Nhạc nềnPuppeteer

Mỏ Neo Ở Chùa Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng gầm gừ cực nhỏ của chú chó Nu từ phía khúc quanh tối tăm dưới lòng cống ngầm Nguyễn Trãi như một gáo nước đá dội thẳng vào hệ thần kinh đang căng như dây đàn của Trần Thế An. Anh đứng khựng lại, hai tay siết chặt cơ thể nhỏ nhắn, nóng hầm hập của Trần Mỹ Linh vào lồng ngực. Dưới màng sương đỏ sẫm của võng mạc mắt phải bị xuất huyết, dòng nước thải ngập đến bắp chân lấp lánh những vệt sáng dị dạng, phản chiếu ánh sáng yếu ớt rò rỉ từ các họng cống phía trên. Tai trái của anh vẫn ù đi vĩnh viễn với tiếng rít cơ học ở tần số 19Hz, biến không gian ngầm thành một lò áp suất khổng lồ. Anh nín thở, lắng nghe tiếng bước chân lội nước bì bõm rất nhẹ đang tiến lại gần.


Không có tiếng động cơ của robot tuần tra, cũng không có tiếng xích sắt lách cách của lính dân phòng. Đó là tiếng bước chân trần, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Nu không sủa, nó chỉ khẽ hếch mũi về phía trước, bộ lông vàng nhạt bết bát bùn đất dựng đứng lên. An lùi lại một bước, bả vai trái chạm vào vách gạch vòm rêu phong lạnh ngắt, vết rạn xương sườn nhói lên đau đớn khiến anh phải cắn chặt môi dưới đến rỉ máu để không phát ra tiếng rên rỉ.


"An... đi lối này."


Một giọng nói trầm thấp, khàn đục vang lên từ bóng tối phía trước. Ánh sáng mờ nhạt từ một chiếc đèn bão bọc vải đen khẽ hé lộ gương mặt già nua, từ bi của Sư thầy Thích Minh Tâm. Thầy đứng bên cạnh một lối ngách vòm gạch hẹp, nơi dòng nước thải không thể tràn vào nhờ một gờ đá cao nâng lên. An thở hắt ra một hơi dài đầy nhẹ nhõm, gật đầu ra hiệu cho Nu rồi khom lưng bế Mỹ Linh bước nhanh qua gờ đá, lách vào lối ngách tối tăm.


Lối đi dốc ngược lên trên, khô ráo hơn nhưng chật hẹp đến mức An phải nghiêng người để tránh va vết thương cổ tay trái sưng tấy vào vách đá tổ ong sắc cạnh. Vết rách do dây kẽm gai ở bãi phế liệu giờ đây đã mưng mủ vàng, tỏa ra hơi nóng rát chạy dọc cánh tay, kích thích cơn sốt nhẹ âm ỉ trong huyết quản anh. Sau gần mười phút leo ngược trong bóng tối, Thích Minh Tâm dừng lại trước một tấm bia đá tổ ong xoay ngầm dưới đáy giếng cổ đã cạn nước của Chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu. Thầy dùng hai tay đẩy nhẹ phiến đá cổ, để lộ một khoảng sáng mờ ảo cùng mùi nhang trầm ấm áp, nồng nàn dội xuống.


Sự chuyển biến đột ngột từ mùi mỡ thối rữa, hóa chất Lãng Quên-09 hôi thối dưới cống ngầm sang mùi nhang trầm thanh tịnh của chùa cổ khiến phổi của An co thắt mạnh. Anh ho khan vài tiếng nhỏ, lồm cồm bò ra khỏi lòng giếng cổ, đặt chân lên nền gạch chàm mát lạnh của gian hậu điện. Không gian xung quanh tĩnh mịch tuyệt đối, chỉ có ánh đèn dầu leo lét trên các ban thờ và khói hương nghi ngút bay lượn dưới mái vòm gỗ lim cổ kính. Tiếng mưa bão gầm rú bên ngoài dội vào những bức tường gạch chàm dày cộp chỉ còn là những tiếng ù ù trầm đục, xa xăm.


"A Di Đà Phật. Đặt con bé lên chiếc phản gỗ này," Sư thầy Thích Minh Tâm khẽ khàng chỉ tay về phía chiếc phản gỗ trắc đặt góc khuất sau bức bình phong chạm khắc cảnh bát tiên.


An nhẹ nhàng đặt Mỹ Linh nằm xuống. Cơ thể con bé vẫn run rẩy từng cơn, làn da xanh xao nhợt nhạt bừng lên sắc đỏ bệnh tật của cơn sốt độc chất. Con búp bê vải rách dính đầy bùn đất vẫn được con bé ôm chặt trước ngực như một mỏ neo tinh thần cuối cùng.


Từ trong bóng tối của cánh cửa ngách, bác sĩ thần kinh phản tỉnh Lâm Hoài Nam bước vào. Gương mặt người đàn ông ngoài bốn mươi tuổi hằn rõ nét mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng sau tròng kính cận dày cộp lộ rõ sự lo âu thường trực. Ông mang theo một chiếc cặp da y tế cũ sờn màu đen, nhanh chóng tiếp cận giường bệnh của Mỹ Linh.


"Con bé bị phơi nhiễm hóa chất Lãng Quên-09 nồng độ thấp qua nguồn nước sinh hoạt, cộng thêm sang chấn tâm lý cấp độ hai từ vụ càn quét," Nam vừa nói vừa dùng ống nghe y tế áp vào lồng ngực nhỏ bé của Mỹ Linh, chân mày ông nhíu chặt lại. "Thùy trán của con bé đang bị kích ứng dữ dội bởi các tần số sóng ngoại vi của tập đoàn. Nếu không đóng băng các thụ thể nhận thức ngay lập tức, các liên kết synapse của con bé sẽ bị phân rã vĩnh viễn."


"Ông có thuốc không?" Giọng An khàn đặc, run rẩy. Anh nắm chặt bàn tay sưng tấy của mình, mắt phải rướm máu cố gắng điều chỉnh tiêu cự nhìn Nam.


Nam im lặng rút từ trong cặp da ra một ống tiêm tự động chứa thứ dung dịch màu xanh lam nhạt—hoạt chất đóng băng nhận thức tạm thời do ông lén điều chế từ kho dược phẩm cũ của Cửu Long. "Đây chỉ là thuốc ức chế thần kinh khẩn cấp tạm thời để hạ sốt và ổn định nhịp tim cho con bé trong vòng hai mươi tư giờ. Để chữa trị dứt điểm, chúng ta cần một liều 'An Thần Kính' chính hãng có mã định danh số học của tập đoàn. Cậu chỉ có đúng một ngày để tìm cách lấy cuốn sổ chi tiêu bẩn của bà Xuân về đây đổi thuốc."


An nghiến răng gật đầu. Anh quỳ bên cạnh phản gỗ, nhìn Nam cắm mũi kim tiêm áp lực vào vùng da cổ dưới tai của Mỹ Linh. Một tiếng "Xoạch" nhỏ vang lên. Mỹ Linh khẽ rùng mình, đôi mắt đờ đẫn nhắm nghiền lại, nhịp thở dần trở nên sâu và đều đặn hơn, gương mặt bớt đi sắc đỏ nóng rát.


"Bây giờ đến lượt cậu," Nam quay sang An, nhìn vào cổ tay trái đang sưng tấy rỉ mủ của anh. "Vết thương này đã bị nhiễm trùng nặng do nước thải bẩn dưới cống. Nếu không rửa sạch và sát trùng, cậu sẽ bị hoại tử cánh tay trước khi kịp cứu con gái."


Nam dùng panh kẹp bông tẩm cồn iod ấn mạnh vào vết rách sâu trên cổ tay An. Một cơn đau buốt nhói, bỏng rát như ngàn mũi kim nung đỏ đâm vào da thịt khiến toàn thân An giật nảy lên. Thùy thái dương của anh co thắt dữ dội, kích hoạt cơn ù tai trái 19Hz rít lên chói tai. Để chống lại cơn đau có thể gây ngất xỉu, An siết chặt bàn tay phải vào chiếc bật lửa Zippo bằng đồng trong túi quần, ngón tay cái liên tục gõ nhẹ theo nhịp điệu cơ học đều đặn lên vỏ đồng.


Tách. Tách. Tách.


Mỏ neo thính giác từ tiếng đóng mở nắp Zippo giòn tan giúp đại não anh định vị lại thực tại, đè bẹp cơn đau vật lý đang hành hạ cơ thể. Nam nhanh chóng băng bó vết thương bằng gạc sạch, rồi ái ngại nhìn An: "Cậu đang ở Ngưỡng quá tải nhận thức ba mươi phần trăm. Đừng dùng Phổ Âm Kính quét thêm bất kỳ ký ức nào nữa trong đêm nay, nếu không đại não cậu sẽ xuất huyết diện rộng."


"Tôi không có lựa chọn, Nam," An thì thầm, giọng lạnh lùng vô cảm.


"Tôi biết cậu không có lựa chọn. Nhưng cô ấy thì có đấy."


Giọng nói trong trẻo, sắc sảo nhưng đầy lạnh lùng vang lên từ phía sau bức bình phong chạm khắc bát tiên. An lập tức cảnh giác, tay phải thọc sâu vào túi áo khoác kaki bọc chì che chắn cho Phổ Âm Kính, mắt phải đỏ ngầu hướng về phía bóng đen đang bước ra khỏi khoảng tối của hậu điện.


Lê Hoài Phương bước ra dưới ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu. Nữ phóng viên tự do hai mươi sáu tuổi mặc một chiếc áo khoác gió nhiều túi màu xám sẫm, mái tóc đen cắt ngắn cá tính ôm sát khuôn mặt thanh tú nhưng góc cạnh. Đôi mắt cô sáng ngời, hoài nghi và sắc lạnh như dao cạo, tay lăm lăm chiếc máy ảnh cơ cũ đeo trước ngực. Cô không hề có vẻ sợ hãi hay thương hại khi nhìn thấy thân xác tàn tạ của An.


"Lê Hoài Phương? Làm sao cô tìm được đến đây?" An trầm giọng hỏi, ngón tay trỏ phải gõ nhịp 19Hz lên đùi để tự trấn an.


"Thiết bị quét sóng Phổ Âm Kính của anh, dù đã bọc chì, vẫn phát ra một dải tần số rò rỉ siêu nhỏ khi anh đi qua các khúc quanh cống ngầm," Phương bước đến gần phản gỗ của Mỹ Linh, liếc nhìn con bé một giây rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt An. Cô đứng cách anh hai bước chân, phong thái tự tin và lạnh lùng của một kẻ sống sót bằng tin tức ngầm. "Tôi có bộ thu sóng thạch anh cầm tay ngụy trang. Anh dắt theo một con chó cỏ và một đứa trẻ sốt cao đi dưới cống ngầm Nguyễn Trãi, chỉ có Chùa Bà là điểm đến khả dĩ duy nhất không có camera giám sát sinh trắc học của tập đoàn."


An không trả lời. Anh sử dụng Kỹ thuật "Phân tích biểu cảm vi mô" (Micro-expression Analysis) để quan sát từng chuyển động nhỏ trên gương mặt Phương. Khóe mắt cô hơi co rút, nhịp thở nhanh nhưng nông, hai vai hơi khom lại—đây là biểu hiện của một người đang chịu áp lực tâm lý cực lớn từ một mối đe dọa bên ngoài, nhưng đang cố gắng dùng vẻ ngạo nghễ để che giấu sự phòng thủ.


"Cô muốn gì ở tôi?" An hỏi, giọng không chút cảm xúc.


"Tôi muốn tệp dữ liệu thô .RAW từ ký ức ba giây cuối của Lâm Văn Tám trước khi gục chết ở quán chè," Phương thẳng thắn đưa ra yêu cầu, giọng nói dứt khoát như một cuộc giao dịch thương mại bẩn. "Tôi biết anh đã quét được nó trước khi Đội Cảnh sát Tư tưởng của Lâm Thế Vũ phun sương hóa chất tẩy não toàn khu Xóm Đất. Giao dữ liệu đó cho tôi, tôi sẽ đưa cho anh danh sách tài khoản bẩn của dòng họ Trịnh và sơ đồ an ninh của Biệt thự gương."


"Tại sao tôi phải tin cô?" An nhếch môi cười lạnh, tay vẫn giữ chặt Phổ Âm Kính trong túi áo. "Cô là phóng viên tự do. Cô có thể bán tệp dữ liệu đó cho Cửu Long để đổi lấy hàng vạn Bio-Credits và nâng điểm nhân cách của mình lên Cấp A ngay ngày mai."


Đôi mắt Lê Hoài Phương chợt lóe lên một tia căm hận tột cùng, biểu cảm vi mô ở khóe miệng cô giật mạnh dưới ánh đèn dầu. An nhận ra sự căm hận này không phải là giả vờ.


"Bán cho Cửu Long sao?" Phương cười nhạt, giọng cô run lên nhẹ nhưng nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng. "Cha tôi—Lê Hoài Nam... à không, Lê Quốc Trung, cựu phóng viên điều tra mảng tài chính—đã bị chúng dùng máy xóa ký ức di động biến thành một gã điên lú lẫn sống vất vưởng ở rìa quận 5 chỉ vì ông lỡ chụp được một bức ảnh về dòng tiền tài trợ bẩn của Trần Thế Nam gửi cho ban tự quản Chợ Lớn. Tôi sống đến ngày hôm nay chỉ vì một mục tiêu duy nhất: bắt tập đoàn đó phải trả giá bằng chính sự thật."


An im lặng quan sát cô. Sự đồng điệu trong nỗi đau bị tước đoạt gia đình và sự tàn bạo của công nghệ tẩy não doanh nghiệp tạo ra một mối liên kết vô hình giữa hai linh hồn cô độc. Tuy nhiên, bản năng của một cựu cảnh sát điều tra buộc anh phải kiểm chứng mọi khía cạnh.


Anh nhìn vào chiếc máy ảnh cơ cũ của Phương, áp dụng Quy trình "Đọc nguội" (Cold Reading). Trên vành ống kính kim loại có một vết xước sâu, sắc cạnh và còn khá mới, dính một vệt bột thạch anh mịn màu xám tro—thứ bột đặc trưng chỉ có trên các thiết bị định vị tần số cầm tay của Hoàng Mạnh Cường.


"Ống kính của cô bị xước mới," An lạnh lùng chỉ tay vào máy ảnh của Phương. "Vệt bột thạch anh xám. Cô đang bị thám tử đối thủ Hoàng Mạnh Cường bám đuôi. Hắn đang săn lùng tôi và Phổ Âm Kính để tống tiền tập đoàn. Nếu tôi hợp tác với cô, cô sẽ dẫn hắn thẳng đến hầm mật này và giết chết con gái tôi."


Phương giật mình nhìn xuống ống kính máy ảnh, gương mặt cô thoáng qua sự hoảng hốt cực ngắn (dưới 1/25 giây) trước khi cô kịp lấy lại vẻ bình tĩnh. Cô lùi lại một bước, tay siết chặt quai đeo máy ảnh.


"Cường... hắn đã định vị được tôi ở chợ đồ cổ tối qua," Phương thừa nhận, giọng cô chùng xuống nhưng ánh mắt vẫn kiên định. "Nhưng tôi đã cắt đuôi hắn bằng cách đi qua lối ngách sau từ đường họ Trịnh. Tôi biết cách tự bảo vệ mình, An. Tôi không phải là một kẻ nghiệp dư. Chúng ta cần nhau. Anh có thiết bị giải mã Phổ Âm Kính duy nhất ở Chợ Lớn, còn tôi có tài liệu chứng minh dòng tiền im lặng của dòng họ Trịnh liên kết trực tiếp với Trần Thế Nam."


An nhìn sang phản gỗ nơi Mỹ Linh đang nằm im lìm dưới tác động của thuốc đóng băng thần kinh tạm thời. Thời gian hai mươi tư giờ đang đếm ngược từng phút. Nếu không có sơ đồ an ninh biệt thự gương từ Phương, anh không thể thâm nhập vào phòng làm việc của bà Xuân để lấy cuốn sổ chi tiêu bẩn trong vòng một ngày tới.


Một thỏa ước cộng sinh lạnh lùng, không có chỗ cho tình cảm lãng mạn sáo rỗng hay lòng tin tuyệt đối, được thiết lập giữa hai kẻ lẩn trốn trong gian hậu điện nghi ngút khói hương.


"Được. Tôi đồng ý," An trầm giọng nói. "Nhưng tôi sẽ không giao tệp .RAW cho cô cho đến khi tôi lấy được cuốn sổ bẩn của bà Xuân và cứu sống con gái tôi. Cô sẽ đi cùng tôi đột nhập vào Biệt thự gương của dòng họ Trịnh đêm nay."


Phương im lặng nhìn An một lát, như đang đánh giá sự kiên định của gã thám tử tàn tạ trước mặt. Cuối cùng, cô khẽ gật đầu, thọc tay vào túi áo khoác gió rộng, rút ra một chiếc khuy áo mạ vàng khắc hình hoa sen cách điệu—vật chứng vật lý giống hệt chiếc khuy áo mà Trịnh Kim Ngọc đã để lại trên bàn gỗ gác mái của An ở tập trước.


Cô đặt chiếc khuy áo hoa sen lên mặt bàn đá cổ kính bên cạnh giếng cạn, ánh kim loại mạ vàng phản chiếu ánh sáng đèn dầu leo lét, lấp lánh một vẻ ma quái, lạnh lẽo.


Phương chỉ ngón tay mảnh mai dính đầy vệt chì đen vào chiếc khuy áo hoa sen, giọng cô lạnh lùng, sắc bén như một bản án tử hình dội xuống không gian tĩnh mịch của chùa cổ:


"Kẻ sở hữu thứ này đã ký lệnh tài trợ cho ban tự quản ngay trước đêm vợ anh qua đời."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!