Y Quán Rực Lửa
Tiếng bước chân bọc sắt rầm rập nện xuống nền đá ẩm của con hẻm hẹp phía sau Trà lâu Vọng Giang dường như xa dần khi Khúc Vô Thính vận hành Mộc Diệp Bộ Pháp đến mức cực hạn. Chàng lướt đi nhẹ như một chiếc lá rụng giữa sương mù dày đặc của đêm Dương Châu, một tay ôm chặt cổ cầm Huyết Lệ đã được bọc lại vội vã, tay kia xách nách cậu bé câm A Thất. Gió đêm thét gào bên tai phải của chàng, mang theo hơi lạnh buốt giá của sông nước Giang Nam, nhưng bên tai trái của chàng, tất cả chỉ là một khoảng không tĩnh lặng đến đáng sợ. Trận chiến với Tô Tử Kinh vừa rồi đã vắt kiệt chút sức lực mỏng manh còn sót lại trong đan điền của chàng, khiến vết thương cũ ở tai trái hoàn toàn mất đi thính lực, còn tai phải thì không ngừng vang lên những tiếng vo vo trầm đục như tiếng ong vò vẽ.
Chàng không dám dừng lại ở nội thành. Dương Châu Ty Binh Phủ đã phong tỏa các ngả đường lớn. Vô Thính nương theo bóng tối của những mái nhà ngói ẩm ướt, di chuyển bằng bản năng và sự cảm nhận rung động mờ ảo truyền qua lòng bàn chân đất mỗi khi chàng chạm vào xà gỗ hay mái ngói. Chỉ khi thoát khỏi ranh giới thành trì, tiến vào vùng ngoại vi trấn Thính Vũ hoang vắng, chàng mới khẽ thở phào, hạ người xuống bãi cỏ mềm ven suối.
A Thất không hề phát ra một tiếng động nhỏ, cậu bé chỉ run rẩy bám chặt lấy tà áo xám sờn rách của sư phụ, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh sáng mờ ảo của bầu trời đêm sương mù. Vô Thính đưa tay vỗ nhẹ lên đầu cậu bé, ra hiệu im lặng, rồi lầm lũi bước đi về hướng Y quán Thẩm Vô Tự.
Khi cánh cửa gỗ nhỏ của y quán khép lại sau lưng, mùi thơm dịu nhẹ, ấm áp của các loại thảo dược như ngải cứu, thục địa và cam thảo lập tức bao bọc lấy cơ thể đang lạnh ngắt của Vô Thính. Sự tĩnh lặng ở nơi đây giống như một cõi tịnh thổ hiếm hoi giữa dòng đời giông bão.
"Vô Thính! Con lại bị thương rồi!"
Thẩm Doanh Doanh từ buồng trong bước ra, chiếc đèn dầu trên tay nàng khẽ run rẩy khi nhìn thấy vệt máu đen mỏng đã khô dọc theo vành tai trái của Vô Thính, cùng tay áo bả vai trái đã bị kiếm mỏng của Tô Tử Kinh rạch rách một đường dài, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải thô xám. Lão y sư Thẩm Vô Tự cũng bước nhanh ra, gương mặt già nua đầy nếp nhăn hằn lên sự lo âu tột cùng. Lão không nói một lời, lập tức ấn Vô Thính ngồi xuống chiếc ghế tre, nhanh nhẹn lấy ra bộ kim châm bạc Hồi Xuân Châm.
"Đã bảo con phải tĩnh dưỡng, Thất Sát Cầm Ý là thứ sát kình tàn phá kinh mạch phổi và thần kinh tai khủng khiếp nhất, con gảy một nốt là tự cắt đi một phần sinh mệnh của mình, sao con cứ cố chấp như vậy?" Thẩm Vô Tự thở dài, ngón tay run nhẹ nhưng châm cứu cực kỳ chuẩn xác, ghim ba cây kim bạc vào các huyệt đạo quanh tai phải và thái dương của Vô Thính để ổn định phần thính lực mỏng manh còn lại.
Thẩm Doanh Doanh nhẹ nhàng dùng dải lụa mềm thấm nước ấm lau đi vệt máu đen trên tai chàng, rồi lấy ra hũ thuốc mỡ Băng Phách Cao mát lạnh, cẩn thận bôi lên mười đầu ngón tay phải đang bị hoại tử nhẹ, đen sạm đi vì độc tính của dây đàn huyết lệ. Cảm giác mát buốt thấu xương từ thuốc mỡ tạm thời dập tắt cơn đau rát như lửa thiêu trên da thịt chàng.
Vô Thính nhắm nghiền đôi mắt dưới dải khăn lụa xám thô rẻ tiền. Chàng khẽ lắc đầu, giọng nói khàn khàn trầm đục: "Thúc thúc phản bội Khúc Hoài vẫn còn lẩn trốn, Huyền Âm Lâu chưa diệt, mối thù của phụ thân và muội muội chưa trả... Vô Thính không thể dừng lại. Dù có phải điếc hoàn toàn, dù kinh mạch có phế hoại, con cũng phải kéo kẻ thủ ác xuống địa ngục."
Thẩm Vô Tự nhìn đứa con của người bạn quá cố, chỉ biết nghẹn ngào thở dài. Lão biết rõ độc tính của Huyết Lệ Độc Thảo tẩm trên dây đàn cũ đã ngấm quá sâu vào máu thịt Vô Thính, mỗi lần chàng vận kình gảy đàn sát nhân, chất độc lại theo chân khí chạy ngược về phá hủy tế bào thần kinh tai. Nhưng lão cũng biết, ý chí báo thù của chàng là thứ không một loại thần dược nào có thể lay chuyển.
Đang lúc y quán chìm trong sự im lặng đau xót, lòng bàn chân đất của Vô Thính đột ngột co rút lại.
Thông qua sự rung động truyền qua nền đất ẩm dưới sàn gỗ y quán, chàng cảm nhận được một loạt chấn động dồn dập, nặng nề. Đó không phải là bước chân của người thường, mà là tiếng vó ngựa chiến bọc sắt và tiếng giáp nhẹ va chạm lách cách của hàng trăm binh lính đang di chuyển theo đội hình vây hãm.
"Có binh biến! Mau trốn!" Vô Thính đột ngột đứng bật dậy, tay trái chụp lấy cổ cầm Huyết Lệ bên bàn tre, tay phải kéo mạnh Thẩm Doanh Doanh ra sau lưng.
Chưa kịp để Thẩm Vô Tự kinh ngạc, một giọng nói ồm ồm, đầy mỡ và hách dịch đã vang dội từ bên ngoài sân y quán, thông qua tai phải còn lại của Vô Thính dội vào đầy nhức nhối:
"Khúc Vô Thính! Thằng mù tàn phế nhà ngươi đã giết hại sát thủ Vô Diện của Huyền Âm Lâu, lại dám chấn thương đệ tử danh môn phái Dao Trì ngay giữa thành Dương Châu! Hôm nay, Dương Châu Ty Binh Phủ nhận lệnh truy nã toàn quốc, quyết bắt sống ngươi về quy án! Ai dám bao che cho ma đầu tà phái này, giết không tha!"
Đó là Vương Tổng Quản, gã quan tổng quản béo lùn của phủ binh Dương Châu. Gã đã nhận hàng vạn lượng bạc hối lộ từ Huyền Âm Lâu để lờ đi vụ thảm sát Khúc gia năm xưa, nay lại dẫn vạn quân bao vây y quán hòng giết người diệt khẩu, xóa sạch mọi chứng cứ cấu kết thối nát.
"Phóng hỏa! San bằng y quán cho ta!" Vương Tổng Quản tàn bạo ra lệnh.
"Vút! Vút! Vút!"
Hàng trăm mũi tên lửa (vạn tiễn tẩm lửa) từ bốn phía xé rách sương mù đêm tối, lao vun vút như những vệt sao băng đỏ rực cắm thẳng vào mái lá và vách gỗ khô của y quán Thẩm Vô Tự. Lửa gặp gỗ khô và các loại thảo dược khô tích trữ trong y quán lập tức bùng cháy dữ dội. Ngọn lửa rực cháy đỏ cuồng bạo liếm láp khắp nơi, tỏa ra làn khói độc ngột ngạt, nóng rực của ngải cứu và thục địa bị thiêu cháy.
"Doanh Doanh! A Tự! Mau đưa phụ thân ra lối cửa sau!" Vô Thính hét lớn, lồng ngực chàng nghẹn ứ vì ngạt khói bụi, vết rách kinh mạch phổi lại bị kích thích khiến chàng ho khan dữ dội, máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng.
Nhưng lối cửa sau đã bị khói lửa bao trùm, và tiếng xích sắt rầm rập của toán thiết giáp binh đang khép chặt vòng vây ngoài sân. Gia đình y sư Thẩm Vô Tự không hề có võ học, đứng trước làn mưa tên lửa và khói độc chỉ biết ôm nhau co rúm trong góc phòng đang sụp đổ dần.
Không còn đường lui! Để bảo vệ những ân nhân duy nhất còn lại trên đời, Vô Thính buộc phải gảy đàn sát nhân ngay ban ngày, phá vỡ Nhạc Đạo Cấm Quy của gia tộc.
Chàng ôm cổ cầm Huyết Lệ bước ra giữa sân y quán, nơi ngọn lửa đỏ rực đang phản chiếu lên dải khăn che mắt xám tro của chàng. Chàng xếp bằng ngồi xuống nền đất nóng bỏng, đặt cổ cầm lên đùi. Mười đầu ngón tay phải đang hoại tử nhẹ rỉ máu tươi bám chặt vào bảy sợi dây đàn sắt hàn băng mới rèn dẻo dai.
Chân khí đan điền bùng phát vượt giới hạn, Vô Thính gảy dồn dập khúc phòng thủ *Tử Hà Điệp Khúc*.
"Từng... từng... từng..."
Tiếng đàn gảy lên không còn thanh nhã mà mang theo kình lực cuồng bạo, dồn dập như tiếng sóng triều vỗ đá. Từ thân cổ cầm Huyết Lệ bùng phát ra một bức tường sóng âm vô hình màu tím nhạt lấp lánh xoáy tròn liên tục, tạo thành một màng phòng thủ vững chắc có bán kính ba trượng bao bọc lấy chàng và gia đình y sư phía sau.
"Bùng! Bùng!"
Hàng vạn mũi tên lửa lao tới chạm vào màng sóng âm màu tím lập tức bị lực chấn động cực mạnh đẩy lùi, bắn ngược ra ngoài găm thẳng vào đội hình quan binh xung quanh, tạo nên những tiếng la hét thảm thiết của lính tráng bị lửa thiêu.
Vương Tổng Quản đứng ngoài vòng vây, nhìn thấy màng phòng thủ sóng âm vô hình đẩy lui vạn tiễn, gương mặt đầy mỡ của gã co rúm lại vì kinh hoàng và tức giận. Gã vung đao hét lớn:
"Thiết giáp binh! Dùng khiên sắt dày tiến sát áp chế! Thằng mù đó sắp kiệt sức rồi!"
Hàng chục thiết giáp binh mặc giáp dày ba lớp cách âm đặc biệt, tay cầm những tấm khiên sắt khổng lồ nặng nề, đồng loạt tiến bước khép chặt vòng vây, ép sát vào màng phòng thủ của Vô Thính.
Vô Thính cảm nhận được áp lực vật lý cực lớn đang đè nặng lên màng sóng âm. Chàng cố gắng vận hành Thất Sát Cầm Ý gảy mạnh một sát chiêu tầm xa nhắm thẳng vào vị trí của Vương Tổng Quản để kết liễu gã tham quan từ xa. Nhưng luồng kiếm khí xé gió phát ra chạm vào những tấm khiên sắt dày ba lớp của thiết giáp binh lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn, chỉ để lại những vết chém nông trên mặt sắt.
Thử nghiệm thất bại! Lớp khiên sắt quá dày đã che chắn hoàn toàn cho gã quan béo.
Cái giá phải trả ngay lập tức ập đến. Việc cưỡng ép duy trì *Tử Hà Điệp Khúc* diện rộng để bảo vệ ba người thường khiến chân khí đan điền của Vô Thính bị bạt nhược đột ngột. Khói bụi nóng rực từ y quán bốc cháy xộc thẳng vào mũi và tai chàng, làm sưng tấy nghiêm trọng thêm màng nhĩ tai phải còn lại. Tai phải chàng nhói lên đau buốt, thính lực giảm sụt nghiêm trọng, chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù hỗn loạn.
"Sư phụ!"
Một tiếng huýt sáo giả tiếng chim rít lanh lảnh, tần số cực cao đột ngột vang lên từ phía góc tường đổ nát phía đông. Đó là mật mã của Thập Nhất - cậu bé ăn xin lanh lợi của Cái Bang Dương Châu phân đà. Thập Nhất sử dụng chiếc còi tre nhỏ phát ra âm thanh đặc biệt để dẫn đường cho Vô Thính.
Cậu bé câm A Thất nhạy bén nhận ra hướng âm thanh, lập tức giật mạnh tà áo xám của Vô Thính, chỉ tay về phía bức tường đất đang bị lửa thiêu rụi một nửa. Phía sau bức tường đó là lối dẫn xuống hệ thống cống ngầm của Cái Bang.
"Đi!" Vô Thính khàn giọng hét lên, màng sóng âm màu tím nhạt bộc phát luồng kình lực cuối cùng đẩy lùi toán thiết giáp binh ra xa ba thước, tạo khoảng trống cho Thẩm Doanh Doanh và A Tự dìu lão y sư chạy về phía bức tường đổ.
Thẩm Vô Tự nhìn ngôi nhà y quán gỗ - nơi chứa đựng cả đời tâm huyết cứu người của mình - đang bốc cháy ngùn ngụt trong biển lửa đỏ rực, tro bụi bay mù mịt. Lão nghẹn ngào thở dài, giọt nước mắt già nua lăn dài trên gò má đầy sẹo khói. Lão quay lại, nắm chặt lấy bàn tay phải đang rỉ máu và hoại tử nhẹ của Vô Thính, dùng hết sức lực thúc giục chàng:
"Vô Thính! Con phải đi ngay... Dương Châu không còn chỗ dung thân cho con nữa rồi! Mau trốn thoát khỏi thành ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!