Nhạc nềnPuppeteer

Đôi Mắt Đỏ Ở Tiệm Thuốc

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gói thuốc bắc rơi bộp xuống nền đất ẩm ướt của Nhà thuốc đông y Trương Gia vang lên như một tiếng nổ câm lặng giữa bầu không khí ngột ngạt. Trịnh Xuân Hải quỳ sụp dưới đất, hai đầu gối run rẩy va vào nhau trên nền gạch tàu loang lổ nước mưa. Gương mặt chải chuốt của gã xám ngoét như tro tàn, đôi mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào khoảng không, nơi những lời thì thầm lạnh lẽo của Trần Thế An vừa dội vào màng nhĩ gã. Bản án về dòng tiền bẩn và cái chết của Lâm Văn Tám đã hoàn toàn bẻ gãy chút kiêu ngạo cuối cùng của gã công tử phố cổ.


Nhưng An không có thời gian để thưởng thức sự sụp đổ của con mồi.


Từ phía con ngõ nhỏ dẫn vào tiệm thuốc, tiếng bốt da nện dồn dập xuống những vũng nước lụt bắt đầu vang lên. Đi kèm với đó là một âm thanh cơ học cực kỳ đặc trưng—tiếng o o tần số cao của một thiết bị quét sinh trắc học cầm tay đang hoạt động ở công suất tối đa.


"Hoàng Mạnh Cường," Lê Hoài Phương khẽ rít qua kẽ răng, bàn tay cô lập tức siết chặt lấy chiếc máy ảnh cơ cũ đeo trước ngực. Cô lùi nhanh một bước về phía cửa ngách, đôi mắt sắc sảo đảo quanh để tìm kiếm một lối thoát hiểm. "Hắn dẫn theo ít nhất bốn gã đàn em. Chúng đã khóa chặt lối ra đường Hải Thượng Lãn Ông."


An nghiến chặt răng để ngăn một cơn ho khan bật ra khỏi lồng ngực đang bỏng rát. Cổ tay trái của anh, nơi vết thương rách sâu do kẽm gai rỉ sét bám đầy nước mưa bẩn, giờ đây sưng tấy lên như một thỏi sắt nung, rỉ ra những giọt mủ vàng lẫn máu sẫm. Cơn sốt bắt đầu thiêu đốt huyết quản, đẩy áp lực nội sọ của anh lên mức báo động. Tai trái của anh ù đi vĩnh viễn với tiếng rít 19Hz buốt nhói, trong khi võng mạc mắt phải xuất huyết khiến tầm nhìn của anh bị nhuộm một màu đỏ ngầu dị dạng. Qua màng sương máu đỏ sẫm ấy, mọi hộc tủ thuốc bằng gỗ gụ, mọi bó thảo mộc treo trên trần nhà đều như đang rỉ máu, méo mó và chập chờn.


Ngưỡng quá tải nhận thức 50% đã chạm đến giới hạn sinh học của đại não.


"Trương lão bản, lối sau," An khàn giọng nói, thanh âm trầm đục như tiếng đá nứt dưới đáy giếng. Anh đưa bàn tay phải run rẩy lên, áp chặt vào vết sẹo phẫu thuật cũ sau dái tai phải đang nóng ran như lửa đốt.


Lão bản Trương Gia không hề hoảng loạn. Ông lão ngoài bảy mươi tuổi chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc bàn bắt mạch bằng gỗ gụ, chòm râu dê bạc trắng khẽ rung nhẹ dưới ánh đèn dầu tù mù. Ông không nhìn Hải đang quỳ dưới đất, mà chỉ tay về phía bức rèm vải bạt dày phía sau quầy thuốc, nơi dẫn ra vườn phơi thảo mộc cổ kính của gia tộc họ Trương.


"Đi ngách sau vườn thuốc. Có một lối thông ra con hẻm nhỏ phía sau Chùa Bà. Mau đi!" Giọng ông lão trầm tĩnh nhưng dứt khoát.


An không chần chừ. Anh dùng tay phải kéo mạnh Trịnh Xuân Hải đứng dậy, đẩy gã về phía Phương. Hải lúc này đã như một cái xác không hồn, bước đi lảo đảo không chút kháng cự. Phương nhanh chóng đỡ lấy Hải, lách người qua bức rèm bạt dày sực mùi quế chi ấm nồng.


An định bước theo, nhưng ngay khi anh vừa nhấc chân, một cơn đau nhói như kim châm từ thùy thái dương dội thẳng xuống gáy khiến anh sụm gối. Thị lực mắt phải của anh tối sầm lại, chỉ còn một màu đỏ lòm của máu đang chảy tràn trong dịch kính. Anh loạng choạng, bàn tay trái nhiễm trùng vô tình quẹt mạnh vào một lá thuốc bắc khô đặt trên bàn gụ, để lại một vệt máu sẫm ấm nóng trước khi anh kịp thu tay vào túi áo khoác bọc chì.


"Chúng mày, lục soát kỹ cho tao! Thằng Hải đang ở trong này, và cả gã thám tử hoang tưởng đó nữa!" Giọng nói xảo quyệt, khàn bết dầu của Hoàng Mạnh Cường vang lên ngay sát thềm cửa tiệm.


An nghiến răng, sử dụng Kỹ năng "Tái dựng hiện trường bằng xúc giác" (Tactile Reconstruction). Trong bóng tối nhập nhèm của màng sương máu, anh tháo găng tay phải, rà nhanh các đầu ngón tay dọc theo cạnh bàn gỗ gụ sần sùi và vách tường đá tổ ong lạnh ngắt của tiệm thuốc. Xúc giác nhạy cảm giúp anh định vị chính xác cấu trúc không gian ba chiều của lối ngách hẹp dẫn ra vườn sau mà không cần dùng đến mắt phải đang bị hỏng thị lực. Anh lướt nhanh qua bức rèm bạt, hòa mình vào bóng tối của vườn thuốc ngay khi cánh cửa chính của tiệm bị đạp sầm ra.


Không gian vườn sau rộng khoảng hai mươi mét vuông, ngập tràn những giàn tre phơi đầy các loại thảo mộc, quế chi, nhân trần và những bao tải đựng vỏ quế sấy khô. Mưa bão bên ngoài vẫn trút nước xối xả xuống mái tôn của các ngôi nhà xung quanh, nhưng khu vườn này được che chắn bởi một hệ thống mái che bằng lá cọ dày, tạo ra một không gian ẩm ướt, tối tăm và ngột ngạt.


Tiếng bước chân của Cường và đàn em đã tràn vào tiệm thuốc.


"Trương lão bản, người đâu?" Tiếng Cường rít lên, đi kèm với tiếng lật tung các khay thuốc bắc lách cách. "Máy quét của tao vừa phát hiện dấu vết sinh trắc học của Trần Thế An ngay đầu hẻm. Hắn không thể bay lên trời được!"


"Tiệm thuốc của tôi chỉ có bệnh nhân đến bốc thuốc bổ não. Không có ai tên An cả," giọng Trương Gia vẫn điềm tĩnh đến đáng sợ. Ông lão chậm rãi đi về phía chiếc lò xông hơi đặt giữa tiệm, lén đổ một lượng lớn bã thuốc bắc khô và bột thạch anh mịn vào đống than hồng.


Một làn khói xám dày đặc, sực mùi quế chi và chứa hàng triệu hạt carbon siêu nhỏ lập tức bốc lên nghi ngút, nhanh chóng tràn qua bức rèm bạt và bao phủ toàn bộ vườn phơi phía sau. Đây là đòn phản công kỹ thuật ngầm của Trương Gia: những hạt carbon trong khói thuốc bắc sẽ hấp thụ và tán xạ hoàn toàn các tia laser hồng ngoại của máy quét sinh trắc học cầm tay, khiến cảm biến của Cường bị nhiễu loạn dữ dội.


Ngoài vườn thuốc, An đứng nép sát vào sau một bao tải đựng quế chi lớn sấy ấm. Hơi nóng từ bao quế chi phả vào mặt anh, tỏa ra một nhiệt lượng cao tương đương với thân nhiệt của một người bình thường. An lập tức nhận ra đây là cơ hội ngụy trang nhiệt lượng hoàn hảo. Anh áp sát gương mặt đang sốt nóng của mình vào bao tải quế chi, triệt tiêu hoàn toàn sự chênh lệch nhiệt độ hồng ngoại mà máy quét của Cường thường dùng để định vị mục tiêu.


Nhưng áp lực tâm lý và thể xác đang đè nặng lên An đến mức nghẹt thở. Nhịp tim của anh tăng vọt lên mức 110 nhịp/phút do cơn sốt và nỗi sợ hãi tột cùng cho Mỹ Linh đang nằm chờ thuốc. Nếu nhịp tim vượt quá ngưỡng an toàn, máy quét sinh trắc học của Cường—vốn đã được nạp dữ liệu DNA từ vết máu cũ của An—sẽ ngay lập tức nhận diện ra dao động sinh học đáng ngờ của anh xuyên qua làn khói.


An nhắm chặt mắt, ép bản thân phải thực hiện Kỹ năng "Tự điều chỉnh nhịp tim" (Heart Rate Control). Anh tập trung toàn bộ ý chí vào nhịp thở, thực hiện chu kỳ hít vào sâu trong ba giây và thở ra kéo dài trong sáu giây. Anh tưởng tượng dòng máu nóng đang chảy chậm lại trong huyết quản, cố gắng khóa chặt mọi cảm xúc lo âu ra khỏi đại não.


Một nhịp. Hai nhịp. Ba nhịp.


Nhịp tim của anh bắt đầu hạ xuống một cách đau đớn. 90... 80... rồi dừng lại ở mức 58 nhịp/phút. Cơ thể anh lạnh ngắt, nhịp thở chậm đến mức gần như vô hình trước mắt thường. Nhưng cái giá phải trả cho việc hạ nhịp tim cưỡng bức giữa cơn sốt là một cơn co thắt dữ dội ở thùy thái dương. Cơn đau đầu xé rách đại não khiến mắt phải của anh trào ra một giọt máu nóng hổi, lăn dài trên má.


Tầm nhìn của anh hoàn toàn bị nhuộm đỏ. Bóng tối và màu đỏ của máu hòa vào nhau làm anh mất đi khả năng định vị thực tại. Anh bắt đầu nghe thấy tiếng thì thầm ảo giác của Lâm Văn Tám và giọng nói dịu dàng của người vợ quá cố Phan Hoài Thu vang lên bên tai.


An run rẩy thọc tay phải vào túi quần, các đầu ngón tay chạm vào bề mặt kim loại lạnh ngắt của Chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen. Anh dùng ngón tay cái bật mạnh nắp bật lửa.


Tách.


Một tiếng động cơ học thanh giòn, dứt khoát vang lên sát tai anh. Âm thanh ấy hoạt động như một mỏ neo thính giác cực mạnh, lập tức bẻ gãy tần số ảo giác trong đầu An, kéo nhận thức của anh trở lại với thực tại lạnh lẽo của vườn thuốc. Anh nhắm chặt mắt phải, dùng mắt trái còn lại nhìn qua khe hở của các bao tải quế chi.


Bức rèm bạt phía trước bị gạt phăng sang một bên.


Hoàng Mạnh Cường bước vào vườn thuốc, chiếc áo khoác da đen bóng của hắn sũng nước mưa, tóc vuốt ngược bết dầu lấp loáng dưới ánh đèn pin cầm tay. Tay phải hắn cầm chiếc máy quét sinh trắc học thông minh nhấp nháy ánh sáng đỏ ma quái. Đàn em của hắn tản ra, dùng gậy sắt gạt phăng những giàn tre phơi thuốc, tạo ra những tiếng động đổ vỡ chói tai.


"Khói dày quá, đại ca. Máy quét bị nhiễu loạn hoàn toàn rồi," một gã đàn em càu nhàu, tay che mũi tránh làn khói thuốc bắc nồng nặc.


"Im miệng! Thằng An đang ở quanh đây. Máy dò của tao vẫn bắt được tín hiệu dao động thạch anh yếu từ thiết bị quét của hắn," Cường lạnh lùng nói, ánh mắt sắc lẹm của hắn đảo quanh khu vườn tối tăm.


Hắn chậm rãi bước đi, mũi giày bốt nện xuống nền đất ẩm ướt tạo ra những tiếng 'bộp, bộp' đều đặn. Hắn di chuyển thẳng về phía khu vực đặt các bao tải quế chi ngụy trang của An.


An nín thở, cơ thể ép chặt vào bao tải quế ấm nóng, tay phải vẫn nắm chặt chiếc Zippo đồng để giữ vững sự tỉnh táo. Vết rạn xương sườn trái của anh nhói lên đau đớn theo từng nhịp thở chậm rãi. Anh biết mình không được phép cử động, dù chỉ là một sợi tóc.


Cường đứng cách tấm rèm che vườn thuốc chỉ hai bước chân, máy quét trên tay hắn bắt đầu phát ra tiếng tít tít dồn dập báo hiệu phát hiện sinh trắc học đáng ngờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!