Mộ Cổ Thất Tinh
Cơn bão tuyết cuồng bạo ngoài đèo đá biên ải dường như đã bị bỏ lại phía sau, nhưng cái lạnh trong lòng đất của Mộ cổ Thất Tinh lại mang một thứ sát tính khác—lạnh lẽo, ẩm ướt và nồng nặc mùi tro bụi của hàng trăm năm tích tụ.
Khúc Vô Thính bước đi từng bước chậm rãi trên thềm đá đóng băng dẫn sâu xuống lòng mộ cổ. Chân chàng đi đất, lòng bàn chân nhạy bén áp sát vào bề mặt đá lạnh ngắt, cảm nhận từng vết nứt mảnh, từng thớ rêu trơn trượt để định hình không gian xung quanh. Dưới dải khăn bịt mắt xám thô sờn rách—kỷ vật thêu hoa mai trắng của mẫu thân nay đã lấm lem những vệt máu tai khô cứng—đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền tĩnh lặng.
Lúc này, tai trái của Vô Thính hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh hằng tuyệt đối sau tiếng nổ của tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy mười phần trăm âm thanh của thế gian. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó ấy, lồng ngực chàng thắt chặt lại. Một ngụm máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, buộc chàng phải vận khí nuốt ngược vào trong. Luồng hàn khí nhiễm sâu phế phủ từ nước hồ ngầm Hàn Đàm Linh Thuỷ vẫn chưa tan hết, gặp phải cái lạnh buốt của lăng mộ cổ khiến kinh mạch phổi bị rách từ những trận huyết chiến trước âm ỉ đau nhức như bị tàn lửa thiêu đốt.
Phía sau chàng, cậu bé câm A Thất lầm lũi bước đi, một tay nắm chặt lấy tà áo xám tro sờn rách của sư phụ, tay kia ôm khư khư chiếc cổ cầm Huyết Lệ đã được bọc kín trong nhiều lớp vải thô. Cứ sau mười bước chân, ngón tay nhỏ bé của cậu bé lại nhẹ nhàng gõ lên bả vai phải của Vô Thính theo nhịp mật mã để báo hiệu khoảng cách và chướng ngại vật phía trước.
Đi bên cạnh họ là kiếm khách chột mắt Tiêu Phong. Gương mặt gã hốc hác, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt kịch độc từ mũi tên bắn lén vẫn chưa hoàn toàn khống chế được, nhưng đôi bàn tay vạm vỡ của gã vẫn nắm chặt lấy chuôi thanh trọng kiếm "Vô Phong" khổng lồ nặng tám mươi cân đeo sau lưng. Gã thở dốc, hơi thở mang theo mùi thảo dược đắng ngắt từ túi ngải cứu vạn năng mà A Thất đang đốt dở bên hông.
"Sột soạt..."
Một nhịp gõ nhẹ của A Thất lên bả vai phải báo hiệu họ đã tiến vào đại điện chính của mộ cổ.
Vô Thính dừng bước. Thông qua lòng bàn chân đất, chàng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột của luồng không khí. Không gian xung quanh rộng lớn hơn, hơi lạnh dội ngược lại từ các vách đá dựng đứng cao vút. Đó là Đại điện Thất Tinh, nơi đặt bảy chiếc cột đá khổng lồ sắp xếp theo hình chòm sao Bắc Đẩu để trấn giữ lăng mộ của vị nhạc sĩ triều đình tiền triều. Ở phía cuối đại điện, một cánh cửa đá khổng lồ cao hàng trượng sừng sững chặn lối đi, trên mặt đá khắc đầy những ký tự nhạc lý cổ đại sần sùi.
Nhưng trước khi họ kịp tiếp cận cánh cửa đá, lòng bàn chân của Vô Thính đột ngột cảm nhận được những luồng rung động dồn dập, sắc bén truyền qua nền đá từ phía hành lang dẫn vào.
Có người đang truy kích.
"Khúc Vô Thính! Đứng lại!"
Một giọng nói nho nhã nhưng tràn đầy vẻ phán xét, cố chấp vang lên từ phía cửa đại điện. Thẩm Thanh Vân—vị thư sinh mang kiếm gỗ mun của Nho môn—bước vào. Bộ nho phục màu xanh nhạt của y đã lấm lem bùn đất và tuyết trắng, gương mặt tuấn tú lộ rõ vẻ dằn vặt lo âu. Theo sau y là năm đệ tử tinh anh của Ngũ Nhạc Liên Minh, tay lăm lăm kiếm mỏng, ánh mắt đầy sát khí nhìn chằm chằm vào chiếc cổ cầm trên vai A Thất.
Thẩm Thanh Vân vung thanh kiếm gỗ mun "Chính Khí" chỉ thẳng về phía Vô Thính, giọng y run lên: "Ngươi đã giết Trấn Thiên Hổ, chém đầu phán quan, sát nghiệp ngập trời! Hôm nay ngươi còn định thâm nhập vào mộ cổ của tiền nhân để cướp đoạt thần phổ, gieo rắc tai họa cho võ lâm nữa sao? Hãy buông kiếm đầu hàng, theo ta về chịu tội trước liên minh chính đạo!"
Vô Thính khẽ nghiêng đầu, giọng nói khàn đặc, lạnh lẽo như băng tuyết: "Thẩm Thanh Vân... Ngươi nói về chính nghĩa, nói về pháp luật triều đình... nhưng ngươi có biết bản mật ước đóng dấu đỏ của Ngũ Nhạc Liên Minh đang nằm trong ngực áo ta? Chính đạo các ngươi đã im lặng trước đêm diệt môn của Khúc gia ta để đổi lấy đặc quyền buôn muối sắt từ Thái Sư Từ Kính Chi! Công lý của ngươi... đáng giá bao nhiêu lượng bạc?"
Lời nói của Vô Thính như một nhát búa nện thẳng vào lòng tự tôn của Thẩm Thanh Vân. Gương mặt vị thư sinh trẻ biến đổi liên tục, đôi mắt y dao động dữ dội. Lời cảnh báo mật của Tần Song Sương về bẫy rập liên thủ giữa liên minh và quan phủ tại mộ cổ này vẫn đang âm ỉ cào xé niềm tin đạo đức nho giáo sách vở của y.
"Không... không thể nào... Liên minh chính đạo tuyệt đối không thể làm chuyện bẩn thỉu như vậy!" Thẩm Thanh Vân hét lên, cố gắng dùng tiếng hét để che giấu sự hoang mang trong lòng.
Nhưng chưa kịp để cuộc đối chất tiếp tục, một tiếng động cơ khí nặng nề, rùng rợn đột ngột vang lên từ sâu trong lòng đất.
"Ầm!!!"
Cánh cửa đá khổng lồ ở lối vào Đại điện Thất Tinh đột ngột đóng sập xuống rầm rầm, cắt đứt hoàn toàn lối lui của cả hai nhóm. Sức nặng của cánh cửa đá ngàn cân nện xuống nền đất tạo ra một chấn động mạnh, khiến bụi đá tích tụ trăm năm bay mù mịt trong không khí lạnh lẽo.
Áp lực không khí trong đại điện lập tức thay đổi đột ngột. Tiếng gió rít rùng rợn vang lên từ hàng vạn khe hở nhỏ trên các bức tường đá xung quanh.
Cơ quan bảo vệ mộ cổ đã bị kích hoạt do có kẻ giẫm sai vị trí gạch đá theo quy luật nhạc lý bát quái.
"Vút! Vút! Vút! Vút!"
Hàng vạn mũi tên sắt mỏng sắc bén phóng ra liên hoàn từ các khe tường, xé rách màn đêm ẩm ướt, lao đi vun vút với tốc độ chớp nhoáng nhắm thẳng vào tất cả những kẻ đang đứng trong đại điện.
"Cẩn thận!!!" Tiêu Phong gầm lên.
Trong cõi tĩnh lặng méo mó của thính giác, Vô Thính không thể nhìn thấy làn mưa tên, nhưng thông qua *Thính Phong Biện Vị Khẩu Quyết*, tai phải còn lại của chàng cảm nhận được hàng vạn luồng dao động không khí sắc bén đang lao tới từ ba hướng. Chàng lập tức hét lớn hướng dẫn Tiêu Phong:
"Tiêu huynh! Cự ly ba trượng phía trước, góc ba mươi độ! Chặn đứng!"
Tiêu Phong không một chút do dự, vung thanh trọng kiếm "Vô Phong" khổng lồ nặng tám mươi cân lên trước ngực. Sức mạnh ngoại gia đỉnh phong của gã bộc phát, trọng kiếm xoay tròn liên tục như một cánh quạt sắt khổng lồ, tạo thành một bức tường gió mạnh mẽ chắn trước mặt Vô Thính và A Thất.
"Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!"
Hàng trăm mũi tên sắt mỏng va chạm dữ dội vào thân trọng kiếm, phát ra những tiếng ngân kim loại chói tai, bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực trong bóng tối trước khi bị gạt phăng rơi lả tả xuống đất.
Ở phía bên kia đại điện, toán đệ tử của Ngũ Nhạc Liên Minh hoảng loạn gào thét. Hai tên đệ tử đi đầu không kịp né tránh, bị hàng chục mũi tên sắt xuyên thấu ngực, máu tươi đỏ rực phun xối xả xuống nền đá lạnh ngắt trước khi gục ngã.
Thẩm Thanh Vân kinh hoàng vung thanh kiếm gỗ mun "Chính Khí" lên phòng thủ. Hạo nhiên chính khí mờ ảo bộc phát, y lướt khinh công chém gạt liên tiếp mười mấy mũi tên sắt mỏng, đồng thời vung kiếm chém vỡ những khối đá khổng lồ bắt đầu sạt lở từ trần mộ rơi xuống để bảo vệ các đệ tử còn lại.
"Khúc Vô Thính! Làm sao để dừng cơ quan này lại?" Thẩm Thanh Vân hét lên trong tiếng mưa tên dồn dập.
Vô Thính đứng yên lặng giữa làn mưa tên, dải lụa bịt mắt xám tro bay nhẹ nương theo luồng gió rít. Chàng áp sát lòng bàn chân đất xuống nền đá, cảm nhận tần số rung động của các bánh răng cơ khí đang quay cuồng bên trong vách tường đá. Chàng nhận ra cơ quan bắn tên này hoạt động dựa trên áp lực không khí cộng hưởng với nhịp điệu nhạc lý sai lệch khắc trên cửa đá.
Để dừng cơ quan, chàng bắt buộc phải phá hủy cánh cửa đá dày ngàn cân trước mặt hoặc tìm ra nốt nhạc nghịch tông để triệt tiêu tần số dao động của bẫy cơ khí.
"A Thất! Đưa đàn cho ta!" Vô Thính quát lớn.
A Thất nhanh nhẹn cởi bỏ lớp vải bọc thô rách, nâng chiếc cổ cầm Huyết Lệ đặt vào tay phải của sư phụ.
Vô Thính ôm chặt đàn, mười đầu ngón tay phải quấn Tuyết Tằm Ti dẻo dai áp chặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn. Chàng vận hành chân khí đan điền, cắn rách ngón tay trỏ lấy máu tươi thấm đều lên dây đàn sắt để tăng độ cộng hưởng chân khí.
Chàng định dùng kiếm khí tối thượng chém vỡ cánh cửa đá dày để mở lối thoát. Chàng gảy mạnh một nốt nhạc dồn dập từ dây đàn thứ bảy Huyết Tơ.
Huyết Thư Quy Lai!
"UỲNH!!!"
Một luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ hình bán nguyệt khổng lồ xé toạc không khí gào thét phóng thẳng về phía cánh cửa đá dày hàng trượng. Thế nhưng, khi kiếm khí âm luật va chạm vào đá cổ lăng mộ, một lực phản chấn (phản lực) cực kỳ khủng khiếp dội ngược lại.
Sức mạnh phản chấn từ chất đá cổ tích tụ trăm năm quá lớn, chấn động mạnh mẽ truyền thẳng qua dây đàn sắt vào mười đầu ngón tay của Vô Thính.
"Phựt!"
Lớp Tuyết Tằm Ti bọc ngoài ngón tay trỏ bị lực căng cực đại chém rách một đường sâu, máu tươi đỏ rực phun ra xối xả nhuộm đỏ mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ. Cơn đau buốt thấu xương truyền thẳng lên bả vai trái đang tê liệt cứng đờ, khiến Vô Thính loạng choạng lùi lại ba bước, ngực thắt chặt lại rồi ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực xuống đất đóng băng.
Kiếm khí bộc phát thất bại, cánh cửa đá dày chỉ xuất hiện một vết rạn nứt nhỏ, nhưng làn mưa tên sắt lại bắn ra dồn dập hơn do nhịp điệu nhạc lý bị phá vỡ.
"Không thể phá hủy bằng ngoại lực thường!" Vô Thính thở dốc, nén cơn đau buốt ở ngực. Bụi đá cổ tích tụ trăm năm lọt vào phế quản khiến chàng ho khan liên tục, kinh mạch phổi bị chấn động nhẹ.
Chàng nhận ra mình bắt buộc phải dùng mưu trí để giải mã quy luật nhạc lý bát quái khắc trên cửa đá theo *Thần Phổ Tàn Quy*. Chàng tiến lại gần vách tường đá bên cạnh cửa, dùng đôi bàn tay đẫm máu sờ soạng, mò mẫm các ký tự nhạc lý khắc sần sùi trên mặt đá.
Những ngón tay rách da của chàng cảm nhận từng đường nét chạm khắc cổ xưa: Cung, Thương, Dốc, Chủy, Vũ... sắp xếp theo hình bát quái trận đồ.
"Thương âm động... Chủy âm tịnh... Vũ âm quy nguyên..." Vô Thính nhẩm đọc khẩu quyết giải mã trong đầu.
Thông qua sự nhạy bén của xúc giác và thính phong biện vị tiếng bánh răng chuyển động rào rào bên trong vách đá, chàng phát hiện ra cơ quan bắn tên đang hoạt động theo nhịp điệu của 'Thương' âm sai lệch. Để triệt tiêu lực đẩy của bẫy cơ khí, chàng bắt buộc phải kích hoạt nút bấm đá mang 'Cung' âm để điều hòa áp lực không khí, đồng thời tấu lên một nốt trầm nghịch tông để dập tắt dao động.
"A Thất!" Vô Thính quát lớn trong tiếng tên bắn rầm rầm. "Cự ly năm bước chân bên trái, ba bước tiến lên phía trước! Có một nút bấm đá nhô lên khắc hình chữ 'Cung'! Dùng gậy trúc của con kích hoạt nó ngay lập tức!"
A Thất không một chút do dự. Cậu bé vận khinh công "Thính Phong Bộ Pháp" sơ cấp, cơ thể nhỏ bé lướt đi nhẹ nhàng như lá rụng nương theo chiều gió tuyết để né tránh các mũi tên sắt đang phóng tới. Cậu bé tiếp cận chính xác vị trí vách đá, vung cây gậy trúc xanh gõ mạnh vào nút bấm đá nhô lên.
"Cạch!!!"
Tiếng cơ quan đá chuyển động vang lên từ bên trong vách tường.
Cùng lúc đó, Vô Thính đứng vững giữa đại điện, mười ngón tay đẫm máu áp chặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn bọc Tuyết Tằm Ti dẻo dai cực hạn của cổ cầm Huyết Lệ. Chàng vận hành chân khí đan điền ổn định kinh mạch phổi, gảy mạnh một nốt trầm đanh thép nghịch tông hoàn hảo.
"KENG!!!"
Một tiếng ngân đục ngầu, uy nghiêm bùng phát từ cổ cầm Huyết Lệ, tạo thành một vòng sóng âm vô hình màu xám bạc lan tỏa khắp Đại điện Thất Tinh.
Vòng sóng âm mang tần số nghịch tông va chạm trực tiếp với luồng không khí dội ngược của bẫy cơ khí, triệt tiêu hoàn toàn lực đẩy của hệ thống áp lực không khí bên trong vách đá.
Tiếng bánh răng chuyển động rào rào đột ngột dừng lại. Hàng vạn mũi tên sắt đang giương sẵn trong khe tường đồng loạt rút lui, tiếng rít gió biến mất hoàn toàn.
Đại điện Thất Tinh trở lại cõi tĩnh lặng lạnh lẽo ban đầu.
Thẩm Thanh Vân thở dốc, thanh kiếm gỗ mun Chính Khí buông thõng xuống đất, y nhìn Vô Thính bằng ánh mắt đầy phức tạp và nể phục. Hai tên đệ tử còn lại của y cũng run rẩy thu kiếm, không dám tin manh cầm sư mù lại có thể giải mã cơ quan lăng mộ cổ xưa một cách chuẩn xác như vậy.
Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài được lâu.
"Ầm... rắc... rắc..."
Một chuỗi tiếng nứt nẻ rùng rợn đột ngột vang lên từ trên trần đại điện. Cú va chạm của sát chiêu Huyết Thư Quy Lai vào cánh cửa đá dày trước đó đã phá vỡ cấu trúc chịu lực của lăng mộ cổ trăm năm.
Bảy chiếc cột đá khổng lồ Thất Tinh bắt đầu xuất hiện những vết nứt sâu hoắm, đất đá và những khối đá nặng hàng tấn bắt đầu sụp đổ rầm rầm xuống nền điện.
Một cơ quan tự hoại sụp đổ lăng mộ đã bị kích hoạt vĩnh viễn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!