Nhạc nềnPuppeteer

Vết Sẹo Và Bãi Rác Y Tế

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa Chợ Lớn đổ xuống hẻm 148 Xóm Đất như muốn dìm cả khu ổ chuột vào một bể nước thải đen ngòm. Trên căn gác mái chật hẹp nằm ngay phía trên tiệm sửa xe máy của Lý Quán Thánh, tiếng mưa gõ vào mái tôn rỉ sét tạo nên một chuỗi âm thanh hỗn loạn, chói tai. Không gian ngột ngạt, đặc quánh mùi dầu nhớt bốc lên từ phía dưới, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của những tấm vách gỗ mục và mùi hắc nhẹ của những vỏ chai thuốc an thần đã cạn.


Trần Thế An quỳ trên sàn gỗ ọp ẹp, đôi bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy bả vai đang run rẩy của đứa con gái nhỏ. Trần Mỹ Linh, tám tuổi, đang co rúm người lại trong góc tối nhất của căn gác. Đôi mắt con bé to tròn nhưng đờ đẫn, không tiêu cự, hai tay ôm khư khư con búp bê vải rách rưới. Con bé không khóc, nhưng tiếng thở dốc đứt quãng và làn da xanh xao cắt không ra giọt máu cho thấy nó đang chịu đựng một cơn hoảng loạn tột độ. Dưới chân Mỹ Linh, những tờ báo giấy cũ ố vàng vương vãi khắp nơi, trên đó vẽ đầy những khuôn mặt người kỳ dị bằng bút chì đen—những khuôn mặt hoàn toàn trống rỗng, không có mắt.


"Linh, nhìn cha này. Tập trung vào tiếng gõ của cha."


An thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng khàn đặc vì thiếu ngủ. Anh đặt ngón tay trỏ lên mặt bàn gỗ sần sùi, bắt đầu gõ đều đặn.


Tách. Tách. Tách.


Nhịp gõ chuẩn xác 19Hz—tần số sóng Beta thấp mà người thầy cũ Nguyễn Đăng Khoa từng dạy anh để ổn định thùy trán. Tiếng gõ cơ học đều đặn vang lên giữa tiếng mưa gầm rú bên ngoài. An gõ liên tục, mắt không rời khỏi gương mặt nhợt nhạt của con gái. Sau gần mười phút, nhịp thở của Mỹ Linh bắt đầu chậm lại, đôi vai bớt run rẩy, và tiêu cự mắt dần hướng về phía những ngón tay của cha. Con bé gục đầu vào ngực An, hơi thở dần đi vào ổn định nhưng cơ thể vẫn lạnh ngắt.


An thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay khi anh vừa buông tay, giao diện sinh trắc học cấy trên cổ tay trái bỗng nhấp nháy ánh sáng đỏ lòm.


[CẢNH BÁO: ĐIỂM NHẬN THỨC SỐ (BIO-CREDITS) DƯỚI MỨC AN TOÀN. HIỆN TẠI: 12 ĐIỂM. TRẠNG THÁI: CẤP F (KẺ HOANG TƯỞNG / BỊ ĐÀO THẢI)]


Dòng chữ đỏ rực như một vết nung nung nóng da thịt anh. Mười hai điểm. Với số điểm này, anh thậm chí không mua nổi một mẩu bánh mì sạch tại các cửa hàng tiện lợi độc quyền của Tập đoàn Cửu Long vào ngày mai, chứ đừng nói đến việc mua một liều "An Thần Kính"—loại thuốc duy nhất có thể giữ cho thùy trán của Mỹ Linh không bị phân rã bởi các tần số sóng ngoại vi đang bao vây Chợ Lớn. Hệ thống Bio-Credits tàn nhẫn này đã biến cha con anh thành những kẻ ngoài vòng pháp luật, những sinh mệnh vô giá trị bị đào thải ra rìa xã hội chỉ vì anh dám nghi ngờ báo cáo chính thức về cái chết của thị trưởng Trần Thế Minh.


An nhìn con gái đã thiếp đi vì kiệt sức, lòng dằn vặt khôn nguôi. Cái chết của người vợ quá cố Phan Hoài Thu ba năm trước vẫn là một khoảng trống đen ngòm trong tâm trí anh, và giờ đây, anh không thể để mất nốt Mỹ Linh. Anh cần tiền. Anh cần linh kiện công nghệ y tế thải loại để tự chế bộ lọc sóng cho con gái. Và trên hết, anh cần một thiết bị có thể giúp anh đọc được những tàn dư cảm xúc từ các nhân chứng nghèo ở Xóm Đất trước khi họ bị Đội Cảnh sát Tư tưởng của Cửu Long cưỡng chế tẩy não.


Nhẹ nhàng đặt Mỹ Linh nằm xuống tấm nệm bông sờn rách, An khoác chiếc áo khoác kaki màu rêu sờn cũ, kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai để che đi gương mặt hốc hác đầy mệt mỏi. Trước khi bước xuống cầu thang, anh lén sờ lên cổ mình. Ngay phía sau dái tai phải, ẩn dưới lớp tóc đen xơ xác, là một vết sẹo lồi kỳ dị hình hoa sen cách điệu—vết sẹo phẫu thuật não từ mười lăm năm trước mà anh luôn tin là do một vụ tai nạn giao thông. Nhưng dạo gần đây, mỗi khi anh đứng gần các thiết bị phát sóng của tập đoàn, vết sẹo ấy lại nóng rát như có một luồng điện chạy qua.


Bước xuống dưới nhà, tiếng động cơ xe máy rống lên từ tiệm của Lý Quán Thánh át đi tiếng mưa. Thánh là một người đàn ông béo lùn, tay chân luôn dính đầy dầu mỡ đen sì. Thấy An bước xuống, Thánh không ngẩng đầu lên, chỉ càu nhàu qua điếu thuốc lá ngậm hờ:


"Lại đi bới rác à, An? Cảnh sát Tư tưởng đang lùng sục gắt gao lắm đấy. Đừng có mang rắc rối về tiệm của tôi. Con bé Linh tôi sẽ trông chừng cho, nhưng liệu mà kiếm đủ tiền nhà tháng này đi."


"Cảm ơn anh Thánh. Tôi sẽ về trước khi trời sáng."


An bước ra khỏi tiệm sửa xe, lập tức hòa mình vào màn đêm ẩm ướt của hẻm 148. Con hẻm chằng chịt như một mạng nhện khổng lồ, những mái tôn thấp lè tè của các hộ dân nghèo san sát nhau, dây cáp điện thoại sa trĩu đầu người như những con rắn đen ngòm bò lổm ngổm trong bóng tối. Xóm Đất hoàn toàn bị cô lập sóng điện từ bởi các rào chắn tần số của Tập đoàn Cửu Long. Cư dân ở đây sống trong một trạng thái lờ đờ, mệt mỏi kinh niên do nguồn nước sinh hoạt bị nghi ngờ nhiễm độc hóa chất thần kinh.


An di chuyển khom lưng, bước đi khập khiễng để đánh lừa thuật toán nhận diện dáng đi của các camera thông minh lắp lén trên cột điện. Mục tiêu của anh đêm nay là Bãi phế liệu y tế Bãi Đất Đỏ—vùng cấm nằm ở rìa quận 5, nơi tập đoàn Cửu Long vứt bỏ các thiết bị thí nghiệm nhận thức hỏng.


Sau gần một giờ đi bộ dưới mưa bão, né tránh hai toán tuần tra của ban tự quản địa phương, An đã đứng trước hàng rào tôn rỉ sét quấn dây thép gai của Bãi Đất Đỏ. Không gian nơi đây ngập tràn mùi rác thải hóa chất nồng nặc, khói bốc lên từ những đống phế liệu công nghệ cháy dở tạo nên một màn sương mù màu xám tro che khuất ánh trăng.


Từ trong một căn chòi lá rách nát cạnh lối vào bãi rác, một bóng người gầy gò bước ra. Đó là Ông Ba Phế Liệu, một ông lão có làn da ngăm đen đầy vết xước và đôi mắt tinh anh của một kẻ sống sót qua nhiều thời kỳ biến động. Ba Phế Liệu là người duy nhất cho phép An lén lút vào bãi rác để lục lọi.


"An đó hả?" Ba Phế Liệu thì thầm, kéo An vào dưới mái hiên chòi để tránh mưa. "Đêm nay vào xui xẻo rồi con ơi. Chiều nay tụi Cửu Long mới đổ một đợt phế thải y tế từ phòng thí nghiệm lâm sàng xuống phía đông bãi rác. Lão Đại Hắc Long đã cho đàn em tăng cường tuần tra nghiêm ngặt lắm. Tụi nó nhận tiền của tập đoàn để canh giữ không cho ai lấy linh kiện nhạy cảm đi đâu."


"Con bắt buộc phải vào, chú Ba. Mỹ Linh lại lên cơn hoảng loạn, con không có tiền mua thuốc."


Ông Ba thở dài, nhìn vết thương hở trên cổ tay An đang rỉ máu do dây kẽm gai lúc nãy cứa rách. Ông lén đưa cho An một mảnh giấy da cũ kỹ:


"Đây là sơ đồ các khu vực đổ thải cũ của chính quyền trước mà chú vẽ lại. Khu phía đông có nhiều tấm chì rỉ sét rải rác, nếu tụi Hắc Long dùng máy quét nhiệt cầm tay, hãy núp sau những tấm chì đó. Đi khéo vào, gặp tụi đàn em của Lão Đại Hắc Long là tụi nó đập gãy chân đó."


An nhận lấy tấm bản đồ vẽ tay, gật đầu cảm ơn rồi lách mình qua khe hở rào xích sắt, bước vào thế giới của những đống phế liệu khổng lồ.


Bãi Đất Đỏ về đêm rùng rợn như một nghĩa địa công nghệ. Những khung máy quét não khổng lồ bị rỉ sét nằm chỏng chơ như bộ xương của những con quái vật thời cổ đại. Mặt đất nhão nhẹt bùn đỏ, lấp lánh những vệt hóa chất màu xanh lục rò rỉ từ các vỏ pin lithium hỏng. An bật chiếc đèn pin ánh sáng tím siêu nhỏ cầm tay, quét dọc theo các đống phế thải y tế.


Ánh sáng tím phản xạ từ chân tiếp xúc bạc của các vi mạch cũ lấp lánh như những đom đóm đêm. An tỉ mỉ bới tìm, nhặt nhạnh vài tụ điện cao áp và thạch anh lọc sóng còn nguyên vẹn bỏ vào túi áo khoác kaki sờn cũ.


Khi tiến sâu vào khu vực đổ thải mới phía đông, vết sẹo trên cổ An đột ngột nóng ran. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc thùy thái dương bên phải, khiến nhãn lực của anh mờ đi trong tích tắc. An loạng choạng vịn vào một thùng container rỉ sét, thở dốc. Anh cảm nhận được một nguồn phổ điện từ cực mạnh đang phát xạ gần đây.


An nén đau, hướng ánh sáng tím về phía một đống đổ nát chứa đầy các vỏ hộp thạch anh vỡ. Dưới lớp bùn đỏ nhão nhẹt, một vật thể bằng đồng đỏ lấp lánh thu hút sự chú ý của anh. An quỳ xuống, dùng tay bới bùn đất.


Đó là một thiết bị cầm tay có hình dáng giống như một chiếc máy dò kim loại kiểu cũ, nhưng phần đầu cảm biến được chế tác từ đồng đỏ nguyên chất kết hợp với các vòng thạch anh xếp chéo. Trên thân máy rỉ sét có khắc mờ dòng chữ: "Phổ Âm Kính - Nguyên mẫu thử nghiệm lâm sàng 03 - Tập đoàn Cửu Long".


Phổ Âm Kính! Đây chính là thiết bị quét sóng não cầm tay kiểu cũ bị rò rỉ từ kho y tế mà anh hằng tìm kiếm. Với thiết bị này, anh có thể đo được phổ điện từ thùy thái dương của các nhân chứng nghèo ở Xóm Đất, tái dựng lại những mảnh ký ức ngắn hạn bị che giấu.


An run rẩy cầm thiết bị lên, nhưng ngay khi những ngón tay anh chạm vào phần vỏ đồng đỏ, vết sẹo trên cổ anh bất ngờ co thắt dữ dội, phát ra những tần số đau đớn xé rách đại não. Một luồng ảo giác thính giác cực mạnh tràn vào tai anh—tiếng vo vo của máy phát sóng, tiếng thét thất thanh của một người đàn ông trung niên, và hình ảnh mờ ảo của một chiếc khuy cài áo khắc hình hoa sen cách điệu.


"Ai đó? Đứng im!"


Tiếng hét lớn từ phía cổng rào cắt đứt cơn ảo giác của An. Tiếng còi báo động của tuần tra băng Hắc Long vang lên dồn dập, xé toạc không gian tĩnh mịch của bãi rác. Ánh đèn pin công suất lớn quét dọc qua các đống phế liệu, hướng thẳng về phía container nơi An đang đứng.


An giật mình, vội vã nhét chiếc Phổ Âm Kính vào túi áo khoác kaki sờn cũ rộng thùng thình. Cơn đau từ vết sẹo cổ khiến anh loạng choạng, nhãn lực mờ nhòe đi vì xuất huyết võng mạc nhẹ. Anh không thể nhìn rõ đường đi, chỉ có thể dựa vào ký ức về tấm bản đồ cổ của ông nội để định vị không gian.


"Có kẻ đột nhập bãi đổ thải mới! Đuổi theo tụi nó!"


Tiếng bước chân nặng nề nện thình thịch trên bùn nhão bám sát phía sau. An áp dụng Kỹ năng di chuyển ẩn nấp "Bóng ma Xóm Đất", hạ thấp trọng tâm cơ thể, trượt vào kẽ hở hẹp giữa hai thùng container phế thải để tránh ánh đèn quét.


Đàn em của Lão Đại Hắc Long bắt đầu kích hoạt máy quét nhiệt hồng ngoại cầm tay để dò tìm kẻ xâm nhập. Những tia sáng hồng ngoại màu đỏ quét qua quét lại trên vách container.


Nhớ lại lời dặn của chú Ba, An nhanh chóng lách người núp sau một tấm chì rỉ sét lớn rải rác cạnh lối đi. Tấm chì dày đặc đã hấp thụ hoàn toàn bức xạ nhiệt từ cơ thể anh, khiến màn hình máy quét nhiệt của tuần tra chỉ hiển thị một khoảng trống đen ngòm vô hại.


"Mẹ kiếp, mất dấu rồi! Chắc chắn nó vẫn ở quanh đây!"


Tiếng chửi thề vang lên cách An chỉ vài mét. An nín thở, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh. Anh cố gắng lách qua một rào xích sắt để thoát ra ngoài, nhưng cơn đau đột ngột từ vết sẹo cổ lại bùng phát dữ dội như một cú sốc điện trực tiếp vào thùy thái dương. Đôi chân An khuỵu xuống, anh ngã quỵ trên nền bùn đỏ nhão nhẹt, cơ thể co quắp không thể đứng dậy.


Trong tình thế tuyệt vọng, An buộc phải bò trườn dưới gầm một chiếc xe tải cũ nát rỉ sét nằm cạnh hàng rào. Khi trườn qua, lòng bàn tay trái của anh bị cứa rách bởi một sợi dây kẽm gai rỉ sét giấu dưới bùn, để lại một vết thương hở sâu trên cổ tay đang chảy máu đầm đìa.


Cơn đau thể xác giúp anh tạm thời tỉnh táo khỏi ảo giác. Nghe tiếng bước chân của lính tuần tra đang tiến lại gần gầm xe, An nhanh chóng áp sát cơ thể gầy gò của mình vào khối động cơ xe tải vẫn còn giữ nhiệt nóng ấm từ ban ngày. Nhiệt lượng từ động cơ xe tải đã ngụy trang hoàn toàn nhiệt độ cơ thể của anh trước các camera quét nhiệt hồng ngoại của tuần tra.


Tiếng bước chân dừng lại ngay trước tấm tôn rỉ sét che giấu chiếc xe tải cũ.


An nằm im dưới gầm xe bẩn thỉu, tay phải ôm chặt vết thương đang chảy máu trên cổ tay trái, tay còn lại giữ chặt chiếc Phổ Âm Kính trong túi áo khoác. Thùy thái dương của anh bắt đầu phát ra những tần số đau đớn dữ dội, tiếng ù tai ở tần số 19Hz vang lên như muốn xé rách màng nhĩ anh.


Bên ngoài gầm xe, bóng đen của gã lính bảo kê đổ dài trên nền đất bùn đỏ, chỉ cách mặt An chưa đầy một mét. Gã gõ gậy sắt lên tấm tôn rỉ sét tạo ra những âm thanh cơ học chói tai.


"Này, kiểm tra kỹ gầm xe tải cũ kia chưa?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!