Ma Âm Phệ Hồn
Sương mù tuyết trắng cuộn trào dữ dội giữa lòng Thung lũng Tiêu Dao, mang theo những bông tuyết buốt giá rạch ngang không gian hẹp. Gió biên thùy rít gào liên tục qua những vách đá dựng đứng nhẵn nhụi, tạo nên một thứ âm thanh u uất, lạnh lẽo tựa như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh.
Tại lối ra duy nhất của thung lũng, một bóng người đang đứng sừng sững chặn đường. Đó là Phí Vô Cực, vị trưởng lão Ma giáo tóc đỏ rực rỡ xõa tự do dưới làn tuyết lạnh. Gã khoác trên mình bộ trường bào màu huyết dụ thêu hình ngọn lửa đen u ám, ánh mắt ngạo nghễ bừng bừng sát khí nhìn chằm chằm vào nhóm người đang tiến tới. Trên đôi tay gân guốc của gã là cây cổ cầm "Ma Âm" được chế tác từ xương thú cổ trắng hếu, những sợi dây đàn xám xịt căng tràn kình lực tà môn.
Khúc Vô Thính dừng bước. Chàng đứng lặng giữa nền cát sỏi xốp mịn của thung lũng, tay ôm chặt cổ cầm Huyết Lệ đã nứt nhẹ bả gỗ ngô đồng cháy sém. Dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền—kỷ vật thêu hoa mai trắng của mẫu thân đã bị chém rách một góc—buộc chặt quanh trán chàng, giờ đây đã thấm đẫm những vệt máu tươi mới rỉ ra từ vành tai phải bị thương sượt qua ở trận chiến trước. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn rỉ ra những vệt máu đen khô cứng kể từ sau vụ nổ tàn khốc của tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, thính lực lúc này chỉ còn chưa đầy năm phần trăm, tiếng vo ve như vạn con ong đất điên cuồng vỗ cánh đang hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm không dứt.
Khẽ chạm tay vào thắt lưng vải, Vô Thính cảm nhận được chiếc Huyền Âm Sát Lệnh thứ hai của Lôi Kính đang tỏa ra mùi chu sa sát độc nhẹ đặc trưng. Áp sát lồng ngực chàng, bản mật ước đóng dấu đỏ của Ngũ Nhạc Liên Minh sần sùi nét chữ như một lời nhắc nhở đanh thép về huyết hải thâm thù và sự phản bội bẩn thỉu của chính đạo giang hồ. Chàng không thể lùi bước. Con đường báo thù phải được viết tiếp bằng máu của kẻ thù Ma giáo trước mắt.
"Khặc khặc khặc..."
Một tiếng cười quái dị, khàn đặc của Phí Vô Cực dội vào tai phải còn lại của Vô Thính, nghe mơ hồ như tiếng sấm nghẹn ngào vọng lại từ dưới lòng đất sâu. Gã nhìn chằm chằm vào dải khăn bịt mắt rỉ máu của chàng, giọng nói đầy sự khinh bỉ:
"Khúc Vô Thính! Một kẻ manh cầm sư tàn phế, tai trái đã điếc hoàn toàn, tai phải sắp hỏng mà cũng dám đại náo giang hồ Dương Châu sao? Hôm nay, Phí Vô Cực ta sẽ dùng cổ cầm xương Ma Âm này để chấn nát Thất Sát Cầm Ý của Khúc gia ngươi, đưa ngươi vào cõi câm lặng vĩnh hằng!"
Nói đoạn, Phí Vô Cực vung mạnh đôi tay gân guốc, mười đầu ngón tay gảy dồn dập lên những sợi dây đàn bằng xương thú cổ.
"Két... két... két..."
Khúc nhạc tà độc "Ma Âm Phệ Hồn Khúc" lập tức bùng phát. Tiếng đàn không hề thanh nhã, mà rùng rợn, rên rỉ như tiếng quỷ khóc thần gào. Những luồng sóng âm màu đỏ rực rỡ mang theo oán khí ngút trời phát ra từ cổ cầm xương, lao đi vun vút trong không khí lạnh. Khi chạm vào hai bên vách đá dựng đứng của Thung lũng Tiêu Dao, luồng ma âm này lập tức dội ngược trở lại, cộng hưởng và phóng đại lực sát thương lên gấp mười lần, tạo thành một cơn bão âm thanh tàn tạ bao vây bốn phía nhóm của Vô Thính.
"U... u... u..."
Luồng sóng âm đỏ rực va chạm mạnh mẽ vào màng nhĩ tai phải còn lại của Vô Thính. Cơn đau nhói buốt óc lập tức bùng lên, như có hàng vạn cây kim châm nung đỏ đâm thẳng vào não bộ chàng. Chân khí trong đan điền chàng lập tức bị nhiễu loạn, kinh mạch phổi bị rách từ những trận huyết chiến trước lại âm ỉ bỏng rát, khiến chàng phải nén một ngụm máu nóng ngược vào trong lồng ngực.
Phía sau chàng, kiếm khách chột mắt Tiêu Phong gầm lên một tiếng khàn đục, cố gắng vung thanh trọng kiếm Vô Phong nặng tám mươi cân để cản phá luồng kình lực đỏ rực đang tràn tới. Nhưng gã đang bị cơn sốt kịch độc hành hạ, tay chân mỏi mệt nặng nề, chỉ sau vài chiêu đỡ gạt đã phải quỳ một gối xuống tuyết, thở dốc bất lực. Cậu bé câm A Thất run rẩy bám chặt lấy tà áo xám sờn rách của sư phụ, đôi mắt đen láy ngập tràn nước mắt lo lắng.
"Phải phản kích..." Vô Thính thầm nghĩ.
Chàng vận hành chân khí đan điền, mười đầu ngón tay quấn Tuyết Tằm Ti dẻo dai gảy liên hoàn lên dây đàn sắt hàn băng của Huyết Lệ cầm, tung ra chiêu thức diện rộng "Thính Vũ Kiếm Khí". Hàng ngàn luồng ám kình vô hình li ti xé gió lao đi vun vút như cơn mưa bão, hòng chém tan luồng ma âm đỏ rực.
Thế nhưng, ngay khi kiếm khí âm luật phát ra, gương mặt Vô Thính lập tức biến sắc. Thính lực tai phải của chàng đã suy giảm xuống dưới năm phần trăm, tiếng vo ve điên cuồng trong tai làm chàng hoàn toàn mất đi khả năng điều phối nhịp gảy đàn chính xác. Những nốt nhạc phát ra bị lệch tông nhịp điệu, khiến hàng ngàn luồng kiếm khí xám bạc bay chệch hướng hoàn toàn, chém mạnh vào hai bên vách đá vôi dựng đứng làm đá sỏi đổ rào rào xuống đất cát, hoàn toàn không chạm đến thân thể của Phí Vô Cực.
"Ha ha ha! Điếc rồi! Ngươi thực sự đã điếc rồi! Tiếng đàn lệch tông thì làm sao chém được ta?!" Phí Vô Cực cười điên cuồng, mười ngón tay gảy càng dồn dập hơn.
Luồng sóng âm đỏ rực rỡ thứ hai bùng phát mạnh mẽ hơn gấp bội, siết chặt vòng vây tử thần quanh màng nhĩ mỏng manh còn lại của chàng. Máu tươi đỏ rực bắt đầu rỉ ra xối xả từ vành tai phải của Vô Thính, thấm đẫm dải khăn lụa trắng và chảy dài xuống cổ áo xám sờn rách. Đầu óc chàng quay cuồng, chân khí đan điền bạt nhược tột độ, cơ thể lảo đảo như sắp ngã quỵ trên nền đất đóng băng.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, khi ma âm tà độc sắp chấn vỡ hoàn toàn hệ thần kinh tai phải của mình, Vô Thính chợt nhớ đến lời dạy của sư phụ Khúc Diệp năm xưa về "Vô Thanh chi đạo": *"Khi thế gian không còn tiếng động, ấy là lúc tâm linh ta đạt đến sự thanh tịnh tối thượng. Đừng dùng tai để nghe nhạc, hãy dùng tim để cảm nhận vạn vật."*
Một quyết định liều lĩnh và bi tráng hình thành trong đầu manh cầm sư mù.
Chàng khẽ buông tay phải khỏi dây đàn, đưa nhanh vào thắt lưng vải rút ra bộ "Kim châm Thẩm thị"—những cây kim châm cứu bằng bạc ròng ngâm thảo dược bách niên mà lão y sư Thẩm Vô Tự tặng lại để phòng thân.
"Vô Thính huynh! Ngươi định làm gì?!" Tiêu Phong gầm lên trong tuyệt vọng, nhưng giọng nói của gã đã hoàn toàn bị tiếng gầm rú của ma âm che lấp.
Vô Thính không hề do dự. Chàng vận một luồng chân khí mỏng vào đầu ngón tay, đâm dứt khoát ba cây kim bạc sâu vào các tử huyệt cảm giác Thính Cung, Thính Hội và Ế Phong quanh hai tai của bản thân.
"Phập! Phập! Phập!"
Một cơn đau buốt óc tột cùng bùng lên trong đầu Vô Thính, khiến toàn bộ mạch máu quanh tai chàng rách ra rỉ máu đỏ tươi. Thế nhưng ngay sau đó, một sự tĩnh lặng tuyệt đối, lạnh lẽo bao trùm lấy toàn bộ thế giới của chàng.
Không còn tiếng rít gào của gió bão tuyết. Không còn tiếng rên rỉ tà độc của cổ cầm xương Ma Âm. Không còn tiếng gầm rú của Tiêu Phong hay tiếng khóc câm lặng của A Thất. Mọi âm thanh hỗn tạp của thế gian biến mất hoàn toàn trong vòng một nhịp thở. Chàng đã bước vào cõi câm lặng vĩnh hằng vĩnh viễn tạm thời của cấm thuật tự khóa huyệt đạo.
Phí Vô Cực đứng cách đó mười trượng, thấy Vô Thính đâm kim bạc vào tai rỉ máu xối xả rồi đứng im bất động, gã nghĩ rằng đối thủ đã hoàn toàn phát điên và kiệt sức dưới ma âm của mình. Gã cười ngạo nghễ, vận mười phần công lực gảy một sát chiêu mạnh nhất "Ma Âm Phệ Hồn Khúc" nhắm thẳng vào đầu Vô Thính để kết liễu.
Thế nhưng, gã đã hoàn toàn sai lầm.
Trong thế giới không tiếng động hoàn hảo của mình, Vô Thính không còn bị ma âm làm lung lạc chân khí nữa. Chàng cởi bỏ đôi giày cỏ rách nát, lòng bàn chân đất chạm trực tiếp vào nền cát sỏi lạnh buốt của Thung lũng Tiêu Dao. Chàng vận dụng cảnh giới "Vô Thanh chi đạo (Sơ ngộ)" và bộ pháp "Thính địa bộ pháp" cảm nhận địa chấn.
Dù lớp cát sỏi xốp của thung lũng là chất tiêu âm tự nhiên làm tiêu tán kình lực Đại Đại Chấn Kình truyền đi, nhưng nó lại không thể ngăn cản sự truyền dẫn của các bước sóng rung động vật lý cực nhẹ phát ra từ bước chân và sự cộng hưởng của cổ cầm xương Phí Vô Cực khi gã gảy đàn.
Trong tâm trí tối tăm của manh cầm sư mù, một bức tranh chuyển động ba chiều màu xám bạc dần hiện lên rõ nét thông qua lòng bàn chân đất cảm nhận địa chấn. Chàng cảm nhận được những vòng sóng rung động mờ ảo lan tỏa từ vị trí của Phí Vô Cực cách đó mười trượng. Nhịp tim đập dồn dập kiêu ngạo của gã Ma giáo trưởng lão hiện lên như một đốm sáng đỏ rực rỡ nhấp nháy liên tục trong đầu chàng.
"Định vị được rồi..." Vô Thính thầm nghĩ, gương mặt tĩnh lặng không một gợn sóng.
Chàng ngồi xếp bằng xuống nền cát sỏi đóng băng, đặt cổ cầm Huyết Lệ nằm ngang trên đùi. Cơn đau nhói buốt từ bả vai trái đang tê liệt nhẹ cứng đờ và vết rách kinh mạch phổi được chàng hoàn toàn phớt lờ nhờ ý chí kiên định vượt giới hạn đau đớn thể xác.
Chàng cắn rách đầu ngón tay trỏ phải, để dòng máu tươi nóng hổi của bản thân thấm đều lên sợi dây đàn thứ bảy Huyết Tơ bằng sắt hàn băng bọc Tuyết Tằm Ti dẻo dai. Sát niệm báo thù và oán khí oai phong của gia tộc Khúc gia Nhạc phái tích tụ bùng phát mạnh mẽ trong lòng chàng.
Chàng không gảy một khúc nhạc nào cả. Chiến đấu trong câm lặng không cần giai điệu dồn dập. Chàng chỉ tập trung toàn bộ chân khí đan điền còn sót lại vào một nốt nhạc đanh thép duy nhất cự ly gần.
"Thốn Kình Chấn Thiết!"
Chàng gảy mạnh sợi dây đàn sắt hàn băng đẫm máu.
"Bùng!!!"
Một nốt nhạc câm lặng tột cùng bộc phát từ Huyết Lệ cầm. Luồng kình lực chấn động vô hình mang tần số siêu cao—vượt giới hạn thính giác sinh học của tai người thường—lao đi xé toạc không khí lạnh lẽo. Nó không bay trên không trung, mà truyền thẳng xuống lớp cát sỏi dưới lòng bàn chân đất của Vô Thính, hóa thành một đường rạch địa chấn nứt nẻ chạy dài vun vút trên mặt đất đóng băng hướng thẳng về phía Phí Vô Cực.
Phí Vô Cực đang say sưa gảy đàn bỗng cảm nhận được một luồng sát khí lạnh buốt thấu xương truyền từ dưới lòng đất dội ngược lên hai chân gã. Gã chưa kịp phản ứng, luồng chấn kình Thốn Kình Chấn Thiết đã bỏ qua lớp cát sỏi xốp bên ngoài, truyền thẳng lên thân thể gã và dội mạnh vào cổ cầm xương Ma Âm.
"Rắc!!!"
Một tiếng nứt vỡ khô khốc vang lên câm lặng trong tâm trí Vô Thính.
Cây cổ cầm bằng xương thú cổ "Ma Âm" quý giá của Phí Vô Cực lập tức xuất hiện những vết nứt nẻ chằng chịt từ cầu đàn lên đến trục xoay, rồi vỡ tan tành thành trăm mảnh xương vụn sắc nhọn bắn tung tóe. Luồng phản lực chấn động cực mạnh dội ngược lại chấn vỡ đan điền của Phí Vô Cực, khiến mười đầu ngón tay gã bị gãy nát rỉ máu đen xối xả.
"Phụt!!!"
Phí Vô Cực hộc ra một ngụm máu đen kịt oán khí, cơ thể gã bị đánh bay ra xa ba trượng, đập mạnh vào vách đá dựng đứng rồi ngã quỵ xuống đất cát tuyết đóng băng. Gã ôm lấy lồng ngực đang nứt vỡ kinh mạch, hai mắt trợn tròn kinh hoàng nhìn manh cầm sư mù đang ngồi tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ thụ dưới bão tuyết.
"Vô... Vô Thanh chi đạo... Ngươi chiến đấu trong câm lặng hoàn hảo... Ma đầu! Ngươi thực sự là ma đầu!" Phí Vô Cực kinh hoàng hét lên một tiếng khàn đặc.
Lòng tự tôn kiêu ngạo của một đại cao thủ Ma giáo hoàn toàn sụp đổ trước kiếm ý vô thanh tàn khốc của Vô Thính. Gã biết mình đã mất đi vũ khí và đan điền bị trọng thương nặng, không còn khả năng đối kháng. Phí Vô Cực ôm lấy hai cánh tay gãy nát rỉ máu đen, lảo đảo bò dậy rồi tháo chạy điên cuồng vào màn bão tuyết mịt mù phía sau lối ra thung lũng hẹp, bỏ lại chiếc hộp đàn Ma Âm vỡ nát dưới đất cát.
Trận chiến kết thúc trong sự câm lặng tuyệt đối.
Vô Thính ngồi im lặng trên nền cát sỏi. Chàng đưa tay lên, chậm rãi rút ba cây kim bạc Thẩm thị ra khỏi các huyệt đạo quanh tai của mình.
"Phụt..."
Máu tươi đỏ rực xối xả từ hai vành tai chảy xuống bả vai áo xám sờn rách. Cơn đau nhói buốt óc lập tức bùng lên dữ dội gấp mười lần do phản phệ của cấm thuật tự khóa huyệt đạo bạc ròng. Chàng khẽ gập người, ho khan liên tục rỉ máu tươi xuống mặt gỗ cổ cầm Huyết Lệ, lồng ngực thắt chặt lại đau đớn.
Chàng nghiêng đầu cố gắng lắng nghe âm thanh xung quanh. Chàng muốn nghe tiếng gió bão tuyết rít gào, tiếng bước chân xập xình của Tiêu Phong hay tiếng gõ vai ấm áp quen thuộc của A Thất.
Thế nhưng, thế giới của chàng lúc này vẫn hoàn toàn im lìm. Tai trái vẫn là một cõi câm lặng vĩnh hằng tuyệt đối rỉ máu đen khô. Tai phải còn lại ù đặc nặng nề, tiếng vo ve điên cuồng lúc trước đã biến mất, nhường chỗ cho một tiếng gió rít mơ hồ, cực kỳ xa xăm và mỏng manh như vọng lại từ kiếp trước.
Cấm thuật tự khóa huyệt đạo bạc đã tàn phá nghiêm trọng các tế bào thần kinh tai phải còn sót lại của chàng, khiến thính lực tai phải giảm thêm hai mươi phần trăm vĩnh viễn. Giờ đây, chàng chỉ còn nghe được chưa đầy ba phần trăm âm thanh của thế gian, mọi thứ chỉ còn là những tiếng động cực lớn cự ly gần nghe mơ hồ như dưới lòng sông sâu.
Tiêu Phong lảo đảo chạy lại, bả vai gã vẫn rỉ máu độc đen xám do cơn sốt kịch độc hành hạ. Gã quỳ sụp xuống bên cạnh Vô Thính, đôi bàn tay vạm vỡ áp chặt lên vai chàng dằn vặt lo lắng, đôi môi gã mấp máy liên tục gào thét hỏi han nhưng Vô Thính hoàn toàn không nghe thấy gì ngoài tiếng gió rít mơ hồ.
A Thất ôm khư khư chiếc hộp gỗ mun chứa Thính Vũ Thảo, khóc thầm không tiếng động, hai tay nhỏ bé lạnh ngắt áp chặt lên mu bàn tay phải đẫm máu của sư phụ.
Vô Thính khẽ mỉm cười nhẹ nhàng dưới dải khăn bịt mắt thêu hoa mai trắng rách nát thấm máu tươi. Chàng khẽ vỗ nhẹ lên đầu đệ tử câm, ra hiệu bảo chàng vẫn chịu đựng được và cuộc báo thù đại nghĩa vẫn sẽ tiếp tục bất chấp tàn phế thể xác.
Chàng nhặt gậy trúc xanh lên, đứng dậy đi chân đất trên nền cát sỏi đóng băng lạnh buốt. Thế nhưng, ngay khi chàng vừa bước một bước ra khỏi Thung lũng Tiêu Dao tiến vào vùng Trung Nguyên hoang dã cát bụi, lòng bàn chân đất của chàng bỗng cảm nhận được một luồng rung động vật lý nặng nề, dồn dập truyền qua mặt đất đóng băng từ phía trước.
Đó là tiếng xích sắt xập xình nện xuống tuyết đóng băng và tiếng vó ngựa rầm rập của hàng vạn quân lính thiết giáp đang khép chặt vòng vây tử thần quanh lối ra thung lũng hoang vu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!