Nhạc nềnPuppeteer

Tia Lửa Trên Gác Mái

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gậy sắt gõ côm cốp vào thành xe tải rỉ sét phía trên đầu An vang lên như những tiếng búa gõ thẳng vào màng nhĩ đang căng ra của anh. Dưới gầm xe nhão nhẹt bùn đỏ, An nằm bất động, nín thở đến mức lồng ngực đau nhói. Tấm chì rỉ sét anh lôi vội từ đống phế thải y tế đè nặng lên ngực, che chắn cho anh khỏi luồng quét nhiệt hồng ngoại đang lướt qua lướt lại từ những chiếc máy dò cầm tay của tuần tra Hắc Long. Vết rách ở cổ tay trái do dây kẽm gai cứa sâu vẫn đang rỉ máu, từng giọt máu nóng hổi hòa vào dòng nước mưa lạnh ngắt dưới gầm xe, bốc lên một mùi sắt tanh nồng mà anh chỉ sợ lũ chó săn của tập đoàn ngửi thấy.


Sau một chuỗi âm thanh lầm bầm chửi rủa đầy tục tĩu của gã tuần tra, tiếng bước chân nặng nề cuối cùng cũng lết xa dần về phía bãi đổ thải cũ. An nằm im thêm hai phút nữa, cho đến khi tiếng còi báo động của bốt gác ngoài xa giảm dần tần số. Anh khẽ nghiêng người, đẩy tấm chì ra, lết thân hình ướt sũng và bết đầy bùn đỏ ra khỏi gầm xe tải. Cơn đau từ vết sẹo cổ hình hoa sen cách điệu phía sau dái tai phải vẫn âm ỉ nóng rát, như thể có một dây dẫn điện siêu nhỏ đang cắm sâu vào thùy thái dương của anh.


Anh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai, ôm chặt chiếc áo khoác kaki sờn cũ—nơi chiếc Phổ Âm Kính đồng đỏ đang nằm im lìm—và bắt đầu di chuyển khom lưng dọc theo ngách sau bãi rác theo sơ đồ vẽ tay của ông Ba Phế Liệu. Cơn mưa giông Chợ Lớn vẫn trút xối xả, gột rửa bớt những vệt máu sinh học rớt lại trên nền đất đỏ, vô tình giúp anh xóa sạch dấu vết trước khi các drone tuần tra Cửu Long-01 kịp định vị.


Nửa giờ sau, An đã đứng trước tấm rèm vải bạt rách dính đầy dầu chì của Tiệm sửa máy tính Lê Quốc Khánh. Gian hàng nhỏ chưa đầy bốn mét vuông nằm sâu trong con hẻm tối của Xóm Đất, ngập tràn vỏ case máy tính cũ, màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh ma quái và nồng nặc mùi nhựa cháy của nhựa thông.


Khánh đang ngồi còng lưng bên bàn làm việc, chiếc kính cận dày cộp phản chiếu những dòng code chạy dọc màn hình. Nghe tiếng động, cậu giật nảy mình, tay chụp lấy chiếc mỏ hàn điện cầm tay tự chế như một phản xạ tự vệ. Khi nhận ra gương mặt hốc hác, nhợt nhạt của An dưới vành mũ ướt sũng, Khánh mới thở phào, vội vã kéo An vào trong và sập tấm rèm bạt lại.


"Anh An! Trời đất ơi, anh đi đâu mà người ngợm như xác chết trôi thế này? Vết thương trên tay anh..."


"Khánh, đóng cửa gác mái lại. Khóa chặt đường truyền ngoài."


Giọng An khàn đặc, run rẩy. Anh không kịp băng bó vết thương ở cổ tay, run run thọc tay vào túi áo khoác kaki, lôi ra thiết bị bằng đồng đỏ rỉ sét và đặt mạnh lên chiếc bàn gỗ đầy mạt sắt của Khánh.


Khánh đẩy gọng kính cận lên sát mắt, nhìn chằm chằm vào vật thể kỳ dị vừa xuất hiện. Đôi mắt cậu giãn to ra sau tròng kính dày, gương mặt trẻ tuổi lập tức cắt không còn giọt máu. Cậu thốt lên, giọng run rẩy đến mức lạc đi:


"Cái... cái này... Anh An, anh điên rồi! Đây là Phổ Âm Kính đời đầu của Cửu Long! Thiết bị quét sóng thô sơ bị cấm sở hữu cấp độ đặc biệt! Nếu Đội Cảnh sát Tư tưởng phát hiện ra dao động thạch anh của thứ này, cả hai chúng ta sẽ bị hạ điểm nhân cách xuống Cấp F ngay lập tức, bị cưỡng chế tẩy não vĩnh viễn!"


"Anh biết," An nhìn thẳng vào mắt Khánh, đôi mắt thâm quầng lộ rõ vẻ kiên định lạnh lùng. "Nhưng đây là thứ duy nhất có thể đọc được ký ức thô chưa bị Cửu Long mã hóa của các nhân chứng Xóm Đất. Con bé Linh... nó không còn nhiều thời gian nữa. Thuốc An Thần Kính sắp cạn, và thùy trán của nó đang phân rã. Anh cần khôi phục lại thiết bị này. Ngay bây giờ."


Nhìn thấy sự kiên quyết pha lẫn tuyệt vọng trong mắt người đàn anh, Khánh mím môi, nỗi sợ hãi dần bị thay thế bởi bản năng của một kẻ cuồng công nghệ lậu. Cậu đóng sầm cánh cửa gỗ gác mái, bật hệ thống bọc chì tự chế xung quanh phòng để cô lập hoàn toàn bức xạ điện từ phát ra ngoài, rồi kéo chiếc đèn kính lúp cơ học lại gần thiết bị.


"Mạch thạch anh lọc sóng bị chập hoàn toàn do ẩm và rỉ sét," Khánh vừa dùng nhíp gắp nhẹ các linh kiện cơ học vừa lẩm nhẩm phân tích. "Bo mạch chính bị khóa firmware bảo mật của Cửu Long. Để bẻ khóa và cấp nguồn độc lập, em phải dùng nguồn lậu đấu nối trực tiếp vào cuộn dây đồng thứ cấp. Anh An, cái này cực kỳ nguy hiểm. Thiết bị này không có bộ ổn định tần số sinh học, nếu dòng điện ngược kích hoạt, nó sẽ phát sóng cưỡng bức thẳng vào đại não của người đứng gần."


"Cứ làm đi. Anh chịu được."


An ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện, tay phải nắm chặt chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen trong túi quần—kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Phan Hoài Thu. Âm thanh cơ học của chiếc bật lửa luôn là mỏ neo thính giác duy nhất giữ anh lại với thực tại mỗi khi những cơn đau đầu nhận thức ập đến.


Khánh hít một hơi sâu, cắm chiếc mỏ hàn điện tự chế có dây quấn đồng vào ổ điện lậu đấu nối từ đường cáp của Phước Cáp. Mùi nhựa thông cháy bốc lên nghi ngút. Khánh tỉ mỉ hàn lại các chân tiếp xúc thạch anh cũ, bàn tay cậu thoăn thoắt bẻ khóa các cổng logic trên bo mạch của Phổ Âm Kính.


"Chuẩn bị cấp nguồn lậu," Khánh cảnh báo, tay đặt trên cần gạt cầu dao tự chế. "Ba... hai... một..."


Khánh gạt cần gạt.


Một tia lửa điện màu xanh lục đột ngột bắn ra từ chân tụ điện của Phổ Âm Kính, đi kèm với một tiếng rít siêu trầm vang lên đột ngột. Tiếng rít ấy không phát ra ngoài không khí, mà dường như dội thẳng vào xương sọ của An. Toàn bộ các tấm kính cửa sổ trên gác mái rung lên bần bật dưới tần số rung động hạ âm cực mạnh.


"Khánh! Ngắt nguồn!" An hét lên, nhưng âm thanh từ cổ họng anh lập tức bị bóp nghẹt.


Một luồng sóng điện từ cưỡng bức từ đầu cảm biến đồng đỏ của Phổ Âm Kính phóng thẳng vào thùy thái dương bên phải của An. Vết sẹo phẫu thuật cũ trên cổ anh nóng rực lên như một thanh sắt nung áp sát vào da thịt. Cơn đau nhói xé rách vỏ não khiến toàn bộ thế giới trước mắt An đảo lộn.


Tai anh bắt đầu ù đi ở tần số 19kHz—tiếng rít cơ học chói tai kéo dài liên tục như tiếng còi báo động của xe bọc thép Cửu Long. Các synapse thần kinh của anh như bị kéo căng và đứt gãy hàng loạt dưới tác động của sóng điện từ ngược.


[CẢNH BÁO: CHỈ SỐ QUÁ TẢI NHẬN THỨC ĐẠT 30%]


Trong tâm trí An, thực tại bắt đầu phân rã. Những mảnh ký ức hỗn loạn, không đầu không cuối đột ngột tràn vào đại não anh như một trận lũ quét. Anh nhìn thấy Phan Hoài Thu đang đứng dưới cơn mưa tầm tã, gương mặt cô nhạt nhòa máu và nước mưa; anh nghe thấy tiếng gào khóc của Mỹ Linh giữa những khuôn mặt vẽ không có mắt; rồi hình ảnh vụ tai nạn mười lăm năm trước, tiếng kim loại va chạm chát chúa dội vào đầu anh liên tục.


An mất kiểm soát hành vi hoàn toàn. Đôi bàn tay anh run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay co quắp lại thành những hình thù kỳ dị. Anh bắt đầu khua tay liên tục trong không khí, vô thức thực hiện những ngôn ngữ ký hiệu Chợ Lớn cổ—loại mật mã giao tiếp riêng tư mà chỉ có anh và người vợ quá cố hiểu được. Miệng anh lảm nhảm những từ ngữ vô nghĩa, ríu rít vào nhau như một kẻ mộng du đang gào thét trong cơn ác mộng.


"Thu... nước... rào chắn... Linh ơi, chạy đi..."


"Anh An! Anh An! Tỉnh lại đi!" Khánh hét lên trong hoảng loạn. Cậu lao đến định giật dây nguồn nhưng dòng điện lậu bị chập mạch đã khóa chặt cần gạt cầu dao, tia lửa điện liên tục bắn ra đỏ rực.


An cố gắng áp dụng Phương pháp "Gõ nhịp 19Hz" để ổn định lại thùy trán. Anh nâng bàn tay phải run rẩy lên, cố gắng gõ ngón tay trỏ vào vùng xương thái dương bên phải. Nhưng các bó cơ của anh hoàn toàn bị đông cứng do xung điện từ cưỡng bức, ngón tay anh co quắp lại, không thể chạm vào da đầu.


Thùy thái dương của anh như sắp nổ tung dưới áp lực nội sọ cực hạn. Sự quá tải nhận thức đang kéo anh chìm sâu vào một vòng lặp ảo giác chết chóc. Trong cơn tuyệt vọng, An nghiến chặt răng, dùng hết chút ý chí tự chủ cuối cùng tự cắn mạnh vào môi dưới của mình.


Vị máu tanh nồng lập tức tràn đầy khoang miệng. Cơn đau buốt nhói từ môi truyền thẳng lên thùy đỉnh, kích hoạt hệ thần kinh cảm giác đau ngoại vi, giúp anh tạm thời giành lại quyền kiểm soát cơ thể trong một tích tắc.


Bằng một phản xạ sinh tồn điên cuồng, An thọc bàn tay trái đẫm máu vào túi áo khoác, lôi chiếc bật lửa Zippo bằng đồng ra. Anh dùng ngón tay cái run rẩy bật mạnh nắp bật lửa.


Tách!


Âm thanh kim loại thanh giòn, sắc nét của chiếc Zippo vang lên, cắt ngang tiếng rít siêu trầm của thiết bị quét. Đó là mỏ neo thính giác mạnh mẽ nhất của anh, liên kết trực tiếp với ký ức thực tại duy nhất còn sót lại về Phan Hoài Thu.


Tách! Tách!


Tiếng bật lửa vang lên liên tục ba lần. Mỗi tiếng "Tách" như một nhát búa đập vỡ lớp vỏ ảo ảnh đang bao vây đại não An. Nhãn cầu anh bắt đầu lấy lại tiêu cự, nhìn thấy gương mặt hoảng loạn của Khánh đang mờ nhòe trước mắt.


"Khánh... cuộn dây... cắt cuộn dây thứ cấp!" An rên rỉ qua kẽ răng rỉ máu.


Khánh lập tức hiểu ý. Cậu chụp lấy chiếc kìm cắt kim loại trên bàn, không màng đến dòng điện đang rò rỉ, lao vào dùng kìm bấm mạnh một nhát dứt khoát vào cuộn dây đồng thứ cấp quấn quanh lõi thạch anh của Phổ Âm Kính.


Phựt!


Tia lửa điện màu xanh lục tắt lịm. Tiếng rít siêu trầm biến mất ngay lập tức, trả lại sự im lặng ngột ngạt cho căn gác mái.


An đổ gục người xuống bàn gỗ, thở dốc điên cuồng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng vệt máu đỏ tươi chảy từ môi dưới xuống cằm. Tai trái của anh vẫn ù đi một tiếng rít dài ở tần số cao—di chứng vĩnh viễn của đợt quá tải nhận thức 30% đầu tiên này.


Khánh ngồi bệt xuống sàn nhà đầy mạt sắt, lồng ngực phập phồng vì sợ hãi. Cậu nhìn chiếc Phổ Âm Kính giờ đây đã ngừng phát sáng, rồi nhìn sang An:


"Anh An... anh có sao không? Em đã bảo rồi, thiết bị này nguy hiểm lắm. Bộ lọc thạch anh cũ của nó bị nứt rồi, dòng điện lậu đã đốt cháy hoàn toàn bộ lọc tần số phụ."


An lờ đờ ngẩng đầu lên, dùng vạt áo khoác kaki lau vệt máu trên môi. Ánh mắt anh hướng về phía chiếc Phổ Âm Kính. Đầu cảm biến đồng đỏ của thiết bị vẫn nhấp nháy một ánh sáng xanh lục nhạt ma quái, yếu ớt nhưng dai dẳng, áp sát ngay sát trán anh như một bóng ma đang rình rập.


"Thiết bị... còn dùng được không?" An khàn giọng hỏi.


Khánh thở dài, nhặt thiết bị lên và lắc đầu đầy lo âu:


"Firmware thì em bẻ khóa được rồi. Nhưng bộ lọc thạch anh lọc sóng siêu trầm đã bị cháy rụi. Nếu không có một thạch anh lọc tần số siêu mịn mới để thay thế, lần sau anh khởi động nó, sóng cưỡng bức sẽ trực tiếp phá hủy hoàn toàn thùy thái dương của anh. Anh sẽ chết não vĩnh viễn trước khi kịp quét được bất kỳ mảnh ký ức nào."


An siết chặt chiếc bật lửa Zippo trong tay, cảm nhận hơi ấm bằng đồng rỉ sét của nó đang xoa dịu cơn ù tai dữ dội. Anh biết mình không thể dừng lại. Cuộc truy quét của Đội Cảnh sát Tư tưởng dưới sự chỉ huy của Lâm Thế Vũ đã bắt đầu siết chặt Xóm Đất, và anh cần phải sửa chữa xong chiếc Phổ Âm Kính này trước khi các nhân chứng bị xóa sạch nhận thức vĩnh viễn.


"Chúng ta cần tìm thạch anh lọc tần số siêu mịn ở đâu?"


Khánh nhìn ra cửa sổ gác mái, nơi màn mưa Chợ Lớn vẫn đang giăng lối tối tăm, rầm rì đáp:


"Chỉ có một nơi duy nhất còn lưu giữ những thạch anh cổ không chứa mã số định danh số học của tập đoàn: Chợ đồ cổ Chợ Lớn của Tư Mắt Kính. Nhưng khu vực đó đang bị kiểm soát nghiêm ngặt bởi ban tự quản của bà Xuân..."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!