Nhạc nềnPowder_Snow

Độc Chất Trong Trà Lài

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi tàu từ phía cảng Hải An vọng lại, trầm đục và cô độc, len lỏi qua những khe cửa kính khép hờ của căn hộ nhỏ nằm sâu trong quận Ngô Quyền. Kim đồng hồ treo tường đã chỉ gần một giờ sáng. Sương mù công nghiệp từ bến bãi tràn vào thành phố, mang theo vị mặn chát của muối biển pha lẫn mùi dầu máy nồng hắc.


Trong phòng ngủ mờ tối, Đặng Minh Triết đứng lặng bên mép giường, bóng anh đổ dài trên bức tường quét vôi xám nhạt. Ánh sáng leo lét từ chiếc đèn đường ngoài ngõ hắt qua rèm cửa, chiếu rọi gương mặt nhợt nhạt của Lâm Mỹ Vy. Cô đang ngủ, nhưng giấc ngủ không hề bình yên. Đôi chân mày thanh tú khẽ nhíu lại, lồng ngực phập phồng không đều, và thỉnh thoảng, những ngón tay mảnh dẻ của cô lại co rút một cách vô thức trên tấm chăn mỏng.


Trên chiếc bàn trang điểm cạnh giường, tách trà lài Vy uống trước khi đi ngủ đã nguội ngắt, chỉ còn lại một chút nước màu vàng nhạt và lớp bã trà lắng đọng dưới đáy.


Triết khẽ thở dài, lồng ngực dâng lên một nỗi xót xa xen lẫn dằn vặt tột cùng. Anh quỳ một gối xuống sàn gỗ lạnh, nhẹ nhàng đưa bàn tay thô ráp vuốt ve mái tóc đen dài của vợ. Mười năm qua, anh đã tin rằng mình là người đàn ông hạnh phúc nhất thế gian khi có cô bên cạnh. Sự dịu dàng, chu đáo của Vy là mỏ neo duy nhất giữ anh lại sau cái chết oan khuất của người cha quá cố Đặng Minh Sơn. Nhưng giờ đây, khi bức màn đen tối của Viện An Bình dần lộ ra một góc, Triết bàng hoàng nhận ra cuộc hôn nhân của họ có thể chỉ là một kịch bản được lập trình sẵn. Ký ức thời thơ ấu của cô, những kỷ niệm về mẹ, và cả sự biến mất của người anh trai Lâm Thế Vinh... tất cả đều có thể là giả.


Anh mím chặt môi, cố giữ cho đôi bàn tay không run rẩy. Sử dụng kỹ năng đọc vị ngôn ngữ cơ thể và phân tích vi biểu cảm tích lũy qua nhiều năm lâm sàng, Triết quan sát kỹ từng nhịp thở, từng cái máy cơ mặt của Vy. Cô đang chịu đựng một sự ức chế thần kinh sâu sắc ngay trong giấc ngủ.


Triết lén lấy từ trong túi áo khoác một chiếc lọ thủy tinh nhỏ vô trùng và một chiếc nhíp y tế. Anh tiến về phía bàn trang điểm, lén lút gạt lớp bã trà lài dưới đáy tách vào lọ, rồi cẩn thận dùng nhíp lấy thêm vài lá trà khô còn sót lại trong hộp thiếc Thái Nguyên cũ đặt trên kệ bếp. Mỗi động tác của anh đều nhẹ nhàng đến mức tối đa, tai hướng về phía giường ngủ để đảm bảo Vy không thức giấc. Triết biết mình đang vi phạm nghiêm trọng quy tắc bảo mật và lòng tin gia đình, nhưng nếu không làm vậy, anh sẽ vĩnh viễn mất đi cơ hội cứu lấy tâm trí đang bị hủy hoại từng ngày của vợ.


***


Sáng hôm sau, Nhà thuốc lâm sàng Quốc Bảo nằm trên con phố sầm uất gần cảng Hải An ngập tràn mùi thảo dược và cồn sát trùng. Trần Quốc Bảo – người bạn nối khố của Triết, trong bộ áo blouse trắng thắt cà vạt chỉnh tề – đang đứng sau quầy thuốc. Thấy Triết bước vào với gương mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng sau lớp kính gọng titan mảnh, Bảo lập tức kéo sập cửa cuốn phía trước và dẫn anh vào phòng thí nghiệm bảo mật ở phía sau hiệu thuốc.


"Mẫu trà em mang đến đây," Triết đặt chiếc lọ thủy tinh lên bàn thí nghiệm, giọng nói khàn đặc vì thiếu ngủ. "Bảo, hãy dùng sắc ký lỏng và các phản ứng định tính nhanh để kiểm tra giúp tôi. Tôi nghi ngờ trong này có chứa hoạt chất hướng thần lạ."


Bảo không hỏi nhiều. Sự nghiêm túc và cẩn trọng của Triết khiến anh hiểu rằng chuyện này liên quan đến mạng sống. Bảo nhanh nhẹn khởi động hệ thống máy phân tích quang học và chuẩn bị các ống nghiệm hóa chất thử nghiệm nhanh.


Triết đứng bên cạnh, mắt không rời khỏi các thao tác của Bảo. Anh dùng khả năng ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối để ghi nhận từng bước của quy trình kiểm nghiệm. Bảo dùng cồn để chiết xuất hoạt chất từ mẫu lá trà lài khô, sau đó nhỏ từng giọt dung dịch thuốc thử chỉ thị màu nhóm Benzodiazepine vào ống nghiệm.


"Nhìn kìa, Triết," Bảo khẽ thốt lên, giọng đầy kinh ngạc.


Dưới ánh sáng của chiếc đèn cực tím (UV), dung dịch trong ống nghiệm từ màu trong suốt đột ngột chuyển sang màu xanh tím đặc trưng, rồi lắng đọng những tinh thể hình kim siêu nhỏ dưới đáy ống nghiệm.


"Kết quả định tính hoàn toàn dương tính với nhóm hoạt chất ức chế dopamine liều cao," Bảo đẩy kính cận, sắc mặt trở nên cực kỳ nghiêm trọng. "Đây không phải là thuốc an thần thông thường. Cấu trúc tinh thể này... đây chính là hoạt chất hướng thần An Thần Định Trí (AT-09), một loại biệt dược độc quyền đang trong giai đoạn thử nghiệm lâm sàng bảo mật của Tập đoàn Tâm An!"


"AT-09..." Triết thì thầm, hai tay siết chặt thành nắm đấm, khớp xương kêu răng rắc. "Thế Anh và đồng bọn đã lén lút đưa loại thuốc này vào nguồn trà lài Vy uống hằng ngày. Nhưng mục đích thực sự của nó là gì?"


Bảo lật giở một tài liệu y văn quốc tế về độc chất học thần kinh trên máy tính, chỉ vào biểu đồ cấu trúc não bộ:


"AT-09 hoạt động bằng cách ức chế mạnh mẽ quá trình tái hấp thu dopamine tại thùy thái dương. Nó làm mềm các liên kết nơ-ron thần kinh, đưa não bộ vào trạng thái 'Ức chế nhận thức nhân tạo'. Ở trạng thái này, bệnh nhân trở nên cực kỳ thụ động, dễ bị ám thị và ghi đè ký ức mới thông qua các liệu pháp kích thích điện não. Nhưng cái giá phải trả vô cùng tàn khốc: nếu sử dụng liên tục quá sáu tháng, thuốc sẽ gây ra di chứng run tay, mất trí nhớ ngắn hạn vĩnh viễn và teo thùy thái dương vĩnh viễn!"


Teo thùy thái dương vĩnh viễn.


Bốn từ đó như một tiếng sét đánh ngang tai Triết. Vy đã uống loại trà này suốt nhiều năm qua dưới danh nghĩa 'thuốc bổ trợ đau đầu di truyền' do chính Thế Anh kê đơn gián tiếp. Đầu óc Triết quay cuồng. Tập đoàn Tâm An không chỉ muốn kiểm soát Vy để làm mỏ neo giám sát anh, mà họ đang hủy hoại thể xác và linh hồn của cô từng ngày.


"Tôi đã điều chế sẵn một liều thuốc đối kháng an thần thô từ phòng lab," Bảo lén lút đưa cho Triết một ống tiêm y tế chứa dung dịch màu hồng nhạt. "Nó có khả năng trung hòa nhanh hoạt chất AT-09 trong máu trong trường hợp khẩn cấp, nhưng phản ứng đối kháng sẽ rất dữ dội. Triết, em phải cực kỳ cẩn thận. Nếu Vy đang bị ức chế nhận thức sâu, việc ngắt thuốc đột ngột hoặc kích thích ký ức gốc quá mạnh có thể gây ra phản phệ thần kinh cực kỳ nguy hiểm."


Triết nhận lấy ống tiêm, cất giấu cẩn thận vào túi trong của áo khoác gió. "Cảm ơn ông, Bảo. Tôi biết mình phải làm gì rồi."


***


Đêm hôm đó, căn hộ nhỏ ở Ngô Quyền chìm trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Vy ngồi bên bàn làm việc, tay cầm chiếc bút bi, thẫn thờ nhìn vào cuốn nhật ký bìa da màu nâu có khóa số nhỏ. Cô vừa uống xong tách trà lài. Sắc mặt cô tái nhợt dưới ánh đèn bàn, đôi mắt trong trẻo nhưng thất thần, đượm buồn.


Triết bước vào phòng, tay mang theo chiếc đồng hồ quả quýt cơ học của cha. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện Vy, cố gắng giữ cho giọng nói của mình thật trầm ấm và điềm tĩnh.


"Vy... em lại bị đau đầu à?" Triết khẽ hỏi.


Vy ngước mắt nhìn anh, ánh mắt lộ rõ vẻ mệt mỏi và hoang mang. "Vâng, dạo này những cơn đau đầu ban đêm ngày càng dữ dội hơn, anh ạ. Em cứ mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ... có tiếng nổ lớn, sương mù, và một người đàn ông bị xích trong bóng tối. Nhưng khi em cố gắng nhớ kỹ gương mặt của người đó, đầu em lại đau như búa bổ."


Triết biết Vy đang ở 'Ngưỡng 2: Xung đột nhận thức'. Vùng ký ức gốc bị đè nén của cô đang cố gắng đấu tranh để tự giải thoát, nhưng bị chặn lại bởi kịch bản giả lập và sự khống chế của thuốc AT-09.


"Vy, hãy nhìn anh này," Triết nhẹ nhàng nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của vợ. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra, bấm nút mở nắp. Tiếng tích tắc cơ học đều đặn, khô khốc của bánh răng vang lên nhịp nhàng: *Tích... tắc... tích... tắc...* ở tần số ổn định 1Hz.


"Hãy tập trung vào tiếng tích tắc này," Triết bắt đầu sử dụng kỹ thuật 'Thôi miên sâu định vị thùy thái dương'. Giọng nói của anh đều đặn, trầm thấp, tạo ra một dải tần số âm thanh xoa dịu thần kinh giao cảm của Vy. "Thả lỏng cơ mặt... hít thở sâu theo nhịp gõ của đồng hồ. Em đang được an toàn. Hãy để tâm trí quay về mười năm trước... trước khi vụ tai nạn mỏ đá xảy ra."


Đồng tử của Vy bắt đầu giãn ra, nhịp thở của cô dần chậm lại theo tiếng tích tắc cơ học. Sự căng cứng trên gương mặt cô khẽ giãn ra.


"Em thấy gì, Vy?" Triết khẽ hỏi, tay lén rút bức ảnh gia đình cũ bị chỉnh sửa kỹ thuật số đặt lên bàn.


"Em thấy... bến cảng Hải An... có bụi đá bay mù mịt," Vy lẩm bẩm, giọng nói mông lung như người đang mơ ngủ. "Cha em... ông ấy đang mặc bộ đồ bảo hộ màu xanh xám bám đầy bụi. Và... và có một cậu bé gầy gò đứng cạnh em..."


"Cậu bé đó là ai, Vy?" Triết gặng hỏi, giọng anh run lên vì xúc động. "Có phải cậu ấy có một vết bớt đỏ nhỏ dưới dái tai phải? Cậu ấy tên là gì?"


Vy khẽ nhíu mày, biểu cảm trên gương mặt đột ngột chuyển sang căng thẳng. "Cậu ấy... cậu ấy là..."


"Lâm Thế Vinh?" Triết đưa ra từ khóa quyết định. "Có phải anh trai em, Lâm Thế Vinh?"


Từ khóa 'Lâm Thế Vinh' vừa vang lên, tiếng tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ quả quýt dường như bị lấn át bởi một luồng xung điện vô hình. Vi mạch cảm biến sinh học cấy ẩn sâu trong xương hàm dưới của Vy lập tức bị kích hoạt bởi sự biến đổi điện thế hoạt động của thùy thái dương khi cô cố gắng truy cập vào vùng ký ức bị khóa.


Cơ thể Vy đột ngột co rúm lại. Đôi mắt cô trợn trừng, nhãn cầu rung giật dữ dội, đồng tử giãn nở tối đa phản chiếu ánh đèn bàn lạnh lẽo.


"Không... không phải!" Vy thét lên một tiếng đau đớn, âm thanh khản đặc, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Cô buông tay Triết, ôm chặt lấy đầu, toàn thân co giật mạnh trên ghế. "Anh Vinh... bóng tối... sợi xích... họ xích anh ấy lại dưới hầm tối... Họ đang tiêm thuốc vào đầu anh ấy! Triết ơi... cứu anh ấy... đầu em đau quá!"


Cơn co giật thần kinh cấp tính bùng phát dữ dội. Vy ngã nhào xuống sàn gỗ, toàn thân uốn cong theo cơn co cứng cơ toàn thân. Cơ mặt cô co rút méo mó, hàm răng nghiến chặt vào nhau phát ra những tiếng ken két rợn người, bọt mép sủi ra nơi khóe miệng.


"Vy!" Triết hét lên, mọi lý thuyết lâm sàng trong đầu anh lập tức chuyển hóa thành phản xạ sinh tồn khẩn cấp.


Anh lao xuống sàn, nhanh chóng đặt Vy nằm nghiêng sang bên trái theo 'Tư thế nằm nghiêng an toàn' để thông thoáng đường thở, tránh cho dịch tiết và bọt mép tràn vào phổi gây suy hô hấp. Triết dùng một chiếc khăn tay sạch lách nhẹ vào giữa hai hàm răng của cô để ngăn cô cắn vào lưỡi trong cơn co giật dữ dội.


Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt ra, áp sát vào lồng ngực Vy để đo nhịp tim. Tiếng tim cô đập nhanh liên hồi như tiếng trống dồn dập: *thịch thịch thịch thịch...*


"Nhịp tim 165 lần một phút! Nhịp thở nông và rít rít!" Triết bàng hoàng nhận định lâm sàng. Vy đang rơi vào trạng thái sốc phản vệ thần kinh cực kỳ nguy hiểm do sự xung đột dữ dội giữa hoạt chất AT-09 và cơ chế tự hủy nhận thức của vi mạch hàm.


Triết run rẩy rút ống tiêm chứa liều thuốc đối kháng tự chế từ túi áo khoác ra. Nhưng ngay khi mũi kim chuẩn bị chạm vào tĩnh mạch cánh tay Vy, anh khựng lại. Độc tính của AT-09 trong não cô quá mạnh, nếu tiêm liều đối kháng này vào lúc này, phản ứng trung hòa nhanh có thể gây ra một cơn đột quỵ xuất huyết não cục bộ do huyết áp tăng vọt.


"Không thể tiêm ngay được!" Triết gào lên trong nội tâm. Anh phải giảm áp lực nội sọ cho cô trước.


Áp dụng liệu pháp xoa bóp bấm huyệt cổ truyền của cụ lang Đạo từng hướng dẫn, Triết dùng hai ngón tay cái ấn mạnh vào huyệt Nhân Trung ngay dưới nhân trung của Vy, đồng thời dùng các ngón tay còn lại day mạnh vào hai bên huyệt Thái Dương để kích thích hệ thần kinh phó giao cảm, làm giảm áp lực nội sọ và cắt bớt cường độ co giật.


"Vy... nghe anh... hít thở đều..." Triết vừa day huyệt vừa nói lớn, mồ hôi hột chảy dài trên trán anh, hòa cùng nước mắt của sự bất lực và đau đớn.


Dưới tác động bấm huyệt chính xác của Triết, cơn co giật của Vy dần dịu đi, nhưng hơi thở của cô bắt đầu yếu dần, lồng ngực phập phồng thoi thóp do tác dụng phụ gây suy hô hấp của thuốc AT-09 đang tàn phá trung tâm hô hấp ở hành não.


Triết hoảng loạn rút điện thoại định gọi xe cấp cứu. Nhưng ngay khi ngón tay chuẩn bị bấm số 115, anh khựng lại.


"Không! Nếu gọi xe cấp cứu thông thường, thông tin y tế sẽ lập tức đồng bộ lên hệ thống HIS của thành phố. Thế Anh và Đinh Văn Hắc sẽ phát hiện ra Vy bị phản phệ nhận thức. Họ sẽ đến cưỡng chế đưa cô ấy vào Khu C biệt giam vĩnh viễn để phi tang chứng cứ!"


Triết cắn chặt môi đến bật máu. Anh không thể giao vợ mình cho lũ quỷ dữ ở Viện An Bình. Anh buộc phải đưa cô đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh ngoài hệ thống của viện, nơi bác sĩ nội trú Lê Văn Minh – đồng minh tin cậy của anh – đang trực ca đêm.


Triết nhanh chóng bế xốc người vợ đang hôn mê sâu, toàn thân mềm nhũn lên tay. Anh ôm chặt Vy vào lòng, cảm nhận nhịp tim yếu ớt nhưng đang tăng nhanh vượt mức báo động đỏ lâm sàng của cô gõ dồn dập vào lồng ngực mình.


Bước ra khỏi căn hộ nhỏ dưới màn sương mù dày đặc của đêm Hải An, Triết biết mình vừa chính thức bước qua ranh giới an toàn, bước vào một cuộc chiến sinh tử không lối thoát để giành giật lại mạng sống và linh hồn của người vợ yêu dấu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!