Căn Hầm Mật Dưới Giếng Cổ
Phương chỉ tay vào chiếc khuy áo hoa sen, lạnh lùng nói: 'Kẻ sở hữu thứ này đã ký lệnh tài trợ cho ban tự quản ngay trước đêm vợ anh qua đời.'
Lời nói của Lê Hoài Phương rơi vào không gian tĩnh mịch của gian hậu điện Chùa Bà Thiên Hậu như một tiếng sét câm lặng. Trần Thế An đứng sững sờ dưới ánh đèn dầu leo lét, những ngón tay đang thọc sâu trong túi áo khoác kaki bọc chì bỗng siết chặt lấy chiếc bật lửa Zippo bằng đồng. Kim loại lạnh ngắt cọ xát vào lòng bàn tay bị rách da chưa lành của anh, mang theo một cơn đau buốt nhói dội ngược lên đại não. Mắt phải của anh, vốn đang bị xuất huyết võng mạc đỏ ngầu, co thắt dữ dội dưới áp lực nội sọ đang tăng dần. Màng sương đỏ sẫm bao phủ tầm nhìn khiến gương mặt thanh tú nhưng sắc lạnh của Phương nhòe đi, chỉ còn lại chiếc khuy áo mạ vàng khắc hình hoa sen cách điệu nằm im lìm trên mặt bàn đá cổ kính, lấp lánh thứ ánh sáng tội lỗi.
"Ký lệnh tài trợ... ngay trước đêm Thu qua đời?" Giọng An khàn đặc, trầm đục như tiếng đá nứt. Anh cố gắng bóc tách từng từ ngữ trong câu nói của Phương, nhưng tiếng ù tai trái vĩnh viễn ở tần số 19Hz lại rít lên chói tai, cố gắng bẻ gãy khả năng tư duy logic của anh.
"Phải. Tài khoản chuyển tiền đến từ một công ty con của Tập đoàn Cửu Long, và người ký phê duyệt dòng tiền bẩn đó chính là Trần Thế Nam," Phương bước lại gần hơn, đôi mắt hoài nghi không rời khỏi biểu cảm vi mô đang biến đổi trên mặt An. "Chiếc khuy áo này được tìm thấy ngay cạnh vũng máu của Phan Hoài Thu. Ngọc đã lén giữ nó lại suốt ba năm qua, và giờ hắn giao nó cho anh. Anh nghĩ đó là sự trượng nghĩa sao, An? Hắn chỉ đang cố đẩy anh vào chỗ chết để tự cứu lấy bản thân thôi."
An nhắm chặt mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Anh đặt ngón tay trỏ lên vùng thái dương bên phải, bắt đầu gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn 19 lần mỗi giây để cưỡng ép thùy trán ổn định nhịp sóng Beta thấp. Tách. Tách. Tách. Mỏ neo thính giác từ tiếng gõ ngón tay giúp anh đẩy lùi cơn hoảng loạn cảm xúc đang chực chờ bùng phát. Anh biết Phương nói đúng một nửa. Ngọc dính líu sâu sắc đến thảm kịch của vợ anh, nhưng Ngọc không phải là kẻ chủ mưu. Kẻ đứng sau bức màn sắt kia có nguồn lực áp đảo hơn rất nhiều.
Sư thầy Thích Minh Tâm đứng bên cạnh ban thờ, khẽ thở dài một tiếng đầy từ bi. Thầy bước đến gần chiếc phản gỗ nơi Trần Mỹ Linh đang nằm mê mệt dưới tác động của nửa liều An Thần Kính. Con bé khẽ rên rỉ trong cơn mê sảng, đôi tay nhỏ bé gầy gò vẫn quờ quạng vẽ những họa tiết sóng não hình hoa sen cách điệu vô thức lên ga trải giường.
"A Di Đà Phật. Sương độc ngoài kia đang bắt đầu ngấm sâu vào lòng đất, và lính tuần tra của Lâm Thế Vũ đang rải quân phong tỏa các ngả đường quanh chùa," Thích Minh Tâm quay sang nhìn An, ánh mắt sáng ngời đầy lo âu. "Chúng ta không thể để thiết bị quét lậu này ở trên mặt đất được nữa. Sóng quét của nó sẽ thu hút drone tuần tra. An, con hãy theo ta xuống giếng cổ."
Thầy Minh Tâm dẫn An, Phương và Bác sĩ Lâm Hoài Nam đi về phía sân sau của chùa cổ, nơi có một miệng giếng đá tổ ong cổ kính đã cạn nước từ hàng chục năm trước. Miệng giếng được che phủ bởi những dây leo hoang dại và một tấm bia đá tổ ong xoay ngầm ngụy trang hoàn hảo. Thích Minh Tâm dùng hai tay đẩy nhẹ phiến đá cổ, để lộ một khoảng tối sâu thẳm tỏa ra mùi ẩm mốc của đất đá và hơi lạnh ngắt. Thầy thả một sợi dây thừng bện bằng xơ dừa xuống lòng giếng.
An lách người qua miệng giếng hẹp, vết rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn khi anh bám tay vào dây thừng để tuột dần xuống đáy. Vết thương cổ tay trái bị nhiễm trùng rỉ mủ cọ xát vào dây thừng thô ráp, cơn đau buốt xé rách da thịt khiến anh phải cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ. Phương đuổi theo ngay phía sau, chiếc máy ảnh cơ cũ đeo trước ngực va lách cách vào vách đá.
Đáy giếng cổ rộng hơn An tưởng. Thích Minh Tâm dẫn họ lách qua một tấm bia đá tổ ong xoay ngầm khác ở vách giếng, mở ra một lối đi dẫn thẳng vào Căn hầm mật dưới giếng cổ Chùa Bà. Đây là một gian buồng xây hoàn toàn bằng đá tổ ong dày cộp từ thời chiến tranh, cách ly hoàn toàn với mọi loại sóng điện từ bên ngoài. Trong góc tối của căn hầm, một hệ thống máy tính thô sơ với màn hình CRT cũ kỹ đang nhấp nháy ánh sáng xanh ma quái, kết nối trực tiếp với đường truyền cáp lậu ngầm của Phước Cáp dẫn từ Xóm Đất.
"Khánh! Cậu có nghe thấy không?" An ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ sờn cũ trước bàn máy tính, giọng khàn đặc. Anh lấy Thiết bị quét sóng não cầm tay "Phổ Âm Kính" ra khỏi túi bọc chì, đặt lên bàn.
Từ chiếc loa máy tính cũ kỹ, giọng nói của Lê Quốc Khánh vang lên rè rè, đứt quãng qua đường truyền lậu: "Anh An! Em nghe rõ. Tường lửa của tập đoàn đang quét rất gắt ngoài hẻm, nhưng đường cáp ngầm của anh Phước vẫn an toàn. Em đã sẵn sàng nhận Dữ liệu phổ sóng não thô từ máy quét của anh. Hãy kết nối cáp đồng trục đi!"
An run rẩy cắm sợi cáp đồng trục từ Phổ Âm Kính vào cổng kết nối của máy tính. Để bóc tách được 3 giây ký ức thô của Lâm Văn Tám, anh bắt buộc phải áp đầu cảm biến Phổ Âm Kính vào thùy thái dương của chính mình để làm mỏ neo đồng bộ tần số, dùng chính bộ não nhạy cảm cảm giác của mình làm bộ lọc chéo dữ liệu thô.
Ngay khi An vừa áp đầu cảm biến đồng đỏ vào thùy thái dương bên phải, một luồng xung điện từ cực mạnh phát ra từ thiết bị quét chạy thẳng vào hệ thần kinh của anh.
"Á!"
An hét lên một tiếng đau đớn, cơ thể lập tức co quắp lại trên ghế gỗ. Vết sẹo phẫu thuật não trên cổ của Trần Thế An—vết sẹo lồi nằm khuất sau dái tai phải—đột ngột đau nhói dữ dội như bị một lưỡi dao nung đỏ rạch sâu vào da thịt. Vết sẹo co rút, rách miệng nhẹ và bắt đầu chảy ra những giọt máu đỏ sẫm, nóng ran dưới tác động của xung kích từ trường.
"An! Đứng yên!" Bác sĩ Lâm Hoài Nam lao đến, giữ chặt lấy hai vai đang run bần bật của An. Ông vội vàng lấy từ trong cặp da y tế ra một lọ thuốc mỡ bào chế từ thảo dược hoạt huyết của Trương Gia, nhanh chóng bôi đè lên vết sẹo đang rỉ máu để cầm máu và giảm áp lực nội sọ cho An.
Tuy nhiên, khi Nam nhìn kỹ vào vết sẹo lồi đang rách miệng dưới ánh đèn pin, đôi tròng mắt của người cựu bác sĩ thần kinh Cửu Long bỗng co rút lại trong kinh ngạc tột độ. Trán ông lấm tấm mồ hôi lạnh, bàn tay cầm panh kẹp bông run rẩy nhẹ.
"Không thể nào... Đây không phải là vết sẹo tai nạn giao thông mười lăm năm trước!" Nam thốt lên, giọng nói run rẩy đầy hoang mang.
"Ông nói cái gì?" Phương bước đến gần, cúi đầu nhìn sát vào vết sẹo trên cổ An.
"Nhìn vào cấu trúc các vết khâu vi mô này đi... Nó được thực hiện bằng chỉ tự tiêu sinh học của phòng thí nghiệm lâm sàng Cửu Long. Đây là dấu vết của một ca phẫu thuật cấy ghép hạt giống nhận thức thùy thái dương đời đầu!" Nam nhìn An với ánh mắt đầy kinh hoàng. "An, mười lăm năm trước, cậu không hề bị tai nạn giao thông mất trí nhớ. Cậu đã bị người ta cưỡng chế xóa ký ức gốc và cấy ghép một căn tính giả vào não bộ!"
Lời giải thích của Nam dội vào đầu An như một cơn bão điện từ. Đầu óc anh quay cuồng, thùy thái dương co thắt kịch liệt như muốn vỡ tung. Những mảnh ảo ảnh đứt quãng về một phòng thí nghiệm vô trùng quét vôi trắng, tiếng cười lạnh lùng của người thầy cũ Nguyễn Đăng Khoa, và tiếng thét thất thanh của người mẹ quá cố Nguyễn Thị Nhã bất ngờ dội về trong đầu anh, chồng chéo lên ký ức hiện tại.
"Ngắt... ngắt máy quét ra!" Nam desperately hét lên, định giật đầu cảm biến Phổ Âm Kính ra khỏi thái dương An. "Nếu tiếp tục đồng bộ dữ liệu trong trạng thái thùy thái dương bị kích ứng thế này, cậu sẽ bị chết não vĩnh viễn vĩnh viễn!"
"Không! Đừng chạm vào!" An gầm lên, hai tay siết chặt lấy cạnh bàn gỗ dính đầy mạt sắt. Mắt phải của anh rướm máu đỏ ngầu, tầm nhìn nhòe nhoẹt hoàn toàn, nhưng ý chí kiên định tột cùng của một người cha đã đè bẹp nỗi sợ hãi cái chết. "Tôi chỉ có đúng hai mươi tư giờ để cứu Mỹ Linh! Nếu không giải mã được ký ức của Tám đêm nay, con gái tôi sẽ chết!"
An nghiến chặt răng, tự cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình. Vị máu tươi tanh nồng tràn ngập khoang miệng, cơn đau buốt nhói từ đầu lưỡi kích thích hệ thần kinh cảm giác đau truyền tín hiệu khẩn cấp lên thùy đỉnh, tạm thời tạo ra một mỏ neo vật lý chủ động đè bẹp cơn co thắt thùy thái dương. Đồng thời, ngón tay trỏ của anh liên tục gõ mạnh theo nhịp điệu 19Hz lên vùng xương sọ thái dương để cưỡng ép đại não duy trì trạng thái tỉnh táo tự nhiên.
"Khánh... bóc tách... bóc tách dữ liệu ngay!" An rên rỉ qua kẽ răng rớm máu.
"Em đang chạy thuật toán lọc nhiễu, anh An! Hãy giữ vững tần số sóng não ở mức mười chín Hertz!" Giọng Khánh vang lên đầy khẩn trương qua loa máy tính. Trên màn hình CRT, thanh tiến trình bóc tách dữ liệu thô từ tệp .RAW bắt đầu chạy từ 40% lên 55%.
Đột nhiên, một tiếng "Bụp" khô khốc vang lên từ góc hầm. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng và màn hình máy tính vụt tắt ngóm, đẩy căn hầm mật vào bóng tối đen kịt tuyệt đối. Mùi nhựa cháy khét lẹt bốc lên từ chiếc cầu chì cơ học cũ kỹ lắp trên vách đá tổ ong.
"Chết tiệt! Hệ thống điện thô sơ của hầm mật không chịu nổi công suất quét của Phổ Âm Kính, sập cầu chì rồi!" Nam hét lên trong bóng tối.
"Anh An! Đường truyền bị ngắt đột ngột! Dữ liệu thô đang bị nhiễu loạn tự nhiên! Nếu không khôi phục trong vòng hai phút, tệp ký ức của gã Tám sẽ bị phân rã hoàn toàn!" Tiếng Khánh rè rè qua chiếc bộ đàm chạy pin dự phòng.
An thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong bóng tối tuyệt đối, màng sương đỏ xuất huyết trong mắt anh biến mọi thứ thành một thế giới quỷ dị, rớm máu. Nhưng đầu óc anh vẫn lạnh lùng phân tích. Anh nhận ra vết sẹo cổ của mình đang hoạt động như một ăng-ten sinh học thu hút sóng điện từ của máy quét. Việc bọc kín hầm mật bằng đá tổ ong là cách duy nhất giúp anh vận hành thiết bị quét mà không bị drone định vị, nhưng cũng chính lớp đá tổ ong này đang giữ nhiệt lượng khiến máy quét quá tải.
"Phương... tìm cầu chì dự phòng trong hộc tủ sắt... Nam, dùng dầu quế chi bôi vào thái dương tôi để hạ nhiệt... Chúng ta phải quét thủ công từng phân đoạn dữ liệu!" An ra lệnh, giọng nói dứt khoát dù cơ thể đang run lên bần bật.
Phương mò mẫm trong bóng tối, ngón tay cô chạm vào những chiếc đinh rỉ sét trong tủ sắt cũ. Với sự nhạy bén của một phóng viên điều tra, cô nhanh chóng tìm thấy một đoạn dây đồng siêu mịn dùng để đấu nối tạm thời cầu chì. Cô cắm phăng sợi dây đồng vào hộp cầu chì.
"Cạch!"
Màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh lục ma quái trở lại. An lập tức gõ nhịp 19Hz lên thái dương, áp sát đầu cảm biến Phổ Âm Kính vào thùy thái dương của mình một lần nữa. Cơn đau nhói như kim châm dội ngược lại, rạch sâu vào vết sẹo cổ đang rỉ máu. An nghiến răng chịu đựng, mắt phải trừng trừng nhìn vào màn hình máy tính.
Tiến trình giải mã chạy chậm chạp từng phân đoạn một dưới sự hỗ trợ lọc nhiễu nền của Khánh qua đường truyền lậu. 60%... 75%... 90%...
"Được rồi! Dữ liệu thô đã được bóc tách thành công thành hình ảnh ba chiều!" Khánh hét lên đầy phấn khích.
Trên màn hình CRT cũ kỹ, một luồng ánh sáng xanh lục nhạt phát ra, chiếu lên khoảng không gian giữa căn hầm đá tổ ong một hình ảnh ba chiều 3D tái dựng từ ký ức của Lâm Văn Tám.
Hình ảnh hiển thị góc đường Châu Văn Liêm vào một đêm mưa bão ba năm trước. Trong màn mưa xối xả, thị trưởng Trần Thế Minh đang bị một gã đàn ông mặc đồ bảo hộ đen kín mít khống chế vật lý, ép uống một thứ dung dịch lỏng phát sáng rực rỡ—chất độc nhận thức phóng xạ Lãng Quên-09 nồng độ cao.
Gương mặt thị trưởng Minh hằn rõ nét hoảng sợ tột độ, hai mắt trợn ngược, cơ thể vùng vẫy trong vô vọng. Nhưng ngay trước khi ngã xuống mặt đường nhựa trơn trượt, dùng chút tỉnh táo cuối cùng của một người gánh vác đại cuộc, thị trưởng Minh đã cố gắng vươn cánh tay run rẩy, chỉ ngón tay thẳng vào chiếc khuy áo mạ vàng khắc hình hoa sen cách điệu của kẻ đang bóp cổ ông.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!