Nhạc nềnPowder_Snow

Liên Minh Từ Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi tàu từ phía cảng Hải An rúc lên một hồi dài, xé toạc làn sương mù công nghiệp dày đặc đang giăng kín khúc sông. Bóng tối đổ sụp xuống những dãy kho bãi container khổng lồ, nhuộm đen cả những dòng nước đục ngầu phù sa bám quanh chân cọc bê tông gỉ sét. Tại một góc hẻo lánh sát bờ sông, quán cà phê Hẻm Sương nằm im lìm dưới ánh đèn đường vàng vọt, mờ ảo. Quán vắng tanh, chỉ có vài bóng người lao động nghèo ngồi trầm lặng bên những ly trà nóng nghi ngút khói, sực nức mùi thuốc lào và vị mặn mòi của gió biển.


Đặng Minh Triết ngồi sâu trong góc tối của quán, chiếc áo khoác gió sẫm màu kéo cao khóa để che đi phần cổ áo sơ mi phẳng phiu bên trong. Chiếc áo blouse trắng – biểu tượng cho vị thế chuyên viên phục hồi nhận thức bậc 3 của anh – lúc này đã được gấp gọn, giấu kín dưới đáy ba lô. Bả vai trái của anh vẫn còn nhức nhối sau cú va chạm vội vã lúc sáng.


Mới chỉ tám tiếng trước, Triết còn đứng tim trong kho lưu trữ hồ sơ cũ ở tầng hầm B1 của Viện An Bình, nghe tiếng bước chân dồn dập của Đinh Văn Hắc và đội bảo an rầm rập đi xuống. Nhờ sơ đồ hệ thống điện nước mà Định từng chỉ cho, Triết đã lách người qua đường ống kỹ thuật chật hẹp, bò thoát ra ngoài bằng cửa thoát hiểm kỹ thuật điện trước khi phòng Lab số 4 bị niêm phong hoàn toàn. Anh đã thoát thân, mang theo cuốn sổ tay lâm sàng da sờn của ông Nghĩa và chiếc đồng hồ quả quýt của cha trong túi quần. Nhưng cảm giác bị săn lùng vẫn hiển hiện như một bóng ma vô hình rình rập sau lưng.


Triết đưa tay vào túi, lén chạm vào mặt đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ điển. Tiếng tích tắc cơ học nhịp nhàng, đều đặn 1Hz của nó khẽ vang lên, đóng vai trò như một mỏ neo thính giác giúp nhịp tim anh dần ổn định lại. Giữa thế giới mà ký ức và nhận thức của con người có thể bị lập trình bằng các thuật toán kỹ thuật số, tiếng gõ cơ học thô sơ này là thứ duy nhất anh tin là chân thật.


Tiếng bước chân dứt khoát từ phía lối vào hẻm nhỏ cắt đứt dòng suy nghĩ của Triết. Một bóng người mảnh mai bước vào quán. Phan Thanh Hằng, nữ nhà báo điều tra 28 tuổi của tờ báo Hải An, nhanh chóng đảo mắt quét qua không gian tối tăm trước khi tiến thẳng về phía bàn của anh. Cô mặc một chiếc áo khoác kaki túi hộp bụi bặm, quần jean tối màu, mái tóc ngắn cá tính vẫn còn bám những hạt sương đêm lấp lánh. Trên vai cô là chiếc ba lô máy ảnh nặng trịch.


Hằng không vội nói lời chào xã giao. Cô kéo chiếc ghế gỗ đối diện Triết, đặt chiếc ba lô xuống chân ghế rồi gọi một ly đen nóng không đường bằng chất giọng khàn khàn, sắc sảo đặc trưng của dân làm báo thực địa.


"Anh Triết, anh đi trễ năm phút," Hằng mở lời, đôi mắt sắc sảo khóa chặt vào gương mặt hốc hác của Triết sau lớp kính gọng titan mảnh. "Tôi nghe nói sáng nay Viện An Bình có biến động lớn. Đội an ninh của Hắc phong tỏa toàn bộ khu vực phòng Lab số 4. Anh vẫn an toàn chứ?"


"Tôi ổn," Triết đáp ngắn gọn, giọng điệu điềm tĩnh nhưng cảnh giác. "Nhưng chúng ta không có nhiều thời gian. Hằng, cô nói cô có bằng chứng về dòng tiền bẩn liên quan đến các ca tai nạn lao động ở cảng Hải An?"


Thanh Hằng khẽ nhếch môi. Cô không trả lời ngay mà kéo khóa ba lô, lén lút rút ra một tập tài liệu mỏng được bọc trong túi nilon tối màu, đẩy nhẹ về phía Triết dưới gầm bàn gỗ thấp.


"Quỹ đền bù tai nạn lao động Hải An trị giá hơn ba trăm tỷ đồng," Hằng hạ thấp giọng, nhưng từng từ ngữ đều đanh thép như một bản cáo trạng. "Đó là ngân sách nhà nước và tiền bảo hiểm bắt buộc của Tổng công ty Cảng dành cho những công nhân bị chấn thương thần kinh hoặc mất sức lao động. Nhưng theo tài liệu kiểm toán nội bộ mà tôi thu thập được từ một kế toán logistic chính trực, hơn bốn mươi tỷ đồng từ quỹ này đã bị rò rỉ trái phép dưới danh nghĩa 'chi phí nghiên cứu lâm sàng đặc biệt' trong vòng hai năm qua."


Triết nín thở, lật nhẹ góc tập tài liệu dưới ánh đèn vàng lờ mờ. Khả năng ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối giúp anh ghi nhận ngay lập tức các dòng số liệu tài chính phức tạp.


"Và điểm đến của dòng tiền đó là gì?" Triết hỏi.


"Nó được chuyển trực tiếp vào các tài khoản ẩn mang mã số 'AT-AN-01' tại một ngân hàng nước ngoài," Hằng gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Tài khoản đó thuộc quyền kiểm soát của ban quản trị Viện An Bình, hay nói chính xác hơn là tài khoản quỹ đen của Trưởng khoa Hoàng Thế Anh và ban giám đốc tập đoàn Tâm An. Anh thấy mối liên kết chưa, bác sĩ Triết?"


Triết cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại. Mọi mảnh ghép của âm mưu dần khớp vào nhau một cách tàn nhẫn. "Họ cấy ghép kịch bản ký ức giả lập về việc vợ chết vì bạo bệnh cho các công nhân bị tai nạn như Bùi Văn Lực. Mục đích là để họ cam chịu số phận, tin rằng bi kịch của mình là do số phận chứ không phải do lỗi công nghiệp của cảng. Từ đó, họ sẽ không kiện tụng, không đòi giám định độc lập, và tập đoàn có thể dễ dàng hợp thức hóa việc rút ruột Quỹ đền bù tai nạn lao động mà không để lại dấu vết."


"Chính xác," Hằng nhìn thẳng vào mắt Triết, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa của một nhà báo điều tra khao khát sự thật. "Nhưng để đưa vụ này ra ánh sáng, tôi cần nhiều hơn là những con số kế toán khô khan này. Tôi cần chứng cứ lâm sàng. Tôi cần các bản ghi điện não đồ EEG thô chưa bị lọc nhiễu của các công nhân xuất viện. Tôi cần anh cung cấp hồ sơ bệnh lý của Lực và những người khác từ phòng lab của anh."


Triết khựng lại. Đôi bàn tay anh siết chặt dưới mặt bàn gỗ. Quy tắc bảo mật y tế 'Bức Tường Sắt' – cam kết NDA nghiêm ngặt mà anh đã ký khi vào viện – hiện lên như một rào cản pháp lý khổng lồ.


"Tôi không thể làm vậy, Hằng," Triết lắc đầu, giọng anh chùng xuống. "Quy tắc bảo mật của viện cực kỳ gắt gao. Nếu tôi tiết lộ hồ sơ bệnh án có danh tính bệnh nhân ra ngoài, Thế Anh sẽ lập tức dùng luật pháp để tống tôi vào tù trước khi bài báo của cô được xuất bản. Hơn nữa... vợ tôi, Lâm Mỹ Vy, vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của họ. Tôi không thể mạo hiểm tính mạng của cô ấy."


Thanh Hằng khẽ nheo mắt, vẻ mặt cô chuyển từ sắc sảo sang một sự nghiêm nghị pha chút u buồn. Cô nghiêng người về phía trước, giọng nói trầm xuống đầy ẩn ý:


"Anh Triết, anh nghĩ sự im lặng và tuân thủ quy tắc sẽ bảo vệ được vợ anh sao? Mười năm trước, cha anh – bác sĩ Đặng Minh Sơn – cũng từng nghĩ như vậy trước khi ông ấy quyết định hợp tác với báo chí Hải An để tố cáo dự án can thiệp nhận thức sơ khai của tập đoàn."


Triết bàng hoàng nhìn Hằng, lớp kính gọng titan khẽ rung lên. "Cô... cô biết về cha tôi?"


"Tôi đã lục lại toàn bộ kho lưu trữ bài viết cũ của tòa soạn từ mười năm trước," Hằng nói, ánh mắt cô chứa đựng sự tôn trọng sâu sắc. "Cha anh đã lén cung cấp các báo cáo pháp y độc chất học cho một phóng viên tiền bối của tôi. Nhưng trước khi loạt bài kịp lên khuôn, ông ấy đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi đáng ngờ, và toàn bộ bản thảo bị tịch thu tiêu hủy. Cha anh đã hy sinh mạng sống vì lời thề y đức của mình. Anh định để sự hy sinh của ông ấy trở nên vô nghĩa sao?"


Lời nói của Hằng như một luồng điện mạnh mẽ đánh thẳng vào tâm trí Triết, bẻ gãy mọi rào cản phòng vệ cuối cùng trong lòng anh. Chiếc đồng hồ quả quýt trong túi quần như đang nóng lên, tiếng tích tắc của nó vang dội trong lồng ngực anh như lời nhắc nhở đanh thép của người cha quá cố. Anh nhận ra danh dự của cha mình, mạng sống của Vy và công lý cho hàng vạn công nhân cảng Hải An đều đang nằm trên cùng một bàn cân.


Triết im lặng hồi lâu, rồi đưa ra quyết định chiến thuật sắc bén nhất:


"Được rồi. Chúng ta sẽ lập liên minh. Nhưng tôi có điều kiện."


"Anh nói đi," Hằng gật đầu.


"Cô chỉ được phép sử dụng các dữ liệu điện não đồ dưới dạng ẩn danh hoàn toàn để viết bài phóng sự. Tuyệt đối không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào có thể dẫn dấu vết đến Vy hay vị trí ẩn náu của Lực. Đổi lại, tôi sẽ dùng chuyên môn của mình và các thiết bị dã chiến để lén đo điện não đồ thô cho các công nhân đã xuất viện đang lẩn trốn ngoài xã hội. Chúng ta sẽ tự xây dựng một hồ sơ lâm sàng độc lập ngoài tầm kiểm soát của viện."


Thanh Hằng nhìn Triết, ánh mắt cô hiện lên sự thấu hiểu và đồng thuận. "Thỏa thuận thế đi. Tôi chấp nhận."


Triết lén rút từ trong túi ra một tờ giấy nháp nhỏ, nhanh tay vẽ phác thảo sơ đồ mặt bằng kỹ thuật và các điểm mù camera của phòng Lab số 4 và phòng máy chủ trung tâm Viện An Bình bằng những nét bút dứt khoát. Anh đẩy tờ giấy về phía Hằng.


"Đây là sơ đồ đường đi lối lại trong viện. Nếu cô muốn thâm nhập chụp ảnh thiết bị, hãy tránh các khung giờ tuần tra của bảo an do Hắc chỉ huy. Nhưng tôi khuyên cô, tuyệt đối không được chụp ảnh trực diện xe cứu thương của viện tại cảng. Đội an ninh của Hắc trang bị chó nghiệp vụ và rất hung hãn, cô sẽ bị bắt giữ ngay lập tức."


Thanh Hằng nhận lấy tờ giấy nháp, khẽ nhếch môi đầy kiêu hãnh: "Tôi là nhà báo điều tra, bác sĩ Triết. Mạo hiểm là nghề của tôi. Anh lo việc lâm sàng đi, việc hiện trường cứ để tôi lo."


Cô cất tờ giấy vào túi áo khoác, kéo khóa ba lô đứng dậy chuẩn bị rời đi. Nhưng ngay khi vừa quay người, Hằng đột ngột khựng lại, cúi người ghé sát tai Triết, giọng nói của cô lúc này lạnh ngắt và chứa đựng một sự cảnh báo khẩn cấp:


"Anh Triết, có một chi tiết này anh cần phải biết để đề phòng. Tai mắt của tôi tại bến cảng báo rằng, xe cứu thương số hiệu 03 của Viện An Bình đang lén lút vận chuyển các bệnh nhân có triệu chứng loạn thần và mất trí nhớ nặng xuống bến cảng container số 9 vào ban đêm. Họ đang tẩu tán các ca biến chứng lâm sàng ngoài tầm mắt của đoàn thanh tra. Đừng để bị họ đi trước một bước."


Nói xong, Thanh Hằng nhanh chóng quay người bước ra khỏi quán cà phê Hẻm Sương, bóng cô nhanh chóng chìm lấp vào làn sương mù dày đặc ngoài ngõ hẻm cụt.


Triết ngồi lại một mình trong bóng tối, bàn tay siết chặt chiếc đồng hồ quả quýt. Lời cảnh báo của Hằng về bến tàu container số 9 như một gáo nước lạnh dội vào gáy anh. Đội an ninh của Đinh Văn Hắc bắt đầu tăng cường tuần tra xung quanh khu vực phòng lab số 4, và chiếc xe cứu thương số 03 đang ẩn chứa những bí mật tăm tối nhất của dự án. Anh biết, cuộc chiến giành giật lại ký ức và linh hồn của Vy chỉ mới thực sự bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!