Đêm Ở Bến Tàu Số 9
Màn sương muối mặn chát từ vịnh Hải An bốc lên cuồn cuộn, quyện chặt lấy khói thải công nghiệp xám xịt từ các xưởng đóng tàu tạo thành một bức tường hơi ẩm dày đặc, nuốt chửng những ánh đèn cao áp vàng vọt của bến cảng container số 9. Đêm mùa đông Hải An đìu hiu, lạnh buốt đến mức hơi thở vừa thoát ra khỏi miệng đã lập tức hóa thành làn khói trắng đục.
Đặng Minh Triết nấp sâu sau góc của một container rỗng màu xanh đại dương đã gỉ sét. Anh đưa bàn tay hơi run rẩy vì lạnh vào túi áo khoác gió tối màu, lén chạm vào lớp vỏ đồng thau thô ráp của chiếc đồng hồ quả quýt. Tiếng tích tắc cơ học nhịp nhàng, đều đặn 1Hz của nó khẽ truyền qua đầu ngón tay, dội thẳng vào tâm trí anh như một mỏ neo thính giác duy nhất giữ cho nhịp tim anh không vượt quá ngưỡng lâm sàng nguy hiểm.
Vy vẫn đang nằm ở Bệnh viện Đa khoa Hải An dưới sự bảo mật nghiêm ngặt của bác sĩ Lê Văn Minh. Nhưng Triết biết, đó chỉ là một giải pháp tình thế tạm thời. Vi mạch giám sát sinh học bám chặt vào dây thần kinh sinh ba dưới chân răng khôn số 38 của cô vẫn đang liên tục phát đi dải sóng ping 433 MHz về máy chủ trung tâm của Viện An Bình sau mỗi ba mươi phút. Nếu anh không nhanh chóng tìm ra cách bẻ khóa dải tần này để phẫu thuật lấy con chip ra, lượng thuốc hướng thần AT-09 tích tụ trong cơ thể Vy sẽ gây teo thùy thái dương vĩnh viễn trong vòng chưa đầy ba mươi ngày tới. Anh không còn đường lui. Chìa khóa duy nhất nằm ở việc giải mật thông số kỹ thuật của dòng máy can thiệp nhận thức thế mới mà tập đoàn Tâm An vừa nhập lậu ca đêm nay tại bến tàu này.
"Triết, họ bắt đầu bốc dỡ rồi."
Tiếng thì thầm của Phan Thanh Hằng kéo Triết ra khỏi dòng suy nghĩ dằn vặt. Nữ nhà báo điều tra ngồi xổm sát bên anh, chiếc áo khoác kaki túi hộp bám đầy bụi muối bến cảng. Mái tóc ngắn cá tính của cô ướt sũng vì sương đêm, nhưng đôi mắt sắc sảo vẫn sáng rực, khóa chặt vào khoảng sân bãi trống trải cách đó khoảng năm mươi mét. Đi sau cô là Vũ Đức Anh, phóng viên ảnh đi cùng, đang ôm chặt chiếc máy ảnh DSLR chuyên dụng bọc trong lớp vải đen chống nước, phong thái nín thở cảnh giác.
Phía trước họ, dưới ánh sáng mờ tối của những bóng đèn cao áp bám đầy màng nhện, một chiếc xe tải thùng kín khổng lồ của Tập đoàn Tâm An đang đỗ sát mép nước bến tàu số 9. Ba công nhân mặc đồ bảo hộ màu xanh xám bám đầy dầu mỡ đang khẩn trương khênh những thùng gỗ thông lớn ra khỏi thùng xe.
Triết nheo mắt quan sát. Khả năng ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối (Eidetic Memory) của anh lập tức kích hoạt, chụp lại từng chi tiết nhỏ: nhãn mác dán trên vỏ gỗ, quy cách đóng gói, và cả những ký tự mã vạch màu đen.
"Đức Anh, chuẩn bị." Hằng khẽ ra hiệu, giọng nói nhỏ đến mức suýt bị tiếng sóng biển vỗ oàm oạp vào chân cọc bê tông gầm bến nuốt chửng.
Đức Anh gật đầu dứt khoát. Cậu quỳ một gối xuống nền bê tông lạnh ngắt, đưa ống kính tele zoom xa tiêu cự dài hướng về phía chiếc xe tải. Tiếng màn trập cơ học của máy ảnh được bọc kín bằng bao giảm thanh chỉ phát ra những tiếng *xoạch, xoạch* cực nhỏ, chìm lấp hoàn toàn vào tiếng động cơ máy nổ của chiếc tàu hàng neo đậu phía xa.
"Nhìn kìa, Triết." Hằng khẽ huých khuỷu tay anh, chỉ về phía một thùng gỗ vừa được khui nắp.
Dưới lớp rơm rạ bảo vệ, lộ ra lớp vỏ nhựa ABS màu trắng vô trùng của một thiết bị y tế tinh vi. Trên thân máy nổi bật dòng chữ in nổi màu xanh lục bảo: *Tâm An - CRT v2*.
Triết nín thở. Đúng là nó. Bản thiết kế máy EEG thế hệ mới mà kỹ sư Khánh từng cảnh báo anh. Thiết bị này không chỉ đơn thuần dùng để chẩn đoán sóng não, mà bên trong đã bị biến đổi phần cứng, tích hợp thêm một module phát xung điện kích thích thùy thái dương để cưỡng bức ghi đè ký ức giả. Sơ đồ mạch điện của dòng máy này chính là thứ duy nhất giúp Long lập trình thuật toán giả lập tín hiệu ping 433 MHz của Vy.
"Đức Anh, chụp cận cảnh nhãn thông số kỹ thuật màu bạc ở góc dưới bên phải máy." Triết thì thầm gắt gao, ngón tay chỉ thẳng vào vị trí tấm nhãn kim loại. "Đó là dải tần số hoạt động của module xung kích thích."
Đức Anh điều chỉnh vòng nét. Trên màn hình ngắm, dòng chữ *Output Frequency: 433.5 MHz - Modulation: FSK* hiện lên sắc nét. Cậu nhấn nút chụp liên tục để ghi lại toàn bộ chuỗi ký tự thông số.
Nhưng ngay vào khoảnh khắc ấy, một tai biến ngoài dự kiến xảy ra.
Một luồng gió biển bất ngờ thổi mạnh từ phía vịnh, cuốn theo một tấm bạt nhựa rách bám trên nóc container rỗng phía trên đầu họ rơi sầm xuống đất. Tiếng động vật lý đột ngột vang lên giữa không gian bến cảng tĩnh lặng.
"Ai đó?!"
Tiếng quát tháo dõng dạc của một gã bảo vệ cảng vang lên. Ánh đèn pin công suất lớn từ phía cabin xe tải lập tức quét mạnh về phía góc container nơi nhóm Triết đang ẩn nấp.
"Chết tiệt! Bị lộ rồi!" Hằng khẽ rít lên.
Ánh sáng cực mạnh của đèn pin quét trúng vạt áo khoác sáng màu của Hằng. Tiếng còi báo động của bến cảng số 9 lập tức rú vang dội, xé toạc màn sương đêm tĩnh mịch. Tiếng loa phóng thanh của cảng phát đi thông báo khẩn cấp bằng giọng nói khàn đặc: *"Có kẻ đột nhập trái phép tại khu bãi container số 9! Đội an ninh phong tỏa toàn bộ các cổng ra vào!"*
Từ phía dãy nhà điều hành cảng, tiếng động cơ xe máy phân khối lớn gầm rú vang dội. Triết nhìn thấy bóng dáng cao lớn, hung hãn của Bùi Danh Hổ – biệt danh Hổ Sứt – đang dẫn đầu nhóm bảo kê bến cảng trên chiếc xe cào cào phân khối lớn, tay cầm chiếc gậy sắt ba khúc sáng loáng dưới ánh đèn pha.
"Chạy mau!" Triết giật phắt tay Hằng, đẩy cô về phía hành lang kỹ thuật hẹp giữa hai dãy container rỗng phía sau.
Đức Anh vội vàng ôm chặt máy ảnh vào lòng, chạy bám sát gót họ. Ba người lao vào mê cung của những khối thép khổng lồ cao vút. Địa hình bến cảng container số 9 cực kỳ phức tạp với hàng nghìn container xếp chồng lên nhau tạo thành những khe hẹp tối tăm, ẩm ướt bám đầy rêu và nước đọng.
Triết vận dụng tối đa phản xạ trốn chạy thực tế mà cựu cảnh sát Hùng đã dạy. Anh biết rằng trong sương mù mặn bến cảng, ánh đèn pha xe máy của nhóm Hổ Sứt sẽ bị tán xạ mạnh, làm giảm tầm nhìn xa. Anh chọn lối đi sát mép nước bến tàu, nơi hơi sương dày đặc nhất để triệt tiêu lợi thế truy đuổi bằng xe của đối phương.
"Đứng lại! Lũ ranh con!" Tiếng gầm rú của Hổ Sứt vang lên ngay sát dãy container bên cạnh. Ánh đèn pha quét loang loáng trên các vách thép gỉ sét.
Triết dẫn Hằng rẽ đột ngột vào một khe hẹp chỉ rộng chưa đầy một mét giữa hai khối container màu đỏ. Đường đi tối tăm, trơn trượt bởi dầu mỡ rò rỉ từ các xe nâng. Anh cố gắng đẩy một chiếc chốt khóa cơ học của một container rỗng bên cạnh hòng đóng sập cửa lại để chặn đường truy đuổi của đối phương. Nhưng ổ khóa sắt đã bị sương muối gặm nhấm rỉ sét cứng ngắc, chốt khóa không hề gạt xuống được dù anh đã dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh bả vai vào vách thép.
"Không được rồi! Bỏ đi, Triết!" Hằng hét lên khi nghe tiếng bước chân chạy dồn dập của đàn em Hổ Sứt đang lao tới đầu khe hẹp.
Triết buông ổ khóa gỉ sét, tiếp tục chạy. Anh rút chiếc Bộ đàm tần số ngắn Motorola từ thắt lưng ra, nhấn nút đàm thoại gắt gao: "Tuấn! Cổng chính bị khóa rồi! Mở cổng phụ kỹ thuật phía sau xưởng hàn số 3 ngay! Chúng tôi đang bị dồn về phía mép nước bến số 9!"
Tiếng nói rè rè của Tuấn vang lên cắt quãng qua sóng vô tuyến: *"Rõ rồi anh Triết! Em đang tới cổng phụ! Các anh phải cắt đuôi được nhóm Hổ Sứt trước khi qua đê chắn sóng!"*
Ngay phía sau họ, hai tên đàn em của Hổ Sứt đã đuổi kịp đến đầu hẻm container. Ánh đèn pin của chúng chiếu thẳng vào lưng Đức Anh.
"Đức Anh! Đèn flash!" Triết hét lớn.
Đức Anh lập tức hiểu ý. Cậu xoay người lại, giơ chiếc máy ảnh cơ phụ đang đeo trước ngực lên, hướng thẳng về phía mắt của hai kẻ truy đuổi và nhấn nút kích hoạt đèn flash công suất lớn liên tục ba lần. Ánh sáng trắng cực mạnh bùng phát đột ngột trong không gian tối tăm của hẻm hẹp, làm lóa mắt hoàn toàn hai tên côn đồ. Chúng rú lên đau đớn, loạng choạng ngã nhào vào vách container.
Nhưng cái giá phải trả ngay lập tức xuất hiện. Trong lúc xoay người chạy trốn dưới nền bê tông trơn trượt, Đức Anh bị trượt chân ngã nhào. Cú ngã vật lý cực mạnh khiến cậu văng người vào cạnh thép sắc nhọn của container, bả vai và cánh tay trái bị cào xước một đường dài rỉ máu đỏ tươi. Chiếc máy ảnh cơ phụ bọc kính zoom bị tuột khỏi tay, rơi xuống đất và bị bánh xe tuần tra của một tên đàn em khác lao tới cán qua vỡ nát dưới lớp xích sắt.
"Đức Anh!" Hằng hét lên định quay lại cứu chiếc máy ảnh.
"Bỏ đi! Chạy mau!" Triết kéo phắt Hằng đi, trong khi Đức Anh nén đau đớn gượng dậy, ôm chặt chiếc máy ảnh chính chứa thẻ nhớ dữ liệu thông số thiết bị bám sát theo anh.
Họ lao ra khỏi mê cung container, hướng thẳng về phía cổng phụ kỹ thuật sát mép nước đê chắn sóng. Sương mù lúc này đã dày đặc đến mức tầm nhìn thẳng giảm xuống chưa đầy ba mét. Tiếng sóng biển gầm rú dưới chân đê dội lên tai nghe rợn người.
Nhưng ngay khi cổng sắt kỹ thuật chỉ còn cách họ mười mét, bóng dáng khổng lồ của Hổ Sứt bất ngờ lao ra từ màn sương, chặn đứng lối thoát duy nhất của họ. Chiếc xe cào cào của hắn đổ nghiêng bên vệ đường, gương mặt dữ tợn với vết bẹo lớn bên mắt phải co rút lại đầy sát khí dưới ánh sáng mờ tối.
"Hết đường chạy rồi, lũ chuột nhắt." Hổ Sứt rít lên. Hắn lạnh lùng rút chiếc gậy sắt ba khúc bằng thép đặc ra khỏi bao da, vung mạnh một nhịp tạo ra tiếng xé gió *vút* ghê rợn trong không gian ẩm ướt.
Ánh mắt hắn khóa chặt vào Phan Thanh Hằng – người đang ôm chiếc ba lô chứa các cuộn phim chưa tráng. Nhận ra cô chính là nhà báo điều tra đang cố tình phanh phui tội ác của tập đoàn, Hổ Sứt không một chút do dự, vung chiếc gậy sắt ba khúc lao thẳng về phía cô với một lực đánh chí mạng nhắm thẳng vào thái dương.
Triết nhìn thấy quỹ đạo chuyển động của chiếc gậy thép. Bản năng y đức và tình yêu thương bảo vệ đồng nghiệp dâng lên lồng ngực. Anh biết rõ với lực đánh cơ học cực mạnh từ một kẻ giang hồ chuyên nghiệp như Hổ Sứt, nếu Hằng trúng đòn, cô sẽ bị xuất huyết não và tử vong lâm sàng ngay lập tức.
Triết đưa ra một quyết định mạo hiểm tính mạng. Anh dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh Hằng ngã nhào sang một bên bãi cát mịn, trong khi bản thân anh xoay người gánh trọn cú đánh tàn bạo của Hổ Sứt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!