Trà Lầu Gió Nổi
Cõi câm lặng luôn có màu sắc riêng của nó. Đối với Khúc Vô Thính, đó là một màu xám tro đục ngầu, đặc quánh và lạnh lẽo.
Sau đêm huyết chiến tại khách điếm Phong Trần, khi lưỡi trâm độc của sát thủ Vô Diện chém rách dải khăn lụa thêu hoa mai trắng của mẫu thân, thế giới của chàng lại lùi sâu thêm một bước vào bóng tối không tiếng động. Tai trái của chàng giờ đây hoàn toàn ù đặc, giống như bị ai đó nhét vào một khối đất sét nung ẩm ướt, chỉ còn lại những tiếng vo vo trầm đục như tiếng ong vò vẽ bay đêm. Chàng phải dùng dải lụa xám thô rẻ tiền mua vội ở sạp hàng rong để bịt mắt, giấu đi đôi mắt nhắm nghiền còn hằn vết xước rỉ huyết lệ khô. Hai mảnh khăn lụa thêu hoa mai bị chém rách được chàng xếp gọn gàng, áp chặt vào sát lồng ngực ấm, nơi nhịp tim vẫn đang đập từng nhịp nặng nề, dằn vặt.
"Tránh ra! Tránh ra! Đồ mù dở!"
Tiếng quát tháo thô bạo của một gã phu xe ngựa dội vào tai phải còn lại của Vô Thính, kéo chàng về với thực tại ồn ào của thành Dương Châu sầm uất. Chàng khẽ nghiêng đầu, chân đất giẫm nhẹ trên nền đá trơn trượt của con hẻm nhỏ dẫn ra bến sông. Cậu bé câm A Thất lầm lũi đi bên cạnh, một tay nắm chặt lấy tà áo xám tro sờn rách của chàng, tay kia ôm khư khư chiếc cổ cầm Huyết Lệ đã được bọc kín trong nhiều lớp vải thô rách nát để che giấu những vết cháy sém đẫm oán khí.
Địa điểm mà hai thầy trò hướng tới là Trà lâu Vọng Giang, một tòa nhà ba tầng bằng gỗ lim đen nằm sừng sững bên bờ sông Dương Châu. Đây là nơi sầm uất bậc nhất, quanh năm ngập tràn tiếng đàn ca, tiếng cười nói của khách thập phương và cũng là nơi bà chủ nghĩa hiệp Trần Tẩu gieo duyên che chở cho những kẻ khốn cùng. Đối với một manh cầm sư đang bị truy nã gắt gao bởi Dương Châu Ty Binh Phủ, tiếng ồn khổng lồ của trà lâu này vừa là cực hình tàn khốc cho thính giác, nhưng cũng là bức tường bảo vệ tự nhiên tốt nhất để ẩn mình.
"Két..."
Tiếng cánh cửa gỗ dày của trà lâu mở ra, lập tức một bức tường tạp âm khổng lồ ập thẳng vào tai phải của Vô Thính. Tiếng chén đĩa sứ va chạm lách cách, tiếng cười cợt lẳng lơ của các kỹ nữ, tiếng rao hàng lanh lảnh của tiểu thương ngoài bến sông dội vào, và đặc biệt là tiếng gõ thước đầy dứt khoát của vị thuyết thư nhân ở giữa sảnh lớn:
"...Lại nói về đêm đó, phủ nha quan binh bị một luồng sát khí vô hình bao trùm. Gã manh cầm sư mù ôm cổ cầm Huyết Lệ lướt đi như một chiếc bóng quỷ, chỉ bằng một tiếng đàn đã chấn vỡ đan điền của đệ nhất sát thủ Vô Diện! Máu nhuộm đỏ cả ván gỗ khách điếm..."
Vô Thính khẽ mím môi dưới dải khăn bịt mắt xám. Chàng lặng lẽ bước đi theo sự dẫn dắt của A Thất, tìm đến góc tối khuất nhất ở tầng một, sát cạnh một cột gỗ lớn bám đầy bồ hóng. Trần Tẩu nhanh nhẹn bước tới, gương mặt người đàn bà trung niên mập mạp, hiền hậu thoáng hiện vẻ lo âu khi nhìn thấy vết xước rỉ máu trên mí mắt nhắm nghiền của chàng. Bà khẽ thở dài, đặt xuống bàn một bát trà thảo dược Giang Nam nóng hổi tỏa hương thơm nhẹ nhàng của ngải cứu và gừng ấm.
"Uống đi con, trà này giúp ấm kinh mạch," Trần Tẩu nói nhỏ, giọng nói của bà được lọc qua tai phải của Vô Thính nghe như tiếng thì thầm từ xa. "Dương Châu Ty Binh Phủ đang nổi điên rồi. Vương Tổng Quản đã nhận hối lộ hòm vàng của Huyền Âm Lâu, gã ra lệnh cho lính gác tuần tra phong tỏa mọi ngả đường. Cứ thấy ai mù mang đàn là bắt giam. Con ẩn ở góc này, đừng gảy khúc nhạc nào quá mạnh kẻo lộ hành tung."
"Đa tạ Trần Tẩu," Vô Thính khẽ gật đầu, nâng bát trà nóng uống một ngụm nhỏ. Vị đắng của thảo dược lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu phần nào cơn đau nhói ở bả vai trái đang bị cứng đờ do độc tố dây đàn ngấm sâu.
Ở bàn bên cạnh, một vị khách trẻ tuổi mặc bạch y thêu chỉ bạc đang thong thả ngồi uống trà. Gã có dáng vẻ của một thư sinh phong lưu, tóc xõa tự do, tay cầm quạt giấy làm từ xương cá voi trắng, nhưng bên hông lại quấn một dải lụa mỏng dẻo dai giấu một thanh nhuyễn kiếm mỏng nhẹ. Gã chính là Sở Thiên Hành, lãng tử tiêu dao nổi tiếng giang hồ với lối sống phóng khoáng, thích làm thơ và ghét sự trói buộc.
Sở Thiên Hành không quay đầu lại nhìn Vô Thính, nhưng ngón tay thon dài của gã bắt đầu gõ nhịp điệu lên thành chén sứ:
"Tách... tách... tách..."
Nhịp gõ không hề ngẫu nhiên. Đó là mật mã âm thanh của giới giang hồ tự do. Tai phải của Vô Thính khẽ động, chàng lập tức giải mã được thông điệp truyền đi qua tiếng gõ chén:
*"Huyền Âm Lâu... Xưởng nhuộm tơ lụa... Trấn Thiên Hổ đứng sau... Vương Tổng Quản nhận hòm vàng... Cẩn thận..."*
Vô Thính không đáp lời, chàng chỉ đặt nhẹ ngón tay trỏ phải đang bị hoại tử xám nhẹ lên mặt gỗ bàn trà, gõ nhẹ hai nhịp để ra hiệu đã tiếp nhận thông tin. Sự cấu kết giữa quan phủ và tổ chức sát thủ đã rõ ràng như ban ngày. Trấn Thiên Hổ, phân đà chủ Huyền Âm Lâu Giang Nam, đang dùng xưởng nhuộm tơ lụa Dương Châu làm vỏ bọc ngầm để trung chuyển ngân lượng lậu và tích trữ kịch độc tàn phá Khúc gia.
Bỗng nhiên, tiếng ồn ào náo nhiệt của trà lâu đột ngột bị dập tắt bởi một tiếng nổ đanh thép từ phía cửa chính. Cánh cửa gỗ dày bị đạp sập thô bạo, đổ rầm xuống đất bụi bay mù mịt.
"Tất cả đứng yên! Khám xét!"
Một toán quan binh mặc giáp nhẹ của Dương Châu Ty Binh Phủ rầm rập tiến vào, dẫn đầu là một gã hiệu úy tuần tra mặt đầy thịt ngang ngược, tay lăm lăm chiếc roi da dài dính máu khô. Gã vung roi da quất mạnh xuống chiếc bàn gỗ gần cửa, tiếng nổ chát chúa vang lên chói tai:
"Ty Binh Phủ có lệnh! Truy bắt manh cầm sư mù tà phái Khúc Vô Thính! Tất cả những kẻ mù mắt mang nhạc cụ trong trà lâu này, lập tức bước ra xếp hàng kiểm tra! Đứa nào dám chống cự, chém không tha!"
Sát khí lập tức bao trùm toàn bộ không gian trà lâu. Khách uống trà hoảng sợ nép sát vào góc tường, tiếng khóc thút thít của các kỹ nữ vang lên nghẹt thở. Gã hiệu úy tuần tra đảo mắt khắp lượt, ánh mắt dừng lại chính xác ở góc tối nơi Khúc Vô Thính đang ngồi xếp bằng, sau lưng đeo hộp đàn bọc vải rách.
"Kia rồi! Một thằng mù mang đàn! Bắt lấy nó!"
Gã hiệu úy quát lớn, vung roi da dài xé gió quất thẳng về phía đỉnh đầu Vô Thính.
Trong bóng tối của dải khăn bịt mắt, tai phải của Vô Thính nghe tiếng gió rít cực mỏng của roi da đang lao tới. Tay phải chàng lập tức lướt nhanh xuống thắt lưng vải thô, nắm chặt lấy chuôi quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí, chân khí đan điền dâng lên bừng bừng sát khí. Chàng định dùng quạt sắt chém gạt roi da, phóng mười hai cây kim châm bạc nung đỏ kết liễu tên hiệu úy ngang ngược này ngay tại chỗ.
Đúng lúc đó, Trần Tẩu đang đứng gần vách gỗ khẽ thở dài một tiếng dài đầy dằn vặt lo âu. Tiếng thở dài của bà dội vào tai Vô Thính, nhắc nhở chàng về *Nhạc Đạo Cấm Quy* – không được gảy đàn sát nhân vào ban ngày khi có dân thường vô tội xung quanh, và hơn hết, nếu chàng ra tay giết quan binh tại đây, trà lâu Vọng Giang của Trần Tẩu sẽ bị san phẳng vĩnh viễn, kéo theo mạng sống của hàng chục con người vô can.
Vô Thính cắn chặt răng, nén sát niệm đang cuồng bạo dâng trào trong lồng ngực ngược trở lại đan điền. Chàng buông lỏng chuôi quạt sắt, nghiêng nhẹ người né tránh đường roi da trong gang tấc. Chiếc roi da quất mạnh xuống mặt bàn gỗ tre, chém đứt đôi bát trà thảo dược nóng hổi bắn tung tóe.
"Ha ha! Thằng mù này khá lắm! Đứng im chịu trói đi!" Gã hiệu úy cười đắc ý, vẫy tay cho bốn tên lính cầm xích sắt lao tới bao vây.
Ngay lúc vòng vây chuẩn bị khép chặt, Sở Thiên Hành ở bàn bên cạnh bất ngờ đứng dậy. Gã giả vờ lảo đảo như một kẻ say rượu nặng, gương mặt đỏ bừng, tay ôm một vò rượu mạnh bách niên hương thơm nồng nặc. Gã vấp chân vào cạnh bàn, hét lớn một tiếng rồi ném mạnh vò rượu thẳng vào chiếc lò than rực hồng đang dùng để đun nước pha trà ở giữa sảnh.
"Ầm!"
Vò rượu vỡ tan tành, rượu mạnh bốc cháy dữ dội khi gặp than hồng, tạo thành một vụ nổ nhỏ kèm theo làn khói rượu nồng nặc, đặc quánh và cay sè bao trùm toàn bộ không gian trà lâu. Khói rượu nồng che mắt toán quan binh, khiến chúng ho sặc sụa, mất hoàn toàn tầm nhìn.
"Khốn kiếp! Kẻ nào làm loạn? Bắt lấy thằng say đó!" Tiếng gã hiệu úy quát tháo hỗn loạn trong làn khói.
"A Thất, đi!"
Vô Thính tận dụng thời cơ chớp nhoáng, chàng dùng bộ pháp di chuyển *Mộc Diệp Bộ Pháp*, thân hình xám tro lướt đi mờ ảo, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng cuốn theo chiều gió không hề tạo ra tiếng bước chân trên nền gỗ. Chàng một tay ôm chặt cổ cầm Huyết Lệ, tay kia xách nách A Thất lướt nhanh về phía cửa sau của trà lâu dẫn ra con hẻm hẹp.
Tại cửa sau, một tên lính tuần tra đang đứng gác, tay cầm ngọn giáo sắt lăm lăm đề phòng. Gã bị khói rượu làm cay mắt, nhưng vẫn nghe tiếng gió sột soạt lướt tới. Vô Thính không muốn bộc phát sát kình, chàng thò tay vào thắt lưng, rút ra vài đồng *Ngân lượng Dương Châu* vụn, búng mạnh ra phía góc tường đối diện tạo tiếng động giả.
"Ai đó?" Tên lính gác bị đánh lạc hướng thính giác, quay đầu nhìn về phía góc tường.
Chớp thời cơ, Vô Thính lướt nhanh qua người gã, đồng thời lén nhét một thỏi bạc nhỏ vào túi áo của tên lính gác làm hối lộ nhẹ để gã lờ đi bóng đen vừa lướt qua. Tên lính gác chạm tay vào thỏi bạc ấm áp, lập tức im lặng, giả vờ như không thấy gì.
Thoát khỏi trà lâu Vọng Giang, Vô Thính và A Thất đứng trong con hẻm tối tăm ẩm ướt phía sau, sương mù từ sông Dương Châu dội vào lạnh buốt. Chàng khẽ thở dốc, kinh mạch tay phải đau rát do độc tính dây đàn phản phệ nhẹ sau khi vận khinh công.
Bỗng nhiên, một bàn tay nhẹ nhàng vỗ mạnh lên bả vai trái của Vô Thính.
Chàng lập tức xoay người, quạt sắt Thiết Phiến xòe rộng cản phá cự ly gần theo bản năng phòng thủ. Thế nhưng, chàng không hề nghe thấy sát khí hay tiếng gió rít của binh khí sắc bén lao tới.
"Suỵt, là ta."
Giọng nói phóng khoáng của Sở Thiên Hành vang lên bên tai phải chàng. Thư sinh bạch y đã lướt ra cửa sau từ lúc nào, trên môi vẫn nở nụ cười nửa miệng ngạo nghễ. Gã nhanh như chớp lướt sát qua người Vô Thính, bàn tay thon dài khéo léo nhét một mảnh giấy da dê mỏng bọc trong da cá sấu vào sâu trong ống tay áo xám tro của manh cầm sư mù.
"Sơ đồ tuần tra và canh gác của Xưởng nhuộm tơ lụa Dương Châu nằm trong đó. Trấn Thiên Hổ đang đợi ngươi tới mạng đổi mạng đấy, manh cầm sư," Sở Thiên Hành thì thầm, rồi xoay người lướt khinh công biến mất vào màn sương mù dày đặc như một chiếc bóng trắng.
Khúc Vô Thính đứng lặng người trong con hẻm lạnh lẽo, tay nắm chặt mảnh bản đồ da cá sấu trong tay áo. Manh mối đột phá sào huyệt kẻ thù cuối cùng đã nằm trong tay chàng. Sát niệm báo thù trong lòng chàng lại rực cháy dữ dội.
Thế nhưng, khi chàng vừa định dắt A Thất lùi sâu vào bóng tối của ngõ cụt để tìm nơi giải mã bản đồ, một luồng sát khí lạnh buốt như băng tuyết bất ngờ khóa chặt lấy bước chân chàng từ phía cuối con hẻm.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng, đều đặn nện xuống nền đất ẩm ướt vang lên khô khốc. Một giọng nói thanh tú, kiêu ngạo nhưng đầy lạnh lùng cất lên, chặn đứng lối thoát duy nhất của hai thầy trò:
"Nhạc đạo Khúc gia tàn tạ đến mức phải dùng tiếng đàn để làm công cụ giết người đê hèn thế này sao? Khúc Vô Thính, hôm nay ta phải dùng Dao Trì Kiếm Đàn để gột rửa sự sỉ nhục này của nhạc giới!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!