Kế Hoạch Đêm Không Trăng
Cơn đau buốt từ bả vai trái kéo xộc lên tận màng tang, nhức nhối theo từng nhịp đập của mạch máu. Đặng Minh Triết khẽ rít qua kẽ răng, tay phải run rẩy bấu chặt vào mép bồn rửa mặt bằng sứ lạnh ngắt của phòng vệ sinh nhân viên. Dưới ánh đèn huỳnh quang trắng ở góc phòng, gương mặt anh phản chiếu trong gương hốc hác, hai quầng mắt thâm quầng vì những đêm thức trắng liên tiếp, và vạt áo sơ mi xanh nhạt bám đầy bụi than bến cảng loang lổ vết sương muối khô.
Cú đánh bằng gậy sắt ba khúc của Bùi Danh Hổ đêm qua tại bến tàu số 9 suýt nữa đã làm gãy xương vai của anh. Nếu không có Tuấn mạo hiểm dùng búa tạ phá xích khóa xưởng hàn số 3 để cả nhóm lách qua lối thoát hiểm đê chắn sóng, có lẽ giờ này anh và nhà báo Thanh Hằng đã nằm trong một bao tải dứa thả trôi sông Hải An dưới danh nghĩa một vụ tai nạn đuối nước tự nhiên. Nhưng vết thương thể xác không đáng sợ bằng thòng lọng vô hình đang siết chặt quanh cổ anh ngay tại Viện An Bình này.
Cách đây chưa đầy nửa tiếng, khi vừa bước qua cổng viện với bước đi khập khiễng cố che giấu, Triết đã nhận được một cái nhìn đầy ái ngại từ chị Lan bên phòng lưu trữ bệnh án điện tử. Một mẩu tin nhắn mã hóa ngắn từ thư ký hành chính Thu Trang đã xác nhận mối nghi ngờ lớn nhất của anh: Trưởng khoa Hoàng Thế Anh đã soạn thảo xong quyết định đình chỉ công tác khẩn cấp đối với chuyên viên Đặng Minh Triết, tịch thu toàn bộ thẻ từ quyền hạn và niêm phong phòng Lab số 4. Quyết định sẽ được ký duyệt chính thức vào lúc tám giờ sáng mai, ngay khi ban giám đốc bước vào cuộc họp giao ban tuần.
Lý do đưa ra vô cùng tàn nhẫn: Triết bị cáo buộc vi phạm nghiêm trọng quy trình bảo mật y tế, làm rò rỉ hồ sơ lâm sàng của bệnh nhân Bùi Văn Lực cho các thế lực dân sự bên ngoài để trục lợi. Kẻ đứng sau chỉ điểm, không ai khác, chính là Trương Thế Vinh – gã đồng nghiệp chải chuốt luôn rình rập chiếc ghế phó khoa của anh.
Triết đưa bàn tay run rẩy vào túi quần, lén chạm vào chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng thau cổ điển của người cha quá cố. Tiếng tích tắc cơ học nhịp nhàng, đều đặn 1Hz của nó khẽ vang lên qua lớp vải mỏng, truyền vào da thịt anh một tần số ổn định kỳ lạ. Đây là mỏ neo lý trí duy nhất còn lại của anh. Anh chỉ còn đúng mười hai tiếng đồng hồ của ca trực đêm nay trước khi tài khoản quản trị lâm sàng của mình bị vô hiệu hóa hoàn toàn trên hệ thống. Nếu không sao chép được tệp dữ liệu ẩn "Neo Điểm" chứa kịch bản tẩy não của 50 công nhân cảng Hải An ngay trong đêm nay, anh sẽ vĩnh viễn mất đi vũ khí pháp lý duy nhất để cứu Vy và lột trần tội ác của tập đoàn Tâm An.
Bước ra khỏi phòng vệ sinh, Triết bắt gặp Lê Hoài Nam – cậu kỹ thuật viên thực tập dưới quyền anh – đang đứng thẫn thờ cạnh máy pha cà phê tự động ở hành lang. Nam nhìn thấy Triết liền giật mình, chiếc cốc giấy trên tay khẽ chao đảo làm nước cà phê nóng sánh ra ngoài vách giấy. Đôi mắt cậu học trò dại khờ dán chặt vào bả vai trái hơi lệch đi của Triết, gương mặt lộ rõ sự dằn vặt và sợ hãi tột độ.
Sử dụng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm lâm sàng, Triết nhận thấy đồng tử của Nam co thắt nhẹ, hai vai hơi rụt lại khi anh tiến đến gần. Cậu bé đang giấu giếm một nỗi sợ hãi đạo đức cực lớn. Triết khẽ vỗ vai Nam bằng cánh tay phải lành lặn, giọng nói trầm ấm nhưng đĩnh đạc:
"Nam, em chưa về à? Ca trực của em kết thúc từ năm giờ chiều rồi mà."
Nam luống cuống lau vết nước đổ trên tay, giọng nói lí nhí: "Dạ... em đang chuẩn bị vài biểu đồ điện não cho ca chẩn đoán sáng mai của Trưởng khoa Thế Anh. Anh Triết... vai của anh..."
"Không sao, chỉ là va quệt nhỏ khi sửa điện nước ở nhà thôi." Triết mỉm cười trấn an, nhưng ánh mắt anh khóa chặt vào đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau của Nam. "Em dạo này hay thức muộn. Thế Anh hứa hẹn gì với em sau kỳ thực tập này à? Một vị trí chính thức ở phòng Lab số 1 chăng?"
Lời nói của Triết như một mũi kim châm trúng vào tử huyệt tâm lý của Nam. Cậu kỹ thuật viên trẻ cúi gằm mặt, hơi thở trở nên dồn dập. Nam tôn sùng chuyên môn và y đức của Triết, nhưng áp lực nợ nần của gia đình nghèo ở quê và những lời hứa hẹn tài chính béo bở từ Thế Anh đang gặm nhấm linh hồn cậu hằng ngày. Cậu biết Thế Anh đang ép Triết vào đường cùng, và chính cậu là người đã vô tình cung cấp nhật ký ca trực của Triết cho Vinh. Sự dằn vặt nội tâm biến gương mặt trẻ măng của Nam trở nên méo mó dưới ánh đèn hành lang.
"Anh Triết... em... em xin lỗi..." Nam nói khẽ, giọng run rẩy như sắp khóc.
Triết nhìn thẳng vào mắt Nam, ánh mắt anh không có sự giận dữ, chỉ có một nỗi buồn nhân văn sâu sắc: "Nam, trong ngành y sinh nhận thức này, ranh giới giữa một người thầy thuốc phục hồi tâm trí và một kẻ đồ tể xóa nhòa nhân cách chỉ cách nhau bằng một quyết định ký duyệt. Em là một đứa trẻ có tài năng thiên bẩm về xử lý tín hiệu sóng não. Đừng để những con số trong bảng cân đối kế toán của tập đoàn quyết định giá trị lương tâm của em. Đêm nay, dù có chuyện gì xảy ra, hãy nhớ lấy lời thề y đức mà chúng ta đã đọc dưới chân tượng đài trường y."
Nam đứng lặng người như hóa đá, chiếc cốc giấy bị bóp bẹp rúm trong lòng bàn tay. Triết không nói thêm gì nữa, anh quay lưng đi thẳng xuống cầu thang dẫn lối vào khu vực tầng hầm kỹ thuật. Anh cần phải chuẩn bị những mắt xích vật lý đầu tiên cho kế hoạch đột nhập.
Không gian dưới tầng hầm B1 của Viện An Bình luôn ngột ngạt bởi mùi dầu máy, hơi nước rò rỉ từ các đường ống trung tâm và tiếng rầm rì liên tục của hệ thống điều hòa công nghiệp. Triết đi sâu vào con hẻm kỹ thuật tối tăm, nơi những bức tường bê tông thô bám đầy vết ố vàng của sương muối bến cảng thẩm thấu qua móng nhà. Anh dừng lại trước cánh cửa thép của phòng kỹ thuật nước và gõ cửa theo nhịp ba ngắn một dài.
cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc. Nguyễn Văn Định – người thợ bảo trì điện nước ngoài năm mươi tuổi với bộ quần áo bảo hộ lao động bám đầy vết dầu mỡ và gỉ sét – thò đầu ra ngoài. Khi nhìn thấy Triết, gương mặt sạm nắng của ông khẽ giãn ra, nhưng ngay lập tức trở nên cảnh giác khi thấy vết thương trên vai anh.
"Bác sĩ Triết? Cậu xuống đây giờ này làm gì? Đội an ninh của thằng Hắc đang tuần tra gắt gao lắm đấy." Định thì thầm, kéo nhanh Triết vào trong phòng kỹ thuật và chốt chặt cửa.
Triết nhìn quanh căn phòng ngập tràn các van áp lực, sơ đồ đường ống chằng chịt và những chiếc cờ-lê khổng lồ treo trên giá gỗ. Anh đi thẳng vào vấn đề:
"Chú Định, cháu cần chú giúp cháu một việc sinh tử vào lúc mười hai giờ đêm nay. Cháu cần chú ngắt điện cục bộ hệ thống camera giám sát hành lang dẫn vào phòng máy chủ trung tâm ở tầng hầm B2 trong đúng ba mươi giây."
Gương mặt Định lập tức biến sắc, ông lùi lại hai bước, xua tay lia lịa: "Không được! Cậu điên rồi sao, Triết? Can thiệp vào hệ thống điện của phòng máy chủ là phạm pháp hình sự! Thằng Hắc mà phát hiện ra, tôi không những mất việc dưỡng già mà còn phải rũ tù. Con trai tôi... nó vẫn đang điều trị ngoại trú..."
"Chú Định, con trai chú không phải bị động kinh tự nhiên." Triết ngắt lời, giọng anh đanh lại, đầy sức nặng thực chứng. Anh lật giở cuốn sổ tay lâm sàng da sờn của ông Nghĩa, chỉ vào một trang giấy có dán biểu đồ sóng não bị cháy sém một phần mà anh đã mạo hiểm cứu được từ vụ phóng hỏa. "Nhìn vào đây đi. Đây là biểu đồ điện não đồ của con trai chú mười năm trước tại viện này. Các gai sóng nhọn ở dải tần số 4Hz này chứng minh nó đã bị can thiệp bằng dòng điện xung cưỡng bức để xóa ký ức về vụ tai nạn sập hầm lò. Thế Anh đã làm giả báo cáo lâm sàng để biến nó thành một kẻ tâm thần phân liệt hoang tưởng, tước đi quyền nhận tiền đền bù của gia đình chú."
Định nhìn chăm chăm vào trang giấy ố vàng, đôi bàn tay thô ráp bám đầy gỉ sét của ông khẽ run lên. Những ký tự Latin viết tay của bác sĩ Sơn và chữ ký nháy của Thế Anh hiện lên rõ mồn một dưới ánh đèn bàn kỹ thuật. Nỗi đau đớn bị che giấu suốt mười năm qua bùng phát, nước mắt ông rỉ ra qua những nếp nhăn khắc khổ trên khóe mắt.
"Họ... họ đã lừa tôi... Họ bảo con tôi bị điên di truyền..." Định nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc vì uất hận.
"Họ đã cướp đi trí não của con trai chú để nuốt trọn số tiền đền bù." Triết đặt tay lên vai Định, giọng anh tràn đầy sự thấu cảm và kiên định. "Đêm nay là cơ hội duy nhất để cháu lấy lại tệp dữ liệu gốc 'Neo Điểm'. Trong đó có cả hồ sơ phục hồi nhận thức của con trai chú và của Vy. Cháu cần ba mươi giây bóng tối để vượt qua hệ thống camera nhận diện khuôn mặt."
Định khóc dằn vặt một hồi lâu, rồi ông dứt khoát lau nước mắt, đi về phía tủ sắt bảo trì ở góc phòng. Ông lén lấy ra một chùm chìa khóa đồng cổ điển – bộ chìa khóa vạn năng của Định có khả năng mở mọi ổ khóa cơ học của các phòng kỹ thuật và cửa thoát hiểm trong viện. Ông đặt chùm chìa khóa vào lòng bàn tay Triết, giọng nói đanh thép của dân lao động cảng:
"Tôi sẽ giúp cậu. Mười hai giờ đêm nay, tôi sẽ tạo ra một sự cố quá tải giả ở trạm biến áp phụ tầng hầm. Hệ thống camera giám sát hành lang B2 sẽ mất nguồn dự phòng trong đúng ba mươi giây trước khi máy phát điện tự động kích hoạt. Cậu phải hành động cực nhanh. Và nhớ lấy điều này..."
Định trải bản đồ hệ thống đường hầm ngầm cũ của Hải An lên mặt bàn kỹ thuật bám đầy dầu máy. Ngón tay thô ráp của ông chỉ vào một đường cống kỹ thuật thoát nước thải chạy ngầm dưới đài phun nước ngoài sân viện, kết nối trực tiếp tầng hầm B2 với khu rừng thông ngoại ô bờ sông Hải An.
"Nếu cổng chính bị thằng Hắc khóa cứng bằng xích sắt, đây là lối thoát duy nhất của cậu. Đường hầm này được xây từ thời Pháp thuộc, tối tăm và ẩm ướt nhưng không có camera giám sát. Cầm lấy bộ chìa khóa này, nó sẽ mở được nắp cống kỹ thuật dưới chân đài phun nước."
Triết nắm chặt chùm chìa khóa vạn năng và bản đồ ngầm vào lòng bàn tay, cúi đầu cảm ơn người thợ bảo trì chính trực rồi lách người bước ra ngoài hành lang tối.
Để hoàn thiện kế hoạch, Triết cần một mắt xích công nghệ số. Anh di chuyển lên phòng kỹ thuật IT của khoa Phục hồi ở tầng 3. Lê Minh Quân – cậu kỹ thuật IT mập mạp với chiếc áo thun bám mùi mì tôm – đang gõ phím liên tục dưới ánh sáng xanh của ba màn hình máy tính lớn. Quân là người chịu trách nhiệm bảo trì hệ thống mạng nội bộ của khoa, luôn được Triết đối xử tử tế và tôn trọng chuyên môn kỹ thuật.
Triết đóng cửa phòng IT, lén đặt chiếc thẻ nhớ USB Kingston 64GB mã hóa lên bàn phím của Quân. Quân giật mình nhìn lên, đeo lại chiếc kính cận dày cộp:
"Anh Triết? Anh cần cấu hình gì à? Sắp đến giờ giao ca trực của em rồi."
"Quân, cháu cần em chỉ cho cháu cách cấu hình địa chỉ IP tĩnh để truy cập vào phân vùng ổ cứng bị ẩn DATABASE_SECURE_ANCHOR_POINT trên máy chủ trung tâm mà không để lại lịch sử log trên hệ thống giám sát của Vũ Minh Hoàng."
Quân biến sắc, vội vàng đẩy ghế lùi lại: "Anh Triết, anh đang yêu cầu em giúp anh đột nhập vào vùng cấm dữ liệu tối cao của tập đoàn đấy! Nếu anh Hoàng quét hệ thống định kỳ phát hiện ra địa chỉ IP của em cấu hình, em sẽ bị tước bằng hành nghề IT và truy tố hình sự ngay lập tức! Tường lửa của tập đoàn mạnh khủng khiếp, hack từ xa là bất khả thi."
"Em không cần hack từ xa." Triết điềm tĩnh giải thích, anh cắm chiếc USB Kingston vào cổng phụ. "Anh sẽ cắm trực tiếp chiếc USB này vào cổng vật lý của máy chủ trung tâm dưới tầng hầm B2. Anh chỉ cần em nạp vào USB này một đoạn mã script tự động chạy (autorun) để cấu hình IP tĩnh giả lập và bẻ khóa phân vùng ẩn trong vòng 60 giây. Mọi rủi ro truy cập sẽ được ghi nhận dưới tài khoản quản trị cũ của bác sĩ Nghĩa mà anh đã giải mã được từ chiếc đồng hồ quả quýt."
Quân nhìn chiếc USB Kingston, rồi nhìn gương mặt kiên định của Triết. Cậu biết Triết đang mạo hiểm cả mạng sống để tìm lại sự thật cho các công nhân cảng bị tẩy não – những người nghèo khổ giống như cha mẹ cậu ở quê bến cảng. Sự chính trực của tuổi trẻ cuối cùng đã chiến thắng nỗi sợ hãi hành chính.
"Được rồi..." Quân thở dài, tay gõ phím thoăn thoắt. "Em sẽ nạp đoạn mã bẻ khóa phân vùng ẩn AES-256 vào USB cho anh. Nhưng anh phải nhớ, khi cắm USB vào máy chủ, anh phải giữ kết nối vật lý liên tục. Nếu rút ra trước khi tiến trình đạt 100%, tệp dữ liệu sẽ tự động bị khóa vĩnh viễn và gửi cảnh báo đỏ về phòng điều hành IT của Vũ Minh Hoàng. Em sẽ phải chấp nhận rủi ro bị ghi nhận lịch sử truy cập tài khoản IT cá nhân của mình để mở cổng port phụ cho anh."
"Cảm ơn em, Quân. Ân tình này anh sẽ không bao giờ quên." Triết nhận lại chiếc USB Kingston đã được nạp mã độc lập từ tay Quân, giấu kỹ vào túi trong của áo khoác gió.
Trở ngại cuối cùng và nguy hiểm nhất chính là Trương Thế Vinh. Gã đồng nghiệp phản bội này liên tục lảng vảng quanh khu vực cầu thang dẫn xuống tầng hầm B2 từ đầu ca trực tối. Vinh nghi ngờ hành tung của Triết sau sự cố bến tàu số 9 đêm qua và đang cố tìm chứng cứ để Thế Anh có lý do bắt giữ Triết ngay lập tức.
Triết đi xuống phòng trực y tá của khoa Phục hồi. Nữ y tá Nguyễn Thị Thắm đang dọn dẹp các khay thuốc chuẩn bị cho ca trực đêm. Triết bước vào, phong thái điềm tĩnh, anh khẽ nói với Thắm:
"Thắm này, bác sĩ Vinh dạo này hay bị mất ngủ và căng thẳng do áp lực chuẩn bị báo cáo lâm sàng cho Thế Anh. Em lén pha cho cậu ấy một tách trà lài ấm, nhớ dùng hộp trà lài Thái Nguyên cũ trên kệ bếp khoa. Trong bã trà đó, anh đã lén bổ sung một liều lượng rất nhỏ chất an thần nhẹ chiết xuất từ thảo dược nam của cụ Đạo. Nó hoàn toàn an toàn lâm sàng, chỉ giúp cậu ấy thư giãn và ngủ thiếp đi trong vòng hai tiếng đồng hồ ca trực đêm nay thôi."
Thắm nhìn Triết với ánh mắt đầy thấu hiểu. Cô đã chứng kiến sự tàn nhẫn của Thế Anh đối với các bệnh nhân công nhân cảng và âm thầm đứng về phía Triết. Cô khẽ gật đầu, nhận lấy lọ bã trà từ tay Triết:
"Em hiểu rồi, bác sĩ Triết. Anh cứ yên tâm hành động. Em sẽ mang trà lên phòng làm việc của bác sĩ Vinh ngay bây giờ."
Đến mười một giờ rưỡi đêm. Không gian Viện An Bình chìm vào sự tĩnh lặng chết chóc của một đêm không trăng. Những hành lang dài vô trùng trắng toát lạnh lẽo dưới ánh đèn ngủ mờ tối. Triết đứng ở góc tối của hành lang tầng hầm B1, bả vai trái đau nhức nhối theo từng nhịp thở dưới lớp băng gạc dã chiến. Anh nhìn đồng hồ quả quýt, kim giây nhích dần về con số 12.
Đột nhiên, tiếng rầm rì của hệ thống điều hòa công nghiệp vụt tắt. Toàn bộ ánh đèn huỳnh quang ở hành lang phụt tắt, chìm lấp không gian tầng hầm vào một bóng tối dày đặc, tĩnh mịch như tờ.
Sự cố ngắt điện cục bộ của chú Định đã bắt đầu.
Triết lập tức lao ra khỏi góc tối, bước chân nhanh nhẹn nhưng không hề phát ra tiếng động trên nền gạch men lạnh ngắt. Anh dùng bộ chìa khóa vạn năng của Định mở toang cánh cửa sắt dẫn xuống lối cầu thang kỹ thuật của tầng hầm B2 – nơi đặt Phòng máy chủ trung tâm Viện An Bình.
Trong bóng tối của hành lang vô trùng B2, Triết nhìn thấy bóng dáng gầy gò của chú Định đang đứng đợi sẵn bên cạnh tủ bảng điện trung tâm, tay cầm chiếc đèn pin tuần tra công suất lớn đã được bọc một lớp vải tối màu để giảm bớt luồng sáng phát tán.
Định nhanh chóng bước đến bên Triết, lén giao cho anh bộ chìa khóa vạn năng của mình và ghé sát tai anh thì thầm gắt gao dưới màn sương đêm lạnh ngắt:
"Hệ thống camera giám sát chỉ mất nguồn dự phòng trong đúng 30 giây khi tôi sập cầu dao phụ. Sau đó, máy phát điện dự phòng sẽ tự kích hoạt. Cậu chỉ có bấy nhiêu thời gian để vượt qua hành lang và cắm USB vào máy chủ trước khi đèn đỏ nhận diện khuôn mặt bật sáng trở lại! Chạy mau đi, Triết!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!