Nhạc nềnWuxia3

Bóng Đêm Dương Châu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vó ngựa dồn dập rít gió xé rách sương mù, sát cơ của quan binh Ty Binh Phủ đã ập đến sát sườn y quán.


Trên bờ suối đá hoang vắng cuối trấn Thính Vũ, Khúc Vô Thính đứng lặng như một pho tượng đá cổ giữa làn sương xám xịt. Tai phải của chàng khẽ giật nhẹ, lọc đi tiếng nước chảy xiết ầm ầm dưới lòng suối, tập trung toàn bộ tinh thần lực để phân tích những dao động âm thanh đang truyền đến từ khoảng cách nửa dặm. Tiếng móng ngựa sắt nện xuống nền đất ẩm ướt dồn dập, tiếng xích sắt của giáp nhẹ va chạm lách cách, và cả tiếng quát tháo thô bạo của tên hiệu úy dẫn đường.


"A Thất, đi!"


Vô Thính trầm giọng, bàn tay quấn băng vải thô nắm chặt lấy cổ tay gầy gò của cậu bé câm. Không đợi đứa trẻ kịp phản ứng, chàng đã vận hành Mộc Diệp Bộ Pháp, thân hình xám tro lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng cuốn theo chiều gió, hoàn toàn không để lại một tiếng động nhỏ trên thảm lá tre ẩm ướt. Chàng không hướng thẳng về phía cửa chính của y quán, nơi tiếng vó ngựa đang khép chặt vòng vây, mà dẫn A Thất luồn lách qua rặng trúc rậm rạp phía sau vách đá, men theo con đường mòn nhỏ chỉ có những người hái thuốc địa phương mới biết.


Khi Vô Thính và A Thất vượt qua bờ tường đất phía sau y quán, Thẩm Vô Tự và Thẩm Doanh Doanh đã đứng đợi sẵn trong góc tối của vườn thuốc, gương mặt hai người tái nhợt dưới ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm sương mù. Lòng bàn chân đi đất của Vô Thính cảm nhận được sự run rẩy nhẹ của mặt đất dưới chân Doanh Doanh – cô đang lo sợ tột cùng.


"Vô Thính, quan binh Ty Binh Phủ đã niêm phong toàn bộ lối ra vào trấn," Thẩm Vô Tự hạ thấp giọng đến mức tối đa, hơi thở lão y sư hỗn loạn. "Tên du côn bị con đánh bại lúc nãy đã khai ra việc con đang ẩn náu tại đây. Chúng ta phải đi ngay!"


"Thưa thúc, chúng ta không thể đi cùng nhau," Vô Thính nghiêng đầu nghe tiếng vó ngựa đã dừng lại ngay trước cổng y quán, tiếng cửa gỗ bị đạp sập thô bạo vang lên chói tai từ xa. "Mục tiêu của chúng là dải lụa trắng che mắt của con. Nếu đi chung, cả gia đình thúc và A Phúc thúc đều sẽ bị liên lụy. Thúc hãy đưa Doanh Doanh muội muội và A Phúc thúc lẩn trốn theo đường thủy ra khỏi trấn. Con và A Thất sẽ tiến thẳng vào thành Dương Châu. Nơi sầm uất nhất chính là nơi dễ ẩn mình nhất."


Thẩm Vô Tự định lên tiếng phản đối, nhưng Thẩm Doanh Doanh đã kéo nhẹ tay áo cha mình, cô hiểu rằng quyết định của manh cầm sư mù là lựa chọn duy nhất để bảo toàn mạng sống cho tất cả. Cô nhanh chóng nhét vào tay Vô Thính một hũ thuốc mỡ Băng Phách Cao nhỏ và thì thầm:


"Huynh phải bảo trọng. Độc tính trên ngón tay huynh... không thể kéo dài quá lâu đâu."


Vô Thính khẽ gật đầu, dải lụa thêu hoa mai trắng che mắt khẽ động. Chàng xoay người, vác hộp cổ cầm Huyết Lệ cháy sém trên vai, dắt theo A Thất lướt nhanh vào màn sương mù dày đặc, để lại sau lưng bóng dáng y quán gỗ bắt đầu bốc lên những làn khói đen của sự tàn phá.


***


Thành Dương Châu, đô thị sầm uất bậc nhất vùng Giang Nam, đón nhận Khúc Vô Thính bằng một cơn bão âm thanh hỗn tạp và nghẹt thở.


Khi bước chân qua cổng thành lớn sau khi đã hối lộ nhẹ cho lính gác bằng vài đồng bạc vụn, tai phải của Vô Thính lập tức bị tấn công bởi hàng vạn tần số âm thanh dội lại liên tục từ các bức tường gạch cao kiên cố. Tiếng bánh xe ngựa nghiến sầm sập trên đường lát đá, tiếng rao hàng lanh lảnh của các tiểu thương, tiếng cãi vã đòi nợ của các con buôn muối sắt, và cả tiếng cười cợt lẳng lơ phát ra từ các kỹ viện ven sông Tần Hoài dội lại thành một bức tường white noise khổng lồ.


Đối với một cầm sư mù đang bị ù đặc tai trái, môi trường này là một cực hình tàn khốc. Vô Thính nhắm chặt mắt dưới dải lụa trắng, lồng ngực chàng phập phồng thở dốc, chân khí đan điền dâng lên nghẹn ứ nơi cổ họng. Chàng phải vận dụng toàn bộ tinh thần lực để lọc đi những tạp âm hỗn loạn kia, cố gắng giữ lại một khoảng không tĩnh lặng nhỏ nhoi trong tâm trí để không bị tẩu hỏa nhập ma.


A Thất đi bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn của cậu bé liên tục giật nhẹ vào tà áo xám tro của Vô Thính để dẫn đường tránh những cỗ xe ngựa đang lao nhanh. Bỗng nhiên, cậu bé dừng lại, giật mạnh áo chàng ba nhịp liên tiếp – ký hiệu cảnh báo nguy hiểm cực độ.


Vô Thính đứng yên lặng sát một góc tường gạch ẩm ướt. Chàng nghiêng tai phải về phía trước, lọc tiếng ồn của đám đông xung quanh để lắng nghe những lời bàn tán xôn xao của vài người khách qua đường đang đứng tụ tập trước một bảng cáo thị bằng gỗ.


"Nhìn kìa, áp phích truy nã mới dán sáng nay đấy. Ty Binh Phủ treo thưởng những một trăm lượng bạc cho cái đầu của gã manh cầm sư mù này."


"Vẽ rõ thế này cơ mà. Đeo dải lụa trắng thêu hoa mai, sau lưng mang cổ cầm bọc vải rách. Nghe nói tên này là ma đầu tà phái đã tàn sát cả phân đà Huyền Âm Lâu ở ngoại vi."


"Suỵt, nói nhỏ thôi! Quan binh đang lùng sục gắt gao lắm. Cứ thấy ai mù mắt mà mang đàn là bắt giam ngay lập tức để tra khảo."


Những tiếng xì xào dội vào tai Vô Thính lạnh lẽo như nước suối mùa đông. Chàng khẽ siết chặt cây gậy trúc xanh trong tay. Sự thối nát của quan phủ Dương Châu đã vượt quá sự tưởng tượng của chàng. Chúng nhận hối lộ hòm vàng của Huyền Âm Lâu, lờ đi huyết hải thâm thù đêm diệt môn Khúc gia, giờ đây lại dùng chính quyền lực hành pháp để biến chàng thành một kẻ tà đạo giết người bị truy nã toàn quốc.


Chàng vỗ nhẹ lên đầu A Thất, ra hiệu cho cậu bé tiếp tục dẫn đường đi sâu vào khu ổ chuột tối tăm ẩm ướt của Dương Châu – Hẻm Ngõ Cụt. Chỉ có những con hẻm nghèo nát, đầy chuột bọ và những mảnh đời tàn phế mới là nơi che giấu tốt nhất cho hai thầy trò lúc này.


Sau hai canh giờ luồn lách qua những bãi rác bốc mùi hôi thối, A Thất dẫn Vô Thính dừng lại trước một căn lều rách nát tồi tàn nằm khuất sâu dưới chân một bức tường thành đổ nát.


Trong tai phải của Vô Thính, tiếng một dải dây thừng đánh xe cũ kỹ đang được vê đều đặn phát ra tiếng "sột soạt" quen thuộc. Trên chiếc chiếu rách sát góc tường, một lão già gầy gò mặc áo thô rách vai đang ngồi xếp bằng, đôi mắt mù xám đục không gợn sóng hướng về phía cửa lều.


"Lão Trương thúc..." Vô Thính khẽ gọi, giọng nói nghẹn ngào chứa đựng nỗi xúc động sâu sắc.


Tiếng vê dây thừng đột ngột dừng lại. Lão già run rẩy đứng dậy, đôi bàn tay gầy guộc đầy vết chai sần đưa ra phía trước mò mẫm trong không khí lạnh. Lão hít một hơi thật sâu, ngửi mùi hương thảo dược Băng Phách Cao đặc trưng trên người Vô Thính, rồi quỵ gối xuống đất rưng rưng nước mắt:


"Thiếu chủ... Thật sự là thiếu chủ rồi! Trời xanh có mắt, Khúc gia vẫn còn hậu duệ sống sót!"


Vô Thính đỡ lão Trương dậy, lòng chàng thắt lại khi thấy đôi chân tàn phế của người phu xe cũ từng trung thành gác cổng Khúc gia năm xưa. Lão Trương gạt nước mắt, nhanh chóng quay vào góc tối, dùng đôi bàn tay chai sần cạy mạnh một viên gạch nứt dưới nền đất ẩm, lôi ra một chiếc rương gỗ hai đáy rách nát bám đầy bụi bặm.


"Thiếu chủ, đây là vật mà lão già này đã liều mạng giữ lại từ tàn tích đêm hỏa hoạn," Lão Trương đặt chiếc rương vào tay Vô Thính, giọng nói run rẩy nhưng kiên định. "Trong ngăn đáy bí mật của chiếc rương này chứa toàn bộ sổ sách kế toán và tài liệu mật về các vụ giao dịch muối sắt lậu giữa Vương Tổng Quản của Ty Binh Phủ và Huyền Âm Lâu. Chính những tài liệu này là nguyên nhân khiến Khúc gia bị diệt môn để bịt đầu mối. Thúc thúc phản bội Khúc Hoài của con... chính là kẻ đã bán đứng sơ đồ phòng thủ để đoạt lấy miếng ngọc bảo chứa tàn trang thần phổ."


Chạm tay vào thớ gỗ mục nát của chiếc rương, Vô Thính cảm nhận được một luồng oán khí lạnh lẽo như đang dâng trào từ những trang giấy cũ bên trong. Manh mối huyết nợ cuối cùng đã rõ ràng. Vương Tổng Quản chính là kẻ đứng sau bảo kê cho sát thủ Huyền Âm Lâu hoạt động diệt môn các nhạc gia Giang Nam.


"Thúc thúc, ơn nghĩa này Khúc Vô Thính khắc cốt ghi tâm vĩnh viễn," Vô Thính ôm chặt chiếc rương gỗ, trầm giọng nói. "Thúc hãy tiếp tục ẩn náu ở đây. Con phải đi ngay trước khi tai mắt của quan phủ đánh hơi thấy mùi."


***


Để tránh sự lùng sục gắt gao của tuần tra quan binh ban đêm, Vô Thính và A Thất thuê một căn phòng trọ rẻ tiền tại Khách điếm Phong Trần nằm ở rìa thành phố Dương Châu.


Khách điếm này là một nơi ồn ào và lộn xộn cực hạn, dành riêng cho phu xe và những thương nhân nghèo khó qua đêm. Tiếng la hét say xỉn của những gã phu hồ ở tầng dưới dội qua sàn gỗ mỏng manh, tiếng mưa rơi rầm rập ngoài trời đập mạnh vào cánh cửa sổ gỗ mục nát tạo nên một không khí ngột ngạt, tối tăm và đầy áp lực.


Vô Thính ngồi xếp bằng trên chiếc giường tre ọp ẹp sát góc phòng, cổ cầm Huyết Lệ đặt ngang trên đùi. Chàng khẽ gỡ dải lụa trắng che mắt thêu hoa mai – kỷ vật duy nhất của mẫu thân Tạ Hoài Nương – đặt nhẹ nhàng bên cạnh hộp đàn. Đôi mắt nhắm nghiền của chàng khẽ giật nhẹ dưới hàng mi dài, vết thương hoại tử nhẹ ở đầu ngón tay trỏ phải do độc tính dây đàn huyết lệ đang âm ỉ đau rát.


Mưa ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt, tiếng sấm sét đánh vang rền tầm xa dội vào không gian chật hẹp của phòng trọ.


"Cộc... cộc..."


Tiếng gõ cửa gỗ nhẹ nhàng vang lên giữa tiếng sấm rền.


"Tiểu nhân bưng trà nóng và nước ấm lên cho khách quan dùng đêm ạ."


Giọng nói của một gã tiểu nhị khàn khàn, rụt rè vang lên ngoài cửa phòng. A Thất đang nằm ngủ co rúm ở góc giường khẽ cựa mình. Vô Thính không động đậy, tai phải của chàng khẽ hướng về phía cửa sổ gỗ.


"Vào đi," Vô Thính trầm giọng đáp.


Cánh cửa gỗ mục nát rít lên một tiếng khô khốc. Một gã tiểu nhị dáng người hơi khòm, mặc bộ quần áo vải thô màu xám tro bẩn thỉu, đầu đội mũ vải sụp che nửa mặt bước vào phòng, tay bưng một chiếc khay gỗ chứa bình trà đất nung bốc khói nghi ngút.


Gã tiểu nhị bước đi khúm núm, tiếng bước chân nhẹ nhàng dẫm trên ván gỗ cũ kỹ tạo ra những tiếng "sột soạt" thông thường. Gã tiến lại gần chiếc bàn gỗ đặt sát giường của Vô Thính, nâng bình trà lên rót nước vào chén sứ.


"Róc... rách..."


Tiếng nước rót ra từ vòi ấm trà dội vào tai phải của Vô Thính.


Ngay lập tức, dải cơ mặt dưới dải lụa che mắt của Vô Thính khẽ giật mạnh. Tiếng nước chảy này quá đặc, quá nặng và có độ kết dính bất thường – không phải là tiếng nước trà loãng thông thường, mà là tiếng của một loại dung dịch đậm đặc tẩm kịch độc thần kinh *Huyết Lệ Độc Thảo*.


Đồng thời, chàng vận dụng kỹ năng *Tâm Nhãn Trực Chỉ*, tập trung toàn bộ thính giác lọc đi tiếng mưa rơi sầm sập ngoài cửa sổ để lắng nghe nhịp tim của gã tiểu nhị đang đứng cách mình chưa đầy ba bước chân.


"Thịch... thịch... thịch..."


Nhịp tim của gã tiểu nhị không hề hỗn loạn, mệt mỏi hay rụt rè của một người lao động nghèo khổ. Đó là một nhịp tim cực kỳ đều đặn, mạnh mẽ, dồn dập nhưng được nén chặt dưới một tần số nội kình thâm hậu – nhịp tim điển hình của một *Nhị lưu cao thủ (Sát thủ chuyên nghiệp)*.


Kẻ này chính là Vô Diện – sát thủ dịch dung tinh nhuệ của Huyền Âm Lâu giả mạo.


Sát cơ bùng phát trong phòng trọ chật hẹp chỉ trong một phần mười nốt nhạc.


Vô Diện nhận ra hơi thở của manh cầm sư mù đột ngột ngưng trệ, biết mình đã bị lộ hành tung. Gã lập tức buông rơi chiếc khay trà gỗ, tay phải lướt nhanh lên búi tóc, rút ra một cây trâm ngọc màu xanh lục bảo mỏng manh nhưng sắc bén vô cùng. Lưỡi trâm ngọc lấp lánh ánh sáng xanh độc địa, xé rách không khí đâm thẳng vào yết hầu của Vô Thính với tốc độ nhanh như chớp giật.


Vô Thính phản xạ theo bản năng, tay phải lướt nhanh xuống thắt lưng định rút Thiết Phiến Ám Khí để gạt đỡ đòn tấn công cự ly cực gần này. Thế nhưng, căn phòng trọ quá chật hẹp, tà áo xám tro và chiếc quạt sắt bị vướng chặt vào tấm rèm cửa bằng vải thô dày bám đầy bụi bặm sát vách giường, khiến đòn rút quạt bị chậm nửa nhịp.


Trong khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc, Vô Thính không hề hoảng loạn. Chàng lập tức ngửa mạnh phần thân trên ra phía sau giường tre, hai chân đất giẫm mạnh lên nền gỗ, vung chân đạp mạnh vào cạnh chiếc bàn gỗ đặt trước mặt.


"Rầm!"


Chiếc bàn gỗ nặng nề bị lực chân của Vô Thính đạp bay thẳng về phía trước, chặn đứng quỹ đạo đâm tới của cây trâm ngọc độc.


"Phập!"


Lưỡi trâm ngọc sắc bén của Vô Diện đâm xuyên thấu qua mặt bàn gỗ dày ba phân, chỉ cách lồng ngực Vô Thính chưa đầy một thốn. Từ đầu trâm ngọc, một luồng khói độc màu xám nhạt phun ra cuồn cuộn, tỏa ra mùi chu sa sát độc nồng nặc gây tê liệt thần kinh phổi.


Không để đối thủ kịp thu hồi vũ khí, Vô Diện xoay cổ tay, mượn đà sạt lở của bàn gỗ, vung tay trái chém mạnh một đường chéo nhắm thẳng vào đầu Vô Thính hòng cướp đoạt tàn trang thần phổ giấu trong ngực áo chàng.


Lưỡi trâm ngọc sắc bén lướt qua khoảng không chật hẹp, chém rách dải khăn lụa bịt mắt thêu hoa mai trắng – kỷ vật thiêng liêng của mẫu thân Vô Thính – đang đặt sát bên hộp đàn. Chiếc khăn lụa trắng bị chém đứt làm đôi, bay lượn lờ trong làn khói độc trước khi rơi xuống đất.


Đòn chém hiểm hóc sượt sát qua trán Vô Thính, để lại một vết xước mỏng rỉ máu trên mí mắt nhắm nghiền của chàng. Dưới áp lực của sát khí kịch độc và sự chấn động mạnh mẽ của thần kinh tai, một giọt máu tươi đỏ rực rỉ ra từ khóe mắt nhắm nghiền của manh cầm sư mù, chảy dài xuống gò má trắng bệch như một dòng huyết lệ bi tráng.


Sự giận dữ tột cùng bùng phát trong lòng Khúc Vô Thính khi thấy kỷ vật của mẫu thân bị hủy hoại.


"Uông!"


Chàng vận hành chân khí đan điền dồn dập, bỏ qua cơn đau nhói ở bả vai trái bị tê liệt nhẹ, hai tay ôm chặt lấy thân gỗ ngô đồng của cổ cầm Huyết Lệ đặt trên đùi. Mười đầu ngón tay rách da rỉ máu của chàng lướt nhanh trên các dây đàn tơ ngâm máu, gảy mạnh một nốt nhạc đanh thép có tần số rung động cực cao.


"KENG!!!"


Một tiếng ngân vang rền chói tai bùng phát giữa không gian chật hẹp của phòng trọ, át đi hoàn toàn tiếng sấm sét ngoài trời. Luồng kiếm khí vô hình mang theo ám kình thốn kình cực mạnh bộc phát từ dây đàn sắt, tạo thành một vòng sóng chấn động màu xám bạc xé toạc không khí lao thẳng về phía đối thủ.


Bình trà đất nung chứa kịch độc đặt trên bàn bị kiếm khí chấn vỡ nát thành vạn mảnh vụn, nước độc nóng bỏng cùng mảnh gốm sắc nhọn bắn ngược hoàn toàn vào gương mặt đang dịch dung của Vô Diện.


"A!!!"


Vô Diện rú lên một tiếng đau đớn rùng rợn khi khuôn mặt bị nước độc ăn mòn rách da rỉ máu đen. Gã điên cuồng vung trâm ngọc đâm loạn xạ trong không khí, nhưng vòng sóng chấn động âm luật thứ hai của Vô Thính đã ập đến.


Luồng thốn kình xuyên qua không khí, bỏ qua mọi chiêu thức né tránh của sát thủ dịch dung, đánh thẳng vào lồng ngực Vô Diện.


"Phốc!"


Toàn bộ hệ thống kinh mạch tim và phủ tạng của gã sát thủ nhị lưu bị chấn vỡ nát hoàn toàn từ bên trong cơ thể mà không hề để lại vết thương hở ngoài da. Vô Diện ôm ngực, đôi mắt trợn trừng đầy tia máu gục ngã đổ sụp xuống nền gỗ phòng trọ, hơi thở tắt lịm bên cạnh chiếc khăn lụa thêu hoa mai trắng đã bị chém rách làm đôi.


Vô Thính kiệt sức quỳ gối trên giường tre, lồng ngực phập phồng thở dốc, một ngụm máu nóng nghẹn ứ nơi cổ họng bị chàng nén ngược vào trong. Tai phải của chàng ù đặc, chỉ còn nghe thấy tiếng mưa rơi mơ hồ như tiếng gió thổi tầm xa.


Chàng mò mẫm dưới đất, nhặt lấy hai nửa chiếc khăn lụa rách nát thấm máu khô của mẫu thân, áp chặt vào lồng ngực với nỗi đau đớn tột cùng.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng gõ cửa dồn dập, bạo lực vang lên từ phía cầu thang gỗ của khách điếm Phong Trần, kèm theo tiếng xích sắt va chạm lách cách và giọng quát tháo dồn dập của quan binh tuần tra bên ngoài:


"Mở cửa! Ty Binh Phủ khám xét khách điếm! Có kẻ báo cáo tiếng động chém giết ở phòng này!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!