Nhạc nềnPuppeteer

Lối Thoát Trong Sương Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa súng lục lên đạn lách cách vang lên đồng loạt từ phía sau những tấm gương đỏ rực ánh laser.


Trong không gian khép kín của phòng làm việc chính tại biệt thự họ Trịnh, ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục từ hệ thống báo động khúc xạ qua hàng trăm góc gương, tạo ra một ma trận quang học dị dạng. Đối với Trần Thế An, ma trận ấy như một bầy quỷ đỏ rực đang cào xé trực tiếp vào võng mạc mắt phải vốn đang xuất huyết. Màng sương máu đỏ ngầu trong mắt anh bùng lên, biến mọi hình ảnh phản chiếu của Mãnh Sẹo thành những bóng ma đẫm máu đang lao vào đại não anh. Cổ tay trái của anh—nơi vết thương do kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế cào rách—giờ đây sưng tấy lên như một thỏi sắt nung, rỉ ra những giọt mủ vàng lẫn máu sẫm dưới lớp băng gạc đẫm nước mưa bẩn. Cơn sốt cao do nhiễm trùng đang thiêu đốt huyết quản, đẩy áp lực nội sọ lên mức báo động. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19kHz rít lên liên tục, trong khi vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải rách miệng, rỉ ra một vệt máu sẫm nóng ran.


"Bắn! Bắn nát tụi nó cho tao!" Tiếng Mãnh Sẹo gầm lên qua loa phát thanh, méo mó và đầy sát khí.


An không có thời gian để do dự. Anh đưa bàn tay phải run rẩy vào túi áo khoác kaki sờn cũ, ngón tay dính máu bám chặt vào lớp vỏ kim loại thô ráp của Máy gây nhiễu sóng điện từ cầm tay "Nhiễu Tần-03". Thiết bị nhỏ gọn này là bài tẩy cuối cùng mà Lê Quốc Khánh lắp ráp từ các tụ điện cao áp nhặt được từ bãi phế liệu.


Anh gạt mạnh chiếc công tắc đỏ bên hông máy.


Một tiếng rít điện từ siêu nhỏ, sắc lẹm vang lên. Ngay lập tức, các tụ điện bên trong "Nhiễu Tần-03" phóng ra một xung điện từ cực mạnh ở tần số cao. Luồng sóng nhiễu bùng phát trong bán kính năm mét, tấn công trực tiếp vào hệ thống điều khiển gương cơ học và cảm biến laser quét nhiệt của biệt thự.


Cùng lúc đó, loạt đạn từ súng lục của đàn em Mãnh Sẹo nổ vang. Những viên đạn chì găm thẳng vào các tấm gương xung quanh, tạo ra tiếng vỡ vụn kinh hoàng của hàng ngàn mảnh kính. Nhưng chính sự tính toán logic của An đã biến đòn tấn công của đối phương thành lối thoát duy nhất. Những mảnh gương vỡ mang theo lớp mạ bạc và chì phản xạ rơi lả tả xuống sàn nhà, găm thẳng vào hệ thống dây dẫn điện hở của các cảm biến laser dưới chân tường.


*Xẹt! Xẹt!*


Những tia lửa điện màu xanh lam bùng lên dữ dội khi hệ thống điện cao áp của biệt thự bị chập mạch hoàn toàn do các mảnh kim loại chì dẫn điện. Hệ thống laser đỏ rực vụt tắt trong tiếng nổ lách tách. Màn sương khói đen dày đặc từ nhựa cháy và bột phốt pho bắt đầu bốc lên nghi ngút, che khuất hoàn toàn tầm nhìn của Mãnh Sẹo và đàn em.


"Phương! Chạy!" An khàn giọng hét lên.


Anh nhắm chặt mắt, hoàn toàn từ bỏ thị giác đang bị tàn phá bởi màng sương máu. Anh nắm chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của Lê Hoài Phương, kéo cô lao thẳng về phía góc 45 độ bên phải—nơi anh đã dùng thính giác lọc nhiễu định vị được tiếng bánh răng cơ học bị kẹt cứng từ trước. Dù vết rách chân mày trái đang rỉ máu tươi xuống mắt kính vỡ một bên tròng, An vẫn di chuyển chuẩn xác nhờ Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất". Họ lách qua khe hở của tấm gương thật vừa bị húc đổ, lao ra hành lang tối tăm và trốn thoát vào màn sương đêm mờ mịt của vùng ngoại ô Chợ Lớn, bỏ lại tiếng la hét hỗn loạn và tiếng súng bắn vô vọng của Mãnh Sẹo phía sau.


***


Màn sương đêm ẩm ướt và lạnh lẽo của Chợ Lớn bao phủ lấy chiếc xe lôi thô sơ của Chú Chín đang lao đi điên cuồng qua các con hẻm tối không có camera giám sát. Bên trong thùng xe bọc chì, Trần Thế An nằm co quắp, hơi thở đứt quãng và nặng nề như một ống bễ rách.


Khi chiếc xe dừng lại trước cổng sau của Chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu, An gần như đã mất đi ý thức hoàn toàn. Chú Chín và Lê Hoài Phương vội vã đỡ anh xuống lòng giếng cổ đã cạn nước ở sân sau, lách qua tấm bia đá tổ ong xoay ngầm để đi xuống Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà.


Ngay khi đặt chân xuống nền đá lạnh của hầm mật, cơ thể An đổ gục xuống sàn. Máu từ tai và mũi anh bắt đầu rỉ ra những vệt nhỏ sẫm màu. Đại não anh rung lên từng cơn co thắt dữ dội; Ngưỡng quá tải nhận thức 50% đã chính thức bị vượt qua, đẩy hệ thần kinh trung ương của anh vào trạng thái đột quỵ nhận thức vật lý cấp tính. Tiếng ù tai 19kHz rít lên chói tai trong đầu anh như một hồi chuông tử thần, và màng sương máu trong mắt phải biến thành một khoảng tối đen hoàn toàn.


"Nam! Cứu cậu ấy!" Phương hét lên, giọng cô lạc đi vì hoảng sợ khi nhìn thấy An co giật, hai tay siết chặt lấy chiếc bật lửa Zippo đồng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


Bác sĩ Lâm Hoài Nam lập tức lao đến bên phản gỗ. Gương mặt thanh tú của anh đẫm mồ hôi dưới ánh đèn dầu tù mù của hầm mật. Anh nhanh chóng mở hộp cứu thương, rút ra một ống tiêm chứa hoạt chất đóng băng thùy thái dương hóa học thông thường.


"Không được tiêm thứ đó!" Một giọng nói trầm già nua vang lên từ phía cửa ngách ngầm kết nối với nhà thuốc.


Lão bản Trương Gia bước vào, chòm râu dê bạc trắng khẽ rung động đầy lo âu. Ông cầm theo một siêu thuốc đất nung đang bốc khói nghi ngút mùi quế chi và thảo mộc nồng ấm.


"Cơ thể cậu ấy đã phơi nhiễm với quá nhiều hóa chất của tập đoàn, các thụ thể thần kinh đã lờn thuốc hoàn toàn," Trương Gia trầm giọng, tay nhanh chóng bày ra một bao da chứa hàng chục cây kim châm cứu bằng đồng siêu mịn. "Nếu cậu tiêm thêm hoạt chất hóa học tổng hợp, đại não cậu ấy sẽ phản ứng ngược và ngừng tim ngay lập tức. Phải sử dụng Quy trình 'Rửa não bằng đông y' để đào thải độc chất ra khỏi máu."


Bác sĩ Nam nghiến răng dứt khoát: "Châm cứu đi! Tôi sẽ hỗ trợ kích thích thần kinh ngoại vi bằng dòng điện nhẹ để giải phóng áp lực nội sọ."


Quy trình cấp cứu khẩn cấp bắt đầu giữa không gian ngột ngạt của căn hầm đá tổ ong cổ kính. Trương Gia đặt một khay đồng chứa bột trầm hương sấy khô bên cạnh phản gỗ để xoa dịu không khí. Mùi thảo dược nồng ấm, vị cay nhẹ của quế chi bắt đầu lan tỏa, chống chọi lại mùi kim loại rỉ sét và mùi hóa chất độc hại Lãng Quên-09 vẫn còn bám trên chiếc áo khoác kaki đẫm nước mưa của An.


Trương Gia dùng ngón tay gõ nhẹ lên vùng xương thái dương của An để xác định vị trí các huyệt vị đang bị tắc nghẽn do xuất huyết áp lực. Với sự tỉ mỉ của một lão bản đông y truyền đời, ông châm liên tiếp năm cây kim đồng dài vào các huyệt vị xung quanh thùy thái dương và vùng gáy của An.


"A... a..."


Một tiếng rên rỉ đau đớn tột cùng bật ra từ cổ họng khô khốc của An. Thể xác anh giật nẩy lên trên phản gỗ. Cơn đau vật lý từ các mũi châm cứu như những luồng điện sống đâm thẳng vào các synapse thần kinh đang bị tổn thương sâu.


Nam lập tức kết nối các đầu kim đồng với một bộ phát dòng điện cực nhẹ từ pin lithium cải tiến. "Dòng điện kích thích ngoại vi đang hoạt động ở tần số thấp. Áp lực nội sọ đang giảm dần."


Phương quỳ bên cạnh phản gỗ, hai tay cô giữ chặt lấy đầu An để giữ cho các cây kim châm không bị lệch hướng dưới các cơn co thắt cơ mặt dồn dập của anh. Cô dùng một chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi những vệt máu sẫm đang chảy ra từ tai, mũi và khóe mắt của anh. Đôi mắt sắc sảo của nữ phóng viên chưa bao giờ lộ ra vẻ yếu đuối như lúc này, nhưng bàn tay cô vẫn giữ chặt đầu anh không một chút rung chấn.


Trương Gia múc một chén Dung dịch rửa thùy thái dương "Thanh Não Dịch" màu nâu sẫm, đặc quánh. Ông đỡ đầu An lên, khéo léo đổ từng thìa thuốc cực đắng vào miệng anh.


Hoạt chất thảo dược hoạt huyết nồng độ cao từ Thanh Não Dịch nhanh chóng ngấm vào huyết quản, chạy thẳng lên não bộ để trung hòa và đào thải các đồng vị phóng xạ nhận thức của hóa chất Lãng Quên-09 ra khỏi tế bào thần kinh.


Cơ thể An run lên bần bật một lần cuối cùng. Một ngụm dịch vị màu đen sẫm lẫn máu độc bị anh nôn thốc ra chiếc chậu đồng dưới sàn hầm mật. Sau cú nôn ấy, các cơ mặt của anh dần giãn ra, nhịp thở trở nên chậm và sâu hơn, nhịp tim hạ xuống mức ổn định năm mươi lăm nhịp trên phút. Cơn đột quỵ nhận thức đã được đẩy lùi thành công.


***


Nhiều giờ trôi qua. Siêu thuốc đất nung trên bếp than tổ ong đã cạn nước, chỉ còn lại mùi quế chi ấm áp bao phủ khắp căn hầm đá tối tăm.


Trần Thế An từ từ mở mắt.


Cảm giác đầu tiên của anh là một khoảng trống rỗng, vô hình và lạnh lẽo trong tâm trí. Anh nhìn lên trần hầm bằng đá tổ ong xám xịt, rồi nhìn sang người phụ nữ đang ngồi ngủ gục bên cạnh bàn gỗ dưới ánh đèn dầu tù mù.


Anh không nhớ mình là ai. Anh không nhớ tại sao mình lại nằm ở đây, và người phụ nữ có mái tóc ngắn cá tính kia là ai. Di chứng từ quy trình rửa não bằng đông y khẩn cấp đã cướp đi khả năng ghi nhớ ngắn hạn của anh trong vòng mười hai giờ tiếp theo. Bộ não anh hoàn toàn trống rỗng trước những sự kiện vừa xảy ra.


An định ngồi dậy, nhưng cơn đau nhói từ vết rạn xương sườn trái và cổ tay sưng tấy khiến anh khẽ rên nhẹ.


Tiếng động nhỏ làm Lê Hoài Phương giật mình tỉnh giấc. Đôi mắt cô đỏ ngầu vì thiếu ngủ nhưng lập tức lấy lại sự sắc sảo thường ngày. Cô nhìn thẳng vào ánh mắt ngơ ngác, trống rỗng của An và hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Đây là cái giá vật lý tích lũy mà bác sĩ Nam đã cảnh báo.


Phương không nói một lời sáo rỗng nào. Cô bước đến bàn viết, cầm lên một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đen gáy sờn—Cuốn sổ chi tiêu bẩn của ban tự quản Chợ Lớn vừa được cô lau sạch nước mưa—và một tờ giấy ghi chép tay bằng mực đen.


Cô đặt tờ giấy trước mặt An. Trên đó viết bằng nét chữ sắc sảo, rõ ràng của cô:


*"Tên anh là Trần Thế An. Anh là thám tử tư. Tôi là Lê Hoài Phương, phóng viên tự do và là đồng minh của anh. Con gái anh, Mỹ Linh, đang an toàn tại phòng khám của Trương Vĩnh. Anh vừa đột nhập biệt thự họ Trịnh để lấy cuốn sổ chi tiêu bẩn của ban tự quản Chợ Lớn này. Đọc dòng chữ đỏ bên dưới."*


An đọc từng dòng chữ. Bản năng điều tra và tư duy logic hình sự đã ăn sâu vào tiềm thức mười lăm năm qua của anh lập tức hoạt động độc lập với ký ức bị mất. Anh nhìn cuốn sổ bìa da đen, rồi nhìn Phương.


Phương lật mở trang cuối cùng của cuốn sổ chi tiêu bẩn, nơi có những dòng chữ viết tay ghi chép chi tiết các khoản giao dịch tài chính bẩn từ công ty con của Tập đoàn Cửu Long chuyển cho ban tự quản địa phương. Cô chỉ ngón tay mảnh mai vào một dòng tên được khoanh tròn bằng mực đỏ.


An nhìn theo ngón tay cô. Khóe mắt anh giật mạnh khi đọc được cái tên quen thuộc bộc lộ sự tha hóa tột cùng của lòng tin cộng đồng:


*"Người thụ hưởng: Trịnh Kim Ngọc. Nội dung: Phí im lặng hồ sơ Phan Hoài Thu."*


Phương nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của An dưới ánh đèn dầu chập chờn, giọng cô lạnh lùng như những giọt nước mưa ngoài ngõ:


"An, toàn bộ ban tự quản đã nhận tiền. Kể cả Ngọc."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!