Mê Cung Gương Họ Trịnh
Cơn mưa giông ở rìa ngoại ô Chợ Lớn không đổ xuống xối xả như trong những con hẻm chật hẹp của Xóm Đất, mà nó kéo theo một màn sương mù ẩm ướt, lạnh lẽo, bao trùm lên khu biệt thự biệt lập của dòng họ Trịnh. Nằm khuất sau những rặng tre ngà và tường bao cao ngất, tòa biệt thự hiện lên như một khối kiến trúc lai căng giữa vẻ cổ kính thời thuộc Pháp và sự lạnh lùng của công nghệ hiện đại.
Trần Thế An nấp sau một gốc cây long não cổ thụ sát rìa tường bao, hơi thở của anh nặng nề và đứt quãng. Cổ tay trái của anh—nơi vết thương do kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế cào rách—giờ đây đã sưng tấy lên như một thỏi sắt nung nóng. Lớp vải kaki sờn rách quấn tạm bợ bên ngoài đã đẫm một hỗn hợp dịch mủ vàng và máu sẫm, dính chặt vào da thịt mỗi khi anh cử động. Cơn sốt cao do nhiễm trùng đang thiêu đốt huyết quản, đẩy nhịp tim của anh lên mức nguy hiểm. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19kHz rít lên liên tục, trong khi võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn của anh bị phủ một màng sương đỏ sẫm dị dạng.
Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên đeo Chiếc kính gọng kim loại chống lóa. Tròng kính phân cực đặc biệt, được Lê Quốc Khánh cải tiến từ thấu kính máy ảnh cũ, lập tức lọc sạch những tia sáng khúc xạ nhiễu loạn của màn sương đêm, đồng thời che giấu đi tròng mắt đỏ ngầu đang xuất huyết của anh. Qua mắt kính trái còn tỉnh táo, An nhìn thấy những tia laser xanh lục vô hình của hệ thống cảm biến quét nhiệt đang đan chéo nhau như một lưới nhện trên mặt cỏ sân vườn.
"Lưới quét nhiệt hoạt động theo chu kỳ ba mươi giây," giọng nói của Lê Hoài Phương khẽ vang lên bên tai An qua chiếc tai nghe dây siêu nhỏ. Cô đang ngồi ẩn nấp trong chiếc xe lôi bọc chì của Chú Chín đậu cách đó hai dãy phố, ngón tay gõ nhanh trên bàn phím chiếc máy tính xách tay cũ để can thiệp vào mạng nội bộ của biệt thự. "An, tôi chỉ có thể tạo ra một vòng lặp hình ảnh giả lập trên camera giám sát trong vòng đúng ba phút. Sau ba phút, hệ thống AI trung tâm của biệt thự sẽ phát hiện ra sự sai lệch lưu lượng dữ liệu và tự động khóa cứng toàn bộ lối ra vào. Anh phải nhanh lên."
An không trả lời. Anh nhắm chặt mắt, dùng ngón tay trỏ phải gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn lên vùng thái dương bên phải để kích hoạt Cấp độ đồng bộ sóng não 19Hz.
Tách. Tách. Tách.
Nhịp gõ vật lý tạo ra một kích thích rung động nhỏ, ép đại não của anh tạm thời đóng băng các thụ thể cảm giác đau và ổn định nhịp tim dưới ngưỡng 70 nhịp/phút. Khi nhịp tim vừa hạ xuống, An lách người ra khỏi bóng tối của gốc cây long não. Anh di chuyển khom lưng, bước đi khập khiễng nhưng không tiếng động nhờ Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất". Anh luồn lách qua những khoảng trống giữa các tia laser xanh lục, nương theo bóng râm của những bức tường gương khúc xạ ánh sáng được lắp đặt xung quanh khuôn viên.
Những bức tường gương này là thiết kế đặc thù của bà Trịnh Xuân. Chúng được dựng lên ở những góc độ quái dị, liên tục phản chiếu ánh sáng đèn đường ngoại khu để tạo ra những ảo ảnh quang học, khiến người qua đường không thể định vị được cấu trúc thực tế của biệt thự. Đối với một người đang bị tổn thương thùy thái dương như An, những hình ảnh phản chiếu chồng chéo này như những nhát dao đâm thẳng vào võng mạc, gây ra một cơn chóng mặt dữ dội. Anh phải nghiến chặt răng, châm tàn thuốc lá còn nóng ấm vào mu bàn tay trái để tự tạo kích thích đau buốt ngoại vi, ép bản thân không được rơi vào trạng thái thôi miên không gian.
An tiếp cận sát vách tường đá của phòng làm việc chính ở tầng trệt. Cửa sổ kính cường lực được khóa chặt bằng chốt khóa cơ học kiểu cũ—một kẽ hở cố ý của dòng họ Trịnh vốn không tin tưởng hoàn toàn vào hệ thống khóa số dễ bị hack. An rút từ trong túi áo khoác ra chiếc nhíp kim loại siêu mịn của Tư Mắt Kính. Đầu ngón tay phải của anh rà nhẹ lên khe hở của ổ khóa, sử dụng Kỹ năng "Tái dựng hiện trường bằng xúc giác" để cảm nhận độ nảy của các lẫy lò xo bên trong.
Một tiếng "Cạch" siêu nhỏ vang lên. Chốt cửa mở ra.
An lách người vào bên trong phòng làm việc tối tăm, ngập tràn mùi gỗ trắc cổ kính, mùi sáp nến và mùi giấy tờ ẩm mốc. Hoài Phương lập tức báo cáo qua tai nghe: "Hai phút mười giây còn lại. Camera hành lang đã bị cô lập."
An bước nhanh đến bức tường phía sau bàn viết bằng gỗ gụ lớn. Trên tường treo một bức chân dung sơn dầu khổng lồ vẽ người sáng lập gia tộc họ Trịnh—một ông lão với ánh mắt nghiêm nghị và bộ râu dài. An đưa bàn tay phải run rẩy lên sờ nắn dọc theo mép khung tranh gỗ trắc.
Ngay khi những đầu ngón tay của anh chạm vào lớp vải canvas ở góc dưới bên phải, Năng lực "Đồng cảm nhạy cảm" (Hyper-empathy) đột ngột kích hoạt mà không có sự kiểm soát của anh. Một luồng tàn dư cảm xúc mạnh mẽ, lạnh lẽo và đầy sợ hãi dội thẳng vào thùy thái dương của An.
Đó là dấu vết xúc giác của Phan Hoài Thu để lại trên khung tranh này ba năm trước.
Trong tâm trí của An, một ảo ảnh thính giác bùng phát dữ dội. Anh nghe thấy tiếng thở gấp gáp của Thu giữa đêm tối, tiếng ma sát của tà áo dài trên mặt gỗ, và nỗi sợ hãi tột cùng của cô khi lén lút mở két sắt này để tìm kiếm chứng cứ dòng tiền bẩn. Vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải của An nóng ran lên như bị bỏng, rỉ ra một vệt máu đỏ sẫm chảy dọc xuống cổ áo kaki.
"An! Nhịp tim của anh đang tăng vọt lên chín mươi lăm!" Giọng Phương hét lên đầy lo lắng qua tai nghe. "Anh đang bị quá tải nhận thức! Ngắt kết nối ngay!"
An nghiến răng đến mức bật máu ở khóe môi, anh siết chặt chiếc bật lửa Zippo đồng trong lòng bàn tay phải, tiếng đóng mở nắp "Tách, Tách" thanh giòn của bật lửa hoạt động như một mỏ neo thính giác bẻ gãy ảo ảnh cận tử của Thu. Anh ép bản thân quay trở lại thực tại trần trụi.
Anh đẩy mạnh bức tranh sang một bên, lộ ra một chiếc két sắt cơ học hiệu Yale cổ điển màu xám tro chôn sâu trong hốc tường gạch. Két sắt sử dụng vòng xoay mật mã bốn số.
An áp sát tai trái còn tỉnh táo vào bề mặt thép lạnh ngắt của két sắt, tay phải nhẹ nhàng xoay núm số bằng chiếc nhíp kim loại để cảm nhận độ rơ cơ học của các đĩa số bên trong.
*Vòng thứ nhất: ba mươi hai.* Tiếng "Cạch" rất nhẹ của đĩa số thứ nhất rơi vào rãnh trục.
*Vòng thứ hai: mười bốn.*
*Vòng thứ ba: tám mươi mốt.*
*Vòng cuối cùng...* An nhớ lại dòng ghi chép cuối cùng trong cuốn nhật ký của Thu về ngày sinh của con gái Mỹ Linh. *Không năm.*
Một tiếng khóa cơ học lớn vang lên. Cánh cửa thép dày của két sắt Yale từ từ hé mở.
Bên trong két sắt, nằm ngay trên đống tài liệu nhà đất và các thỏi vàng là Cuốn sổ chi tiêu bẩn của ban tự quản Chợ Lớn—một cuốn sổ tay nhỏ bìa da đen, gáy sổ đã bị sờn rách và dính những vệt ố vàng của nước mưa cũ. An giật lấy cuốn sổ, nhét nhanh vào ngăn túi chì bọc kín bên trong áo khoác kaki.
"Lấy được sổ rồi, Phương. Rút lui," An khàn giọng nói vào bộ đàm.
"Không kịp nữa rồi!" Giọng Phương đột ngột biến đổi đầy hoảng loạn. "Hệ thống an ninh vừa bị ghi đè vật lý từ phòng điều khiển trung tâm! Có kẻ đã phát hiện ra sự can thiệp của tôi!"
Uù... Uù... Uù...
Một tiếng còi báo động trầm đục, vo vo ở tần số cực thấp đột ngột vang lên từ trần nhà, lan tỏa khắp không gian biệt thự. Toàn bộ hệ thống đèn neon chiếu sáng trong phòng làm việc lập tức vụt tắt, thay thế bằng ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy liên tục của lệnh phong tỏa khẩn cấp.
Cạch! Cạch! Cạch!
Những bức tường gương xung quanh căn phòng đột ngột xoay ngầm theo các trục sắt cơ học dưới sàn nhà, tạo ra tiếng rít kim loại chói tai. Chỉ trong vòng vài giây, các lối ra vào, cửa sổ kính và hành lang của phòng làm việc đã bị che lấp hoàn toàn bởi những tấm gương lớn cao đụng trần, biến căn phòng thành một mê cung gương khép kín không lối thoát.
"Chào mừng cựu cảnh sát Trần Thế An đến với từ đường của họ Trịnh," một giọng nói khàn khàn, thô kệch vang dội qua hệ thống loa âm trần của biệt thự.
Qua những tấm gương phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy, An nhìn thấy hàng chục bóng hình dị dạng của một gã đàn ông to béo, có vết sẹo dài từ mắt trái xuống má, mặc áo khoác jeans rách tay đang xuất hiện ở khắp mọi góc độ.
Mãnh Sẹo. Tay sai bạo lực dưới trướng bà Trịnh Xuân.
"Bà cả Trịnh Thịnh đã già lú lẫn nên mới giao chìa khóa cho mày," bóng của Mãnh Sẹo trong gương cười gằn, tay hắn lăm lăm chiếc gậy bóng chày bằng thép rỉ sét gõ côm cốp lên mặt kính phản chiếu. "Nhưng bà Xuân thì không ngu. Cuốn sổ đó là sinh mạng của cả dòng họ này. Mày nghĩ mày có thể mang nó ra khỏi đây sao?"
Ánh sáng đỏ nhấp nháy liên tục từ hệ thống báo động khúc xạ qua hàng trăm tấm gương tạo ra một ma trận ánh sáng dị dạng, kích thích trực tiếp vào mắt phải đang xuất huyết của An. Màng sương máu đỏ sẫm trong mắt anh bùng lên, biến mọi hình ảnh phản chiếu của Mãnh Sẹo thành những bóng ma đẫm máu đang lao vào cào xé đại não anh. Ngưỡng quá tải nhận thức 50% đang đe dọa tăng vọt lên mức hủy diệt.
An quỳ sụp xuống sàn gỗ, tay trái ôm chặt lấy thùy thái dương đang co thắt dữ dội, tay phải siết chặt chiếc bật lửa Zippo.
"Phương... cửa thoát hiểm phía đông..." An khàn giọng thở dốc.
"Cửa thép đã bị khóa cứng bằng khóa thủy lực!" Tiếng Phương rè rè qua tai nghe do bị nhiễu sóng từ trường nặng. "Áp suất không khí trong phòng đang thay đổi! Hệ thống AI đang tự động khóa kín khí gas... An! Anh phải tự tìm cách phá vỡ các tấm gương!"
"Không được đập gương bừa bãi," An tự nhủ trong đầu, lý trí thám tử của anh cố gắng chống lại cơn hoảng loạn nhận thức. Anh biết hệ thống gương khúc xạ này được thiết kế để đánh lừa thị giác. Nếu anh hoảng loạn vung gậy đập vào các tấm gương phản chiếu, những mảnh kính vỡ sắc nhọn sẽ dội ngược lại găm vào cơ thể anh, trong khi Mãnh Sẹo thật có thể lén lút tiếp cận từ một góc chết để kết liễu anh.
An quyết định nhắm chặt cả hai mắt lại. Anh hoàn toàn từ bỏ thị giác đang bị màng sương máu tàn phá.
Anh kích hoạt Khả năng lọc nhiễu âm thanh thính giác (Auditory Filtering). Giữa tiếng còi báo động rú lên chói tai và tiếng rít của hệ thống điều hòa khí gas, An tập trung toàn bộ ý chí vào việc bóc tách tiếng bước chân vật lý trên sàn gỗ.
*Cộp... Cộp...*
Tiếng đế giày da thô nặng nề nện lên sàn gỗ thông. Âm thanh không phát ra từ hướng chính diện nơi có hình ảnh phản chiếu lớn nhất của Mãnh Sẹo, mà nó phát ra từ phía sau vách tường gương góc 45 độ bên phải của An.
An mở mắt trái còn tỉnh táo ra, rút chiếc đèn pin cầm tay từ túi quần, bật nút nguồn và quét một luồng ánh sáng hẹp ở góc nghiêng 15 độ sát mặt sàn gỗ.
Ánh đèn pin quét qua mặt kính của các tấm gương. Ở tấm gương góc 45 độ bên phải, luồng sáng bị khúc xạ nhẹ do một lớp bụi mỏng bám trên bề mặt kính thật, trong khi các tấm gương phản chiếu khác hoàn toàn sạch bóng do góc khúc xạ ảo.
"Mày ở đây!" An gầm lên một tiếng trầm đục.
Anh lao người về phía trước, không sử dụng bạo lực hay võ thuật bộc phát, mà dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể húc mạnh vào bệ đỡ cơ học bằng sắt dưới chân tấm gương thật góc 45 độ.
Choang!
Tấm gương lớn chịu lực tác động đột ngột vào điểm yếu cơ học ở bệ đỡ liền nứt toác thành hàng ngàn mảnh vỡ. Một mảnh gương vỡ sắc cạnh văng ngược lại, sượt qua mắt kính gọng kim loại của An, làm vỡ nát một bên tròng kính trái và để lại một vết cắt rỉ máu ngay sát chân mày anh.
Nhưng tấm gương vỡ đã lộ ra lối thoát hiểm ngách dẫn thẳng ra hành lang tối phía sau biệt thự. Mãnh Sẹo thật đang đứng sững sờ ở phía bên kia vách gương vỡ, chiếc gậy bóng chày trên tay hắn chưa kịp vung xuống.
Tuy nhiên, ngay khi An vừa kéo tay Phương (vừa chạy vào từ cửa ngách) định lao ra hành lang, hệ thống laser an ninh quét nhiệt của biệt thự đột ngột chuyển từ màu xanh lục sang một màu đỏ rực như máu.
Tiếng rít cơ học của các bánh răng thép dưới sàn nhà lại vang lên dồn dập. Những tấm gương khổng lồ xung quanh đột ngột xoay ngược góc 180 độ, sập sầm xuống khóa chặt lối thoát ngách vừa lộ ra, giam cầm cả An và Phương vào giữa phòng gương trung tâm không còn một kẽ hở.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!