Đôi Tai Của Gió
Tiếng đổ vỡ chói tai vang lên giữa đêm tĩnh mịch, hâm nóng sát cơ đang rình rập ngoài cửa y quán Thẩm gia.
Trong khoảnh khắc chiếc hũ đất nung đựng thuốc bắc rơi sập xuống nền gạch, vỡ tan tành thành trăm mảnh, nước thuốc nóng bỏng cùng tàn tro lò than bắn tung tóe, Khúc Vô Thính đã hành động. Chàng không thể nhìn bằng mắt, nhưng lòng bàn chân đi đất cảm nhận được luồng khí nóng đang bốc lên dữ dội cùng nhịp tim đập loạn vì hoảng sợ của cậu bé câm A Thất dưới gầm bàn.
Chỉ trong một cái chớp mắt, Vô Thính khẽ nghiêng người, tay trái vẫn khóa chặt cổ tay gầy gò của cậu bé, tay phải thò ra sau hông rút nhanh chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí. Chàng không xòe quạt, mà dùng sống quạt bằng hắc thiết gạt mạnh một đường sát mặt đất. Luồng kình phong mạnh mẽ từ chiêu thức quét ngang bùng phát, dập tắt những tia lửa than đang bắt đầu bén vào sọt tre đựng thảo dược khô, đồng thời gom toàn bộ tàn tro nóng bỏng vào góc tường tối, không để khói bụi bốc lên quá cao làm lộ y quán.
"Két..."
Cửa buồng trong vội vã mở ra. Lão y sư Thẩm Vô Tự tay cầm cây nến nhỏ, gương mặt già nua đầy lo âu bước nhanh ra ngoài, theo sau là Thẩm Doanh Doanh với chiếc khăn lụa còn thơm mùi nước thuốc. Khi ánh nến mờ ảo soi tỏ góc phòng, cả hai đều sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.
Khúc Vô Thính vẫn ngồi xếp bằng trên chiếc ghế tre, dải lụa thêu hoa mai trắng che mắt của mẫu thân không một nếp nhăn, gương mặt chàng tĩnh lặng như nước giếng cổ. Ở phía dưới gầm bàn, cậu bé câm A Thất đang co rúm người, cổ tay gầy gò bị Vô Thính khóa chặt bằng hai ngón tay đẫm cao thuốc mỡ Băng Phách Cao mát lạnh. Cậu bé không thể phát ra tiếng động, chỉ có đôi mắt đen láy trợn tròn vì kinh hoàng, ngực phập phồng thở dốc.
"Vô Thính, chuyện này là sao?" Thẩm Vô Tự hạ thấp giọng, bước đến gần nhìn đống đổ nát của hũ thuốc.
Vô Thính khẽ buông lỏng ngón tay, giải thoát cho cổ tay của A Thất. Chàng đứng dậy, dùng gậy trúc xanh gõ nhẹ xuống nền gạch để định vị mảnh vỡ, giọng nói trầm thấp:
"Thưa thúc, đứa trẻ này lén lút đột nhập vào y quán để trộm Thính Vũ Thảo. Nhưng nó không có võ công, chân khí đan điền trống rỗng, nhịp thở hỗn loạn chỉ vì đói khát và lạnh lẽo. Nó vô tình làm đổ hũ thuốc khi cố giãy giụa."
A Thất vừa được tự do liền lùi sâu vào góc tối, ôm lấy cổ tay bị đỏ ửng, ánh mắt đầy sự cảnh giác và sợ hãi nhìn ba người xung quanh. Thẩm Doanh Doanh nhìn dáng vẻ rách rưới, gầy trơ xương của cậu bé, lòng trắc ẩn trỗi dậy. Cô bước đến gần, đặt nhẹ chiếc khay tre xuống, lấy từ trong túi áo ra một miếng bánh ngô khô đưa về phía gầm bàn.
"Đừng sợ, đứa trẻ tội nghiệp. Ăn đi, muội biết em đói rồi."
Nhìn thấy miếng bánh ngô, cổ họng A Thất khẽ chuyển động, cậu bé ngập ngừng một lát rồi giật phăng miếng bánh, nhét vội vào miệng nhai ngấu nghiến. Thẩm Vô Tự thở dài, khẽ vuốt chòm râu dê:
"Đứa trẻ này là kẻ lang thang ở bến đò trấn nhỏ từ nửa năm nay. Nó bị câm bẩm sinh, không cha không mẹ, thường ngày chỉ biết trộm vài củ khoai hay thảo dược vụn để đổi lấy miếng ăn qua ngày. Vô Thính, con định xử trí nó thế nào?"
Vô Thính lặng im. Tai trái của chàng vẫn còn vang lên tiếng ù ù khó chịu như tiếng ve kêu ngày hè – hậu quả của độc tính dây đàn huyết lệ tàn phá thần kinh tai đêm trước. Nhưng tai phải của chàng vẫn nghe thấy tiếng nhai bánh nhồm nhoàm đầy kiên cường của đứa trẻ mồ côi. Hình ảnh của chính mình năm mười hai tuổi, khi trốn dưới hầm chứa đàn lạnh lẽo nghe tiếng thét của người thân trong đêm diệt môn, bỗng chốc hiện về trong tâm trí chàng.
"Giữ nó lại y quán đi thưa thúc," Vô Thính khẽ thở dài, tay vuốt nhẹ thân gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ đặt trên bàn. "Nó lanh lợi, tay chân sạch sẽ, có thể giúp Doanh Doanh muội muội lau chùi cổ cầm và gánh nước. Giang hồ ngoài kia đang giông bão, để một đứa trẻ câm lang thang lúc này không khác nào dồn nó vào đường chết."
A Thất như hiểu được lời nói của manh cầm sư mù, cậu bé ngừng nhai, ngước đôi mắt đen láy nhìn dải lụa che mắt của Vô Thính, khẽ cúi đầu thể hiện sự biết ơn câm lặng.
Ngày hôm sau, sương mù Giang Nam giăng lối dày đặc khắp trấn Thính Vũ. Màn sương trắng xóa ẩm ướt như một bức màn khổng lồ nuốt chửng mọi cảnh vật, tầm nhìn của người thường chưa đầy ba trượng. Đối với Vô Thính, sương mù dày đặc lại là một đồng minh tốt, bởi nó làm giảm đi sự nhạy bén của thị giác kẻ thù, đồng thời làm tăng độ nhạy cảm của thính giác dội âm.
Chàng ngồi tĩnh lặng bên cửa sổ y quán, tai phải nghiêng nhẹ để lắng nghe tiếng sương mù dội lại từ vách đá ven suối cuối trấn. Chàng đang vận hành Thính Phong Biện Vị Khẩu Quyết, cố gắng lọc đi tiếng gió rít qua kẽ lá trúc và tiếng nước suối chảy xiết để giữ cho tâm trí được thanh tịnh. Tuy nhiên, bả vai trái của chàng bỗng chốc truyền đến một cơn đau nhức nhối, kéo căng các thớ cơ – vết thương cũ từ đêm diệt môn chưa lành hẳn lại bị hàn khí sương mù kích thích.
"Vô Thính huynh, A Thất ra sông gánh nước từ sáng sớm đến giờ vẫn chưa thấy trở về," Thẩm Doanh Doanh hốt hoảng bước vào phòng, tay cầm chiếc gáo dừa rỗng. "Bình thường em ấy chỉ đi nửa nén nhang là xong. Muội lo có chuyện chẳng lành."
Vô Thính đứng phắt dậy, dải lụa trắng che mắt khẽ động. Chàng không mang theo cổ cầm Huyết Lệ, bởi Nhạc Đạo Cấm Quy nghiêm cấm việc gảy đàn sát nhân vào ban ngày khi có thường dân vô tội xung quanh. Chàng chỉ giắt chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí ở thắt lưng vải thô, tay cầm cây gậy trúc xanh bước nhanh ra khỏi y quán.
"Doanh Doanh muội muội ở lại y quán trông chừng A Phúc thúc. Ta đi tìm nó."
Sử dụng Mộc Diệp Bộ Pháp di chuyển nhẹ nhàng như lá rụng lướt trên mặt đất ẩm ướt, Vô Thính nhanh chóng tiếp cận vùng vách đá ven suối đá trấn Thính Vũ. Sương mù ở đây còn dày đặc hơn, hơi nước lạnh buốt bám đầy trên tà áo xám tro của chàng. Tiếng suối chảy xiết đập vào đá cuội tạo ra những âm thanh hỗn tạp lớn, làm nhiễu loạn tần số nghe của tai phải còn lại.
Vô Thính dừng bước trên một tảng đá dốc đứng bên suối. Chàng nhắm chặt mắt dưới dải lụa, nín thở tập trung toàn bộ tinh thần lực vào đôi tai. Chàng đang vận dụng cảnh giới Thính phong biện vị (Ngưỡng cực hạn) để lọc tạp âm của dòng nước chảy.
"...Ưm... ưm..."
Một tiếng rên rỉ nghẹn đặc phát ra từ phía sau rặng trúc bên kia suối. Đó là tiếng của A Thất. Ngay sau đó là tiếng cười hô hố thô lỗ của những kẻ đàn ông.
"Thằng ranh con câm này kiên cường gớm nhỉ? Nói mau, tên cầm sư mù đeo dải lụa trắng đang trốn ở y quán nào trong trấn?"
"Bốp!"
Tiếng gậy gỗ đập mạnh vào da thịt vang lên, kèm theo tiếng nước bắn tung tóe từ chiếc xô gỗ đổ sập. Vô Thính siết chặt nắm tay phải, móng tay trỏ hoại tử xám nhẹ găm sâu vào lòng bàn tay. Chàng nhận diện được danh tính của kẻ ra tay qua nhịp bước chân nặng nề, thô bạo – đó là toán du đãng địa phương chuyên bảo kê bến đò, những kẻ sẵn sàng bán mạng cho quan binh Dương Châu Ty Binh Phủ để lấy tiền thưởng.
Có năm tên du côn tất cả. Chúng đang bao vây A Thất bên bờ suối đá.
"Vút!"
Vô Thính không một tiếng động lướt khinh công Mộc Diệp Bộ Pháp băng qua dòng suối xiết, đáp nhẹ nhàng lên thảm lá tre khô mà không tạo ra bất kỳ tiếng động nhỏ nào. Sương mù dày đặc che giấu hoàn toàn thân ảnh xám tro của chàng trước mắt bốn tên du đãng đang đứng cảnh giới.
"Đứa trẻ đó không biết nói. Các ngươi có đánh chết nó cũng vô ích."
Giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo của Vô Thính đột ngột vang lên từ phía sau màn sương mù, như thể phát ra từ hư không. Năm tên du côn giật nảy mình, vội vã quay đầu lại nhưng chỉ thấy một bóng người mù đứng tĩnh lặng dưới gốc tre, tay cầm gậy trúc xanh.
"Mẹ kiếp! Là tên manh cầm sư mù đó! Đại ca, đầu hắn đáng giá trăm lượng bạc đấy!"
Tên cầm đầu toán du đãng, một gã lực lưỡng vung chiếc gậy gỗ nặng nề, hét lớn ra lệnh cho đàn em xông lên.
Trận chiến cận chiến bùng nổ trong màn sương mù dày đặc.
Tên du côn đầu tiên vung gậy gỗ đánh lén từ phía sau sườn đồi sương mù, lưỡi gậy xé gió lao thẳng vào gáy Vô Thính. Sử dụng Thính phong biện vị khẩu quyết, Vô Thính nghe thấy tiếng gió rít của thớ gỗ mục rách không khí, chàng khẽ nghiêng người né tránh trong gang tấc. Gậy gỗ đập hụt vào khoảng không, tạo ra một tiếng "vút" khô khốc.
Ngay trong nhịp thở đó, Vô Thính rút nhanh chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí bên hông. Chàng không xòe quạt để tránh tiếng động lớn, mà dùng sống quạt bằng sắt đen gạt phăng gậy gỗ của đối thủ sang bên, đồng thời bấm mạnh cơ quan bí mật ở chuôi quạt.
"Xoạch!"
Ba cây kim châm cứu bằng bạc ròng nung đỏ phóng ra cự ly cực gần, ghim chính xác vào các huyệt đạo quanh khớp vai và khuỷu tay của tên tấn công. Sức nóng của kim bạc nung đỏ ngay lập tức khóa chặt chân khí kinh mạch của gã, khiến cánh tay cầm gậy của gã tê liệt hoàn toàn, chiếc gậy gỗ rơi rụng xuống đất.
Vô Thính khẽ đá nhẹ chân đất, dùng gót chân đẩy mạnh tên du côn đang đau đớn ngã nhào vào bụi tre gai bên cạnh.
Ở phía sau tảng đá lớn, A Thất dùng bộ pháp né tránh cơ bản vừa học được đêm trước để lẩn trốn nhanh nhẹn, tránh né những mảnh đá và ám khí bay lạc từ cuộc chiến.
Hai tên du côn tiếp theo đồng loạt rút đoản đao, phối hợp áp sát từ hai hướng tả hữu hòng tận dụng khuyết điểm mù lòa của Vô Thính. Chúng di chuyển rất nhanh, bước chân đạp nước suối bắn tung tóe tạo ra những tiếng động lớn gây nhiễu âm thanh cực mạnh.
Vô Thính khẽ nhíu mày. Tiếng suối chảy xiết dội vào vách đá phía sau làm chàng không thể nghe thấy nhịp tim đập dồn dập của tên đao khách bên trái. Chàng quyết định đứng yên, không khinh công né tránh, đưa cơ thể vào trạng thái tĩnh lặng của Vô Thanh chi đạo.
"Keng! Keng!"
Sống quạt sắt đen vung lên chớp nhoáng, chặn đứng hai lưỡi đoản đao chém tới từ hai hướng đối lập, phát ra những tia lửa sáng rực rỡ xé toạc màn sương mù xám xịt. Lực chấn động từ hai thanh đoản đao dội ngược lại bả vai trái bị thương của Vô Thính, khiến chàng cảm thấy một cơn đau buốt nhói như kim châm, mồ hôi lạnh rỉ ra trên trán.
Nhưng gương mặt chàng vẫn không một gợn sóng. Vô Thính xoay cổ tay gạt phăng hai lưỡi đoản đao, dùng bộ pháp lướt nhanh ra sau lưng hai tên đối thủ. Chàng xòe rộng chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí, vung mạnh một đường quét ngang tầm thấp.
Cạnh quạt sắt đen sắc bén như lưỡi kiếm chém đứt đôi cán đao của chúng, đồng thời gõ mạnh vào gáy hai tên du côn khiến chúng bất tỉnh nhân sự ngay lập tức, ngã gục xuống dòng suối lạnh thấu xương.
Chỉ còn lại tên cầm đầu toán du đãng. Gã nhìn thấy ba đàn em bị hạ gục dễ dàng chỉ trong vài nhịp thở bởi một manh cầm sư mù không cần dùng đến cổ cầm, lòng dũng cảm của gã hoàn toàn tan biến. Gã lùi lại, run rẩy vung chiếc gậy gỗ nặng nề trước ngực để phòng thủ.
"Ngươi... ngươi không phải là người! Đừng qua đây!"
Vô Thính bước đi chân đất trên thảm lá tre ẩm ướt, không tạo ra bất kỳ tiếng bước chân nào, tựa như một bóng ma vô hình lướt đi trong sương mù. Chàng dừng lại cách gã cầm đầu năm bước chân, giọng nói lạnh lùng như băng tuyết:
"Ai đã sai các ngươi bắt giữ đứa trẻ này?"
Tên du đầu lĩnh hoảng sợ, vung gậy gỗ chém điên cuồng vào khoảng không trước mặt hòng tìm đường thoát. Vô Thính khẽ nghiêng đầu né tránh đường gậy thô lỗ, rồi vung sống quạt sắt đen gõ mạnh vào huyệt đạo quanh cổ của gã.
"Bịch!"
Gã cầm đầu quỵ gối xuống nền đất đá trơn trượt, đoản đao rơi tuột khỏi tay. Trước khi ý thức hoàn toàn biến mất và ngất xỉu vì đau đớn, gã trợn tròn đôi mắt đầy tia máu nhìn dải lụa che mắt của Vô Thính, lẩm bẩm bằng giọng khàn đặc đầy sợ hãi:
"Ngươi... ngươi có trốn cũng vô ích... Tấm áp phích truy nã vẽ hình manh cầm sư mù đeo dải lụa trắng... đang được dán khắp các ngõ hẻm thành Dương Châu... Quan binh Ty Binh Phủ... sắp kéo đến đây rồi..."
Nói xong lời cuối cùng, gã đổ sụp xuống đất, bất tỉnh nhân sự dưới trời sương mù lạnh giá.
Vô Thính đứng lặng người giữa màn sương mù dày đặc bên suối đá. Lời nói của tên du côn gieo vào lòng chàng một áp lực tinh thần mới cực kỳ căng thẳng. Hành tung của chàng không chỉ bị Huyền Âm Lâu săn lùng, mà giờ đây toàn bộ bộ máy quan phủ thối nát của thành Dương Châu đã chính thức ban bố lệnh truy nã chàng toàn quốc.
Y quán Thẩm Vô Tự đã không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa.
"Ưm... ưm..."
A Thất chạy ra từ sau tảng đá lớn, cậu bé ôm chặt lấy cánh tay Vô Thính, gương mặt nhỏ nhắn nhem nhuốc bùn đất đầy vẻ lo lắng. Cậu bé giơ ngón tay gầy gò chỉ về phía con đường mòn dẫn ra cổng trấn Thính Vũ.
Trong tai phải còn lại của Vô Thính, vượt qua tiếng suối chảy xiết và sương sương mù ẩm ướt, một loạt tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của nhiều người mặc giáp nhẹ cùng tiếng vó ngựa rầm rập bắt đầu vang lên từ hướng cổng trấn nhỏ, đang rầm rập tiến thẳng về phía y quán.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!