Dao Trì Kiếm Đàn
Sương mù từ sông Dương Châu dội vào con hẻm hẹp phía sau Trà lâu Vọng Giang mỗi lúc một đặc quánh, mang theo cái lạnh ẩm ướt buốt giá của hoàng hôn muộn Giang Nam. Bóng tối dường như cô đặc lại dưới chân những bức tường gạch rêu phong ẩm mốc. Khúc Vô Thính đứng im lặng, chân đất giẫm nhẹ lên nền đá trơn trượt để cảm nhận độ ẩm và độ dốc của con hẻm. Dưới dải khăn bịt mắt bằng vải xám thô rẻ tiền, đôi mắt nhắm nghiền của chàng khẽ giật nhẹ, vết xước rỉ huyết lệ khô trên mí mắt khẽ nhói lên đau buốt.
Tai trái của chàng lúc này hoàn toàn là một cõi câm lặng tuyệt đối, chỉ còn lại những tiếng vo vo trầm đục như tiếng ong vò vẽ bay đêm dội vào màng nhĩ bị tổn thương. Mọi sự giao tiếp của chàng với thế giới xung quanh giờ đây đều dồn vào tai phải còn lại. Chàng lọc qua tiếng gió rít qua kẽ tường, tiếng nước sông vỗ oàm oạp vào mạn thuyền ngoài bến, và cả tiếng thở dốc đầy kinh hoàng của cậu bé câm A Thất đang nép chặt sau tà áo xám sờn rách của mình.
Ở phía đối diện, cách chàng chừng mười bước chân, một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết đang ngùn ngụt dâng lên. Tô Tử Kinh đứng đó, dáng vẻ tuấn mỹ kiêu sa dưới tà trường bào màu lam ngọc thêu những đóa sen trắng tinh khiết bằng chỉ bạc. Gã ôm cây cổ tranh "Dao Trì Mỹ Ngọc" khảm ngọc bích lấp lánh trong tay, ngón tay thon dài khẽ lướt qua hàng dây đàn làm từ tơ tằm băng tuyết, phát ra những tiếng ngân sắc lẹm, lạnh lùng. Ánh mắt gã tràn đầy sự đố kỵ và khinh miệt khi nhìn vào bộ dạng tàn tạ, rách nát của Vô Thính.
"Nhạc đạo Khúc gia tàn tạ đến mức phải dùng tiếng đàn để làm công cụ giết người đê hèn thế này sao?" Giọng nói của Tô Tử Kinh kiêu ngạo vang lên, dội vào tai phải của Vô Thính. "Khúc Vô Thính, hôm nay ta phải dùng Dao Trì Kiếm Đàn để gột rửa sự sỉ nhục này của nhạc giới!"
Vô Thính vẫn đứng yên lặng như một pho tượng đá cổ giữa sương mù. Chàng khẽ đưa tay ra sau, ra hiệu cho A Thất lùi sâu hơn vào góc tối của bức tường đổ nát. Cậu bé câm hiểu ý, đôi bàn tay nhỏ bé run rẩy khẽ buông tà áo xám của sư phụ, ôm khư khư chiếc hộp đàn bọc vải rách nát thô sơ rồi nép mình vào bóng tối, đôi mắt đen láy trợn tròn cảnh giác.
"Dao Chi Nhạc Phái các người vốn tự coi là thanh cao, chỉ tấu nhạc cho hoàng gia quý tộc thưởng thức," Vô Thính cất giọng trầm mặc, thanh âm khàn khàn nhưng mang theo một sức nặng tâm linh kỳ lạ. "Nhưng khi Huyền Âm Lâu đồ sát cả nhạc gia họ Khúc, khi máu của phụ thân và muội muội ta nhuộm đỏ mặt suối Giang Nam, các người lại chọn cách ký vào bản mật ước im lặng để đổi lấy sự yên ổn từ triều đình. Sự thanh cao đó, liệu có đáng giá bằng một hòm vàng hối lộ của Vương Tổng Quản?"
Gương mặt Tô Tử Kinh thoáng biến sắc, đôi lông mày thanh tú dựng đứng lên đầy giận dữ. Gã cười lạnh một tiếng, ngón tay gảy mạnh lên dây đàn tranh:
"Chớ có ngậm máu phun người! Khúc gia các người tự tiện dùng máu ngâm dây đàn, luyện thứ cầm pháp tà môn ngoại đạo gieo rắc sát nghiệp, bị diệt môn là quả báo nhãn tiền! Hôm nay, Giang Nam Ngũ Nhạc Liên Minh sẽ chứng kiến ta chém đứt cây Huyết Lệ cầm tà ác của ngươi!"
Không đợi Vô Thính đáp lời, Tô Tử Kinh vung tay gảy mạnh một khúc nhạc Dao Trì dồn dập. Tiếng đàn tranh vang lên sắc lẹm như tiếng băng nứt, lập tức kích hoạt luồng sương lạnh buốt giá tỏa ra từ thân đàn. Luồng sương lạnh màu xanh lam nhạt nhanh chóng lan tỏa trong con hẻm hẹp, làm chậm chuyển động của không khí và đóng băng những hạt sương mù lơ lửng xung quanh.
Vô Thính lập tức cảm nhận được nhiệt độ sụt giảm đột ngột qua làn da trần và lòng bàn chân đất. Chân khí đan điền của chàng khẽ động, vận hành lướt qua các kinh mạch bả vai trái đang bị tê liệt nhẹ đau nhức. Chàng khẽ gỡ bọc vải thô rách nát, để lộ thân gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ. Chàng đặt nhẹ năm ngón tay phải đang bị hoại tử nhẹ lên dây đàn, gảy mạnh một nốt trầm đục.
"Bùng!"
Một luồng sóng âm trầm đục dội thẳng ra ngoài, tạo ra một luồng khí nóng vô hình dập tắt hoàn toàn luồng sương lạnh đang áp sát. Hai luồng kình lực nóng lạnh va chạm giữa không trung, tạo ra những tiếng xèo xèo và biến sương băng thành những làn hơi nước bốc hơi nghi ngút.
Tô Tử Kinh kinh ngạc trước nội lực thâm hậu truyền qua mặt gỗ Huyết Lệ cầm của đối thủ, nhưng sự kiêu ngạo không cho phép gã dừng lại. Gã xoay người, tay trái giữ chặt thân đàn, tay phải nhanh như chớp rút thanh kiếm mỏng dẻo dai giấu kín trong trục đàn tranh ra ngoài. Lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, phát ra những tia sáng lạnh lẽo khi gã lướt khinh công *Phi Tiên Bộ Pháp* áp sát cự ly gần.
"Chết đi!"
Tô Tử Kinh vung kiếm chém ra một luồng kiếm khí hình hoa sen trắng tinh khiết nhưng mang sát cơ thấu xương nhắm thẳng vào bả vai trái bị thương của Vô Thính.
Vô Thính nghe tiếng gió rít cực mỏng của lưỡi kiếm mỏng lao tới, lập tức sử dụng bộ pháp di chuyển *Mộc Diệp Bộ Pháp* để né tránh. Thế nhưng, bả vai trái bị cứng đờ do độc tố dây đàn chưa tan hết khiến thân pháp của chàng bị chậm đi nửa nhịp. Lưỡi kiếm mỏng dẻo dai của Tô Tử Kinh di chuyển quá nhanh ở cự ly gần, chém sượt qua vai trái chàng, rạch đứt một đường dài trên tay áo xám tro và để lại một vết xước rỉ máu đỏ tươi.
Chàng lùi lại ba bước, chân đất giẫm mạnh xuống nền đá để lấy lại thăng bằng. Cơn đau nhói ở bả vai trái truyền thẳng vào đan điền, khiến vết rách kinh mạch phổi của chàng lại âm ỉ hoạt động, lồng ngực nghẹn ứ.
"Cầm pháp của ngươi chỉ có bấy nhiêu thôi sao?" Tô Tử Kinh đắc ý cười lớn, kiếm mỏng trong tay gã lại múa lên tạo thành màng kiếm hoa sen trắng bao vây bốn phía.
Vô Thính im lặng nhắm mắt, nén ngụm máu nóng ngược vào trong. Chàng nhận thức rõ nếu tiếp tục phòng thủ cận chiến bằng quạt sắt, chàng sẽ bị kiếm mỏng dẻo dai của đối thủ bào mòn thể lực đến chết. Chàng phải bộc phát kình lực âm luật để dứt điểm trận đấu.
Chàng đặt cổ cầm Huyết Lệ nằm ngang trước ngực, mười ngón tay phải rách da rỉ máu khẽ bấm chặt lên hàng dây đàn sắt hàn băng mới rèn. Chân khí đan điền dâng lên cuồn cuộn, kích hoạt *Sát kình trung cấp (Thất Sát Cầm Ý tầng 2)*.
"Từng... từng... từng!"
Ba tiếng đàn dồn dập, đanh thép vang lên liên tiếp. Từ thân cổ cầm Huyết Lệ bùng phát ra ba luồng kiếm khí hình bán nguyệt màu xám bạc mờ ảo, xé toạc màn sương mù lao đi vun vút. Ba luồng kiếm khí mang theo hàn băng ám kình chém thẳng vào màng kiếm hoa sen trắng của Tô Tử Kinh.
"Rầm! Rầm! Rầm!"
Ba tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên liên tiếp giữa con hẻm hẹp. Kiếm khí hình bán nguyệt chém tan nát đóa hoa sen trắng bằng chỉ bạc của đối thủ, tạo ra những luồng gió xoáy cuồng bạo thổi bay đất đá rêu phong xung quanh. Sự va chạm dữ dội của hai luồng sóng âm tạo ra một tiếng nổ đanh thép chấn động giữa không trung, lực chấn động mạnh mẽ dội ngược lại phía sau, làm vỡ tan tành toàn bộ cửa kính gỗ của trà lâu Vọng Giang sát bên cạnh. Tiếng kính sứ vỡ vụn rơi loảng xoảng xuống nền đất đá vang rền.
Vô Thính đứng im lặng chịu đựng phản phệ của tiếng đàn dội lại. Kinh mạch tay phải của chàng bị sưng tấy nhẹ, đau rát tột cùng. Đặc biệt là tai trái hoàn toàn điếc của chàng khẽ rỉ ra một vệt máu đen mỏng dọc theo vành tai, trong khi tai phải còn lại bị ù đặc nặng nề, chỉ còn nghe được những tiếng động mơ hồ.
Chàng dùng tai phải còn lại lọc qua tiếng gió rít bão bùng, nhạy bén nhận ra nhịp tim đập dồn dập bất thường và tiếng thở dốc đầy đố kỵ của Tô Tử Kinh phía đối diện. Đối thủ đang hoảng loạn vì kiếm đàn quý tộc của mình bị chém tan dễ dàng.
"Không thể nào... thứ tà môn cầm pháp của Khúc gia sao có thể phá vỡ Dao Trì Mỹ Ngọc của ta!" Tô Tử Kinh hét lên điên cuồng, gã lại vung kiếm mỏng định liều mạng tấn công tiếp.
Vô Thính khẽ mím môi, chàng suy luận nhanh chóng: kiếm đàn dẻo dai của đối thủ dựa vào độ căng và độ dẻo của dây đàn làm từ tơ tằm băng tuyết. Nếu chàng gảy một nốt nhạc có tần số rung động cực cao trùng khớp hoàn hảo với tần số dao động của dây đàn tranh đối thủ, dây đàn của gã sẽ tự chấn đứt từ bên trong.
Chàng tập trung toàn bộ chân khí còn lại vào đầu ngón tay trỏ đang bị hoại tử nhẹ, gảy mạnh một nốt nhạc dứt khoát cực mạnh từ dây đàn sắt hàn băng mới rèn.
"Keng!"
Một tiếng ngân sắc lẹm, chói tai phát ra tần số siêu cao vượt giới hạn thính giác người thường vang rền khắp con hẻm. Sóng âm vô hình lướt nhanh qua khoảng không, dội thẳng vào cây đàn tranh "Dao Trì Mỹ Ngọc" trong tay Tô Tử Kinh.
"Phựt! Phựt! Phựt!"
Hàng loạt dây đàn tơ tằm băng tuyết trên cây cổ tranh của đối thủ run rẩy dữ dội rồi đồng loạt đứt phựt liên tiếp, bắn tung tóe vào không trung. Lực phản chấn cực mạnh truyền thẳng qua thân đàn làm trục đàn tranh bằng ngọc bích quý giá xuất hiện những vết nứt nẻ lớn rồi vỡ tan tành thành nhiều mảnh vụn.
Tô Tử Kinh kinh hoàng hét lên một tiếng đau đớn. Nội lực âm luật bị dội ngược hoàn toàn vào ngực gã, chấn vỡ đan điền nhẹ. Gã lùi lại năm bước, hai tay ôm chặt lấy cây đàn tranh bị đứt dây hoàn toàn, lồng ngực nghẹn ứ rồi phun ra một ngụm máu đen nhẹ xuống đống đất đá ẩm ướt.
Gã quỳ sụp xuống đất tuyết sương mù, gương mặt tuấn mỹ trắng bệch không giọt máu, mái tóc lam bồng bềnh rối bù xơ xác. Gã nhìn chằm chằm vào cây đàn tranh đổ nát trong tay mình, rồi ngước mắt nhìn Vô Thính dưới dải khăn bịt mắt xám tro bằng ánh mắt đố kỵ hằn học, căm hận tột cùng.
Thế nhưng, tiếng nổ chấn động vỡ kính trà lâu phía sau đã kinh động toàn bộ khu vực xung quanh. Từ phía đầu con hẻm hẹp dẫn ra phố lớn, tiếng bước chân bọc sắt rầm rập của hàng trăm quân lính tuần tra Dương Châu Ty Binh Phủ bắt đầu vang lên dồn dập, kèm theo tiếng quát tháo của gã hiệu úy tuần tra:
"Tiếng nổ ở phía sau trà lâu! Mau bao vây con hẻm hẹp! Chặt đứt mọi ngả đường rút lui của thằng mù!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!