Cuốn Sổ Của Người Đi Trước
Cơn gió muối rít qua khe cửa sổ khép hờ của căn hộ nhỏ tại quận Ngô Quyền, mang theo cái lạnh ẩm ướt đặc trưng của đêm cảng Hải An. Đặng Minh Triết đứng bất động giữa phòng ngủ, lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh. Trước mặt anh, Lâm Mỹ Vy – người vợ mười năm đầu ấp tay gối – đang ôm chặt đầu, hơi thở dồn dập và đứt quãng. Ánh mắt cô nhìn anh lúc này không còn một chút ấm áp hay dịu dàng quen thuộc. Nó lạnh ngắt, trống rỗng và đầy rẫy sự phòng vệ, như thể cô đang đối mặt với một kẻ thù nguy hiểm vừa đột nhập vào vùng cấm của cuộc đời mình.
"Anh... anh là ai? Tại sao anh lại biết cái tên đó?"
Câu hỏi của Vy như một lưỡi dao mổ sắc lạnh rạch đôi không khí tĩnh lặng. Triết cảm nhận rõ ràng nhịp tim của mình đang đập loạn xạ, nhưng bản năng của một chuyên viên phục hồi nhận thức cấp cao đã lập tức kéo lý trí của anh trở lại. Anh không được phép hoảng loạn. Xung điện từ vi mạch ẩn trong xương hàm dưới của Vy đang phát tác. Nếu anh tiếp tục ép cô nhớ lại cái tên Lâm Thế Vinh, thùy thái dương của cô sẽ bị quá tải, kích hoạt cơn co giật thần kinh cấp tính và có thể gây tổn thương não bộ vĩnh viễn.
Triết lùi lại một bước, hai tay giơ lên ngang ngực trong một tư thế hoàn toàn không phòng vệ. Anh hạ giọng xuống tông dải tần trầm ấm, đều đặn – kỹ thuật thư giãn lâm sàng mà anh vẫn dùng để trấn an những bệnh nhân loạn thần hoang tưởng.
"Vy, bình tĩnh nào. Nhìn anh này. Anh là Triết, chồng của em đây. Em vừa gặp một cơn ác mộng thôi. Không có ai tên là Thế Vinh ở đây cả. Hãy hít thở sâu, đều đặn theo nhịp tay của anh."
Triết lén rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha ra khỏi túi quần, ngón cái khẽ gạt chốt mở nắp. Tiếng tích tắc cơ học nhịp nhàng, khô khốc của bánh răng vang lên trong căn phòng tĩnh lặng. Nhịp gõ 1Hz ổn định của chiếc đồng hồ như một mỏ neo thính giác, từ từ kéo nhận thức của Vy ra khỏi cơn bão xung điện.
Vy chớp mắt liên tục, đồng tử đang giãn to từ từ co lại. Cơn đau đầu dữ dội dịu đi, nhưng sắc mặt cô vẫn nhợt nhạt như một tờ giấy trắng. Cô nhìn quanh phòng, rồi nhìn xuống tách trà lài đổ tràn trên mặt bàn, gương mặt lộ rõ vẻ bàng hoàng và mệt mỏi tột độ.
"Em... em xin lỗi, anh Triết. Em lại bị cơn đau đầu đó hành hạ. Em không biết mình vừa nói gì nữa..." Vy lẩm nhẩm, giọng run rẩy, cả cơ thể cô đổ sụp vào lòng Triết như một cánh hoa héo úa.
Triết ôm chặt lấy vợ, cảm nhận nhịp tim cô đang từ từ hạ xuống dưới mức báo động đỏ. Anh dịu dàng xoa nhẹ vùng sau gáy cô, nhưng ánh mắt anh nhìn vào bức ảnh gia đình bị can thiệp kỹ thuật số trên bàn lại càng trở nên u tối. Vy là một quả bom nổ chậm về mặt nhận thức. Và kẻ giữ ngòi nổ không ai khác chính là Tập đoàn Tâm An.
***
Sáng hôm sau, Viện Trị liệu Tâm lý An Bình đón Triết bằng một bầu không khí ngột ngạt hơn thường lệ. Sương mù công nghiệp dày đặc bao phủ ngọn đồi lộng gió ngoại ô, biến tòa nhà kính hiện đại của viện thành một pháo đài cô độc giữa mây mù.
Triết bước qua sảnh chính, chiếc áo blouse trắng phẳng phiu không một nếp nhăn, nhưng đôi mắt sau lớp kính gọng titan mảnh đã hằn sâu những vệt đỏ vì cả đêm không ngủ. Anh không đến phòng Lab số 4 của mình. Mục tiêu của anh hôm nay là văn phòng của cố vấn cao cấp Trần Hữu Nghĩa ở tầng năm.
Triết gõ cửa phòng làm việc của ông Nghĩa. Tiếng gõ cửa vừa dứt, một giọng nói trầm ấm, có phần mệt mỏi vang lên từ bên trong: "Vào đi."
Bác sĩ Trần Hữu Nghĩa ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ gụ lớn, xung quanh xếp đầy những cuốn sách y khoa cổ điển và các mô hình điện não đồ bằng thạch cao. Ông Nghĩa đã ngoài sáu mươi, mái tóc bạc trắng như cước chải chuốt gọn gàng. Gương mặt ông phúc hậu nhưng lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn u uẩn. Đối với Triết, ông Nghĩa không chỉ là một người thầy đã dạy anh những liệu pháp phục hồi nhận thức nhân văn đầu tiên, mà còn là người đồng nghiệp duy nhất từng kề vai sát cánh với người cha quá cố của anh.
"Triết đó à? Ngồi đi." Ông Nghĩa ngẩng đầu lên, tháo chiếc kính viễn lão đặt xuống bàn, mỉm cười ôn hòa. "Hôm nay không có ca trị liệu sớm sao cậu lại lên đây?"
Triết không ngồi xuống ngay. Anh bước tới trước bàn làm việc, đặt một tập tài liệu mỏng lên mặt bàn gỗ. Đó là bản in biểu đồ điện não đồ (EEG) thô của bệnh nhân Bùi Văn Lực mà anh đã lén sao lưu offline từ máy đo cầm tay trước khi bị hệ thống lọc nhiễu của viện can thiệp.
"Thưa thầy, em cần thầy xem giúp em ca lâm sàng này," Triết nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sự kiên định sắc bén. "Đây là biểu đồ EEG của bệnh nhân Bùi Văn Lực, thợ hàn xưởng đóng tàu số 3, nạn nhân vụ nổ lò hơi một tháng trước."
Ông Nghĩa khẽ nheo mắt, cầm tập tài liệu lên. Ngay khi ánh mắt ông chạm vào những gai sóng nhọn bùng phát bất thường ở dải tần số 4-7Hz (sóng Theta) quanh khu vực thùy thái dương, Triết nhận thấy một sự biến đổi vi mô lập tức xảy ra trên gương mặt người thầy.
Sử dụng kỹ năng đọc vị vi biểu cảm, Triết khóa chặt ánh nhìn vào khóe mắt và cơ hàm của ông Nghĩa. Đồng tử của ông Nghĩa co rụt lại trong một phần mười giây. Đôi bàn tay vốn cực kỳ ổn định của một bác sĩ phẫu thuật thần kinh lão luyện khẽ run lên, khiến mép tờ giấy phát ra tiếng sột soạt nhẹ. Ông Nghĩa nhanh chóng đặt tờ giấy xuống, cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản, nhưng nhịp thở của ông đã tăng nhanh hơn.
"Chỉ là nhiễu hệ thống thôi, Triết ạ," ông Nghĩa nói, giọng ông hơi khàn đi, tay ông lén siết chặt chiếc bút máy Parker trên bàn. "Cậu biết dòng máy đo cầm tay thế hệ cũ thường bị ảnh hưởng bởi sóng điện từ của các thiết bị hàn áp lực cao tại cảng mà. Thuật toán lọc nhiễu tự động của viện đã xử lý và cho thấy sóng não của bệnh nhân hoàn toàn bình thường khi xuất viện."
"Nhiễu hệ thống sao?" Triết khẽ cười lạnh, anh tiến lên nửa bước, chỉ ngón tay vào một dải gai sóng nhọn có cấu trúc lặp đi lặp lại một cách hoàn hảo. "Thưa thầy, đây là cấu trúc của thuật toán 'Neo Điểm Giả' (Anchor-Point Edit). Nó không phải là nhiễu ngẫu nhiên. Nó là một xung điện kích thích cưỡng bức có chu kỳ để ghi đè lên ký ức thực tế của bệnh nhân. Lực không hề bị hoang tưởng tự nhiên về cái chết của vợ. Anh ấy đã bị cấy ghép ký ức giả ngay tại phòng Lab số 4 của chúng ta."
Không gian trong căn phòng đột ngột trở nên lạnh ngắt. Tiếng máy điều hòa trung tâm chạy rì rì như tiếng vo ve của một loài côn trùng khổng lồ.
Ông Nghĩa đứng bật dậy, gương mặt ông tái nhợt dưới ánh đèn neon vô trùng. Ông bước nhanh ra phía cửa ra vào, lén nhìn ra hành lang vắng vẻ rồi khóa chặt chốt cửa gỗ. Khi quay lại đối diện với Triết, vẻ ôn hòa thường ngày của ông hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự hoảng sợ, lo âu tột độ.
"Triết! Cậu điên rồi sao?" Ông Nghĩa nói khẽ, giọng run rẩy như sợ hãi những bức tường xung quanh cũng có tai mắt. "Cậu có biết mình đang nói về cái gì không? Cậu có biết ai là người đang vận hành dự án này không?"
"Em biết rất rõ," Triết nhìn thẳng vào mắt người thầy của mình, không hề né tránh. "Trưởng khoa Hoàng Thế Anh trực tiếp chỉ đạo, và kẻ đứng sau giật dây chính là Phó tổng giám đốc tập đoàn Lê Quang Doanh. Họ đang tẩy não công nhân cảng để chiếm đoạt Quỹ đền bù tai nạn lao động trị giá hàng trăm tỷ đồng. Và tệ hơn thế... vợ em, Lâm Mỹ Vy, cũng đang mang một kịch bản ký ức giả lập giống hệt như vậy."
Nghe đến tên Vy, ông Nghĩa như bị mất hết sức lực, ông đổ sụp xuống chiếc ghế da phía sau bàn làm việc. Đôi mắt ông nhìn đăm đăm vào khoảng không vô định, chứa đựng một sự dằn vặt lương tâm sâu sắc đã bị đè nén suốt mười năm qua.
"Mỹ Vy... con bé tội nghiệp..." Ông Nghĩa lẩm nhẩm, hai tay ôm lấy mặt. "Sơn ơi là Sơn... cậu đã đúng... nhưng tôi hèn nhát quá..."
Triết cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghe ông Nghĩa nhắc đến tên người cha quá cố của mình. Anh bước đến, lấy chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ từ trong túi ra, đặt nhẹ nhàng lên mặt bàn gỗ ngay trước mắt ông Nghĩa.
Chiếc đồng hồ đồng thau cũ kỹ nằm đó, phát ra tiếng tích tắc nhịp nhàng, khô khốc. Nó như một nhân chứng sống từ quá khứ, một mỏ neo lý tưởng y đức mà cha Triết đã để lại trước khi ông qua đời trong nghèo khó và tai tiếng mười năm trước.
"Thầy Nghĩa, mười năm trước, cha em – bác sĩ Đặng Minh Sơn – không phải tự sát vì trầm cảm đúng không?" Triết hỏi, giọng anh run lên vì một sự phẫn nộ đã kìm nén từ lâu. "Ông ấy đã phát hiện ra những thử nghiệm lâm sàng can thiệp nhận thức bất hợp pháp đầu tiên của tập đoàn trên người lao động nghèo. Ông ấy đã cố gắng công bố báo cáo pháp y độc chất học về chất Benzen-X, và ông ấy đã bị sát hại dã chiến để bịt đầu mối đúng không?"
Ông Nghĩa nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ quả quýt. Đôi mắt ông đỏ hoe, những giọt nước mắt dằn vặt từ từ lăn dài trên những nếp nhăn khắc khổ của tuổi già. Sự dằn vặt của bác sĩ cố vấn Trần Hữu Nghĩa – bí mật nhân quả lớn nhất liên kết bi kịch hiện tại với quá khứ – giờ đây đã vỡ òa không thể che giấu.
"Đúng... Sơn không tự sát..." Ông Nghĩa khóc nghẹn, giọng nói khàn đặc vì ân hận. "Họ đã dàn dựng một vụ tai nạn xe hơi hoàn hảo sau khi Sơn từ chối ký vào biên bản nghiệm thu thử nghiệm lâm sàng năm 2015. Tôi... tôi đã chứng kiến tất cả. Nhưng tôi hèn nhát. Họ đe dọa sẽ dùng liệu pháp can thiệp xóa ký ức cưỡng bức để biến con gái tôi thành một kẻ tâm thần nếu tôi hé răng nửa lời. Tôi đã im lặng ký vào biên bản để bảo vệ gia đình mình. Đó là nỗi nhục nhã, là vết nhơ cả đời tôi phải gánh chịu trước vong linh của Sơn!"
Triết đứng lặng người. Sự thật trần trụi và đau đớn mười năm qua cuối cùng đã được phơi bày từ chính miệng người thầy mà anh hằng kính trọng. Cha anh đã hy sinh mạng sống để bảo vệ lời thề y đức, còn người thầy của anh đã phải sống trong địa ngục dằn vặt của sự hèn nhát và thỏa hiệp.
Triết tiến lại gần, đặt tay lên vai ông Nghĩa, giọng anh kiên định như thép nguội: "Thầy Nghĩa, sự im lặng của mười năm trước đã dung túng cho tội ác ngày hôm nay phát triển thành một đế chế tài phiệt bẩn. Họ đang tiếp tục tẩy não hàng vạn công nhân nghèo cảng Hải An. Họ đang hủy hoại trí não của Vy hằng ngày bằng hoạt chất AT-09. Chúng ta không thể im lặng thêm được nữa. Hãy cho em biết, tài liệu nghiên cứu lâm sàng gốc mười năm trước đang ở đâu?"
Ông Nghĩa ngẩng đầu lên, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hoảng sợ tột độ. Ông nắm chặt lấy tay Triết, ra sức lắc đầu:
"Không được, Triết! Cậu không được phép đối đầu với Lê Quang Doanh. Hắn là một con quỷ tàn nhẫn. Hắn sẽ hủy hoại cậu và Vy như cách hắn đã làm với cha cậu mười năm trước. Hãy nghe tôi, nộp đơn xin chuyển công tác về bệnh viện tỉnh ngay ngày mai đi! Hãy đưa Vy rời khỏi Hải An trước khi quá muộn!"
"Em sẽ không chạy trốn," Triết gạt tay ông Nghĩa ra, ánh mắt anh sáng bừng một sự quyết tâm quả cảm. "Em đã thề trước mộ cha sẽ đi đến tận cùng sự thật. Nếu thầy không nói, em sẽ tự mình tìm ra."
Biết không thể thuyết phục được người học trò bướng bỉnh và quả cảm, ông Nghĩa thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông nhìn sâu vào chiếc đồng hồ quả quýt trên bàn, rồi nhìn Triết bằng ánh mắt chứa đựng một sự gửi gắm cuối cùng. Ông khẽ lầm lẩm:
"Thời gian cơ học không bao giờ nói dối... Sơn đã để lại mọi câu trả lời trong chính những bánh răng của sự chính xác... Hãy nhìn sâu vào những vết nứt, Triết ạ."
Nói xong, ông Nghĩa xua tay, quay lưng về phía Triết, kiên quyết im lặng không nói thêm bất kỳ một lời nào nữa. Triết biết cuộc đối thoại đã đi đến giới hạn. Mối quan hệ thầy trò gắn bó mười năm qua của họ từ giây phút này đã xuất hiện một vết rạn nứt không thể hàn gắn. Anh cầm chiếc đồng hồ quả quýt lên, cúi đầu chào người thầy cũ rồi bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.
***
Triết bước vào thang máy, di chuyển xuống khu vực hành lang kỹ thuật vắng vẻ ở tầng hầm B1. Lời nói cuối cùng của ông Nghĩa liên tục vang vọng trong tâm trí anh: *"Thời gian cơ học không bao giờ nói dối... Sơn đã để lại mọi câu trả lời trong chính những bánh răng... Hãy nhìn sâu vào những vết nứt..."*
Triết dừng lại dưới ánh đèn vàng vọt của hành lang kỹ thuật, nơi không có camera giám sát của đội an ninh do Đinh Văn Hắc quản lý. Anh rút chiếc đồng hồ quả quýt bằng đồng cổ của cha ra khỏi túi. Chiếc đồng hồ này là một thiết bị analog cơ học hoàn toàn, được chế tác thủ công bởi ông nội Đặng Minh Khánh từ những năm 1970. Nó chạy bằng dây cót cơ học chính xác, không hề chứa bất kỳ một linh kiện điện tử nào.
Triết rút từ túi áo blouse ra một chiếc kính lọc phân cực cầm tay – một dụng cụ khám nghiệm pháp y cũ của cha anh để lại mà anh luôn mang theo bên mình. Anh áp chiếc kính lọc phân cực sát mắt, mở nắp lưng chiếc đồng hồ quả quýt dưới ánh sáng mặt trời tự nhiên hắt qua ô cửa thông gió nhỏ sát trần hầm.
Dưới thấu kính phân cực, bề mặt đồng thau bóng loáng của nắp trong chiếc đồng hồ đột ngột hiện lên những đường vân phản quang kỳ lạ. Đó không phải là những vết xước ngẫu nhiên do thời gian.
Bằng khả năng ghi nhớ hình ảnh tuyệt đối, Triết nín thở quan sát kỹ lưỡng. Khắc chìm tinh vi xen giữa các bánh răng cơ học là một dãy số tọa độ địa lý siêu nhỏ và một chuỗi mã ký tự Latin cổ được khắc bằng mũi kim thủ công cực kỳ tỉ mỉ.
*"10.2015 - ARCHIVE_OLD - BOX_09"*
Triết cảm thấy lồng ngực mình thắt lại vì xúc động. Cha anh đã lén khắc mật mã này lên chiếc đồng hồ trước khi ông bị hại mười năm trước. Đó là tọa độ dẫn đến kho lưu trữ tài liệu giấy cũ của viện trị liệu – nơi lưu giữ những hồ sơ bệnh án gốc chưa từng được số hóa lên hệ thống điện tử HIS của tập đoàn.
Triết nhanh chóng cất chiếc đồng hồ và kính lọc vào túi, bước nhanh về phía kho lưu trữ hồ sơ cũ nằm ở góc khuất của tầng hầm B1. Đây là một căn phòng ẩm thấp, tối tăm, chứa hàng vạn hồ sơ giấy từ thời kỳ đầu thành lập viện, hầu như không còn ai lui tới kể từ khi viện chuyển sang quản lý bệnh án điện tử.
Cửa kho lưu trữ được khóa bằng một ổ khóa cơ học đời cũ bám đầy bụi bẩn. Triết dùng bộ chìa khóa vạn năng mà anh lén mượn của thợ bảo trì Định, tra vào ổ khóa và khéo léo xoay gạt bằng tay. Một tiếng "lạch cạch" khô khốc vang lên. Cửa mở.
Triết bước vào trong, mùi giấy mốc và bụi bặm xộc thẳng vào mũi. Anh bật chiếc đèn pin y tế cầm tay nhỏ, di chuyển nhanh qua các kệ gỗ xập xệ chứa đầy những thùng carton cũ nát. Bằng trí nhớ hình ảnh tuyệt đối, anh định vị chính xác khu vực kệ số 14 ở góc cuối phòng.
Tại đây, anh tìm thấy một chiếc hộp carton màu xám bám đầy mạng nhện, bên ngoài ghi dòng chữ mờ nhạt: *"Hồ sơ thử nghiệm lâm sàng - Năm 2015"*.
Triết run rẩy mở nắp hộp. Bên trong là hàng chục cuốn sổ tay bệnh án giấy cũ kỹ. Anh lật giở từng cuốn một, cho đến khi ánh mắt anh dừng lại trước một cuốn sổ da sờn góc, gáy sách đã bị mục nát. Trên bìa cuốn sổ có ghi nét chữ viết tay quen thuộc của bác sĩ Trần Hữu Nghĩa mười năm trước: *"Sổ tay lâm sàng - Dự án can thiệp nhận thức sơ khai - 2015"*.
Triết mở cuốn sổ ra. Trang đầu tiên đập vào mắt anh là các công thức hóa dược viết bằng ký hiệu Latin cổ và sơ đồ phác đồ can thiệp sóng não đời đầu của chất hướng thần AT-09. Cuốn sổ tay lâm sàng của bác sĩ Nghĩa – vật chứng lịch sử vô giá – đang nằm gọn trong tay anh.
Triết lật nhanh qua các trang giấy ố vàng. Anh bàng hoàng đọc được danh sách các đối tượng thử nghiệm lâm sàng mười năm trước. Phần lớn họ là những công nhân mỏ đá nghèo khổ ở Hải An bị tai nạn lao động. Và ở trang cuối cùng, dưới mục *"Bệnh nhi đặc biệt - Thử nghiệm xóa ký ức dài hạn cưỡng bức"*, có ghi rõ thông tin:
*"Bệnh nhân: Lâm Mỹ Vy (10 tuổi). Chẩn đoán: Chấn thương tâm lý nặng sau tai nạn mỏ đá của cha (Lâm Hoài Nam). Liệu pháp áp dụng: Thiết lập kịch bản giả lập 'Cha chết vì tai nạn mỏ đá - Mẹ chết vì bạo bệnh - Anh trai Lâm Thế Vinh bỏ nhà đi bụi đời'. Trạng thái: Thành công. Ký ức gốc đã bị khóa hoàn toàn bằng vi mạch cảm biến hàm dưới."*
Nước mắt Triết trào ra, làm nhòe đi những dòng chữ viết tay trên trang giấy. Vy của anh, người vợ dịu dàng của anh, thực chất chính là nạn nhân đầu tiên của dự án tàn bạo này từ khi cô mới là một đứa trẻ mười tuổi. Cuộc hôn nhân hạnh phúc mười năm qua của họ, sự gặp gỡ tình cờ của họ, tất cả đều nằm trong một kịch bản giám sát tinh vi của tập đoàn để kiểm soát nhận thức của cô.
Triết siết chặt cuốn sổ tay vào lồng ngực, nỗi đau đớn và phẫn nộ tột cùng biến thành một ý chí chiến đấu kiên định hơn bao giờ hết. Anh phải cứu Vy. Anh phải vạch trần tội ác này ra trước ánh sáng công lý.
Đột ngột, chiếc điện thoại di động trong túi quần Triết rung lên bần bật.
Triết giật mình, vội vã lách người vào bóng tối của kệ gỗ, rút điện thoại ra nhìn màn hình. Đó là số máy của Trần Thu Trang – thư ký hành chính của khoa Phục hồi nhận thức, người luôn có thiện cảm với anh.
Anh nhấn nút nghe. Ngay lập tức, giọng nói của Trang vang lên qua loa thoại, dồn dập, hoảng loạn và run rẩy tột độ:
"Anh Triết! Anh đang ở đâu? Mau trốn đi! Trưởng khoa Hoàng Thế Anh vừa phát hiện ra việc anh lén truy cập tệp dữ liệu 'Neo Điểm' đêm qua. Ông ấy đang dẫn theo Đinh Văn Hắc cùng toàn bộ đội bảo an vũ trang xuống niêm phong và thanh tra đột xuất phòng Lab số 4 của anh! Họ có lệnh tịch thu toàn bộ thiết bị và lục soát tủ đồ cá nhân của anh để tìm thẻ nhớ dữ liệu! Anh mau tẩu tán tài liệu đi, họ đang đi xuống cầu thang rồi!"
Tiếng tút tút kéo dài vang lên khi cuộc gọi đột ngột bị ngắt.
Triết đứng lặng trong bóng tối của kho lưu trữ cũ, tiếng tim anh đập thình thịch hòa cùng tiếng tích tắc cơ học nhịp nhàng của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo. Cơn bão dữ dội nhất của Cấp độ 1 đã chính thức ập đến. Anh chỉ còn đúng vài phút trước khi toàn bộ lối ra vào của viện trị liệu bị phong tỏa hoàn toàn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!