Sân Thượng Định Mệnh
Cơn bão nhiệt đới đổ bộ vào Chợ Lớn không chỉ mang theo những trận mưa xối xả làm ngập lụt những con hẻm ổ chuột của Xóm Đất, mà còn kéo theo một màn sương lạnh lẽo, hôi hám mùi rác thải công nghệ và hóa chất rò rỉ.
Trần Thế An lết từng bước chân nặng nề ra khỏi mật đạo của Chùa Bà Thiên Hậu. Thân xác anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng của một sinh vật sinh học. Cổ tay trái—vết thương rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế từ những ngày trước—giờ đây đã sưng tấy lên như một thỏi sắt nung. Lớp băng gạc thô sơ mà bác sĩ Lâm Hoài Nam quấn cho anh đã đẫm máu tươi trộn lẫn với dịch mủ vàng nhạt, bốc lên mùi tanh nồng của sự nhiễm trùng cấp tính. Mỗi nhịp đập của tim đều truyền một luồng điện buốt nhói chạy dọc theo dây thần kinh cánh tay, thẳng lên đại não.
Tai trái của An ù đi vĩnh viễn. Tiếng o o đơn điệu ở tần số 19Hz liên tục rít lên bên trong màng nhĩ như một mũi khoan nhỏ không bao giờ ngừng nghỉ, hậu quả của việc thùy thái dương bị quá tải nhận thức đến mức năm mươi phần trăm. Võng mạc mắt phải bị xuất huyết sau sự cố chập mạch Phổ Âm Kính ở biệt thự họ Trịnh khiến tầm nhìn của anh bị phủ một màng sương đỏ sẫm dị dạng. Qua mắt kính trái đã bị vỡ nát một bên tròng, An nhìn thế giới Chợ Lớn như một bức tranh sơn dầu bị nhòe nước, nơi những ánh đèn neon xanh đỏ của tập đoàn Cửu Long méo mó và rớm máu.
Nhưng anh không thể dừng lại. Mỹ Linh, con gái anh, đang nằm co giật trong cơn sốt cao tại phòng khám của Trương Vĩnh. Thời hạn hai mươi tư giờ để mang về nửa liều thuốc An Thần Kính thứ hai đang trôi qua từng phút một cách tàn nhẫn. Manh mối duy nhất để anh có được liều thuốc cứu mạng con gái nằm trong cuốn sổ chi tiêu bẩn mà anh và Lê Hoài Phương vừa đánh cắp được từ két sắt của bà Xuân.
Từ những dòng chữ viết tay nguệch ngoạc và các tài khoản bẩn được mã hóa trong cuốn sổ, An đã bóc tách ra một cái tên: Nguyễn Thị Lan. Cô là cựu y tá của Bệnh viện tâm thần cũ Khánh Bình, người duy nhất còn sống sót sau chiến dịch "vệ sinh nhận thức" của tập đoàn mười lăm năm trước, và là người đang nắm giữ tài liệu gốc chứng minh sự tha hóa của nguồn nước sinh hoạt Xóm Đất do bị pha trộn hóa chất Lãng Quên-09.
Theo địa chỉ ghi trong cuốn sổ, Lan đang lẩn trốn trên tầng cao nhất của một chung cư năm tầng cũ nát nằm sâu trong ngách hẻm Xóm Đất. Tòa nhà này được xây dựng từ thập niên 70, những mảng tường bê tông đã bong tróc lộ ra hàng cốt thép rỉ sét như những chiếc xương sườn của một con quái vật cổ đại đang phân hủy dưới mưa bão.
An kéo sụp chiếc mũ kaki sờn cũ, che đi vết rách trên chân mày trái vẫn đang rỉ máu tươi xuống má. Anh siết chặt chiếc túi chì bọc kín Phổ Âm Kính bên hông. Thiết bị quét sóng não cầm tay này là vũ khí duy nhất của anh, dù bộ lọc thạch anh của nó đang bị quá nhiệt và hoạt động không ổn định sau vụ chập điện ở biệt thự gương.
Anh bước vào lối cầu thang bộ tối tăm của chung cư cũ. Không có ánh đèn điện. Chỉ có tiếng nước mưa dột từ trần nhà dột nát xuống những bậc thềm xi măng nứt nẻ. *Bép. Bép. Bép.*
Cơn đau từ vết rạn xương sườn trái nhói lên sau mỗi bước leo dốc, ép An phải thở dốc. Phổi anh, vốn bị bỏng hóa chất nhẹ từ trận sương độc trước, giờ đây bỏng rát như bị thiêu đốt bởi bầu không khí ẩm mốc của tòa nhà hoang phế. Anh đặt ngón tay trỏ phải lên vùng thái dương bên phải, bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn để tự kích thích vỏ não, cố giữ cho nhận thức của mình không bị sụp đổ trước khi tìm thấy nhân chứng.
Lên đến tầng bốn, An dừng lại bên hốc hành lang tối tăm dẫn lên sân thượng. Tiếng gió bão rú rít qua những khe cửa sổ vỡ kính vang lên như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn bị tẩy não. Mắt phải của anh hoàn toàn bị che phủ bởi màng sương máu đỏ ngầu, anh bắt buộc phải từ bỏ một phần thị giác để chuyển sang sử dụng thính giác điều tra.
An nhắm chặt mắt trái lại. Anh hít một hơi thật sâu, áp dụng *Khả năng lọc nhiễu âm thanh thính giác (Auditory Filtering)* mà người thầy cũ Nguyễn Đăng Khoa từng huấn luyện cho anh trong những căn phòng tối cô lập thính giác.
Trong đầu An, thế giới âm thanh hỗn loạn của trận bão bắt đầu bị bóc tách thành từng lớp tần số độc lập. Tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn được anh định vị ở dải tần 150Hz và chủ động đẩy lùi ra xa. Tiếng gió rít qua khe cửa ở dải 80Hz bị triệt tiêu. Tiếng nước chảy xiết trong ống dẫn rỉ sét ở dải 300Hz bị cô lập.
An điều chỉnh bộ lọc thính giác của đại não hướng về phía dải tần số từ 120Hz đến 150Hz—tần số nhịp thở của một con người đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ.
*Hộc... Hộc... Hộc...*
Anh nghe thấy rồi. Tiếng thở dồn dập, đứt quãng và run rẩy của một người phụ nữ phát ra từ phía sau bồn nước inox khổng lồ trên sân thượng. Đó chính là Lan. Cô đang trốn ở đó, co rúm người lại dưới làn nước mưa lạnh buốt.
Nhưng ngay sau tiếng thở ấy, tai trái của An đột ngột thu nhận một âm thanh khác. Một tiếng động cực kỳ khẽ khàng, gần như vô hình trước thính giác của người thường. Tiếng ma sát nhẹ của lớp vải sợi tổng hợp chống thấm nước, đi kèm với tiếng bước chân di chuyển không tiếng động trên nền bê tông ướt nhầy. Nhịp bước rất đều, khoảng cách giữa các bước chân chuẩn xác đến mức máy móc.
Đó không phải là bước đi của cư dân nghèo Xóm Đất. Đó là bước chân của một kẻ đi săn đã qua huấn luyện triệt tiêu cảm xúc hoàn toàn.
Kẻ đó đang ở trên sân thượng, và hắn đã tiếp cận nhân chứng trước anh.
An mở mắt trái, tim đập nhanh dồn dập vượt ngưỡng an toàn. Anh lờ đi cơn đau xé rách ở mạn sườn, lao thẳng lên những bậc thang cuối cùng dẫn ra sân thượng.
Cánh cửa sắt rỉ sét dẫn ra sân thượng bị gió bão đập mạnh vào vách tường tạo ra tiếng *Rầm* chói tai. Ngay khi bước ra ngoài trời, màn mưa xối xả quật thẳng vào mặt An, làm nhòe đi chút thị lực ít ỏi còn sót lại. Qua màng sương máu đỏ ngầu của mắt phải, An nhìn thấy một bóng đen gầy gò đang co rúm người lại bên lan can rỉ sét của sân thượng chung cư năm tầng. Đó là một người phụ nữ trung niên, tay ôm chặt một chiếc túi nilon màu xanh chứa các tài liệu bệnh án cũ.
Từ trong bóng tối phía sau chiếc bồn nước inox khổng lồ, một bóng người khác từ từ bước ra. Hắn mặc bộ đồ bảo hộ màu đen kín mít từ đầu đến chân, chiếc kính chắn gió phản quang màu bạc che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Trên ngực áo của hắn không có phù hiệu, không có tên, chỉ có một mã số định danh sinh học được mã hóa ngầm.
*Đặc vụ số 09.*
Hắn di chuyển như một bóng ma không có trọng lượng, tay phải cầm một khẩu súng bắn đạn hóa chất giảm thanh có nòng dài đặc thù.
"Lan! Chạy đi!" An khàn giọng hét lên, giọng anh bị tiếng sấm sét nuốt chửng một nửa.
Nghe tiếng hét, người y tá hoảng loạn ngẩng đầu lên. Nhưng trước khi cô kịp đứng dậy, Đặc vụ số 09 đã lướt đến với tốc độ kinh hoàng. Bàn tay bọc găng da đen của hắn chộp chặt lấy cổ họng Lan, nhấc bổng cơ thể gầy gò của cô lên sát lan can rỉ sét. Lan giãy giụa vô vọng, chiếc túi nilon chứa tài liệu rơi khỏi tay cô, những trang giấy bệnh án ố vàng bị gió bão thổi bay lả tả khắp sân thượng, hòa vào màn mưa bong bóng.
An run rẩy rút chiếc Phổ Âm Kính từ trong túi áo khoác kaki bọc chì ra. Anh bấm giữ nút nguồn cơ học. Đèn báo hiệu của máy quét nhấp nháy ánh sáng xanh lục nhạt nhưng yếu ớt, cuộn dây đồng bên trong phát ra tiếng vo vo chập chờn do thạch anh lọc sóng bị quá nhiệt từ tập trước.
Đặc vụ số 09 quay đầu lại. Chiếc kính chắn gió phản quang màu bạc của hắn phản chiếu ánh chớp sáng lòa của tia sét giữa trời đêm, lạnh lùng và không một chút gợn cảm xúc. Hắn nâng khẩu súng lục nòng dài lên, hướng thẳng về phía An.
*Phụt!*
Một tiếng rít gió cực nhỏ vang lên từ nòng súng giảm thanh.
Nhờ vào phản xạ nhạy cảm với tiếng động gió mà An đã rèn luyện suốt mười năm làm cảnh sát hình sự điều tra, anh nhận diện được hướng đi của luồng khí nén trong vòng một phần nghìn giây. An chủ động đổ người sang bên phải, lăn một vòng trên nền bê tông trơn trượt.
Viên đạn hóa chất sượt qua bả vai trái của anh, găm thẳng vào bức tường bê tông phía sau, giải phóng một luồng khói xám nhỏ bốc mùi hắc ngọt của Lãng Quên-09.
Nhưng Đặc vụ số 09 không hề có ý định dừng lại để đối chiến vật lý với An. Mục tiêu tối thượng của hắn là triệt tiêu nhân chứng để bảo mật thông tin về dự án đầu độc nguồn nước sinh hoạt của tập đoàn. Hắn lập tức xoay nòng súng, bắn phát thứ hai hướng thẳng vào chiếc Phổ Âm Kính đang nằm trong tay An.
*Phụt!*
Viên đạn hóa chất thứ hai không trúng người An, nhưng nó phát nổ ngay sát đầu cảm biến đồng đỏ của máy quét. Một luồng xung điện từ cực mạnh (EMP) giải phóng từ đầu đạn hóa chất, tấn công trực tiếp vào hệ thống mạch điện thạch anh của Phổ Âm Kính.
*Xẹt! Xẹt!*
Những tia lửa điện màu xanh lam bùng lên từ thân máy quét lậu. Chiếc Phổ Âm Kính chập mạch hoàn toàn, màn hình hiển thị tối đen, hơi nóng từ cuộn dây đồng bị cháy khét lẹt bỏng rát lòng bàn tay An. Thiết bị quét sóng não đã bị vô hiệu hóa hoàn toàn phần cứng.
Cùng lúc đó, Đặc vụ số 09 dùng lực cánh tay đẩy mạnh cơ thể của Lan qua lan can rỉ sét sụp đổ.
"Không!"
An gào lên. Bản năng của một người cha đang chạy đua với thời gian để cứu con gái và lương tâm của một cựu cảnh sát đã chiến thắng mọi cơn đau thể xác. Anh quăng chiếc máy quét bị hỏng xuống đất, dùng hết sức bình sinh lao thẳng về phía lan can.
Lan bị đẩy văng qua mép sân thượng. Trong khoảnh khắc sinh tử, cô quơ quạng hai tay vào không trung. An lao đến, trượt dài trên nền bê tông ướt sũng, hai tay vươn ra ngoài khoảng không.
*Chộp!*
Bàn tay phải của An chộp chặt lấy cổ tay gầy gò của người y tá ngay khi cơ thể cô hoàn toàn rơi khỏi mép sân thượng.
Trọng lượng của một cơ thể người trưởng thành đột ngột giật mạnh kéo ghì An xuống. Cơn đau từ vết rạn xương sườn trái bùng lên dữ dội như có một lưỡi dao nung đỏ đâm xuyên qua lồng ngực anh. Khóe mắt phải của anh rách rộng ra dưới áp lực cơ thể, máu tươi từ chân mày trái rỉ ra nhiều hơn, hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng vào miệng vị mặn chát của máu và rỉ sắt.
"Cứu... cứu tôi..." Lan gào khóc trong tuyệt vọng, cơ thể cô treo lơ lửng giữa khoảng không năm tầng lầu, đung đưa dữ dội dưới sức gió của cơn bão.
Cổ tay trái bị nhiễm trùng của An—nơi đang chịu lực nâng đỡ chính—đau nhức nhối như muốn đứt lìa. Những giọt mủ vàng và máu tươi ứa ra từ dưới lớp gạc rách, làm trơn tuột sợi dây liên kết duy nhất giữa hai sinh mạng.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng kim loại gãy nứt vang lên ghê rợn ngay dưới ngực An.
Tấm lan can rỉ sét của chung cư cũ, vốn đã mục nát qua nhiều thập kỷ, dưới trọng lượng của hai người và sức gió bão bắt đầu buckle gãy gập hoàn toàn. Những chiếc đinh vít sắt rỉ bị nhổ bật ra khỏi nền bê tông mục nát, bắn tung tóe.
Đặc vụ số 09 lạnh lùng bước đến mép sân thượng. Hắn không nổ súng vào An. Ánh mắt phản quang bạc của hắn nhìn thẳng vào tấm lan can đang sụp đổ. Hắn biết hắn không cần làm gì cả. Quy luật vật lý và sự tàn phá của thời gian sẽ tự thực hiện bản án tử hình cho nhân chứng.
Hắn nâng bốt thép lên, chuẩn bị dẫm mạnh xuống phiến bê tông nứt nẻ để đẩy nhanh quá trình sụp đổ.
An nhìn lên chiếc kính chắn gió phản quang bạc của 09, rồi nhìn xuống người y tá đang khóc nghẹn phía dưới. Nếu anh tiếp tục giữ tay cô, tấm lan can sẽ gãy sập hoàn toàn và kéo cả anh rơi xuống đất. Anh sẽ chết, và Mỹ Linh sẽ mãi mãi không có liều thuốc thứ hai để sống sót.
*Rắc! Phựt!*
Một thanh sắt chịu lực chính của lan can gãy lìa. Cơ thể An bị trượt thêm mười phân về phía mép vực.
Bản năng sinh tồn của một thám tử và tình phụ tử thiêng liêng buộc An phải đưa ra quyết định tàn nhẫn nhất cuộc đời mình. Anh nghiến răng, các ngón tay đẫm máu và mủ của anh dần mất đi lực ma sát trên cổ tay trơn tuột của Lan.
"Tôi xin lỗi..." An thì thầm qua kẽ răng rớm máu.
Sợi dây liên kết đứt gãy.
Cổ tay Lan tuột khỏi bàn tay nhiễm trùng của An.
Cơ thể người y tá rơi thẳng xuống bóng tối sâu thẳm của con hẻm phía dưới.
An nhanh chóng dùng tay trái bám chặt vào gờ bê tông còn lại, lăn ngược trở lại sàn sân thượng ngay khi toàn bộ khung lan can sắt rỉ sét gãy sập hoàn toàn, lao theo người y tá xuống đất.
*Bộp!*
Một tiếng động trầm đục, nặng nề vang lên từ mặt đường nhựa sũng nước phía dưới chung cư, cắt đứt tiếng gầm rú của cơn giông bão. Tiếng hét của người y tá tắt lịm vĩnh viễn.
An nằm vật vã trên nền bê tông lạnh lẽo, hai bàn tay trống rỗng co quắp lại trong bùn nước. Anh đã mất đi nhân chứng sống trực tiếp duy nhất về dự án đầu độc nguồn nước sinh hoạt Xóm Đất. Nỗi bất lực tột cùng và cơn đau thể xác bóp nghẹt lấy trái tim anh.
Anh lết người đến sát mép sân thượng đã mất đi lan can, nhìn xuống dưới qua mắt kính vỡ một bên tròng.
Tiếng hét thất thanh của người y tá vẫn còn vang vọng giữa màn mưa đêm trong ảo giác thính giác của anh. Bên dưới con hẻm tối tăm, thi thể của cô nằm im lìm trên mặt đường nhựa đỏ ngầu máu, những trang giấy tài liệu bệnh án bị gió thổi bay dính chặt vào vũng nước lụt.
An từ từ quay đầu lại.
Đặc vụ số 09 đứng im lặng trên phần lan can rỉ sét còn sót lại của sân thượng chung cư cũ, tà áo bảo hộ đen của hắn bay phần phật trong gió bão. Hắn nhìn xuống An với ánh mắt phản quang bạc lạnh lùng, không một tiếng động, như một vị thần chết đang phán xét sự bất lực của kẻ vá víu ký ức.
Đại não của nhân chứng vừa tử vong phía dưới chỉ còn duy trì tàn dư sóng thùy thái dương trong vòng ba phút ngắn ngủi trước khi phân rã hoàn toàn vào hư vô. An phải xuống đó quét ký ức cận tử của cô ngay lập tức, nhưng Đặc vụ số 09 vẫn đang đứng đó, chặn lối thoát duy nhất của anh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!