Huyết Lệ Hồng Y
Gió đêm rít gào qua những mái ngói ẩm ướt của Dương Châu, mang theo cái lạnh buốt giá của trận bão tuyết đang tụ hội từ phương Bắc. Khúc Vô Thính đứng cô độc trên bờ tường cao của Xưởng nhuộm tơ lụa Dương Châu. Dải khăn lụa xám thô rẻ tiền bịt kín đôi mắt nhắm nghiền của chàng khẽ bay theo gió. Dưới chân chàng, lòng bàn chân đất chạm vào lớp ngói lạnh ngắt, cảm nhận từng nhịp rung động nhỏ nhất của mặt đất truyền qua mạch đá cổ.
Thế giới của Vô Thính lúc này là một cõi hỗn mang của âm thanh. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn không thể lấp đầy sau tiếng nổ của tháp chuông cổ. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve như vạn con ong vẫn âm ỉ hành hạ màng nhĩ, kết quả của luồng hàn khí thấu xương từ Hàn Đàm Linh Thuỷ vẫn chưa tan hết trong phế phủ. Chàng khẽ ho nhẹ, vị tanh ngọt của máu tươi lại dâng lên nơi cổ họng. Kinh mạch phổi bị rách từ trận chiến trước vẫn chưa lành hẳn, mỗi nhịp thở sâu đều đau nhức như bị kim châm. Nhưng bả vai trái và mười đầu ngón tay gảy đàn đã khôi phục được tám phần dẻo dai sau khi ép sạch độc tố chu sa dưới lòng hồ ngầm. Chàng phải hành động ngay đêm nay, trước khi Trấn Thiên Hổ phát giác ra hành tung của mình.
"Sột soạt..."
Tiếng gió rít qua hàng vạn tấm vải lụa đỏ treo cao trong sân xưởng nhuộm dội lại tai phải của Vô Thính. Những tấm vải lụa dài hàng trượng, ướt sũng nước mưa và thuốc nhuộm, bay phấp phới trong không trung như những dải huyết lệ khổng lồ. Đối với một manh cầm sư dùng thính phong biện vị để chiến đấu, địa hình này là một cực hình tàn khốc. Tiếng lụa đập phần phật vào nhau tạo ra những bước sóng âm hỗn loạn, dội ngược liên tục vào vách tường đá xung quanh, che lấp hoàn toàn tiếng bước chân và hơi thở của kẻ thù.
Vô Thính lướt mình xuống sân xưởng nhuộm nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng nhờ Mộc Diệp Bộ Pháp. Mùi giấm chua, mùi chàm và mùi sắt rỉ của bể nước nhuộm xộc thẳng vào khứu giác nhạy bén của chàng. Chàng chầm chậm tiến vào giữa những hàng lụa đỏ dày đặc. Đột nhiên, tai phải chàng giật mạnh. Giữa tiếng lụa đập phần phật, có một luồng gió rít nặng nề, sắc bén vô cùng đang xé rách không khí lao thẳng về phía bả vai trái của chàng.
"Vù... oàng!"
Một lưỡi đao khổng lồ chém ngang, mang theo kình lực cuồng bạo xé toạc ba tấm vải lụa đỏ treo trước mặt Vô Thính. Luồng đao khí nóng rực sượt qua sát da cổ chàng, chém đứt vài sợi tóc đen bay lơ lửng. Vô Thính nhún chân lướt ngược ra sau ba trượng, dải khăn bịt mắt khẽ lay động.
"Khặc khặc... Manh cầm sư! Ngươi quả nhiên đã tìm đến đây!"
Một tiếng cười cuồng loạn rùng rợn vang lên từ sau đống lụa đỏ rách nát. Một gã đàn ông lực lưỡng bước ra, ngực trần lộ ra những vết sẹo đao chém chằng chịt rỉ máu khô, mái tóc bù xù đỏ quạch bay xõa xượi. Trên tay gã là thanh đại đao nặng bốn mươi cân mang tên 'Huyết Sát', lưỡi đao mẻ nhiều chỗ nhưng dính đầy những vệt máu khô đen kịt. Đó chính là Hồ Thiết Đao, đệ nhất sát thủ đao nặng dưới trướng Trấn Thiên Hổ, kẻ chuyên chém giết tàn bạo để gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng cho đối thủ trước khi hạ sát.
"Đêm nay, máu của ngươi sẽ nhuộm đỏ thêm một tấm lụa ở xưởng nhuộm này!"
Hồ Thiết Đao gầm lên, vận hành Cuồng Ma Sát Khí Quyết. Sát khí bừng bừng từ cơ thể gã tỏa ra khiến những hạt mưa lạnh rơi xuống xung quanh lập tức hóa thành làn sương trắng xóa. Gã vung đại đao, bổ mạnh từ trên xuống nhắm thẳng đỉnh đầu Vô Thính.
Vô Thính không vội rút cổ cầm Huyết Lệ trên lưng. Chàng muốn thử nghiệm tốc độ phản xạ cận chiến của mình sau khi thính lực bị suy giảm. Chàng rút nhanh chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí giắt bên hông, bấm nút cơ quan xòe rộng quạt sắt, vung lên đỡ gạt đường đao của đối thủ.
"Keng... rầm!"
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang rền khắp sân xưởng nhuộm. Trọng lượng bốn mươi cân của thanh đại đao cộng hưởng với kình lực cuồng bạo của Hồ Thiết Đao chấn động mạnh mẽ vào cánh tay phải của Vô Thính. Chiếc quạt sắt suýt nữa tuột khỏi tay chàng, các khớp ngón tay tê dại đau buốt. Vô Thính lập tức nhận ra sai lầm của mình. Trong trạng thái cơ thể bị nhiễm hàn khí sâu sắc từ Hàn Đàm, việc đối đầu trực diện bằng sức mạnh vật lý với một đao khách cuồng bạo là tự sát. Chàng phải thay đổi chiến thuật ngay lập tức.
"Chết đi!"
Hồ Thiết Đao thấy đối thủ bị đẩy lùi, càng thêm cuồng loạn. Gã liên tục vung đao chém liên hoàn tám đao nhanh như sấm chớp, tạo thành một màng đao khí màu huyết dụ bao vây bốn phía xung quanh Vô Thính. Những luồng đao khí chém đứt hàng loạt tấm vải lụa đỏ treo cao, biến chúng thành những mảnh vải vụn bay lả tả trong gió như một cơn mưa huyết lệ đỏ rực.
Vô Thính lướt khinh công Mộc Diệp Bộ liên tục né tránh, cơ thể chàng mờ ảo như một chiếc bóng giữa những làn đao khí sắc bén. Nhưng bả vai trái bị tê liệt nhẹ do vết thương cũ chưa lành hẳn khiến chuyển động của chàng chậm đi nửa nhịp. Một luồng đao khí sượt qua vai trái, chém rách lớp y phục xám tro sờn rách, để lại một vết thương sượt qua vai rỉ máu tươi đỏ rực.
Nén cơn đau nhức nhối ở vai, Vô Thính lùi thẳng về phía bục gỗ nhuộm vải giữa sân. Chàng ngồi xếp bằng xuống đất, bare feet áp chặt vào nền đá ẩm ướt để cảm nhận nhịp tim dồn dập của đối thủ. Chàng tháo lớp vải bọc rách nát, để lộ cổ cầm Huyết Lệ cháy sém dính đầy oán khí.
Mười đầu ngón tay của chàng, tuy vẫn còn run rẩy do lạnh buốt thấu xương, nhưng nhờ có cao thuốc mỡ Băng Phách Cao xoa dịu, đã nhanh chóng tìm lại được độ dẻo dai cần thiết. Chàng đặt mười ngón tay lên bảy sợi dây đàn sắt hàn băng mới rèn.
"Từng... tùng... tà..."
Tiếng đàn đầu tiên cất lên dồn dập, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt của xưởng nhuộm. Vô Thính vận hành chân khí đan điền của Khúc Gia Thần Âm Tâm Pháp truyền thẳng vào dây đàn sắt lực căng cực đại. Chàng bộc phát chiêu thức diện rộng **Thính Vũ Kiếm Khí**.
Mười ngón tay gảy đàn với tốc độ cực nhanh mười nốt mỗi giây, tạo ra hàng ngàn luồng ám kình vô hình li ti xé gió lao đi vun vút như một cơn mưa bão. Những luồng ám kình này không nhắm trực tiếp vào Hồ Thiết Đao, mà quét ngang diện rộng chém đứt hoàn toàn hàng vạn tấm vải lụa đỏ treo cao xung quanh chiến trường.
"Xoạt... xoạt... rầm..."
Hàng vạn dải lụa đỏ khổng lồ bị chém đứt đôi đổ sụp xuống đất, để lộ ra khoảng không gian trống trải hoàn toàn của sân xưởng nhuộm. Không còn rào cản dội âm của vải lụa, tầm nhìn thính giác của Vô Thính lập tức được khôi phục. Tai phải còn lại của chàng nghe rõ mồn một tiếng thở dốc nặng nề và nhịp tim đập dồn dập như nổi trống của Hồ Thiết Đao cách đó mười trượng.
"Ngươi... ngươi dám phá hủy lụa của đà chủ!" Hồ Thiết Đao gầm lên điên cuồng, vung đại đao bổ mạnh một nhát quyết định nhắm thẳng tim Vô Thính.
Nhưng lần này, không còn vải lụa đỏ gây nhiễu âm, Vô Thính đã nắm bắt được chính xác quỹ đạo chuyển động của lưỡi đao qua tiếng rít gió. Chàng đứng yên lặng gảy một nốt trầm đanh thép từ dây đàn thứ bảy Huyết Tơ.
Một luồng kiếm khí màu xám bạc mờ ảo hình bán nguyệt phóng đi cự ly cực nhanh, đập thẳng vào màng đao khí cuồng bạo của đối thủ. Các luồng ám kình li ti của Thính Vũ Kiếm Khí luồn lách qua các kẽ đao khí hở, chém đứt hoàn toàn kinh mạch tay phải cầm đao của Hồ Thiết Đao.
"Rắc... keng!"
Tiếng xương cổ tay gãy nứt vang lên sắc bén. Thanh đại đao nặng bốn mươi cân tuột khỏi tay Hồ Thiết Đao, rơi mạnh xuống nền đá phát ra tiếng động khô khốc. Gã đao khách cuồng loạn ôm lấy cổ tay phải đang phun máu xối xả, khuỵu gối xuống đất tuyết lạnh giá, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng nhìn gã manh cầm sư mù vẫn ngồi tĩnh lặng không gợn sóng trước mặt.
"Ngươi... làm sao có thể nghe thấy đao của ta..." Hồ Thiết Đao nghẹn ngào, máu đen rỉ ra từ khóe miệng.
Vô Thính không đáp lời. Chàng chầm chậm đứng dậy, ôm cổ cầm Huyết Lệ trên tay, bare feet bước đi nhẹ nhàng trên nền đất dính máu tươi. Chàng dùng gậy trúc gõ nhẹ lên nền đá ngập nước nhuộm đỏ của xưởng nhuộm, lắng nghe tiếng vọng dội lại để tìm kiếm lối vào mật thất ngầm.
Đột nhiên, xác của Hồ Thiết Đao gục xuống đống lụa đỏ rách nát đẫm máu tươi. Dưới sức nặng của cơ thể gã đổ sụp, một mảng gạch đá lớn trên nền sân nứt nẻ sụp đổ hoàn toàn, lộ ra cánh cửa mật thất bằng sắt đen ngầm dẫn xuống hầm tối sâu hoắm.
Từ dưới lòng đất tối tăm ẩm ướt kia, vượt qua tiếng gió bão tuyết gào thét bên ngoài, một chuỗi tiếng thiết côn đập mạnh vào đá dồn dập, rùng rợn bắt đầu vang rền dội ngược lên tai phải của Vô Thính, báo hiệu sát cơ tột cùng của phân đà chủ Trấn Thiên Hổ đang đợi chàng ở hầm sâu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!