Hồi Âm Sát Chiêu
Hàng vạn con ong độc khổng lồ bao phủ toàn bộ bầu trời thung lũng, chặn đứng mọi ngả đường rút lui của Tiêu Phong và A Thất.
Tiếng cánh ong vỗ dồn dập tạo thành một thứ âm thanh u uất, trầm đục, như một tấm lưới khổng lồ chụp xuống Thung lũng Tiêu Dao. Từng luồng khí lạnh buốt từ đỉnh vách đá dựng đứng tràn xuống, mang theo những bông tuyết lờ lững rơi giữa không trung hẹp. Nhạc Vô Song đứng trên mỏm đá nhô ra, tà áo lục nhạt bay phần phật trong gió tuyết. Nàng mím môi, ngón tay thon thả lướt trên thân tiêu ngọc Bích Hải Triều Sinh, tiếp tục thúc vận chân khí thổi ra những nốt nhạc cao vút, sắc lạnh. Sóng âm màu lục nhạt lan tỏa tới đâu, đàn ong độc khổng lồ lại càng trở nên điên cuồng tới đó, mắt chúng đỏ rực như những đốm lửa ma trơi giữa sương mù.
"Tránh sau lưng ta!" Tiêu Phong gầm lên một tiếng khàn đục.
Gương mặt gã hốc hác, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt kịch độc từ mũi tên bắn lén chưa hoàn toàn khống chế được. Thế nhưng, khí khái hào sảng của một kiếm khách giang hồ không cho phép gã lùi bước. Tiêu Phong vung thanh trọng kiếm Vô Phong nặng tám mươi cân tạo thành một vòng tròn kiếm phong xám xịt trước ngực. Phong Lôi Trọng Kiếm Pháp bộc phát kình lực cuồng bạo, tạo ra một luồng gió xoáy mạnh mẽ quét ngang diện rộng, chặn đứng hàng trăm con ong độc đang lao xuống như mưa tên. Tiếng ong độc va chạm vào lưỡi kiếm rỉ sét phát ra những tiếng "bộp bộp" ghê rợn, xác chúng rơi lả tả trên nền đá đóng băng.
Thế nhưng, đàn ong độc quá đông. Chúng lượn vòng qua luồng kiếm phong của Tiêu Phong, luồn lách qua những khe đá hẹp để nhắm thẳng vào đầu cậu bé câm A Thất đang lạnh run cầm cập ở góc tối. A Thất mím chặt môi, đôi mắt đen láy trợn tròn vì kinh hoàng nhưng không hề phát ra một tiếng khóc. Cậu bé ôm khư khư chiếc hộp gỗ mun chứa thảo dược trị tai Thính Vũ Thảo, một tay nắm chặt lấy vạt áo xám sờn rách của sư phụ Khúc Vô Thính.
Khúc Vô Thính quỳ một gối trên nền đá lạnh ngắt. Dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền—kỷ vật của mẫu thân bị chém rách một góc thêu hoa mai trắng—đang thấm đẫm những vệt máu tươi mới rỉ ra từ vành tai phải sượt qua. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn rỉ ra những vệt máu đen khô cứng kể từ sau vụ nổ tàn khốc của tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, thính lực lúc này chỉ còn chưa đầy một phần trăm sau phản chấn dội âm từ trận chiến trước. Thế giới xung quanh chàng lúc này chỉ là một cõi tĩnh lặng méo mó, nơi tiếng tiêu ngọc và tiếng cánh ong vỗ chỉ còn là những luồng rung động vật lý cực nhẹ truyền qua không khí.
Chàng khẽ ho khan, một ngụm máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, được chàng vận khí nuốt ngược vào trong. Kinh mạch phổi bị rách từ những trận huyết chiến trước vẫn âm ỉ bỏng rát như bị tàn lửa thiêu đốt. Luồng hàn khí nhiễm sâu phế phủ từ nước hồ ngầm Hàn Đàm Linh Thuỷ gặp cái lạnh buốt của bão tuyết biên thùy khiến lồng ngực chàng thắt chặt lại đau đớn.
"Sột soạt..."
Một nhịp gõ gấp gáp của A Thất lên bả vai phải của Vô Thính vang lên. Cậu bé giật mạnh tà áo chàng, gõ ba nhịp ngắn liên tục—mật mã báo hiệu đàn ong độc đã khép chặt vòng vây từ phía trên cao bên trái, chỉ còn cách họ chưa đầy ba trượng.
Vô Thính hít một hơi sâu buốt giá. Chàng áp sát lòng bàn chân đất xuống nền đất nện của thung lũng. Cảnh giới "Vô Thanh chi đạo" mà chàng vừa ngộ ra giúp chàng cảm nhận được từng luồng rung động vật lý truyền đi qua lòng đất. Chàng quyết định ra chiêu dứt khoát.
Chàng vận hành chân khí đan điền, truyền mạnh nội kình xuống lòng bàn chân đất, kích hoạt chiêu thức thấu đất Đại Địa Chấn Kình hòng tạo ra một vòng sóng chấn động mạnh mẽ truyền qua đất để xua đuổi đàn ong.
"Oành!"
Thế nhưng, ngay khi kình lực bộc phát, gương mặt Vô Thính lập tức biến sắc. Mặt đất dưới chân thung lũng Tiêu Dao không phải là đá tảng kiên cố, mà là một lớp cát sỏi xốp mịn tích tụ trăm năm. Lớp cát sỏi xốp này đóng vai trò như một chất tiêu âm tự nhiên tàn nhẫn, hấp thụ hoàn toàn luồng nội kình chấn động của chàng và tiêu tán nó vào lòng đất sâu mà không tạo ra bất kỳ một vòng sóng chấn động nào trên bề mặt.
"Thất bại rồi..." Vô Thính thầm nghĩ, lồng ngực thắt lại đau đớn vì phản phệ nhẹ.
Đàn ong độc phía trên cao bên trái đã ngửi thấy mùi máu tươi từ vành tai phải của chàng, chúng đồng loạt lao xuống như một cơn mưa tên đen kịt, ngòi châm nhọn hoắt chĩa thẳng vào gáy Vô Thính.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vô Thính không hề hoảng loạn. Đôi mắt chàng nhắm nghiền dưới dải lụa xám, nhưng tâm nhãn của chàng lại trở nên sáng suốt hơn bao giờ hết. Chàng khẽ nghiêng đầu, cảm nhận hướng gió rít mỏng manh bị đàn ong rạch đứt khi chúng lao xuống. Chàng nhận ra, dù mặt đất cát sỏi xốp làm tiêu tán kình lực, nhưng hai bên vách đá vôi dựng đứng nhẵn nhụi của thung lũng hẹp này lại là những bề mặt phản xạ âm thanh hoàn hảo nhất.
"Nếu tấn công trực diện diện rộng, lực phản chấn dội lại từ vách đá sẽ chấn vỡ màng nhĩ tai phải của ta. Nhưng nếu ta dùng chính góc dội âm thanh..."
Một kế hoạch táo bạo hình thành trong đầu manh cầm sư mù. Chàng khẽ xoay người, điều chỉnh góc đứng của mình nghiêng một góc bốn mươi lăm độ so với vách đá dựng đứng nhẵn nhụi bên trái. Mười đầu ngón tay quấn Tuyết Tằm Ti dẻo dai của chàng khẽ đặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn của cổ cầm Huyết Lệ.
Chàng vận hành chân khí, cắn chặt môi để nén cơn đau nhói từ bả vai trái đang tê liệt nhẹ cứng đờ do kịch độc chu sa chưa tan hết. Mười đầu ngón tay chàng gảy mạnh liên tiếp ba nốt nhạc đanh thép hướng thẳng vào vách đá bên trái.
"Keng! Keng! Keng!"
Ba luồng kiếm khí âm luật màu xám bạc mờ ảo bùng phát từ Huyết Lệ cầm, rạch ròi xé toạc không khí lạnh lẽo lao đi vun vút. Chúng không hề chạm vào đàn ong độc, mà bay thẳng vào mỏm đá nhẵn nhụi trên vách đá bên trái.
Nhạc Vô Song đứng trên cao nhìn thấy cảnh tượng đó, trong mắt nàng thoáng hiện một tia ngạo nghễ đắc thắng: "Khúc Vô Thính, ngươi đã điếc đến mức gảy đàn lệch hướng hoàn toàn rồi sao?"
Thế nhưng, nụ cười của nàng lập tức đông cứng lại.
Ngay khi ba luồng kiếm khí xám bạc va chạm vào bề mặt đá vôi nhẵn nhụi của vách đá bên trái, quy luật phản xạ âm thanh vật lý của Thung lũng Tiêu Dao lập tức được kích hoạt. Ba luồng sóng âm không hề bị tiêu tán, mà dội ngược trở lại với góc phản xạ hoàn hảo bốn mươi lăm độ, phóng đại lực sát thương lên gấp đôi nhờ cấu trúc chịu âm đặc biệt của vách đá dựng đứng.
Sóng âm phản xạ dội ngược lại tạo thành một thế gọng kìm vô hình cực kỳ tàn khốc, lướt qua khoảng không gian hẹp sát sườn đàn ong độc và lao thẳng về phía sau lưng Nhạc Vô Song.
"Bùng!!!"
Luồng kình lực dội vách va chạm mạnh mẽ với sóng âm màu lục nhạt phát ra từ ngọc tiêu Bích Hải Triều Sinh của Nhạc Vô Song giữa không trung. Một tiếng nổ lớn vang rền dội ngược liên tục vào hai bên vách đá, tạo ra một vòng sóng chấn động không khí khổng lồ.
Sự cộng hưởng âm thanh bị phá vỡ hoàn toàn. Tiếng tiêu ngọc trong vắt của Nhạc Vô Song bị chấn vỡ nát thành những mảnh âm vụn hỗn loạn. Đàn ong độc khổng lồ đang lao xuống bỗng khựng lại giữa không trung, tần số khống chế trong não bộ của chúng bị nhiễu loạn cực hạn do luồng sóng phản xạ dội ngược từ hai phía vách đá.
"U... u... u..."
Đàn ong độc điên cuồng lượn vòng, mất đi sự dẫn dắt của khúc nhạc khống thú, bản năng khát máu của chúng trỗi dậy mạnh mẽ. Chúng không còn lao vào Vô Thính nữa, mà quay đầu lại, kết thành một cơn bão đen kịt lao thẳng về phía chủ nhân Nhạc Vô Song đang đứng trên mỏm đá cao.
"Cái gì?!" Nhạc Vô Song kinh hoàng thét lên một tiếng thanh khiết.
Gương mặt kiêu ngọc của nàng cắt không còn giọt máu. Nàng cố gắng nâng ngọc tiêu lên thổi thêm một nốt nhạc gấp gáp để cứu vãn tình thế, nhưng luồng phản chấn âm luật trước đó đã làm chấn động kinh mạch tay của nàng, khiến hơi thở của nàng bị lệch nhịp, không thể phát ra sóng âm khống thú được nữa. Hàng vạn con ong độc khổng lồ gào thét rợn người lao tới, chỉ còn cách nàng chưa đầy một trượng.
Tiêu Phong đứng dưới sân thung lũng nhìn lên, gầm lên: "Vô Thính huynh! Đàn ong độc sắp giết chết nàng ta rồi!"
Vô Thính đứng yên lặng giữa nền cát sỏi. Nhạc Đạo Cấm Quy của Khúc gia hiện lên trong tâm trí chàng: *Nhạc đạo phục vụ nhân tâm, nghiêm cấm dùng âm luật làm công cụ giết người vô tội hoặc hạ sát thủ trước đối thủ thách đấu danh dự quân tử.* Nhạc Vô Song không phải là sát thủ của Huyền Âm Lâu, nàng chỉ là một thiên tài kiêu ngạo bị lợi dụng làm lá chắn. Chàng không thể để nàng chết dã man dưới ngòi độc của đàn ong.
Chàng vận nốt luồng chân khí cuối cùng trong đan điền, mười đầu ngón tay phải đang rách da nhẹ rỉ máu tươi do lực căng cực đại của dây đàn sắt mới khẽ chạm vào dây đàn chủ lực.
Chàng gảy nhẹ một nốt trầm dứt khoát hướng thẳng vào khoảng không gian xung quanh Nhạc Vô Song.
"Oành..."
Nốt nhạc trầm đục phát ra tần số cực thấp tai người không nghe thấy, nhưng nó lại có khả năng triệt tiêu hoàn toàn mọi dao động không khí xung quanh mỏm đá của Nhạc Vô Song trong vòng ba trượng. Một cõi tĩnh lặng tuyệt đối đột ngột bao bọc lấy cơ thể nàng.
Đàn ong độc lao tới chạm vào màng câm lặng vô hình lập tức bị mất lực nâng của không khí, cánh của chúng không thể rung động được nữa. Hàng vạn con ong độc khổng lồ đồng loạt rơi rụng xuống đất đá như những hạt mưa đen chết chóc, chết rạp hoàn toàn trước khi kịp chạm vào tà áo lục nhạt của nàng.
Thung lũng Tiêu Dao trở lại sự tĩnh lặng ngột ngạt đáng sợ. Gió tuyết vẫn lờ lững rơi trên những xác ong đen kịt phủ đầy đất cát.
Nhạc Vô Song đứng trên mỏm đá cao, chiếc ngọc tiêu 'Bích Hải Triều Sinh' trong tay nàng run rẩy dữ dội. Nàng cúi đầu nhìn xuống manh cầm sư mù đang đứng yên lặng dưới sân thung lũng, gương mặt nàng đầy sự kinh hoàng, xấu hổ và dằn vặt nợ ân tình cứu mạng.
Nàng hạ tiêu ngọc xuống, giọng nói kiêu kỳ lúc trước giờ chỉ còn là tiếng thì thầm khàn rạn dội vào tai phải Vô Thính:
"Khúc Vô Thính... ta... ta đã bại rồi. Kiếm khí âm luật dội vách của ngươi... thực sự vượt xa trí tưởng tượng của ta. Ngươi tha mạng cho ta, ta nợ ngươi một mạng..."
Nàng lướt khinh công đáp xuống nền đất sỏi cách chàng mười bước chân, ánh mắt phức tạp nhìn dải khăn bịt mắt rỉ máu của chàng: "Nhưng ngươi hãy nghe đây. Ta thách đấu ngươi chỉ vì danh dự âm luật. Nhưng kẻ thuê Ma giáo trưởng lão Phí Vô Cực chặn sát ngươi tại lối ra thung lũng này... chính là đại diện của liên minh ngũ nhạc cấu kết với quan phủ. Hắn đang đợi ngươi ở ngay phía trước cùng cổ cầm xương Ma Âm cực kỳ tàn ác. Ngươi... ngươi hãy cẩn trọng."
Nói đoạn, Nhạc Vô Song cúi đầu chào danh dự rồi lướt khinh công biến mất vào sương mù tuyết trắng.
Vô Thính đứng lặng người. Chàng khẽ ho khan một tiếng dài, một ngụm máu tươi rỉ ra từ khóe môi nhuộm đỏ dải lụa xám. Mười đầu ngón tay chàng run rẩy rỉ máu tươi đỏ rực, Tuyết Tằm Ti quấn chặt ngón tay bị rách nhẹ vài sợi do lực căng cực đại của dây đàn sắt.
"A Thất... sắc thuốc..." Vô Thính khẽ thì thầm giọng khàn đặc.
Cậu bé câm A Thất nhanh nhẹn chạy lại, mở hộp gỗ mun lấy ra những lá Thính Vũ Thảo xanh mướt còn thơm mùi suối đá trấn Thính Vũ. Cậu bé dùng đá cuội giã nát lá thảo dược, vắt lấy dòng nước cốt xanh đậm đưa lên môi sư phụ. Vô Thính ngửa cổ nuốt nhanh dòng nước cốt thảo dược đắng ngắt. Vị mát lạnh của Thính Vũ Thảo lập tức lan tỏa từ cổ họng lên đến màng nhĩ tai phải, xoa dịu tạm thời cơn đau nhức nhối và giảm bớt sự sưng tấy màng nhĩ còn lại của chàng.
Chàng khẽ thở phào, thính lực tai phải khôi phục lại được khoảng năm phần trăm âm thanh mơ hồ. Chàng nâng gậy trúc xanh lên, định cùng Tiêu Phong bước tiếp.
"Khặc khặc khặc..."
Đột ngột, một tiếng cười lạnh lùng, rùng rợn vang rền từ phía lối ra thung lũng hẹp phía trước, dội mạnh vào các vách đá dựng đứng tạo thành hàng vạn tiếng cười ma quái bao vây bốn phía.
"Két... két... két..."
Tiếng gảy đàn bằng xương thú cổ rợn người vang lên dồn dập, phát ra luồng sát khí màu đỏ rực rỡ xé toạc sương mù tuyết trắng, chặn đứng lối đi duy nhất của họ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!