Vết Nứt Của Sự Im Lặng
Cơn mưa bão sầm sập trút xuống mái ngói âm dương xám xịt của từ đường họ Trịnh, biến những con hẻm quanh đường Nguyễn Trãi thành những dòng sông bùn đỏ ngầu. Ánh đèn neon từ các bảng quảng cáo sinh trắc học của Tập đoàn Cửu Long hắt qua màn nước, nhuộm những bức tường rêu phong cổ kính thành một màu xanh lam ma quái.
Trần Thế An lết từng bước chân khập khiễng qua ngách cửa sau của từ đường. Cổ tay trái của anh, nơi vết rách sâu do kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu y tế bám đầy nước mưa bẩn, giờ đây đã sưng tấy đỏ ngầu, rỉ ra những giọt mủ vàng lẫn máu sẫm qua lớp vải quấn kaki sờn rách. Cơn sốt bắt đầu nung nấu trong huyết quản, đẩy áp lực nội sọ lên mức báo động. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19kHz rít lên như một mũi khoan nhỏ cắm sâu vào thùy thái dương. Võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn của An bị phủ một màng sương đỏ sẫm dị dạng, biến những cột gỗ lim đen bóng trong từ đường thành những bóng ma méo mó, rớm máu.
Nhưng đại não của anh vẫn hoạt động với sự sắc lạnh của một cựu cảnh sát hình sự. Anh lén đặt ngón tay trỏ phải lên vùng thái dương bên phải, bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn 19 lần mỗi giây để duy trì Cấp độ đồng bộ sóng não 19Hz.
Tách. Tách. Tách.
Nhịp gõ vật lý tạo ra một rung động nhỏ cứu anh khỏi cơn co thắt thùy thái dương sâu đang chực chờ bùng phát. An nép mình sau bức bình phong gỗ trắc chạm khắc hình bát tiên, mắt trái còn lại dán chặt vào bóng dáng một cụ già đang ngồi tĩnh lặng trên chiếc ghế bành bằng gỗ trắc giữa sảnh điện thờ nghi ngút khói nhang trầm.
Đó là Bà cả Trịnh Thịnh. Tám mươi tuổi, bô lão lớn tuổi nhất của gia tộc họ Trịnh, người nắm giữ huyết mạch tinh thần của cả khu phố cổ Chợ Lớn. Bà ngồi đó, khoác trên mình bộ áo dài gấm sẫm màu quý phái nhưng bờ vai gầy gò của bà đang run lên bần bật dưới ánh nến lung linh. Đôi bàn tay nhăn nheo, chằng chịt đồi mồi của bà đang lần tràng hạt gỗ, miệng lẩm nhẩm những bài kinh Phật cổ để tìm kiếm sự tĩnh lặng giả tạo trước những dằn vặt nội tâm đang gặm nhấm tâm hồn.
An chậm rãi bước ra khỏi bóng tối, tiếng bước chân sũng nước của anh nện nhẹ trên nền gạch tàu lạnh ngắt.
"Bà cả," giọng An khàn đặc, trầm đục như tiếng đá nứt dưới đáy giếng cổ.
Bà cả Thịnh giật nảy mình, tràng hạt gỗ trên tay bà rơi bộp xuống đĩa đồng cổ kính tạo ra một tiếng vang khô khốc. Bà ngẩng đầu lên, đôi mắt mờ đục vì đục thủy tinh thể nhưng vẫn lộ rõ vẻ hoảng hốt khi nhìn thấy gương mặt rớm máu và đôi mắt đỏ ngầu của An.
"Cậu... Trần Thế An?" Giọng bà Thịnh run rẩy, bà vội vã nắm chặt lấy chiếc gậy gỗ mun đặt bên cạnh ghế. "Cậu dám đột nhập vào từ đường họ Trịnh vào giờ này sao? Ban tự quản của bà Xuân và Đội tự quản dân phòng đang rải quân lùng sục cậu khắp Chợ Lớn! Mau đi đi, đừng kéo tai họa về cho dòng họ của tôi!"
An không lùi bước. Anh bước lại gần hơn, đứng đối diện với bà cả dưới điện thờ nghi ngút khói nhang.
"Tôi không đi đâu cả, Bà cả," An nhìn thẳng vào mắt bà Thịnh, sử dụng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô". Anh bắt lấy một vệt giật nhẹ ở khóe mắt trái và sự co rút đột ngột của cơ vai bà khi anh nhắc đến ban tự quản. Đó là biểu hiện điển hình của sự sợ hãi tột độ kết hợp với mặc cảm tội lỗi sâu kín. "Tôi đến đây không phải để trốn chạy. Tôi đến để đòi lại sự thật cho Phan Hoài Thu. Và để giúp bà phá vỡ Luật im lặng 'Đồng Thuận Câm Lặng' đang bóp nghẹt linh hồn bà suốt ba năm qua."
"Cậu im đi!" Bà Thịnh hét lên một tiếng yếu ớt, gương mặt nhăn nheo biến dạng vì đau đớn. "Cậu thì biết cái gì? Ở Chợ Lớn này, muốn sống yên ổn thì phải biết câm lặng! Đó là luật! Gia tộc họ Trịnh của tôi có hàng trăm miệng ăn, nếu tôi hé môi, tập đoàn Cửu Long sẽ lập tức cắt toàn bộ nguồn trợ cấp Bio-Credits và phong tỏa y tế của gia tộc! Cậu muốn chúng tôi phải chết đói sao?"
An chậm rãi đưa bàn tay phải vào túi áo khoác kaki sờn cũ, rút ra một vật phẩm nhỏ lấp lánh dưới ánh nến.
Đó là Khuyên tai bạc của người vợ quá cố Phan Hoài Thu. Chiếc khuyên tai hình giọt nước bằng bạc xỉn màu, phản chiếu ánh sáng dịu nhẹ của ngọn nến sáp.
"Bà cả, bà còn nhớ chiếc khuyên tai này chứ?" An đặt chiếc khuyên tai bạc lên chiếc bàn gỗ trắc ngay trước mặt bà Thịnh. "Ba năm trước, chính bà đã đeo chiếc khuyên tai này cho Thu trong ngày cưới của chúng tôi. Thu đã coi bà như người mẹ thứ hai của mình. Cô ấy đã dành cả tuổi trẻ để lén lút mang thuốc men và thực phẩm sạch đến cứu trợ cho những đứa trẻ nghèo khổ của dòng họ Trịnh bị nhiễm độc nước ở Xóm Đất. Vậy mà khi cô ấy bị sát hại dã man ngay đầu hẻm, các người—những người mang ơn cô ấy—lại đồng lòng ký vào bản thỏa thuận im lặng để nhận những đồng Bio-Credits bẩn thỉu từ Cửu Long!"
Bà cả Thịnh nhìn chằm chằm vào chiếc khuyên tai bạc, đôi môi bà run rẩy dữ dội. Biểu cảm vi mô trên gương mặt bà chuyển từ sự phòng ngự lạnh lùng sang một cơn hoảng loạn đạo đức tột độ. Bà đưa hai bàn tay lên che mặt, những giọt nước mắt muộn màng bắt đầu chảy tràn qua các kẽ ngón tay nhăn nheo.
"Thu... Hoài Thu tội nghiệp của tôi..." Bà Thịnh khóc nghẹn, tiếng khóc của bà bị tiếng sấm sét rền rĩ bên ngoài từ đường nuốt chửng. "Tôi không muốn... Tôi đã cố ngăn cản bà Xuân và Hải... Nhưng họ nói nếu không đồng thuận, tập đoàn sẽ san phẳng từ đường này và đưa tất cả chúng tôi vào các phòng 'vệ sinh nhận thức' của Đội Cảnh sát Tư tưởng... Tôi hèn nhát, An ơi! Cả thế hệ bô lão chúng tôi đều hèn nhát trước sức mạnh của đồng tiền và công nghệ của họ!"
An sử dụng Quy trình "Đọc nguội" (Cold Reading), giọng nói của anh trở nên trầm ấm nhưng chứa đầy sức nặng tâm lý dồn nén: "Bà cả, sự im lặng không bảo vệ được gia tộc họ Trịnh. Nó chỉ khiến các người trở thành những đồng phạm câm lặng cho một tội ác lớn hơn. Nguồn nước sinh hoạt của Xóm Đất vẫn đang bị đầu độc hàng giờ. Con gái Mỹ Linh của tôi đang nằm co giật trong cơn sốt cao vì thứ hóa chất đó. Nếu bà tiếp tục giữ im lặng, linh hồn của Thu sẽ không bao giờ được siêu thoát, và dòng họ Trịnh của bà sẽ mãi mãi mang vết nhơ đạo đức này trước tổ tiên."
Anh nghiêng người về phía trước, mắt trái sắc lạnh khóa chặt lấy ý chí đang sụp đổ của bà lão: "Hãy giao cho tôi chiếc chìa khóa hòm thư cũ của Thu tại bưu cục Chợ Lớn. Tôi biết cô ấy đã cất giấu cuốn nhật ký và tài liệu mật ở đó trước khi bị sát hại. Tôi cam kết với danh dự của một cựu cảnh sát: Khi tôi đưa vụ án này ra trước Ủy ban Thanh tra Tư pháp Liên bang, tôi sẽ dùng toàn bộ sức ảnh hưởng của mình để bảo vệ gia tộc họ Trịnh ra khỏi danh sách truy tố đồng phạm. Đây là cơ hội duy nhất để bà chuộc lại lỗi lầm với Thu."
Bà cả Thịnh ngước gương mặt đẫm lệ lên nhìn An. Sự giằng xé giữa nỗi sợ hãi thế lực tập đoàn và sự dằn vặt lương tâm tôn giáo đạt đến đỉnh điểm. Bà nhìn vào chiếc khuyên tai bạc của Thu, rồi nhìn lên bức hoành phi cổ kính treo giữa từ đường.
Cuối cùng, với một tiếng thở dài run rẩy, bà cả Thịnh đưa bàn tay lập cập vào sâu trong túi áo gấm, rút ra một chiếc chìa khóa bằng đồng cổ kính, xỉn màu vàng ố.
"Cầm lấy đi, An..." Bà Thịnh giao chiếc chìa khóa vào lòng bàn tay sưng tấy của An, những giọt nước mắt đầm đìa trên má bà. "Nó là chìa khóa hòm thư số 104 tại bưu cục Chợ Lớn. Thu đã lén gửi gắm nó cho tôi trước đêm cô ấy bị tai nạn... Tôi đã giữ nó suốt ba năm qua trong sự dằn vặt tột cùng... Hãy giải oan cho cô ấy, và cứu lấy đứa nhỏ Mỹ Linh..."
Ngay khi chiếc chìa khóa đồng vừa chạm vào lòng bàn tay An, bà cả Thịnh đổ gục người về phía trước ghế bành, hơi thở đứt quãng, cơ thể suy sụp tinh thần hoàn toàn do cuộc đối chất căng thẳng vượt quá giới hạn chịu đựng của một người già 80 tuổi. An đỡ bà nằm lại trên ghế, đắp tấm chăn mỏng cho bà rồi nhanh chóng lách người ra cửa ngách sau từ đường, biến mất vào màn mưa đêm mù mịt.
***
Nửa giờ sau, trong góc tối ẩm ướt của bưu cục cổ Chợ Lớn—một tòa nhà gạch đỏ cũ kỹ thời Pháp thuộc nằm nép mình bên hông chợ—An sử dụng chiếc chìa khóa đồng để mở hộc tủ sắt số 104.
Tiếng khóa cơ học rỉ sét kêu 'Cạch' một tiếng khô khốc vang vọng trong không gian vắng lặng.
Bên trong hộc tủ sắt bám đầy bụi bặm là một cuốn nhật ký bìa da ẩm mốc, mép giấy đã ố vàng và cong vênh do độ ẩm của thời gian. An cẩn thận cầm cuốn nhật ký lên, lách người ra cửa sau bưu cục, nơi Lê Hoài Phương đang đứng cảnh giới trong chiếc áo mưa cánh dơi rách nát bên chiếc xe kéo bọc chì của Chú Chín.
"Lấy được rồi chứ?" Phương hỏi, giọng cô thì thầm dứt khoát dưới màn mưa.
"Lấy được rồi. Đi thôi, trước khi Mãnh Sẹo và người của bà Xuân phát hiện ra chiếc chìa khóa bưu cục đã biến mất," An trả lời, mắt trái của anh nhói lên một cơn đau buốt khi anh cố nhìn vào cuốn nhật ký.
Họ rút lui về Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà. Dưới ánh đèn dầu tù mù hắt lên những bức tường đá tổ ong ẩm ướt, An đặt cuốn nhật ký bìa da lên bàn đá. Vết thương cổ tay trái của anh vẫn đang giật lên từng cơn đau nhức nhối, tỏa ra hơi nóng rát chạy dọc cánh tay kích thích cơn sốt nhẹ. Anh dùng bàn tay phải run rẩy lật mở từng trang giấy của cuốn nhật ký.
Nét chữ viết tay nghiêng nghiêng, quen thuộc của Phan Hoài Thu hiện ra trước mắt An, mang theo mùi giấy mốc và hương thơm dịu nhẹ của hoa sen khô đã nhạt màu. Những trang đầu ghi chép lại những ngày đầu tiên cô làm kế toán tại công ty con của Cửu Long, những lo âu về nguồn nước sinh hoạt của Xóm Đất bị nhiễm độc, và những nỗ lực thầm lặng của cô để giúp đỡ cư dân nghèo.
An lật nhanh đến những trang cuối cùng. Nét chữ của Thu bắt đầu trở nên nguệch ngoạc, run rẩy, biểu lộ sự hoảng sợ tột độ của một người đang bị săn đuổi.
*"Ngày 14 tháng 5... Tôi đã tìm thấy dòng tiền bẩn. Họ không phải tài trợ y tế cho Chợ Lớn. Đó là phí im lặng để các bô lão đồng thuận che giấu dự án thử nghiệm lâm sàng Lãng Quên-09 trên cơ thể người nghèo... Tôi đã sao chép toàn bộ danh sách tài khoản bẩn vào một cuốn sổ chi tiêu riêng của ban tự quản... Tôi sợ quá, có ai đó đang theo dõi tôi từ bốt dân phòng..."*
An nín thở, lật sang trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Trang giấy đã bị xé rách một góc lớn ở phía dưới, như thể có ai đó đã cố tình giật lấy nó trong một cuộc giằng co bạo lực. Nhưng dòng chữ viết tay còn sót lại ở mép trên của trang giấy vẫn hiển thị rõ ràng, đập thẳng vào mắt An như một nhát dao chí mạng:
*"Ngọc đã nhận khoản tiền đầu tiên từ tài khoản của bà Xuân..."*
An đứng chết lặng trước bàn đá. Võng mạc mắt phải của anh bỗng xuất huyết dữ dội, nhuộm đỏ toàn bộ trang nhật ký trước mắt anh thành một màu máu kinh hoàng. Tiếng ù tai trái 19kHz rít lên chói tai, đập liên hồi vào đại não đang phân rã của anh.
Trịnh Kim Ngọc. Người bạn thân chí cốt mười năm của anh. Người đồng đội cũ từng cùng anh vào sinh ra tử thời nghĩa sĩ. Kẻ luôn miệng khuyên anh từ bỏ cuộc điều tra để bảo vệ tính mạng... hóa ra lại chính là kẻ đã nhận tiền bẩn để bán đứng sự im lặng, dính líu trực tiếp đến cái chết của Phan Hoài Thu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!