Nhạc nềnPuppeteer

Kẻ Rửa Tiền Phố Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Hình ảnh ba chiều của thị trưởng Trần Thế Minh từ từ tan biến vào màn sương xanh ma quái, để lại ba con người đứng im lặng trong bóng tối hầm mật với câu hỏi lớn về danh tính thực sự của Trần Thế An. Hơi lạnh từ những bức tường gạch đá tổ ong của Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà phả vào lưng An, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa bỏng rát đang thiêu đốt thùy thái dương của anh. Vết sẹo phẫu thuật não trên cổ của Trần Thế An—vết sẹo lồi nằm khuất sau dái tai phải—vừa bị rách miệng rỉ ra những giọt máu đỏ sẫm, nóng ran như có một dòng điện siêu nhỏ đang rò rỉ trực tiếp vào hệ thần kinh.


An đưa bàn tay phải run rẩy lên, quệt đi vệt máu nóng trên cổ. Cổ tay trái của anh, nơi vết rách sâu do dây kẽm gai rỉ sét ở bãi phế liệu bám đầy nước mưa bẩn, đã bắt đầu sưng tấy đỏ ngầu và rỉ mủ nhẹ dưới lớp băng gạc thô sơ. Cơn sốt nhẹ bắt đầu len lỏi vào từng thớ thịt, đi kèm với tiếng ù tai trái vĩnh viễn ở tần số 19Hz rít lên như một mũi khoan nhỏ cắm sâu vào đại não. Võng mạc mắt phải bị xuất huyết sau sự cố chập mạch Phổ Âm Kính khiến tầm nhìn của anh bị phủ một màng sương đỏ sẫm, biến gương mặt lo âu của bác sĩ Lâm Hoài Nam và Lê Hoài Phương thành những bóng mờ dị dạng.


"Cậu không được phép di chuyển trong vòng mười hai giờ tới, An," bác sĩ Nam trầm giọng, tay nhanh chóng bôi thêm một lớp thảo dược hoạt huyết của Trương Gia lên vết sẹo đang rỉ máu của anh. "Hoạt chất đóng băng thùy thái dương trong cơ thể cậu đang cạn dần. Nếu cậu tiếp tục ép đại não hoạt động ở công suất cao, Ngưỡng quá tải nhận thức năm mươi phần trăm sẽ tăng vọt lên mức hủy diệt vĩnh viễn."


An không trả lời. Anh nhìn xuống chiếc phản gỗ nơi con gái Trần Mỹ Linh đang nằm mê mệt. Làn da con bé xanh xao, hơi thở đứt quãng trong cơn sốt cao do nhiễm độc nguồn nước sinh hoạt của Xóm Đất. Nửa liều thuốc an thần An Thần Kính cuối cùng của bác sĩ Trương Vĩnh chỉ có thể giữ cho con bé tỉnh táo trong vòng hai mươi tư giờ. Anh không có thời gian để nghỉ ngơi.


"Chúng ta phải đi tìm Trịnh Xuân Hải," An khàn giọng nói, thanh âm trầm đục như tiếng đá nứt. "Hải là con trai trưởng của bà Trịnh Xuân. Hắn quản lý các tài khoản nhận tiền bẩn từ Cửu Long để phân phối cho các bô lão giữ im lặng về vụ ám sát thị trưởng. Hắn chính là mắt xích yếu nhất trong luật im lặng này."


Lê Hoài Phương bước lại gần, chiếc máy ảnh cơ cũ đeo trước ngực va lách cách vào khuy áo. Đôi mắt sắc sảo của nữ phóng viên tự do ánh lên vẻ kiên định: "Tôi vừa nhận được tin từ mạng lưới tai mắt đường phố. Hải đang di chuyển đến Nhà thuốc đông y Trương Gia trên đường Hải Thượng Lãn Ông để bốc thuốc bổ não cho mẹ hắn. Tiệm thuốc đó là địa bàn của dòng họ Trịnh, nhưng cũng là nơi duy nhất chúng ta có thể tiếp cận hắn mà không làm kinh động đến Đội Cảnh sát Tư tưởng của Lâm Thế Vũ."


An đứng dậy, vết rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn khiến anh phải khom lưng chống tay vào cạnh bàn gỗ dính đầy mạt sắt. Anh kéo sụp chiếc mũ kaki sờn cũ xuống trán, che khuất nửa khuôn mặt và đôi mắt đỏ ngầu rớm máu. Chiếc khuy áo mạ vàng khắc hình hoa sen—vật chứng vật lý liên kết cái chết của vợ anh trực tiếp với Trần Thế Nam—được anh bọc kỹ trong mảnh giấy báo cũ rồi nhét sâu vào túi áo khoác bọc chì.


Họ rời khỏi hầm mật qua lối ngách ngầm dẫn ra con hẻm tối bên hông Chùa Bà. Cơn bão nhiệt đới vẫn trút nước xối xả xuống khu phố cổ Chợ Lớn, nước lụt dâng cao ngang bắp chân gột rửa những vệt máu rỉ ra từ cổ tay An. Chú Chín Xe Lôi đã đợi sẵn ở góc khuất, chiếc xe kéo thô sơ bọc chì của ông là phương tiện duy nhất giúp họ di chuyển vượt qua hàng rào quét sóng điện từ của tập đoàn mà không để lại dấu vết số học.


Nhà thuốc đông y Trương Gia nằm nép mình dưới những mái ngói rêu phong của phố cổ Hải Thượng Lãn Ông. Bước qua tấm biển gỗ sơn son thếp vàng đã bạc màu theo thời gian, một không gian ngột ngạt ngào ngạt mùi quế chi, thảo mộc khô và khói hương trầm lập tức bao vây lấy các giác quan của An. Những hộc tủ gỗ đựng thuốc bằng gỗ gụ đen bóng chạy dọc từ sàn nhà lên đến trần cao, mỗi hộc tủ đều khắc những chữ Hán cổ sờn nét. Mùi quế chi nồng nặc, cay ấm bốc lên từ chiếc lò xông hơi đặt giữa tiệm, vô tình tạo thành một lớp màng khứu giác tự nhiên che giấu hoàn toàn mùi hôi thối của nước cống ngầm và mùi hóa chất Lãng Quên-09 còn bám trên quần áo An.


Lão bản Trương Gia, một ông lão ngoài bảy mươi tuổi với chòm râu dê bạc trắng, đang ngồi gõ nhịp đều đặn trên bàn bắt mạch bằng gỗ gụ. Ở góc tiệm, Trịnh Xuân Hải đang đứng đợi gia nhân bốc thuốc. Hắn mặc chiếc áo lụa đắt tiền màu xám tro, tay đeo chiếc đồng hồ thông minh mạ vàng nhấp nháy chỉ số nhịp tim 102 nhịp/phút—một dấu hiệu sinh học rõ ràng của sự lo âu thường trực.


An liếc nhìn Phương. Cô khẽ gật đầu, lách người đi về phía quầy trà thảo mộc phía đối diện, ngụy trang thành một khách mua hàng thông thường để quan sát các lối ra vào. An kéo sụp mũ, bước đi khập khiễng để đánh lừa thuật toán nhận diện dáng đi của các camera giám sát công cộng, rồi chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ trống ngay cạnh Trịnh Xuân Hải tại bàn bắt mạch.


"Bệnh nhân tiếp theo," giọng Trương Gia trầm ấm vang lên.


An không đưa tay ra cho Trương Gia bắt mạch. Anh quay sang nhìn thẳng vào góc nghiêng của Trịnh Xuân Hải. Võng mạc mắt phải bị nhòe máu khiến gương mặt Hải hiện lên với một màng sương đỏ quỷ dị, nhưng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô" được rèn luyện từ người thầy cũ Nguyễn Đăng Khoa vẫn giúp An bắt trọn từng chi tiết nhỏ nhất trong vòng một phần nghìn giây.


Cổ áo lụa đắt tiền của Hải bám một vệt mồ hôi muối mờ—chứng tỏ hắn vừa trải qua một cơn hoảng loạn tim mạch. Ngón tay trỏ của hắn liên tục gõ vô thức lên mặt bàn gỗ theo một nhịp điệu hỗn loạn, không đồng bộ.


An áp dụng Quy trình "Đọc nguội" (Cold Reading), cất giọng trầm thấp, đều đặn sát bên tai Hải: "Anh Hải, thuốc bổ não của Trương Gia rất tốt, nhưng nó không thể chữa được chứng mất ngủ do nỗi sợ hãi bị bịt đầu mối."


Trịnh Xuân Hải giật nảy mình, cơ vai co rút mạnh dưới lớp áo lụa. Hắn quay phắt lại, đôi mắt trợn trừng nhìn gã đàn ông gầy gò, hốc hác bên cạnh: "Mày... mày là ai? Mày nói nhảm cái gì đó?"


"Lâm Văn Tám đã chết đêm qua tại quán chè đầu hẻm," An tiếp tục nói, giọng điệu lạnh lùng không một chút gợn sóng, hai tay buông lỏng hoàn toàn trên đùi để biểu lộ sự vô hại giả tạo trước máy quét. "Hắn chết vì đột quỵ—hoặc ít nhất đó là những gì truyền thông của tập đoàn Cửu Long sẽ viết vào sáng mai. Nhưng anh biết rõ Tám chết vì cái gì. Hắn chết vì hắn đã nhận tiền bẩn của mẹ anh để đứng ra nói dối về đêm xảy ra vụ ám sát thị trưởng. Và giờ, tập đoàn đang tiến hành 'vệ sinh nhận thức' để xóa sạch mọi nhân chứng nắm giữ dòng tiền bẩn đó."


Khóe mắt trái của Hải giật mạnh liên tục ba lần—một biểu cảm vi mô không thể kiểm soát của nỗi sợ hãi tột độ khi một bí mật đen tối bị phơi bày. Hắn lập tức đứng dậy, gương mặt chải chuốt biến dạng vì hoảng loạn, định gào lên gọi hai gã lính canh gia tộc đang đứng gác ngoài cửa tiệm.


Nhưng ngay khi Hải vừa nhấc chân, Lê Hoài Phương ở phía đối diện đã chủ động hành động. Cô giả vờ trượt chân do sàn nhà trơn ướt nước mưa, làm đổ sầm khay trà porcelain cổ kính xuống nền gạch đá. Tiếng gốm sứ vỡ tan tành chói tai vang lên, nước trà nóng bắn tung tóe tạo ra một sự hỗn loạn vật lý tức thời. Hai gã lính gác ngoài cửa lập tức bị thu hút sự chú ý, lao về phía Phương để kiểm tra.


"Ngồi xuống, anh Hải," An gõ nhẹ ngón tay trỏ phải lên mặt bàn gỗ gụ theo nhịp điệu cơ học đều đặn 19Hz. Tách. Tách. Tách. Tiếng gõ cơ học thanh mảnh nhưng vang rõ giữa tiếng ồn ào của mảnh vỡ, hoạt động như một mỏ neo thính giác áp chế tinh thần đối phương. "Nếu anh bước ra khỏi cửa tiệm này, đặc vụ số mười hai của Vũ sẽ đợi sẵn anh ở ngã tư. Anh nghĩ mẹ anh, bà Trịnh Xuân, có thể bảo vệ anh trước một lệnh thanh trừng nhận thức của Cửu Long không?"


Hải sụp đổ hoàn toàn. Hắn run rẩy ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ, hai tay bám chặt lấy cạnh bàn gụ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ trán xuống cằm.


"Mày... mày muốn cái gì?" Hải thì thầm qua kẽ răng, giọng nói run rẩy không ra hơi. "Luật im lặng... Đồng Thuận Câm Lặng là quy tắc của cả Chợ Lớn. Ai phá vỡ nó sẽ bị cắt Bio-Credits vĩnh viễn... Mẹ con tao không có lựa chọn!"


"Tôi muốn cuốn sổ chi tiêu bẩn của ban tự quản," An nghiêng người về phía trước, khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ còn chưa đầy ba mươi phân. Dưới vành mũ kaki sụp tối, đôi mắt rướm máu đỏ ngầu của An nhìn xoáy vào đồng tử đang giãn nở tối đa của Hải. "Cuốn sổ ghi chép tay chi tiết các tài khoản nhận tiền từ Cửu Long và danh sách phân phối cho các bô lão. Nó đang ở đâu?"


"Tao không biết! Sổ sách là do mẹ tao giữ! Tao chỉ là người chuyển khoản..." Hải desperately chối bỏ, mắt láo liên nhìn về phía lối thoát hiểm sau vườn thuốc.


An khẽ nhếch môi cười lạnh. Anh đưa tay phải ra, chỉ thẳng vào chiếc nhẫn vàng bản lớn đeo trên ngón áp út của Hải. Dưới màng sương đỏ của võng mạc xuất huyết, An vẫn nhìn rõ những ký tự siêu nhỏ được khắc bằng laser ở mặt trong chiếc nhẫn—một dãy số định danh tài khoản Bio-Credits lậu liên kết trực tiếp với quỹ đen của tập đoàn Cửu Long.


"Chiếc nhẫn này có mã số tài khoản lậu," An thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng sắc lạnh như một bản án tử hình lâm sàng. "Nếu tôi truyền dãy số này lên mạng lậu của Phương ngay bây giờ, hệ thống AI của Tháp Cửu Long sẽ tự động dán nhãn anh là 'Kẻ rò rỉ dữ liệu tài chính'. Anh biết tập đoàn sẽ làm gì với một chuyên viên rửa tiền phản bội chứ?"


Hải run rẩy nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn trên tay mình như thể nó vừa biến thành một quả bom hẹn giờ sinh học. Nỗi sợ hãi bị xóa sạch ký ức vĩnh viễn, biến thành một kẻ điên lờ đờ trôi nổi ngoài rìa xã hội cuối cùng đã bẻ gãy hoàn toàn lớp phòng ngự tâm lý yếu ớt của gã công tử phố cổ. Hắn sụp đổ tinh thần, hai vai buông thõng.


"Biệt thự gương..." Hải lắp bắp, nước mắt sinh học rỉ ra từ khóe mắt. "Cuốn sổ bẩn... được mẹ tao giấu trong két sắt cơ học phía sau bức tranh chân dung tổ tiên ở phòng làm việc biệt thự gương ngoại ô Chợ Lớn... Mật mã két sắt là ngày mất của cha tao... Không có thiết bị số nào kết nối với nó cả... Cứu tao, An! Đừng phát tán dãy số đó!"


Trương Gia từ nãy đến giờ vẫn im lặng gõ nhịp trên bàn bắt mạch, khẽ thở dài một tiếng đầy u uất. Ông lão chậm rãi thu tay về, xếp lại những gói thuốc bắc đã bốc xong bỏ vào một chiếc túi giấy báo cũ, không nói một lời nào. Đó chính là sự đồng thuận câm lặng của cả một thế hệ trước tội ác đang gặm nhấm tương lai của con em họ.


An thu tay về, kéo sụp chiếc mũ kaki để che giấu đôi mắt đang nhói đau dữ dội do áp lực nội sọ tăng cao. Anh lấy chiếc bật lửa Zippo trong túi quần ra, bật nắp tạo ra một tiếng "Tách" thanh giòn đặc trưng để tự định vị lại thực tại trước khi Ngưỡng quá tải nhận thức năm mươi phần trăm kéo anh vào một cơn ảo giác mới.


Hải run rẩy đánh rơi gói thuốc bắc xuống đất khi An thì thầm vào tai hắn dãy số tài khoản bẩn liên kết với tập đoàn Cửu Long.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!