét ký ức cận tử ngay lập tức, manh mối duy nhất về Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long—nơi cất giấu nguồn hóa chất độc hại Lãng Quên-09—sẽ biến mất mãi mãi. Và Mỹ Linh, con gái anh, đang nằm co giật trong cơn sốt cao tại phòng khám của Trương Vĩnh, sẽ không bao giờ có được liều thuốc An Thần Kính thứ hai để giữ lại mạng sống.


An nghiến chặt răng, bỏ qua cơn đau nhói buốt như kim châm từ vết rạn xương sườn trái. Cổ tay trái của anh—vết thương rách sâu do kẽm gai rỉ sét bám đầy nước mưa bẩn—đã sưng tấy lên như một thỏi sắt nung đỏ, rỉ ra dòng mủ vàng lẫn máu sẫm ấm nóng dưới lớp gạc rách nát. Anh không thể dùng sức mạnh thể chất để đối đầu với Đặc vụ số 09. Hắn là một cỗ máy giết người được trang bị súng đạn hóa chất và xung điện từ, còn An chỉ là một kẻ Cấp F bị đào thải, một thám tử tàn phế đang lết đi trong vũng bùn của sự điên loạn.


Nhưng anh có địa lý của Chợ Lớn. Anh có sơ đồ ngầm của ông nội Trần Khắc Sinh để lại.


An giả vờ buông thõng hai tay, đầu gục xuống nền bê tông như thể đã ngất lịm do quá tải nhận thức sau phát đạn EMP sượt qua vai. Qua khe mắt trái ti hí, anh quan sát Đặc vụ số 09. Đúng như dự đoán, thuật toán triệt tiêu cảm xúc của tên sát thủ khiến hắn hoạt động một cách máy móc: khi mục tiêu chính là nhân chứng đã rơi xuống đất và thiết bị quét của đối phương đã bốc khói khét lẹt, hắn tự động dán nhãn "mối đe dọa đã bị vô hiệu hóa" cho An. 09 quay lưng, bước đi không tiếng động về phía lối cầu thang tối.


Ngay khoảnh khắc bóng đen của 09 khuất sau cánh cửa sắt, An lập tức hành động. Anh không chạy. Cơ thể rã rời không cho phép anh chạy. Anh lết người đến sát đường ống nước mưa bằng nhựa PVC rỉ sét chạy dọc hông tòa nhà. Dùng bàn tay phải còn lành lặn quấn chặt lấy ống nước, An buông mình tuột xuống.


*Ràn rạt!*


Lực ma sát xé rách lòng bàn tay phải của anh, máu tươi bắn ra hòa vào nước mưa bão. Cổ tay trái nhiễm trùng sưng tấy giật lên từng cơn đau đớn tột cùng như có ai dùng búa nện thẳng vào xương. Cơn đau dữ dội kích hoạt vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải, khiến nó nóng ran lên như một dòng nham thạch siêu nhỏ đang len lỏi vào thùy thái dương. An cắn chặt môi dưới đến rách da, vị máu tanh nồng tràn ngập khoang miệng. Anh không được phép hét lên.


Khi còn cách mặt đất khoảng ba mét, ống nhựa rỉ sét không chịu nổi trọng lượng của An liền gãy gập với tiếng *Rắc* khô khốc. An rơi tự do xuống một đống rác thải công nghệ chất cao đầu hẻm.


*Bộp!*


Những cạnh sắc của vỏ máy tính cũ và dây cáp đồng rỉ cứa rách chiếc áo khoác kaki sờn cũ của anh, găm vào da thịt đau đớn. Nhưng An không dừng lại dù chỉ một giây. Anh bò ra khỏi đống rác, lết thân hình đẫm máu và nước mưa về phía thi thể của Nguyễn Thị Lan đang nằm bất động giữa lòng hẻm.


Một vũng máu đỏ ngầu đang loang nhanh dưới đầu người y tá, hòa vào dòng nước lụt đen ngòm của Xóm Đất. Đôi mắt cô mở trừng trừng nhìn lên bầu trời giông bão, trống rỗng và vô hồn.


Thời gian còn lại: một phút bốn mươi giây.


An run rẩy rút chiếc Thiết bị quét sóng não cầm tay "Phổ Âm Kính" ra khỏi túi chì bọc kín. Thiết bị đang bốc khói khét lẹt, bo mạch thạch anh lọc sóng bên trong đã bị dòng xung điện từ (EMP) từ phát súng của 09 đánh sập hoàn toàn. Đèn hiển thị tối đen.


"Khánh... em nói đúng. Máy quét không thể khởi động nếu không có thạch anh mới," An lẩm nhẩm độc thoại, giọng khàn đặc và run rẩy.


Nhưng bộ não thám tử của anh không cho phép anh đầu hàng quy luật kỹ thuật. Anh quan sát thấy một sợi dây đồng siêu mịn dùng để quấn cuộn thứ cấp của Phổ Âm Kính bị đứt đầu nối, lòi ra ngoài vỏ máy. An đưa tay vào túi quần, lấy ra chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen—kỷ vật của người vợ quá cố Phan Hoài Thu. Anh dùng cạnh sắc của nắp bật lửa để cạo sạch lớp sơn cách điện trên đầu sợi dây đồng, sau đó desperately quấn chặt nó trực tiếp vào vết thương hở đang rỉ máu ở cổ tay trái của mình.


Anh đang dùng chính dòng điện sinh học và chất sắt trong máu của bản thân để làm cầu nối dẫn điện phụ, cưỡng ép đóng mạch cho Phổ Âm Kính.


*Xẹt!*


Một luồng điện giật mạnh chạy thẳng từ máy quét qua sợi dây đồng, găm sâu vào vết thương nhiễm trùng của An. Cánh tay trái của anh co rúm lại, các mạch máu nổi phồng lên đen sẫm dưới da. Nhưng màn hình Phổ Âm Kính đột ngột nhấp nháy thứ ánh sáng xanh lục ma quái chập chờn. Thiết bị đã được kích hoạt cưỡng bức thành công.


"Lan... tôi cần ký ức của cô. Để cứu Mỹ Linh. Để vạch trần Cửu Long," An khàn giọng nói, áp sát đầu cảm biến đồng đỏ của máy quét vào vùng thùy thái dương bên phải của xác chết đang lạnh dần.


Quy trình *Hợp nhất cảm xúc đám đông (Hyper-empathic Sync)* bắt đầu kích hoạt ở công suất tối đa mà không có bộ lọc thạch anh giảm chấn.


*Uùúúú...*


Một tiếng rít kinh hoàng dội thẳng vào màng nhĩ tai trái của An, đè bẹp tiếng ù 19Hz thường nhật. Đại não anh rung lên bần bật như thể bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt. Toàn bộ hệ thống thần kinh cảm giác của An bị đồng bộ hóa hoàn toàn với thùy thái dương cận tử của Nguyễn Thị Lan.


Trong nháy mắt, thực tại mưa bão Chợ Lớn biến mất. An bị kéo tuột vào một khoảng không gian ký ức đứt gãy, ngập tràn ánh sáng huỳnh quang xanh lạnh lẽo của phòng thí nghiệm bệnh viện tâm thần cũ mười lăm năm trước. Anh không còn là Trần Thế An nữa. Anh đang sống dưới lăng kính nhận thức của Lan.


Anh cảm nhận được nỗi sợ hãi tột độ của một người y tá trẻ khi chứng kiến những đứa trẻ sơ sinh bị cấy ghép hạt giống nhận thức vào thùy trán. Anh cảm nhận được cảm giác ngạt thở khi bị những bàn tay bọc găng da đen khống chế, cảm giác cơ thể rơi tự do từ tầng năm xuống đất, tiếng gió rít gào bên tai và tiếng xương cốt vỡ vụn khi va chạm với mặt đường nhựa.


"Ááááá!"


An hét lên dằn vặt tột cùng giữa lòng hẻm vắng. Đồng tử của anh giãn nở tối đa, hai mắt trợn ngược lộ rõ những tia máu đỏ ngầu đang vỡ ra dưới áp lực nội sọ cực hạn. *Ngưỡng quá tải nhận thức 80%* chính thức bị kích hoạt.


Hội chứng phân mảnh nhân cách bùng phát dữ dội. Trong cơn điên cuồng, An bắt đầu nói chuyện một mình bằng giọng nói run rẩy, cao vút của Nguyễn Thị Lan:


"Đừng... đừng tiêm chất đó vào nguồn nước! Sương mù xám... chúng đang tẩu tán hóa chất Lãng Quên-09 về Nhà kho phế thải số 7 của Cửu Long... bến cảng quận 5... Đừng giết tôi!"


Ký ức cận tử của Lan truyền về một phân đoạn hình ảnh rõ nét: những chiếc thùng phuy sắt màu xám tro có in logo hoa sen cách điệu của tập đoàn Cửu Long đang được bốc xếp lên xe tải tại Nhà kho phế thải số 7 sát mép nước bến cảng. Đó chính là bằng chứng vật lý về nguồn gốc chất độc.


Nhưng ngay sau đó, luồng ký ức của Lan bắt đầu hỗn loạn chéo với ký ức sâu kín nhất của An. Hình ảnh người vợ quá cố Phan Hoài Thu xuất hiện giữa phòng thí nghiệm vô trùng. Thu đang mỉm cười dịu dàng, mái tóc đen dài xõa vai, tay cầm chiếc khuyên tai bạc hình hoa sen đưa về phía anh.


"An... anh đã hứa sẽ bảo vệ em và con mà," giọng nói của Thu vang lên bên tai An, ngọt ngào nhưng lạnh buốt. "Tại sao anh lại để em chết? Tại sao anh lại để Ngọc bán đứng gia đình mình?"


"Thu... không phải... anh không muốn..." An lẩm nhẩm bằng giọng của chính mình, nước mắt hòa lẫn máu tươi từ chân mày trái chảy dài xuống má, nhòe nhoẹt.


Tâm trí anh đang phân rã hoàn toàn. Anh bị kẹt giữa cái chết của Lan, cái chết của Thu và thực tại mưa bão. Cơ thể anh bị liệt vận động tạm thời do tác dụng phụ của ngưỡng quá tải 80%, không thể tự đứng dậy hay di chuyển.


Từ đầu hẻm, tiếng bước chân nện đều đặn trên vũng nước mưa lại vang lên.


*Bộp. Bộp. Bộp.*


Đặc vụ số 09 đã bước xuống từ tòa nhà. Hắn đứng ở đầu hẻm, nòng súng lục nòng dài rỉ sét hướng thẳng vào đầu An đang quỳ ôm xác chết nhân chứng.


Hắn không do dự. Ngón tay trỏ bọc găng da đen của hắn bắt đầu siết chặt cò súng.


Giữa làn nước mưa xối xả, một bóng vàng nhỏ bé đột ngột lao ra từ góc khuất đống rác thải công nghệ.


*Gừ... Gâu!*


Chú chó Nu—chú chó cỏ lai trung thành của An—lao vút đi như một mũi tên vàng. Nu không hề sợ hãi họng súng của tên sát thủ, nó dùng toàn bộ sức lực của một con thú hoang đường phố cắn chặt vào cổ chân phải của Đặc vụ số 09, kéo ghì hắn về phía sau.


Cú đớp bất ngờ khiến phát súng của 09 bị chệch hướng. Viên đạn hóa chất găm thẳng vào bức tường gạch rêu phong sát tai An, giải phóng một vệt khói xám bốc mùi hắc ngọt của Lãng Quên-09.


09 mất thăng bằng trong tích tắc. Hắn lạnh lùng dùng báng súng nện mạnh vào đầu chú chó Nu để giải vây. Nhưng Nu vẫn nghiến chặt răng, bốn chân bám chặt lấy mặt đường trơn trượt, trì hoãn phát súng kết liễu thứ hai trong vòng năm giây định mệnh.


Năm giây đó là ranh giới giữa sự sống và cái chết của An.


Tâm trí An vẫn đang bị khóa chặt trong vòng lặp đồng bộ sóng não cận tử của Lan và ảo ảnh về Thu. Trong cơn mộng du nhận thức cực hạn, bàn tay phải của anh vô thức chạm vào chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen trong túi quần.


Bằng một phản xạ vô điều kiện được rèn luyện qua hàng ngàn lần tự giải thoát khỏi ảo giác, ngón tay cái của An gạt mạnh nắp kim loại.


*Tách!*


Một tiếng động cơ học thanh giòn, sắc lẹm vang lên giữa tiếng sấm sét gầm rú của cơn bão Chợ Lớn.


Âm thanh cơ học ở tần số cao từ chiếc bật lửa Zippo—mỏ neo thính giác duy nhất liên kết anh với thực tại và người vợ quá cố—như một tia sét đánh thẳng vào thùy trán đang bị kích ứng phóng xạ của An. Nó đập tan dải tần số sóng não cận tử của Lan đang bủa vây đại não anh, cưỡng ép thùy thái dương ngắt kết nối với quy trình đồng bộ hóa chéo trong một phần nghìn giây.


An giật nảy mình, nhãn cầu trái lấy lại tiêu cự thực tại. Anh nhìn thấy rõ ràng họng súng rỉ sét của Đặc vụ số 09 đang hướng thẳng vào mặt mình sau khi hắn dùng chân bốt thép đạp văng chú chó Nu ra xa.


An nằm rạp xuống mặt đường nhựa đầy máu, tay trái vẫn ôm chặt xác chết lạnh ngắt của người y tá, nước mắt và máu tươi chảy dài trên má. Qua màng sương máu đỏ sẫm của mắt phải, anh nhìn thấy bóng hình ảo ảnh của Phan Hoài Thu đang đứng mỉm cười dịu dàng ngay bên cạnh Đặc vụ số 09—kẻ đang chĩa nòng súng đen ngòm chuẩn bị nổ phát súng kết liễu thứ hai.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!