Vết Nứt Trên Điện Não Đồ
Tiếng mưa rào xối xả ngoài cửa kính mờ đục của Phòng Lab số 4 không thể lấn át được tiếng tích tắc cơ học đều đặn phát ra từ chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo Đặng Minh Triết. Thành phố cảng Hải An những ngày cuối thu luôn bị bao phủ bởi một màn sương mù công nghiệp xám xịt, đặc quánh mùi lưu huỳnh và muối mặn từ những bến tàu container phía hạ lưu sông Cấm. Nằm biệt lập trên ngọn đồi lộng gió ngoại ô, Viện Trị liệu Tâm lý An Bình hiện lên như một pháo đài y khoa bóng bẩy, nơi hứa hẹn cứu rỗi những bộ não kiệt quệ của tầng lớp lao động nghèo. Nhưng đối với Triết, không gian vô trùng thoảng mùi ete này ngày càng giống một chiếc hộp ngột ngạt giam giữ những bí mật chưa có lời giải.
Triết khẽ đẩy gọng kính titan mảnh lên sống mũi, ánh mắt khóa chặt vào màn hình máy đo điện não đồ EEG thế hệ mới. Trên chiếc ghế trị liệu bọc da màu xanh y tế, Bùi Văn Lực – một thợ hàn bậc 4 vạm vỡ của Xưởng đóng tàu số 3 – đang nằm bất động dưới lớp mũ điện cực chằng chịt dây dẫn. Lực là một trong những nạn nhân may mắn sống sót sau vụ tai nạn nổ lò hơi kinh hoàng cách đây một tháng. Cơ thể anh đã lành lặn sau những vết bỏng nhiệt, nhưng tâm trí thì trống rỗng như một tờ giấy trắng bị tẩy xóa thô bạo. Anh được chẩn đoán mắc hội chứng "Cấp độ 1: Suy giảm nhận thức cấp tính" do chấn thương vật lý và hít phải khí độc.
"Anh Lực, anh nghe rõ tiếng tôi chứ?" Triết lên tiếng, giọng nói trầm ấm và điềm tĩnh, một tông giọng được rèn luyện qua hàng nghìn ca trị liệu nhận thức lâm sàng.
Lực khẽ động đậy mi mắt, đồng tử ngơ ngác nhìn lên trần nhà vô cảm. "Nghe... nghe rõ, bác sĩ."
Triết bắt đầu thực hiện bài test đọc vị ngôn ngữ cơ thể, một kỹ năng chuyên môn sâu mà anh luôn tự hào. Anh lật giở cuốn sổ bệnh án điện tử, bắt đầu dẫn dắt bằng Liệu pháp Tái cấu trúc Nhận thức (CRT). "Hãy kể cho tôi nghe về gia đình anh. Vợ anh hiện giờ đang ở đâu?"
Lực không cần suy nghĩ một giây nào. Anh trả lời trôi chảy, đều đặn như một cái máy được lập trình sẵn: "Vợ tôi mất rồi. Cô ấy bị ung thư phổi giai đoạn cuối mười năm trước tại bệnh viện tỉnh. Tôi không có con cái. Tôi chỉ còn một mình, phải làm việc cật lực ở cảng để trả nợ viện phí cho cô ấy."
Lời kể hoàn hảo. Quá hoàn hảo. Nó trôi chảy đến mức không có một khoảng ngập ngừng, không một tiếng nấc, không một biểu cảm đau thương nào xuất hiện trên gương mặt sạm nắng của người đàn ông góa vợ. Thế nhưng, dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo của phòng lab, Triết nhận ra một chi tiết bất thường: ngón tay trỏ bên tay phải của Lực đang run rẩy dữ dội với tần số cực nhanh – một phản xạ micro-tremor đặc trưng của sự xung đột nhận thức sâu sắc mà chỉ những chuyên viên lâm sàng lão luyện mới phát hiện được.
Triết liếc nhìn màn hình hiển thị biểu đồ sóng não. Kỳ lạ thay, dải sóng Alpha và Beta hiển thị trên hệ thống HIS của bệnh viện hoàn toàn phẳng lặng, điều hòa một cách nhân tạo. Nó giống như một hồ nước không một gợn sóng, phủ nhận hoàn toàn sự run rẩy vật lý trên đầu ngón tay của bệnh nhân.
Hoài nghi trỗi dậy, Triết nhanh chóng thực hiện một thao tác mạo hiểm. Anh lén chuyển đổi cổng kết nối trên máy đo, bỏ qua bộ lọc phần mềm mặc định của viện để truy cập vào bản ghi điện não đồ thô trực tiếp từ phần cứng. Ngay lập tức, một thế giới khác hiện ra. Trên dải băng tần thô chưa bị can thiệp, những đường sóng điện não nhấp nhô hỗn loạn, các gai sóng nhọn liên tục bùng phát ở vùng thùy thái dương – nơi chịu trách nhiệm lưu trữ ký ức dài hạn và cảm xúc chân thật.
"Vết nứt đây rồi," Triết thầm nghĩ, tim anh đập nhanh hơn một nhịp. Sóng não của Lực đang gào thét, đối lập hoàn toàn với lời kể vô cảm mà anh vừa phát ra.
Triết đứng dậy, bước về phía chiếc khay inox đựng di vật cá nhân của Lực được bàn giao từ hiện trường vụ nổ. Giữa những mảnh vụn kính và chìa khóa gỉ sét, anh nhặt lên một vật phẩm nhỏ: chiếc mỏ neo sắt nhỏ của Bùi Văn Lực. Đó là một móc khóa tự chế bằng sắt rỉ sét, xù xì và thô mộc, bám đầy bụi than của bến cảng Hải An mười năm trước.
Triết quay lại bên giường bệnh, nhẹ nhàng đặt chiếc mỏ neo sắt rỉ vào lòng bàn tay chai sần của Lực. "Anh Lực, hãy nắm chặt cái này. Cảm nhận độ lạnh của kim loại, cảm nhận những vết rỉ sắt trên da tay anh. Anh có nhớ nó thuộc về đâu không?"
Giây phút ngón tay Lực khép lại quanh chiếc mỏ neo nhỏ, một cơn địa chấn thần kinh lập tức bùng nổ.
Cơ thể người thợ hàn đột ngột co rút mạnh. Lồng ngực anh phập phồng, hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng. Mồ hôi hột đổ ra như tắm trên trán Lực. Trên màn hình máy đo EEG thô, các đường sóng Beta đột ngột nhảy vọt lên tần số cực hạn, vượt qua mọi ngưỡng sinh lý thông thường. Thùy thái dương của anh đang hoạt động quá mức, như thể một đập nước bị dồn nén mười năm đang cố phá vỡ bức tường bê tông để tràn ra ngoài.
"Nóng... nóng quá..." Lực bắt đầu mê sảng, giọng nói thảng thốt, run rẩy khác hẳn vẻ đều đặn lúc nãy. "Tiếng nổ... lò hơi số 3... lửa bùng lên... Không phải ung thư... Vợ tôi... cô ấy không chết... Cô ấy đang gọi tôi... Trong căn hầm tối... Không..."
"Anh Lực! Hãy tập trung vào tiếng tôi! Vợ anh tên là gì? Cô ấy thực sự đang ở đâu?" Triết cúi rạp người xuống, nắm chặt bả vai Lực, cố gắng dùng giọng nói của mình làm mỏ neo lý trí để kéo bệnh nhân ra khỏi cơn bão nhận thức.
"Cô ấy... cô ấy tên là..." Lực đau đớn ôm đầu, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu ở khóe môi. Những gai sóng nhọn trên màn hình EEG thô liên tục cắm thẳng đứng, biểu thị một sự kháng cự nhận thức tột cùng giữa kịch bản giả lập được cấy ghép và ký ức gốc đang trỗi dậy.
*Cạch.*
Tiếng khóa cửa từ của Phòng Lab số 4 đột ngột vang lên khô khốc. Cánh cửa thép không gỉ đẩy mạnh ra, và Trương Thế Vinh bước vào với phong thái ngạo nghễ thường thấy. Bộ blouse trắng của gã phẳng phiu không một nếp nhăn, tay cầm chiếc máy tính bảng cá nhân đang nhấp nháy đèn cảnh báo đỏ.
"Bác sĩ Triết, ca trị liệu của bệnh nhân Bùi Văn Lực đã hết giờ hành chính từ mười phút trước," Vinh lên tiếng, giọng điệu lạnh lùng đầy tính hạch sách. Gã bước thẳng về phía máy đo EEG, ánh mắt sắc lẹm lập tức quét qua màn hình thô mà Triết chưa kịp ẩn đi. "Anh đang làm gì với thiết bị đo thô vậy? Và tại sao lại đưa vật phẩm chưa qua khử trùng y tế của cảng vào phòng vô trùng?"
Triết vẫn giữ bình tĩnh, anh đứng chặn trước màn hình máy đo để che khuất tầm nhìn của Vinh. "Bệnh nhân đang có phản ứng hồi phục nhận thức đột phá sau chấn thương. Sóng Beta ở thùy thái dương đang tái kết nối rất mạnh khi tiếp xúc với kỷ vật cá nhân. Tôi cần thêm mười lăm phút để hoàn thành ca đo trực tiếp này."
"Đột phá?" Vinh cười nhạt, gõ mạnh ngón tay lên màn hình máy tính bảng. "Hồ sơ lâm sàng của viện đã ghi rõ bệnh nhân Bùi Văn Lực bị hoang tưởng thứ phát sau tai nạn lao động. Mọi nỗ lực khơi gợi ký ức không theo phác đồ CRT chuẩn của Trưởng khoa Hoàng Thế Anh đều bị coi là hành vi gây nguy hiểm cho tế bào não của bệnh nhân. Anh thừa hiểu quy định bảo mật và an toàn của viện mà, đúng không?"
"Quy trình CRT của Trưởng khoa là để phục hồi nhận thức, chứ không phải để ép bệnh nhân chấp nhận một cuộc đời giả dối!" Triết không kiềm chế được, giọng anh đanh lại, mang theo sức nặng của lời thề y đức mà người cha quá cố từng truyền dạy. "Y đức không cho phép chúng ta ngắt quãng khi não bộ của bệnh nhân đang tự thức tỉnh để tìm về sự thật!"
"Y đức của anh không lớn hơn mệnh lệnh của Ban giám đốc," Vinh lạnh lùng đáp trả. Gã không thèm tranh luận thêm, ngón tay lướt nhanh trên máy tính bảng cá nhân để kích hoạt quyền quản trị tối cao của khoa.
*Tút... tút...*
Hệ thống máy đo EEG tại Phòng Lab số 4 đột ngột tối sầm. Vinh đã lén ngắt kết nối máy chủ từ xa, cắt đứt toàn bộ nguồn điện và đường truyền dữ liệu của thiết bị đo thô.
Lực lập tức đổ sụp xuống giường trị liệu, hơi thở yếu ớt dần, ánh mắt lại trở về trạng thái trống rỗng, vô hồn như một cái xác không hồn. Cơn bão nhận thức vừa bùng lên đã bị dập tắt thô bạo bằng một nút bấm.
Triết siết chặt nắm tay đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Anh nhìn Vinh, người đồng nghiệp đối thủ đang mỉm cười đắc thắng. Triết biết mình vừa rơi vào một chiếc bẫy tinh vi, nhưng trong khoảnh khắc nguồn điện bị ngắt, anh đã kịp thời dùng một thao tác thủ công để lưu lại toàn bộ bản ghi EEG thô của Lực vào bộ nhớ tạm thời của chính thiết bị đo cầm tay – một vùng dữ liệu offline mà hệ thống HIS của viện không thể tự động quét sạch.
"Tôi đã ghi nhận hành vi bất tuân quy trình điều trị của anh vào nhật ký ca trực đêm nay, bác sĩ Triết," Vinh vừa nói vừa ra hiệu cho hai hộ lý đứng ngoài cửa bước vào xe đẩy Lực đi. "Bệnh nhân Bùi Văn Lực đã được Trưởng khoa ký duyệt vào danh sách chuẩn bị xuất viện cưỡng bức vào sáng mai để nhường giường cho ca bệnh mới. Anh không còn quyền can thiệp vào ca này nữa."
Nhìn chiếc xe đẩy chở Lực khuất dần sau cánh cửa thép lạnh lẽo của hành lang vô trùng, Triết đứng lặng người trong phòng lab tối tăm. Tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả quýt trong túi áo anh vẫn vang lên đều đặn, như một lời nhắc nhở đanh thép rằng thời gian chân thật không bao giờ dừng lại, và vết nứt trên biểu đồ sóng não của Lực chính là khởi đầu cho một sự thật khủng khiếp đang chờ anh phanh phui.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!