Hàn Đàm Ép Độc
Dòng nước cống ngầm lạnh ngắt, hôi thối dội thẳng vào lòng bàn chân đất, kéo Khúc Vô Thính chìm sâu vào bóng tối ẩm ướt của Hẻm Ngõ Cụt.
Chàng bước đi lầm lũi, từng bước chân giẫm lên lớp bùn nhão nhớp nháp dưới lòng cống ngầm Dương Châu. Phía sau chàng, cậu bé câm A Thất bám chặt lấy tà áo xám sờn rách, một tay ôm khư khư chiếc cổ cầm Huyết Lệ được bọc kín trong nhiều lớp vải thô. Thập Nhất đi tiên phong, chiếc còi tre nhỏ ngậm chặt trên môi, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng huýt nhẹ giả giọng chuột rúc để dẫn đường qua những ngã rẽ tối tăm.
Thế giới của Khúc Vô Thính lúc này đã bị chia đôi một cách tàn nhẫn. Bên tai trái hoàn toàn là một cõi tĩnh lặng câm lặng, không một tiếng động nào có thể lọt vào. Bên tai phải còn lại, tiếng vo ve trầm đục như vạn con ong vò vẽ không ngừng hành hạ màng nhĩ, khiến chàng chỉ nghe được khoảng ba phần mười âm thanh hỗn tạp xung quanh. Khói bụi nóng rực từ vụ cháy Y quán Thẩm Vô Tự vẫn còn đọng lại trong phế quản, mỗi nhịp thở của chàng đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi. Kinh mạch phổi bị rách nhẹ khiến lồng ngực chàng thắt lại đau đớn, nhưng đáng sợ hơn cả là bả vai trái. Độc tính chu sa từ móng tay trỏ phải đang âm thầm lây lan theo đường máu, khiến toàn bộ cơ bả vai trái cứng đờ, tê liệt như một tảng đá lạnh.
"Sột soạt..."
Một nhịp gõ nhẹ của A Thất lên bả vai phải báo hiệu họ đã đến lối lên. Thập Nhất khéo léo đẩy dạt tấm nắp gỗ mục phủ đầy rác rưởi, dẫn cả nhóm chui ra ngoài.
Trước mắt họ là Hẻm Ngõ Cụt, khu ổ chuột tối tăm và nghèo khổ nhất nằm ở rìa thành Dương Châu. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi mùi rác rưởi ẩm ướt, những căn lều rách nát tết bằng cỏ tranh và gỗ mục dựng san sát nhau dọc theo con lạch nước thải đen ngòm. Giữa đêm muộn sương mù giăng lối, những bóng người gầy guộc, tàn phế của bang khất cái lầm lũi di chuyển trong bóng tối, tạo thành một mạng lưới bảo vệ tự nhiên vô cùng nghiêm ngặt. Sự thối nát của quan phủ Dương Châu Ty Binh Phủ dường như chưa bao giờ chạm được đến góc tối cùng khổ này.
Lão hành khất mù Lục Vô Thần đã đứng đợi sẵn bên một gốc liễu già trụi lá. Lão già nua, quần áo vá chằng vá đụp, tay chống gậy trúc xanh bóng loáng. Nghe tiếng bước chân đất của Vô Thính, lão khẽ động đôi tai to bất thường, giọng nói trầm khàn vang lên:
"Vô Thính hiền điệt, y quán của Thẩm lão đầu bị thiêu rụi rồi sao? Vương Tổng Quản gã tham quan kia thật là tàn độc. May mà Cái Bang ta có mạng lưới địa đạo ngầm này, nếu không con khó lòng thoát khỏi vạn tiễn của phủ binh."
Vô Thính khẽ cúi đầu, giọng nói khàn đặc vì ngạt khói: "Lục tiền bối, ơn cứu mạng của Cái Bang, Vô Thính khắc cốt ghi tâm. Chỉ là... Thẩm thúc thúc và Doanh Doanh hiện giờ thế nào?"
"Yên tâm, Thập Nhất đã đưa họ đến một căn hầm an toàn phía đông hẻm. Thẩm lão đầu chỉ bị ngạt khói nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng," Lục Vô Thần gõ nhẹ gậy trúc xuống đất, tiến lại gần, bàn tay gầy guộc như cành củi khô chụp lấy cổ tay phải của Vô Thính.
Sắc mặt lão hành khất mù đột ngột biến đổi. Lão cảm nhận được luồng chân khí ấm áp của Khúc Gia Thần Âm Tâm Pháp đang bị một luồng nhiệt độc hỏa thuộc tính cực mạnh đè nén dữ dội. Trên móng tay trỏ phải của Vô Thính, vết hoại tử xám nhẹ đã sậm màu hơn, lan rộng ra tận đốt ngón tay thứ hai.
"Kịch độc chu sa của Huyền Âm Lâu đã lây lan lên bả vai trái rồi phải không?" Lục Vô Thần nghiêm giọng hỏi. "Con gảy đàn bằng máu để bộc phát Tử Hà Điệp Khúc, độc tính đã theo chân khí nghịch hành phá hủy kinh mạch. Nếu không ép độc ngay lập tức, mười ngón tay gảy đàn của con sẽ hoại tử hoàn toàn, bả vai trái sẽ phế bỏ vĩnh viễn!"
Thẩm Doanh Doanh từ trong bóng tối bước ra, đôi mắt nàng sưng đỏ vì khóc thương ngôi nhà y quán bị cháy, nhưng tay vẫn ôm khư khư chiếc rương gỗ nhỏ chứa bộ kim châm bạc Hồi Xuân Châm và nửa hộp cao thuốc mỡ Băng Phách Cao còn lại. Nàng bước đến bên Vô Thính, giọng nói run rẩy đầy lo lắng:
"Vô Thính ca ca, phụ thân nói độc tính chu sa này thuộc hỏa, không thể dùng chân khí nóng để giải, càng không thể dùng các loại thuốc sắc thông thường. Phải tìm một nơi có hàn khí cực hạn để tịnh hóa đối kháng."
Lục Vô Thần khẽ gật đầu, ánh mắt mù xám đục nhìn sâu vào hang đá tối tăm nằm khuất sau những bụi tre già rìa hẻm: "Ở Dương Châu này, chỉ có một nơi duy nhất có thể giúp hiền điệt. Đó là Hàn Đàm Linh Thuỷ, hồ nước lạnh ngầm sâu dưới hang đá Động Vô Âm. Nước ở đó lạnh thấu xương tủy, quanh năm không thấy ánh mặt trời, mang hàn tính cực hạn tích tụ từ mạch đá cổ. Chỉ có ngâm tay gảy đàn dưới đó, vận dụng Hàn Đàm Ép Độc Pháp mới mong ép được độc tố chu sa ra ngoài móng tay."
"Nhưng nơi đó lạnh lắm, kinh mạch của Vô Thính ca ca đang bị rách, nếu chịu thêm hàn khí thấu xương, sợ rằng..." Thẩm Doanh Doanh lo ngại nói.
"Không còn cách nào khác," Vô Thính dứt khoát cắt lời. Chàng khẽ vuốt ve mặt gỗ cổ cầm Huyết Lệ cháy sém đang đặt trên đùi. "Nếu ngón tay không thể gảy đàn, bả vai bị phế, con lấy gì để đối đầu với Trấn Thiên Hổ? Lục tiền bối, xin dẫn đường."
...
Động Vô Âm nằm sâu dưới lòng đất rìa Hẻm Ngõ Cụt, lối vào là một khe đá hẹp chỉ vừa một người lách qua. Càng đi sâu xuống dưới, không khí càng trở nên lạnh lẽo, ẩm ướt rợn người. Tiếng vo ve trong tai phải của Vô Thính dần bị lấn át bởi sự tĩnh lặng tuyệt đối của hang đá vôi xốp đặc biệt hấp thụ toàn bộ sóng âm dội lại. Nơi đây yên tĩnh đến mức chàng có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy rần rật trong huyết quản của chính mình.
Giữa hang động là một hồ nước nhỏ đen kịt, mặt nước phẳng lặng như gương không một gợn sóng, tỏa ra làn sương lạnh buốt giá mờ ảo. Đó chính là Hàn Đàm Linh Thuỷ.
Khúc Vô Thính đi chân đất bước xuống thềm đá dốc đứng. Ngay khi lòng bàn chân chạm vào nước hồ lạnh, một luồng hàn khí thấu xương lập tức xộc thẳng lên đại não, khiến toàn thân chàng run lên bần bật, các khớp xương kêu lên răng rắc. Chàng cắn chặt răng, lội sâu xuống cho đến khi nước ngập đến ngang thắt lưng, rồi đặt cổ cầm Huyết Lệ lên một tảng đá phẳng nhô lên giữa lòng hồ.
"Vô Thính ca ca, bắt đầu đi! Con phải tập trung tinh thần tuyệt đối!" Thẩm Doanh Doanh đứng trên bờ, tay cầm sẵn ba cây kim bạc Hồi Xuân Châm, gương mặt đầy vẻ căng thẳng.
Vô Thính hít một hơi thật sâu, nén cơn run rẩy tột cùng của cơ thể. Chàng đặt mười đầu ngón tay rách da, rỉ máu lên bảy sợi dây đàn sắt hàn băng mới rèn dẻo dai.
"Từng..."
Tiếng đàn đầu tiên cất lên dưới lòng hang tối, âm thanh trầm đục, lạnh lẽo dội vào vách đá rồi biến mất không một tiếng vang. Vô Thính vận hành chân khí ấm áp từ đan điền của Khúc Gia Thần Âm Tâm Pháp, chầm chậm điều chuyển luồng khí nóng đi qua các kinh mạch tay, cố gắng dồn ép độc tố chu sa đang ẩn giấu dưới móng tay ra ngoài.
"A...!"
Một cơn đau rát tột cùng bùng phát. Khi chân khí nóng va chạm với hàn khí cực hạn của nước hồ Hàn Đàm truyền qua ngón tay, kinh mạch của chàng như bị xé rách làm đôi. Cảm giác vừa buốt giá thấu xương tủy, vừa nóng bỏng như lửa thiêu khiến mười đầu ngón tay chàng co rút lại dữ dội.
"Không được dừng lại! Con phải gảy liên tục!" Thẩm Doanh Doanh hét lớn. Nàng nhanh nhẹn lội xuống nước, bất chấp cái lạnh cắt da, nhanh tay ghim ba cây kim bạc vào các huyệt đạo quanh khớp vai và cổ tay trái của Vô Thính để định vị huyệt đạo, ngăn không cho cơn chuột rút ngón tay làm đứt quãng dòng chân khí.
Kinh mạch phổi bị tổn thương do phản phệ của trận chiến trước lại bộc phát dữ dội. Vô Thính ho khan một tiếng lớn, một ngụm máu tươi đỏ rực phun ra từ khóe miệng, nhuộm đỏ một mảng nước hồ đen kịt trước mặt. Chàng suýt nữa ngã quỵ xuống lòng hồ, nhưng ý chí báo thù mãnh liệt đã kéo chàng đứng vững. Đôi mắt nhắm nghiền dưới dải khăn lụa xám thô rách nát khẽ giật mạnh. Chàng tiếp tục gảy đàn, từng nốt nhạc dồn dập, quyết liệt vang lên.
Đúng lúc đó, từ phía lối vào hang đá, một bóng dáng nhỏ nhắn, lanh lợi bước nhanh vào. Đó là Mộc Linh Chi, cô gái hái thuốc bướng bỉnh nghèo khó của trấn nhỏ. Nàng đeo chiếc gùi tre nhỏ sau lưng phảng phất mùi thảo dược tươi, tay ôm một túi ngải cứu vạn năng ấm áp.
"Thật là điên rồ! Các người định làm đóng băng kinh mạch của anh ta luôn sao?" Mộc Linh Chi kêu lên, nhanh chóng lấy ngải cứu khô châm lửa đốt, tạo ra làn khói ấm áp thơm nồng xoa bóp lên bả vai trái đang tê liệt nhẹ cứng đờ của Vô Thính để giữ nhiệt cho phần cơ thể phía trên.
Nhờ có khói ngải cứu giữ ấm bả vai và kim châm bạc của Doanh Doanh khóa chặt huyệt đạo, Vô Thính bắt đầu kiểm soát được dòng chân khí đan điền. Chàng vận kình lực ấm áp đẩy mạnh một đợt nội kình cuối cùng qua mười đầu ngón tay gảy đàn.
Dưới tác động của Hàn Đàm Ép Độc Pháp, dòng máu độc màu đen xám bắt đầu rỉ ra từ dưới móng tay trỏ và ngón giữa của chàng, ngấm vào dòng nước lạnh buốt giá xung quanh.
Dòng nước lạnh Hàn Đàm xung quanh ngón tay Vô Thính chuyển dần sang màu đen xám nhạt tỏa ra mùi hôi thối độc dược rùng rợn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!