Vô Thanh Giải Trận
Cát bụi và đá vụn từ đỉnh trần của Mộ cổ Thất Tinh trút xuống như một trận mưa rào xám xịt, che phủ không gian âm u của đại điện cổ kính. Tiếng đá nứt nẻ rầm rập dội liên tục vào tai phải của Khúc Vô Thính, nghe mờ đục và méo mó qua lớp màng nhĩ rách nhẹ từ chấn động trước đó. Tai trái của chàng đã hoàn toàn chìm vào cõi câm lặng vĩnh hằng, chỉ còn lại vệt máu đen khô bám chặt vào vành tai lạnh ngắt. Giữa đống đổ nát đang sụp đổ dần, lòng bàn chân đất của Vô Thính áp sát vào nền gạch đá lạnh buốt, cảm nhận được từng luồng rung động rệu rã, dồn dập truyền qua xương cốt.
"Ầm!!!"
Một chiếc cột đá khổng lồ trong Thất Tinh trận đồ ở phía Tây đại điện bất ngờ gãy đôi. Khối đá nặng ngàn cân đổ ập xuống, kéo theo một mảng trần mộ nứt toác rơi thẳng xuống vị trí cậu bé câm A Thất đang đứng ôm hòm đàn. A Thất bị câm bẩm sinh, không thể cất tiếng hét kinh hoàng, chỉ biết đứng trơ mắt nhìn cái chết đen ngòm đang lao xuống từ trên cao.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, một bóng người màu xanh nhạt lướt nhanh như gió thoảng qua tầm cảm nhận địa chấn của Vô Thính.
Thẩm Thanh Vân vung thanh kiếm gỗ mun "Chính Khí" lên trước ngực. Hạo Nhiên Quyết chính tông bộc phát mạnh mẽ, luồng chân khí nho nhã nhưng cứng cỏi bao bọc lấy lưỡi kiếm gỗ mun, chém mạnh một nhát vào khối đá đang rơi xuống.
"Bùng!!!"
Khối đá khổng lồ bị kiếm gỗ mun chém vỡ tan thành trăm mảnh đá vụn bay tứ tán, chỉ có những mảnh nhỏ sượt qua làm rách nhẹ vạt áo của A Thất. Thẩm Thanh Vân nhanh tay tóm lấy cổ áo cậu bé, dùng bộ pháp lướt nhanh về phía sau bục đá mài ngọc quý, nơi Tiêu Phong đang đứng che chắn.
Thẩm Thanh Vân thở dốc, gương mặt tuấn tú sạm đen vì bụi tro lăng mộ, y nhìn đứa trẻ câm rồi ngước mắt nhìn Vô Thính, giọng y khàn đặc đầy dằn vặt: "Ta... ta đã cứu đệ tử của ngươi! Khúc Vô Thính, bản mật ước của liên minh chính đạo... ta muốn tận mắt nhìn thấy nó sau khi thoát khỏi nơi này!"
Vô Thính không đáp, nhưng chàng khẽ gật đầu dưới dải lụa bịt mắt xám thô rẻ tiền. Chân khí trong đan điền chàng lúc này đang cuộn trào bạt nhược, vết rách kinh mạch phổi từ những trận huyết chiến trước lại âm ỉ đau nhức khiến chàng phải nén một ngụm máu tanh ngọt ngược vào trong lồng ngực bỏng rát.
"Rắc... rắc..."
Trần mộ đá phía trên lối thoát duy nhất—cánh cửa đá khổng lồ đã bị sập khóa sắt—bắt đầu sụt lún nặng nề hơn. Cánh cửa đá được treo bởi hai sợi xích sắt rỉ sét khổng lồ nối liền với trục đá xoay trên đỉnh trần. Nếu không chém đứt hai sợi xích sắt này, cánh cửa đá ngàn cân sẽ bị khóa chết vĩnh viễn dưới đống đổ nát, chôn vùi tất cả bọn họ.
"Vô Thính! Để ta dùng trọng kiếm chém đứt xích sắt!" Tiêu Phong gầm lên, vác thanh trọng kiếm Vô Phong nặng tám mươi cân định xông lên.
"Không được!" Vô Thính quát khàn giọng. "Không gian đại điện này quá chật hẹp và đã bị bịt kín. Nếu dùng trọng kiếm chém mạnh vào xích sắt, tiếng động cực lớn dội ngược lại từ các bức tường đá xốp sẽ tạo ra sóng chấn động dội âm khổng lồ. Tai phải của ta... và cả màng nhĩ của các ngươi sẽ bị chấn vỡ ngay lập tức!"
Thẩm Thanh Vân kinh hoàng nhận ra sự thật vật lý tàn khốc đó. Trong không gian kín dội âm cực mạnh, một tiếng động kim loại lớn có thể hóa thành sát chiêu tự hủy hoại tai bản thân. Y nhìn Vô Thính, bất lực hỏi: "Vậy phải làm sao? Không lẽ chịu chết chùm ở đây?"
"Để ta..." Vô Thính lạnh lùng bước lên phía trước.
Chàng ngồi xếp bằng xuống nền gạch đá đầy cát bụi, đặt cổ cầm Huyết Lệ nằm ngang trên đùi. Mười đầu ngón tay phải quấn Tuyết Tằm Ti dẻo dai của chàng khẽ đặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn. Chàng hít một hơi sâu, vận hành *Thần Phổ Tàn Quy* để điều hòa nhịp thở, triệt tiêu mọi sát niệm oán hận trong lòng, đưa tâm trí về cõi tĩnh lặng tuyệt đối.
Chàng bắt buộc phải vận dụng *Vô Thanh Chi Kiếm (Sơ bộ)*—gảy dây đàn sắt tạo ra tần số dao động cực cao vượt giới hạn thính giác tai người thường nghe để chém đứt xích sắt mà không tạo ra tiếng động chấn động dội lại.
"A Thất... gõ vai báo hướng xích sắt bên trái..." Vô Thính thì thầm.
Bàn tay nhỏ bé của A Thất áp chặt lên bả vai phải của Vô Thính, khẽ gõ hai nhịp nhẹ báo hiệu hướng xích sắt rỉ sét treo trần mộ cách đó tám trượng.
Vô Thính nhắm mắt, mười đầu ngón tay run rẩy do độc tính chu sa ăn mòn nhẹ áp chặt lên dây đàn sắt. Chàng vận hành chân khí đan điền lướt qua các kinh mạch tay truyền thẳng vào dây đàn cổ.
"Keng..."
Một tiếng ngân cực nhẹ, mỏng manh như tiếng cánh ve vỗ cánh giữa đêm tối vang lên. Không gian xung quanh dường như đông cứng lại. Một luồng kiếm khí vô thanh màu xám bạc mờ ảo, dẻo dai lướt đi không tiếng động qua màn bụi đá dày đặc, chém chính xác vào sợi xích sắt rỉ sét bên trái.
"Rắc!"
Sợi xích sắt khổng lồ bị chém đứt đôi một cách ngọt lịm, không hề phát ra một tiếng nổ kim loại lớn nào, chỉ có những mắt xích rơi lả tả xuống đất.
Thẩm Thanh Vân trố mắt nhìn, miệng há hốc vì kinh ngạc trước cảnh giới cầm đạo vô thanh tối thượng này. Y chưa từng nghĩ âm luật lại có thể biến thành thứ kiếm khí sắc bén, im lặng và đáng sợ đến thế.
Tuy nhiên, việc cưỡng ép bộc phát nội lực vô thanh trong trạng thái cơ thể bị thương nặng đã khiến Vô Thính phải trả giá đắt. Một luồng chấn động nghịch tông cực nhỏ dội ngược lại từ dây đàn sắt truyền thẳng vào tai phải còn lại của chàng.
"Ư..." Vô Thính rên nhẹ một tiếng, một dòng máu tươi đỏ rực đột ngột rỉ ra từ vành tai phải, chảy dài xuống cổ áo xám tro sờn rách. Tai phải của chàng đột ngột ù đặc, thính lực suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn nghe được tiếng gió rít mơ hồ chưa đầy năm phần trăm.
"Sư phụ!!!" A Thất gào thét câm lặng trong tâm trí, đôi mắt đen láy tràn đầy nước mắt, vội vàng áp chặt túi ngải cứu ấm áp vào bả vai trái đang tê liệt của Vô Thính.
"Ta không sao..." Vô Thính gạt dòng máu tai, giọng nói yếu ớt nhưng kiên định tột cùng. "A Thất... xích sắt bên phải..."
Ngón tay A Thất run rẩy gõ liên tiếp ba nhịp gấp gáp lên vai sư phụ, định hướng sợi xích sắt thứ hai đang chịu toàn bộ trọng lượng của cánh cửa đá đang sụt lún.
Vô Thính cắn chặt răng đến rỉ máu, vận nốt chút tàn lực chân khí cuối cùng gảy mạnh nốt nhạc vô thanh thứ hai. Luồng kiếm khí vô thanh thứ hai lướt đi, chém đứt đôi sợi xích sắt bên phải.
"Rầm!!!"
Cánh cửa đá khổng lồ mất đi lực treo của xích sắt, đổ sụp xuống một góc, để lộ một khe hở hẹp dẫn ra ngoài hành lang ngập tràn tuyết trắng của lối thoát lăng lăng mộ.
"Đi mau!!!" Tiêu Phong gầm lên, vung thanh trọng kiếm Vô Phong đập nát những khối đá sạt lở xung quanh, dùng sức mạnh cơ bắp phi thường đẩy mạnh cánh cửa đá cổ đã được giải khóa để giữ vững khe hở mở đường thoát.
Thẩm Thanh Vân nhanh nhẹn bế xốc A Thất lướt khinh công qua khe hở đầu tiên. Tiêu Phong dìu lấy bả vai gầy gò của Vô Thính, kéo chàng lướt nhanh ra ngoài ngay trước khi toàn bộ đại điện Thất Tinh đổ sụp hoàn toàn dưới đống đổ nát đá tảng khổng lồ.
Khi bước chân chạm vào làn tuyết trắng buốt giá bên ngoài lăng mộ cổ, Khúc Vô Thính quỳ gục xuống tuyết, ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực nhuộm hồng mảng tuyết trắng xóa trước mặt. Tai phải của chàng lúc này chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít mơ hồ lạnh lẽo của bão tuyết biên thùy.
Thẩm Thanh Vân đặt A Thất xuống đất, y cúi đầu tạ ơn Vô Thính, gương mặt lộ rõ sự kính trọng và hổ thẹn sâu sắc. Y lén lấy từ trong giỏ sách tre ra một mảnh giấy da dê mỏng, nhét nhanh vào tay áo xám tro của Vô Thính, rồi nói nhỏ vào tai phải còn lại của chàng:
"Khúc Vô Thính... ơn cứu mạng hôm nay của ngươi, Thẩm Thanh Vân ta khắc cốt ghi tâm. Ngũ Nhạc Liên Minh... đã bị thối nát từ bên trong rồi. Đây là mật báo ta lén đoạt được từ chưởng môn: Liên minh đã thuê Ma giáo trưởng lão Phí Vô Cực—kẻ sử dụng cổ cầm xương tà ác—để chặn sát ngươi tại Thung lũng Tiêu Dao phía Bắc. Ngươi hãy bảo trọng!"
Thẩm Thanh Vân dứt lời, vung kiếm gỗ mun dẫn các đệ tử còn lại lướt khinh công biến mất vào màn bão tuyết mịt mù, để lại Khúc Vô Thính đứng lặng người giữa làn gió tuyết biên thùy lạnh lẽo, thính giác tai phải của chàng lúc này chỉ còn nghe được chưa đầy năm phần trăm âm thanh thế gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!