Tiếng Thì Thầm Dưới Lòng Đất
Nắp cống sắt sập lại ngay trước khi luồng đạn hóa chất của Vũ bắn nát sàn gỗ gác mái, bóng tối ẩm ướt của cống ngầm nuốt chửng ba sinh mạng.
Trần Thế An rơi tự do khoảng hai mét trước khi hai chân anh chạm vào lòng cống ngầm thoát nước trục lộ Nguyễn Trãi. Một cú chấn động dội ngược từ gót chân lên thắt lưng, khiến vết rạn xương sườn trái của anh nhói lên đau đớn như có một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua lồng ngực. An loạng choạng, suýt nữa quỵ ngã xuống dòng nước thải đen ngòm ngập đến bắp chân, nhưng bản năng của một người cha đã ép anh siết chặt vòng tay phải, giữ vững cơ thể nhỏ nhắn của Trần Mỹ Linh đang run rẩy dữ dội trong lớp áo khoác kaki bọc chì dính đầy bụi than.
Bóng tối ập xuống, đặc quánh và ngột ngạt. Mùi mỡ thối rữa, rác thải công nghiệp phân hủy và hơi ẩm lạnh buốt của vòm gạch đỏ thời Pháp thuộc xộc thẳng vào mũi An, khiến cuống họng anh co thắt dữ dội. Phổi anh, vốn đã bị bỏng nhẹ do hít phải làn sương hóa chất Lãng Quên-09 từ đợt phun áp lực trên mặt đất, giờ đây bỏng rát như bị xát muối. Anh cố kìm nén một cơn ho khan, bởi trong không gian vòm gạch khép kín này, bất kỳ tiếng động nhỏ nào cũng có thể khuếch đại thành những tiếng vang dội ngược lên các họng cống, dẫn đường cho kẻ thù.
Tai trái của An ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz. Nó không phải là một âm thanh từ môi trường bên ngoài, mà là một tiếng rít buốt nhói phát ra từ sâu trong thùy thái dương, báo hiệu Ngưỡng quá tải nhận thức 30% đã bị kích hoạt. Mắt phải của anh, bị xuất huyết võng mạc sau sự cố chập mạch Phổ Âm Kính, giờ đây nhìn mọi vật qua một màng sương đỏ sẫm dị dạng. Trong bóng tối gần như tuyệt đối, màng sương đỏ ấy biến những khối gạch vòm rêu phong thành những hình thù quái dị, như thể những cánh tay rỉ máu đang vươn ra từ vách cống.
"Gâu."
Một tiếng sủa cực nhỏ, chỉ là một tiếng khẽ hắng giọng trong cổ họng vang lên ngay bên cạnh chân An. Chú chó Nu đứng sừng sững giữa dòng nước thải lạnh buốt, bộ lông vàng nhạt của nó bết bát bùn đất nhưng đôi mắt sáng ngời lấp lánh phản chiếu những tia sáng yếu ớt lọt qua khe nắp cống phía xa. Nu hướng đôi tai cụp về phía trước, khẽ vẫy đuôi. Trong bóng tối này, thính giác động vật siêu nhạy của Nu là chiếc la bàn duy nhất của An. Nu cảm nhận được những dao động điện từ ngoại vi từ máy phát sóng của tập đoàn trước khi chúng kịp tác động lên đại não con người.
"Nu, dẫn đường. Đi tìm bác sĩ Nam," An thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng hai viên sỏi cọ xát vào nhau. Anh lết bước chân khập khiễng, cố gắng giữ thăng bằng trên nền gạch trơn trượt đầy bùn nhớt.
Mỹ Linh trong vòng tay anh khẽ rên rỉ. Trán con bé nóng hầm hập như một hòn than đang cháy, làn da xanh xao nhợt nhạt do thiếu nắng giờ đây bừng lên một sắc đỏ bệnh tật dưới màng sương võng mạc của An. Con búp bê vải rách bị con bé ôm chặt trước ngực dính đầy nước cống bẩn thỉu. Cơn sốt cao do nhiễm độc nước thải chứa hóa chất rò rỉ từ bãi phế liệu đang tàn phá cơ thể nhỏ bé của Mỹ Linh. An biết mình chỉ có chưa đầy hai mươi tư giờ để tìm thấy bác sĩ Lâm Hoài Nam và lấy được thuốc giải độc nhận thức, nếu không, thùy trán của con gái anh sẽ bị tổn thương vĩnh viễn.
Tiếng bước chân của Nu lội nước bì bõm phía trước giữ cho An một nhịp điệu di chuyển cố định. Nhưng khi họ đi sâu vào nhánh cống ngầm dưới trục đường Nguyễn Trãi, tiếng vo vo siêu trầm bắt đầu vang lên từ phía trên.
Đó là tiếng động cơ cánh quạt của thiết bị bay tuần tra Cửu Long-01.
An lập tức đứng khựng lại. Qua những khe hở của nắp cống sắt ngay trên đầu, những vệt sáng laser màu đỏ của camera quét nhiệt hồng ngoại lướt qua lướt lại trên mặt nước thải như những con mắt tử thần. Thiết bị bay tuần tra của tập đoàn đang rà soát hệ thống thoát nước từ trên mặt đất, tìm kiếm bất kỳ nguồn nhiệt nào vượt quá nhiệt độ môi trường.
Ngay lúc đó, tiếng ù tai 19Hz trong đầu An đột ngột biến đổi.
Âm thanh o o cơ học bỗng chốc kéo dài ra, méo mó và hóa thành một tiếng ho sù sụ quen thuộc. Khí quản của An nghẹn lại. Anh nhìn thấy, ngay trong màng sương đỏ của mắt phải, bóng dáng gầy gò của Lâm Văn Tám—gã nhân chứng đã trợn mắt chết bên bàn gỗ quán cà phê vợt—đang đứng lù lù giữa dòng nước thải phía trước. Tám không có mắt, hai hốc mắt gã là hai khoảng tối sâu hoắm đang rỉ ra thứ dung dịch xám tro của hóa chất tẩy não.
"Anh An... cứu tôi..." Tiếng thì thầm của Tám vang lên bên tai An, chân thực đến mức anh cảm nhận được cả hơi lạnh ẩm ướt của gã thổi vào gáy. "Họ bỏ độc vào nước... Ban tự quản biết hết... Họ nhận tiền của Nam rồi..."
Cơn ảo giác thính giác cực đoan do Ngưỡng quá tải nhận thức 30% tấn công trực diện vào thùy thái dương của An, làm nhiễu loạn hoàn toàn phương hướng của anh. An loạng choạng bước lùi lại, quên mất cảnh báo của Nu. Chân anh hẫng một nhịp trên một phiến gạch vỡ ngầm dưới nước. Anh trượt chân, cơ thể nghiêng hẳn sang một bên sườn trái đang bị rạn xương.
Trong khoảnh khắc sinh tử, khi Mỹ Linh suýt nữa tuột khỏi tay rơi xuống dòng nước thải độc hại bốc mùi hóa chất, An đã đưa ra một quyết định tàn nhẫn với chính bản thân. Anh thọc bàn tay phải vào túi quần, siết chặt chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen—kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố Phan Hoài Thu.
Anh không bật lửa. Ánh lửa sẽ lập tức kích hoạt cảm biến quang học của drone phía trên.
An dùng ngón tay cái bật mạnh nắp kim loại của chiếc Zippo.
Tách.
Tiếng kim loại va chạm thanh giòn, sắc lẹm vang lên trong không gian cống ngầm. Âm thanh cơ học thuần túy đó lập tức hoạt động như một mỏ neo thính giác, găm thẳng vào vỏ não của An, cắt đứt dải tần số ảo giác của Lâm Văn Tám. Bóng dáng gã chết không mắt biến mất trong tích tắc. An lấy lại tiêu cự, nghiến răng chịu đựng cơn đau xé rách ở sườn trái, dùng hết sức tì mạnh vai vào vách tường gạch đỏ ẩm ướt để giữ vững cơ thể và ôm chặt Mỹ Linh.
Nhưng tiếng "Tách" của chiếc bật lửa, dù nhỏ, đã bị khuếch đại bởi vòm gạch cổ.
Ngay trên đầu họ, tiếng vo vo của drone Cửu Long-01 đột ngột tăng tần số. Luồng ánh sáng laser đỏ quét nhiệt từ nắp cống sắt phía trên bắt đầu di chuyển chậm lại, hướng thẳng về phía ngách tường nơi An đang bám trụ. Thiết bị AI của drone đã phát hiện dao động âm thanh bất thường và đang tập trung quét nhiệt độ diện rộng khu vực này.
An cảm nhận được cái nóng rát của tia laser đang tiến gần. Nhiệt độ cơ thể của anh đang tăng cao do cơn sốt nhiễm trùng từ vết rách rỉ mủ ở cổ tay trái—vết thương sưng tấy đỏ ngầu bết dính bùn đất và nước mưa nhiễm độc. Mỹ Linh cũng đang bốc hỏa vì sốt. Trên màn hình quét nhiệt của drone, hai cha con anh sẽ hiện lên như hai vệt sáng đỏ rực giữa nền nước thải lạnh ngắt.
Không thể chạy. Tiếng bước chân lội nước sẽ lập tức tố cáo họ.
An nhìn xuống dòng nước thải đen ngòm dưới chân. Nước thải lạnh buốt, pha lẫn hóa chất Lãng Quên-09 rò rỉ từ bãi phế liệu y tế tạo thành một thứ dung dịch nhờn nhậy, bốc lên mùi hắc ngọt chết chóc. Vạt áo khoác kaki của anh đã thấm đẫm thứ nước độc này, khiến làn da ngực và cánh tay anh bắt đầu ngứa rát, nổi lên những mảng đỏ kích ứng da.
Anh nghiến răng, đưa bàn tay phải xuống, vục một vốc nước thải lạnh buốt dưới lòng cống dội thẳng lên đầu mình và lên lớp áo khoác bọc chì bên ngoài của Mỹ Linh. Thứ nước bẩn thỉu, lạnh ngắt và nồng nặc hóa chất thấm qua tóc, chảy ròng ròng xuống cổ, làm dịu đi nhiệt độ bề mặt da của anh trong tích tắc. Cơn lạnh đột ngột khiến Mỹ Linh khẽ rùng mình, nhưng An đã nhanh chóng áp chặt con bé vào lòng, dùng tấm lưng ướt đẫm nước thải của mình che chắn hoàn toàn phía trước.
Tia laser đỏ quét nhiệt từ khe nắp cống rọi xuống, lướt qua đỉnh đầu An rồi dừng lại trên mảng tường gạch rêu ẩm ngay sát vai anh. Cảm biến hồng ngoại của drone Cửu Long-01 chỉ ghi nhận được một vùng nhiệt độ thấp, đồng nhất với nhiệt độ của dòng nước thải lạnh và vách đá cổ kính của hệ thống cống ngầm.
Tiếng vo vo siêu trầm duy trì thêm vài giây đầy nghẹt thở, rồi từ từ nhỏ dần khi chiếc drone tiếp tục lộ trình tuần tra dọc theo trục đường chính phía trên mặt đất.
An thở hắt ra một hơi dài, buông lỏng cơ thể đang căng cứng. Nước thải bẩn thỉu chảy vào khóe mắt phải đang xuất huyết của anh, gây ra một cơn xót buốt đến tận óc. Vết rách nhiễm trùng ở cổ tay trái của anh va vào vách gạch rêu phong trong lúc trốn chạy, rách miệng rộng hơn, máu hòa lẫn mủ vàng rỉ ra ròng ròng, rơi xuống dòng nước thải đen ngòm.
Anh nhìn xuống con gái. Mỹ Linh đã ngừng rên rỉ, nhưng hơi thở của con bé bắt đầu trở nên nông và đứt quãng, lồng ngực nhỏ bé phập phồng yếu ớt dưới lớp áo khoác kaki ẩm ướt. Cơn sốt độc chất đang tiến sâu vào hệ thần kinh của con bé.
An biết mình không thể chần chừ thêm một phút nào nữa. Anh phải đưa con gái vượt qua mạng lưới cống ngầm Nguyễn Trãi để đến được Chùa cổ Chùa Bà Thiên Hậu trước khi đại não của con bé bị tàn phá hoàn toàn.
Nu khẽ gầm gừ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tai lại dựng đứng lên hướng về phía khúc quanh tối tăm của đoạn cống phía trước.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!