Vũ Điệu Tiêu Dao
Gió tuyết biên thùy rít gào qua những khe đá hẹp, cuốn theo những bông tuyết sắc lạnh như dao găm, rạch vào da thịt buốt giá của những kẻ độc hành trên con đường Bắc tiến. Đôi chân trần của Khúc Vô Thính giẫm lên lớp tuyết mỏng đóng băng, cảm nhận rõ rệt cái lạnh thấu xương truyền từ đá sỏi thô ráp lên đến tận đan điền. Dưới dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền—kỷ vật duy nhất còn sót lại của mẫu thân sau đêm diệt môn kinh hoàng—đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền, gương mặt tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ giữa trời đông giá rét.
Lúc này, cơ thể Vô Thính đang gánh chịu những tổn thương tàn khốc. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn rỉ ra những vệt máu đen khô cứng kể từ sau vụ nổ kinh hoàng tại tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy năm phần trăm âm thanh của thế gian. Mỗi nhịp thở sâu của chàng đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi từ vết rách kinh mạch phổi chưa lành sau trận chiến vô thanh tại Mộ cổ Thất Tinh. Độc tính chu sa từ móng ngón trỏ tay phải đang âm thầm lây lan, khiến toàn bộ cơ bả vai trái cứng đờ, tê liệt nhẹ như một tảng đá lạnh.
"Khẹc..."
Vô Thính khẽ ho khan, một dòng máu tươi đỏ rực rỉ ra từ khóe môi, nhanh chóng đông cứng lại dưới làn gió tuyết. Ngay lập tức, một bàn tay nhỏ bé, lạnh ngắt của cậu bé câm A Thất áp chặt lên bả vai phải của chàng, khẽ gõ hai nhịp nhẹ theo mật mã để hỏi han. Vô Thính khẽ vỗ nhẹ lên đầu đệ tử, ra hiệu bảo chàng vẫn chịu đựng được.
Đi bên cạnh họ, kiếm khách chột mắt Tiêu Phong đang staggering bước đi, thanh trọng kiếm Vô Phong nặng tám mươi cân gác hờ trên vai, phát ra những tiếng xích sắt xập xình mờ đục. Gương mặt gã hốc hác, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt kịch độc từ mũi tên bắn lén chưa hoàn toàn khống chế được. Tiêu Phong quay sang nhìn Vô Thính, giọng nói ồm ồm của gã dội vào tai phải còn lại của chàng nghe mơ hồ như vọng lại từ dưới lòng đất sâu:
"Vô Thính huynh... phía trước chính là Thung lũng Tiêu Dao. Mảnh mật báo của Thẩm Thanh Vân... ngươi vẫn giữ chứ?"
Vô Thính khẽ chạm tay vào tay áo xám tro sờn rách, nơi mảnh giấy da dê mỏng dính mực đen của Thẩm Thanh Vân vẫn nằm im lìm. Mật báo cảnh báo rằng Ngũ Nhạc Liên Minh đã thuê Ma giáo trưởng lão Phí Vô Cực chặn sát chàng tại thung lũng này. Nhưng thay vì lẩn trốn, chàng quyết định dấn thân vào hiểm cảnh để tìm đường Bắc tiến đến Âm Linh Cốc.
Thung lũng Tiêu Dao hiện ra trước mắt họ như một vết chém khổng lồ của tạo hóa xuyên thấu qua dãy núi đá vôi dựng đứng. Hai bên vách đá cao ngàn trượng, nhẵn nhụi và dựng đứng như những bức tường thành khổng lồ, tạo thành một khe hẹp sâu hun hút chỉ rộng chừng mười trượng. Khi bước chân qua ranh giới lối vào thung lũng, Vô Thính lập tức cảm nhận được sự thay đổi kỳ lạ của không khí. Tiếng gió bão rít gào bên ngoài đột ngột bị dập tắt, thay vào đó là một sự tĩnh lặng kỳ quái, ngột ngạt đến đáng sợ.
Chàng áp sát lòng bàn chân đất xuống nền đá sỏi cứng. Cảnh giới "Vô Thanh chi đạo" mà chàng vừa ngộ ra giúp chàng cảm nhận được từng luồng rung động vật lý truyền đi qua lòng đất. Nhưng thung lũng hẹp này là một cái bẫy dội âm khổng lồ. Bất kỳ một tiếng động nhỏ nào cũng sẽ va chạm vào các vách đá dựng đứng nhẵn nhụi kia, phản xạ ngược lại và phóng đại lực sát thương lên gấp mười lần. Đối với một manh cầm sư mù đang bị tổn thương thính giác nghiêm trọng, đây chính là tử địa.
"Sột soạt... sột soạt..."
Một nhịp gõ gấp gáp của A Thất lên bả vai phải của Vô Thính đột ngột vang lên. Cậu bé giật mạnh tà áo chàng, chỉ tay lên phía vách đá cao bên phải.
Vô Thính đứng yên lặng, nín thở tập trung toàn bộ năm phần trăm thính lực mỏng manh còn lại vào tai phải. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó của thung lũng, một tiếng động tần số cao, trong vắt và kiêu kỳ đột ngột xé rách không khí lạnh lẽo dội vào màng nhĩ chàng.
Đó là tiếng tiêu ngọc.
Khúc nhạc thanh tao nhưng ẩn chứa luồng kình lực sắc bén của môn phái chính tông vang rền từ trên vách đá cao. Nhạc Vô Song—nữ thiên tài tiêu đạo của phái Tiêu Dao—đang đứng trên một mỏm đá nhô ra, mặc y phục màu lục nhạt, dải lụa xanh quấn tóc bay bay trong gió tuyết, tay nâng chiếc ngọc tiêu 'Bích Hải Triều Sinh' bằng ngọc phỉ thúy lấp lánh phát ra những luồng sóng âm màu lục nhạt mờ ảo.
Nàng không phải là sát thủ của Huyền Âm Lâu, nhưng lòng tự tôn kiêu ngạo của một thiên tài chính đạo đã thúc đẩy nàng tìm đến đây để thách đấu danh dự với "Vô Thính Sát Thần", kẻ bị liên minh ngũ nhạc vu khống là ma đầu tà phái dùng nhạc sát nhân.
"Khúc Vô Thính! Hôm nay ta dùng Bích Ngọc Tiêu Pháp để thử thách xem Thất Sát Cầm Ý của Khúc gia có thực sự danh bất hư truyền như lời đồn đại giang hồ hay không!"
Vô Thính không thể nghe rõ lời nói của nàng, nhưng chàng cảm nhận được sát khí chính tông kiêu ngạo cuộn trào qua tần số tiếng tiêu dội vào vách đá. Ngay sau đó, tiếng tiêu ngọc đột ngột chuyển tông sang một nhịp điệu dồn dập, rùng rợn—khúc nhạc *Khống Âm Nhiễu Thú Thuật*.
"Rào rào rào..."
Từ các khe đá, hang động tối tăm dọc theo hai bên vách đá dựng đứng, hàng vạn con ong độc khổng lồ màu đen kịt bắt đầu tràn ra như một làn khói đen khổng lồ. Loài ong độc biên thùy này có kích thước bằng ngón tay cái, ngòi châm chứa kịch độc gây tê liệt thần kinh tức thì. Dưới sự khống chế của sóng âm ngọc tiêu, đàn ong độc điên cuồng lao xuống từ trên cao, tạo thành một trận đồ vây hãm bốn phía nhóm của Vô Thính.
"Tránh ra!" Tiêu Phong gầm lên một tiếng khàn đục.
Gã bước lên phía trước Vô Thính, vận hành Cửu Lôi Thần Lực Quyết, vung mạnh thanh trọng kiếm Vô Phong tạo ra một luồng gió mạnh cuồng bạo (Phong Lôi Trọng Kiếm Pháp) để xua đuổi đàn ong độc đang lao tới cự ly gần. Những con ong độc va chạm vào luồng kiếm phong bị chấn vỡ nát rơi lả tả như mưa đen, nhưng số lượng của chúng quá khổng lồ, liên tục tràn lên không ngừng nghỉ.
Sóng âm của ngọc tiêu dội mạnh vào các vách đá dựng đứng, tạo ra những luồng chấn động cộng hưởng liên tục va đập vào màng nhĩ tai phải của Vô Thính.
"Bùm! Bùm! Bùm!"
Cơn đau nhức nhối tột cùng đột ngột bùng phát trong đầu Vô Thính. Chàng staggers lùi lại một bước, hai tay ôm chặt lấy đầu, máu tươi từ vành tai phải sượt qua lại rỉ ra xối xả nhuộm đỏ dải khăn bịt mắt. Tiếng tiêu dội âm tần số cao đang tàn phá nghiêm trọng tế bào thần kinh tai mỏng manh còn sót lại của chàng.
Trong cơn phẫn nộ và đau đớn, Vô Thính quyết định phản công. Chàng ngồi xếp bằng xuống nền đá đóng băng, đặt cổ cầm Huyết Lệ nằm ngang trên đùi. Mười đầu ngón tay quấn Tuyết Tằm Ti dẻo dai của chàng khẽ đặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn.
Chàng vận chân khí, gảy mạnh liên tục mười nốt nhạc dồn dập để tấu lên *Thính Vũ Kiếm Khí* diện rộng hòng tiêu diệt đàn ong độc trên cao.
"Keng! Keng! Keng!"
Hàng ngàn luồng ám kình vô hình li ti xé gió lao đi vun vút hướng thẳng lên bầu trời thung lũng. Nhưng ngay khi tiếng đàn sắt bộc phát, thảm họa dội âm tàn khốc đã xảy ra.
Những luồng kiếm khí âm luật khi va chạm vào hai bên vách đá dựng đứng nhẵn nhụi đã bị phản xạ ngược lại hoàn toàn, phóng đại lực chấn động lên gấp mười lần và dội ngược thẳng vào vị trí Vô Thính đang ngồi.
"Bùng!!!"
Một luồng sóng phản chấn khổng lồ đập mạnh vào lồng ngực Vô Thính. Chàng ho mạnh ra một ngụm máu tươi đỏ rực nhuộm hồng mặt gỗ cổ cầm Huyết Lệ dính tuyết trắng, cơ thể gầy gò suýt ngã quỵ trên nền đá lạnh. Tai phải của chàng ù đặc hoàn toàn, thính lực giảm thêm năm phần trăm vĩnh viễn, đẩy chàng chìm sâu hơn vào cõi câm lặng tuyệt đối.
Chàng nhận ra sai lầm chí mạng của mình. Địa hình thung lũng dội âm này cấm kỵ mọi đòn tấn công âm luật trực diện diện rộng. Tiếng đàn của chàng càng mạnh, lực phản chấn dội lại từ vách đá sẽ càng tàn phá tai và kinh mạch của chàng nặng nề hơn.
Nhạc Vô Song đứng trên cao nhìn xuống, thấy Vô Thính ho ra máu gục ngã, trong mắt nàng thoáng hiện một tia kinh ngạc và đố kỵ, nhưng nàng không dừng lại. Nàng tăng tiến nội lực đan điền, thổi ra khúc nhạc cuồng bạo hơn, kích hoạt đàn ong độc tấn công tự sát nhắm thẳng vào Tiêu Phong và A Thất.
"Gõ vai... A Thất... gõ vai..." Vô Thính thì thầm khàn giọng, cố gắng điều hòa hơi thở đang hỗn loạn.
Bàn tay nhỏ bé run rẩy của A Thất áp chặt lên vai phải sư phụ, khẽ gõ liên tiếp các nhịp mật mã báo hiệu hướng bay dạt dào của đàn ong độc đang khép chặt vòng vây từ phía trên cao bên trái.
Vô Thính hít một hơi sâu buốt giá, nhắm mắt tự bịt tai bằng một cây kim bạc châm cứu để ngăn tiếng tiêu tàn phá đầu óc. Chàng quyết định không ra chiêu trực diện nữa mà vận dụng *Thính Phong Biện Vị Khẩu Quyết* kết hợp với lòng bàn chân đất cảm nhận địa chấn đá ngầm để tính toán hướng dội âm của vách đá.
Chàng khẽ gảy nhẹ một nốt nhạc trầm nghịch tông từ dây đàn sắt hàn băng mới rèn. Nốt nhạc không hướng vào đàn ong độc, mà hướng nghiêng một góc bốn mươi lăm độ thẳng vào vách đá dựng đứng bên trái.
"Keng..."
Tiếng ngân mỏng manh lướt đi, va chạm vào đá vôi xốp phản xạ ngược lại, tạo thành một luồng sóng âm đối kháng triệt tiêu hoàn toàn một phần tiếng tiêu dội âm của Nhạc Vô Song giữa không trung. Đàn ong độc đang lao xuống đột ngột bị khựng lại nửa nhịp do tần số khống chế bị nhiễu loạn nhẹ.
Nhưng ưu thế vẫn thuộc về Nhạc Vô Song. Nàng kiêu ngạo đứng trên cao, ngọc tiêu 'Bích Hải Triều Sinh' lấp lánh ánh sáng lục bảo rực rỡ, chuẩn bị tấu lên chương cuối cùng của khúc nhạc khống thú cuồng bạo nhất.
Trên bầu trời hẹp của Thung lũng Tiêu Dao, hàng vạn con ong độc khổng lồ màu đen kịt kết lại thành một đám mây đen khổng lồ gào thét rợn người, hoàn toàn bao phủ bầu trời thung lũng, chặn đứng mọi ngả đường rút lui của Tiêu Phong đang trọng thương kiệt sức và cậu bé câm A Thất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!