Nhạc nềnPuppeteer

Lối Thoát Dưới Lòng Đất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng súng phun áp lực rít lên ngay chân cầu thang gác mái, màn sương xám tro bắt đầu rò rỉ qua các khe hở sàn gỗ nơi Mỹ Linh đang nằm.


Mùi hóa chất Lãng Quên-09 ngọt lịm đến rùng mình luồn qua những thớ gỗ mục, mang theo thứ độc chất nhận thức đang gặm nhấm dần bầu không khí hạn hẹp của căn gác mái. Trần Thế An quỳ rạp bên giường tre, lồng ngực anh nóng ran như bị thiêu đốt bởi một vốc than hồng. Phổi anh bỏng nhẹ sau đợt hít phải khí độc ngoài ngõ, mỗi nhịp thở đều kéo theo một cơn ho khan xé rách cuống họng. Vết thương rách ở cổ tay trái do dây kẽm gai rỉ sét đã sưng tấy lên đỏ ngầu, rỉ mủ vàng bết vào lớp băng gạc kaki sờn cũ. Cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu hành hạ thể xác anh, khiến thùy thái dương co thắt từng nhịp điên cuồng. Tai trái anh ù đi vĩnh viễn với tiếng o o cơ học ở tần số 19Hz, trong khi mắt phải bị xuất huyết võng mạc nhòe máu, phủ một màng sương đỏ sẫm lên mọi cảnh vật.


"Anh An! Tiến trình giải mã dữ liệu thô mới đạt sáu mươi phần trăm!" Lê Quốc Khánh hét lên từ góc phòng, trán đẫm mồ hôi. Ngón tay cậu nhóc run rẩy gõ liên tục trên bàn phím cơ dính đầy mạt sắt. Màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xanh lục ma quái, phản chiếu gương mặt hốc hác của Khánh. "Tường lửa của tập đoàn đang quét ngược đường truyền lậu của Phước Cáp! Nếu em không ngắt kết nối ngay, chúng sẽ định vị được địa chỉ IP vật lý của căn gác này!"


"Ngắt đi, Khánh!" An nghiến răng, giọng khàn đặc. Anh xốc Mỹ Linh lên, quấn chặt cơ thể nhỏ nhắn, nóng hầm hập của con bé vào chiếc áo khoác kaki bọc chì của mình. Đầu Mỹ Linh nghẹo sang một bên, đôi mắt to tròn đờ đẫn nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt đến mức gần như vô hình. "Sao lưu mã nguồn vào USB rồi rút ngay! Chúng ta không còn thời gian nữa."


Bên dưới tiệm sửa xe, tiếng rầm rập của những đôi bốt thép nện lên sàn nhà vang lên dồn dập. Tiếng kim loại va chạm, tiếng quát tháo lạnh lùng của lực lượng cưỡng chế xé toạc màn đêm giông bão Chợ Lớn. Lý Quán Thánh đã bị khống chế. Tiệm sửa xe—lá chắn bảo vệ duy nhất của họ—đã sụp đổ.


"Đoàn tuần tra bảo an! Đập cửa!"


Một cú đạp ngàn cân giáng thẳng vào cánh cửa gỗ ọp ẹp của gác mái. Bản lề sắt rỉ sét bắn tung tóe. Đại úy Lâm Thế Vũ bước vào trước, sắc phục Cảnh sát Tư tưởng đen bóng không dính một giọt nước mưa. Ánh mắt gã lạnh lùng, sắc lẹm như dao cạo quét qua căn phòng. Ngay phía sau gã, Đặc vụ số 12 lầm lì bước tới, chiếc ba lô phát sóng thùy thái dương khổng lồ sau lưng phát ra tiếng vo vo siêu trầm đầy áp lực. Trên tay gã đặc vụ, chiếc máy xóa ký ức di động đã sẵn sàng kích hoạt, đầu cảm biến nhấp nháy ánh sáng xanh lam chết chóc.


"Trần Thế An. Cấp F. Đối tượng hoang tưởng nguy hiểm," Vũ cất giọng, âm điệu phẳng lặng không một chút cảm xúc con người. Gã giơ khẩu súng bắn đạn hóa chất lên, hướng thẳng vào ngực An. "Giao ra Phổ Âm Kính và tệp dữ liệu thô. Mọi hành vi kháng cự sẽ bị triệt tiêu nhận thức vĩnh viễn."


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, An không hề nhìn vào họng súng. Anh gõ nhẹ ngón tay trỏ phải lên thái dương theo nhịp 19Hz để cưỡng chế nhịp tim không vượt quá ngưỡng an toàn của máy quét. Tay trái anh thọc sâu vào túi quần, siết chặt chiếc bật lửa Zippo bằng đồng khắc hình hoa sen—mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh không rơi vào trạng thái thôi miên dưới áp lực sóng siêu trầm từ chiếc ba lô của Đặc vụ số 12.


"Khánh! Bây giờ!" An gầm lên.


Lê Quốc Khánh giật phăng chiếc USB đen chứa mã nguồn từ ổ cắm, đồng thời dùng tay trái gạt mạnh công tắc đỏ trên chiếc Máy gây nhiễu sóng điện từ cầm tay "Nhiễu Tần-03" đặt dưới gầm bàn.


Một tiếng rít điện từ chói tai, buốt nhói màng nhĩ vang lên.


Luồng xung điện từ cực mạnh phóng ra từ các tụ điện cao áp của Nhiễu Tần-03 lập tức làm quá tải toàn bộ hệ thống cảm biến trong phòng. Kính bảo hộ thông minh của Lâm Thế Vũ chớp tắt liên tục rồi tối đen. Máy quét sinh trắc học cầm tay của Đặc vụ số 12 phát ra tiếng nổ lách tách nhỏ, bốc khói khét lẹt và nhấp nháy đèn đỏ báo lỗi hệ thống. Toàn bộ camera giám sát ngầm gắn trên vách tường gác mái bị vô hiệu hóa hoàn toàn.


"Mất tín hiệu định vị sinh học!" Đặc vụ số 12 hét lên, bước chân loạng choạng do kính nhìn đêm bị nhiễu loạn ánh sáng đỏ.


Tuy nhiên, Lâm Thế Vũ là một thợ săn lão luyện. Gã lập tức gạt bỏ chiếc kính bảo hộ bị hỏng, chuyển sang chế độ quét nhiệt hồng ngoại phụ trợ tích hợp trên mũ bảo hiểm. Luồng nhiệt từ cơ thể đang sốt cao của An và Mỹ Linh hiện rõ mồn một trên màn hình hiển thị phụ.


"Chạy đi, anh An!" Khánh hét lớn. Cậu nhóc chộp lấy bình ắc quy axit cũ nát trên kệ, dùng hết sức bình sinh ném thẳng vào chiếc lò than tổ ong đang cháy đỏ rực ở góc gác mái.


Một cú nổ bùng phát ra. Axit chì gặp nhiệt độ cao tạo thành một đám cháy hóa chất đặc quánh, giải phóng luồng khói chì dày đặc và nhiệt lượng chéo khổng lồ che phủ toàn bộ căn phòng. Màn hình quét nhiệt của Vũ lập tức bị nhiễu loạn bởi hàng ngàn vệt sáng đỏ hỗn loạn từ đám cháy. Gã nổ súng trong vô vọng, luồng đạn hóa chất bắn sượt qua vai áo khoác của An, găm thẳng vào bức tường thạch cao phía sau.


Khánh không chần chừ, chộp lấy chiếc ba lô đựng vài linh kiện tối thiểu rồi lao thẳng ra khung cửa sổ ngách trước, nhảy xuống mái tôn nhà bên cạnh để thu hút sự chú ý của toán lính tuần tra phía dưới.


"Đuổi theo gã kỹ sư!" Vũ ra lệnh qua bộ đàm cơ học không bị ảnh hưởng bởi nhiễu tần.


Trong căn gác mái ngập tràn khói chì và sương độc, An chỉ còn lại một mình cùng con gái và chú chó Nu. Anh thổi mạnh chiếc còi siêu âm cầm tay dắt ở cổ áo. Tần số âm thanh 22kHz vượt ngoài ngưỡng nghe của con người nhưng khiến chú chó cỏ Nu lập tức dựng đứng hai tai. Nu lao vút từ góc tối ra, dùng hai chân trước húc mạnh vào tấm ván gỗ lỏng lẻo dưới sàn nhà—vị trí ngụy trang của secret entrance dẫn thẳng xuống hệ thống thoát nước.


Tấm ván gỗ lật nhào, lộ ra miệng cống tối tăm bốc lên mùi ẩm mốc và nước thải nồng nặc.


"Muốn chạy?" Đặc vụ số 12 phát hiện ra bóng đen của An nhờ thính giác nhạy bén. Gã vứt bỏ chiếc máy xóa ký ức bị hỏng, lao thẳng vào An với sức mạnh thể chất vượt trội của một đặc vụ được huấn luyện.


An không dùng võ thuật. Anh biết mình không thể đấu tay đôi với một gã hộ pháp trong trạng thái cơ thể suy kiệt này. Anh chộp lấy chiếc gậy gỗ cũ nát dùng để chống cửa sổ, quét ngang một đường chặn đòn vồ vật lý của gã đặc vụ. Tiếng gỗ va chạm bôm bốp vào giáp bảo hộ của Đặc vụ số 12. Cú va chạm mạnh khiến vết rạn xương sườn cũ của An nhói lên đau đớn, máu từ cổ tay trái rỉ ra ướt đẫm gậy gỗ. Nhưng lực phản chấn đã đẩy Đặc vụ số 12 lùi lại nửa bước, tạo ra khoảng trống quyết định.


An bế chặt Mỹ Linh bằng cánh tay phải, dùng chân đạp mạnh vào nắp sắt ngụy trang của giếng ngầm.


"Nu, xuống trước!"


Chú chó Nu lao mình xuống khoảng không tối tăm không một chút do dự. An ôm chặt con gái vào lòng, lấy thân mình làm tấm khiên chắn, gieo mình nhảy xuống lòng cống ngầm ẩm ướt của trục lộ Nguyễn Trãi.


Ngay phía trên đầu anh, Lâm Thế Vũ lao đến miệng cống, nổ súng liên tiếp. Luồng đạn hóa chất xé rách không khí, bắn nát sàn gỗ gác mái và găm bôm bốp vào thành gạch cổ của miệng giếng ngầm.


An dùng tay phải kéo mạnh sợi dây xích sắt rỉ sét nối với nắp cống phía trên.


Rầm!


Tấm nắp sắt nặng nề sập lại, khóa chặt mọi tia sáng cuối cùng của mặt đất. Tiếng đạn nổ và tiếng thét giận dữ của Vũ bị dập tắt hoàn toàn phía sau bức tường kim loại dày. Bóng tối ẩm ướt, lạnh buốt và mùi hôi thối đặc trưng của cống ngầm Nguyễn Trãi lập tức nuốt chửng ba sinh mạng vào lòng đất.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!