Nhạc nềnWuxia3

Tì Bà Thiết Diệp

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết đầu mùa ở ngoại vi thành Dương Châu rơi xuống mỗi lúc một dày, nhuộm trắng xóa những mái ngói rêu phong đổ nát của trà quán hoang tàn sát bên bờ sông. Gió bấc rít lên từng hồi qua khe cửa gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương thấu tủy của vùng biên ải phía Bắc đang tràn về.


Trong góc tối ẩm ướt của trà quán, Khúc Vô Thính ngồi xếp bằng trên một tấm chiếu rách. Dưới dải khăn bịt mắt xám thô sờn rách – kỷ vật thêu hoa mai trắng của mẫu thân nay đã lấm lem vết máu khô – đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền tĩnh lặng. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn rỉ ra vệt máu đen đã khô cứng từ trận chiến tháp chuông cổ. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn chưa đầy mười phần trăm âm thanh của thế gian.


Chàng khẽ ho khan một tiếng trầm đục. Một ngụm máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, buộc chàng phải vận khí nuốt ngược vào trong. Luồng hàn khí nhiễm sâu phế phủ từ nước hồ ngầm Hàn Đàm Linh Thuỷ vẫn chưa tan hết, gặp phải cái lạnh buốt của bão tuyết ngoài trời khiến lồng ngực chàng bỏng rát như bị tàn lửa thiêu đốt. Kinh mạch phổi bị rách từ những trận huyết chiến trước vẫn âm ỉ đau nhức, khiến mỗi nhịp thở sâu đều trở thành một cực hình tàn khốc.


Phía sau chàng, cậu bé câm A Thất đang quỳ run rẩy, đôi bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt cố gắng áp chặt túi ngải cứu vạn năng ấm áp mà Mộc Linh Chi để lại vào bả vai trái đang tê liệt nhẹ cứng đờ của sư phụ. Cứ sau một lát, cậu bé lại nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bả vai phải của Vô Thính theo nhịp mật mã để báo hiệu tình hình xung quanh.


Ở góc bên kia, kiếm khách chột mắt Tiêu Phong đang nằm tựa vào thanh trọng kiếm "Vô Phong" khổng lồ rỉ sét. Gương mặt gã hốc hác, đôi môi nứt nẻ vì cơn sốt kịch độc từ mũi tên bắn lén sượt qua vai phải vẫn chưa hoàn toàn khống chế được. Gã thở dốc, hơi thở mang theo mùi thảo dược đắng ngắt.


Đột nhiên, bả vai phải của Vô Thính nhận được ba nhịp gõ gấp gáp, dồn dập từ ngón tay của A Thất.


Sát cơ ập đến.


Nhưng trước khi tiếng đàn sát nhân cất lên, một tiếng bước chân thanh nhã, điềm đạm nện xuống nền gạch đá đóng băng của trà quán dội vào tai phải còn lại của Vô Thính. Tiếng bước chân ấy mang theo nội lực Hạo Nhiên Quyết chính tông, trầm ổn và đạo mạo.


"Khúc Vô Thính! Sát nghiệp của ngươi gieo rắc khắp Giang Nam chưa đủ sao? Hôm nay ngươi còn định mang huyết nợ này tiến vào Trung Nguyên để tàn hại chúng sinh nữa à?"


Một giọng nói nho nhã nhưng tràn đầy vẻ phán xét, cố chấp vang lên từ phía cửa trà quán. Thẩm Thanh Vân – vị thư sinh mang kiếm gỗ mun của Nho môn – bước vào. Y mặc một bộ nho phục màu xanh nhạt sạch sẽ, dải lụa xanh buộc tóc bay nhẹ trong gió tuyết, sau lưng đeo chiếc giỏ sách tre quen thuộc. Tay phải y đã đặt sẵn lên chuôi thanh kiếm gỗ mun "Chính Khí" khắc đầy các câu kinh nghĩa nho gia.


Vô Thính khẽ nghiêng đầu. Chàng không thể nghe rõ từng chữ của Thẩm Thanh Vân, nhưng thông qua làn da nhạy bén và sự dao động không khí dội vào tai phải còn lại, chàng nhận ra giọng điệu đạo đức giả tạo của kẻ đứng đầu liên minh chính đạo đang phê phán sát nghiệp của mình. Trong ngực áo xám tro sờn rách của chàng, bản mật ước đóng dấu đỏ của Ngũ Nhạc Liên Minh vẫn nằm im lìm như một minh chứng đanh thép cho sự thỏa hiệp bẩn thỉu của chính đạo với Thái Sư Từ Kính Chi.


"Thẩm Thanh Vân..." Giọng Vô Thính khàn đặc, lạnh lẽo như băng tuyết ngoài kia. "Ngươi nói về chính nghĩa... nhưng mắt ngươi có nhìn thấy máu của Khúc gia ta chảy thành sông đêm diệt môn? Tai ngươi có nghe thấy tiếng thét của muội muội ta khi bị sát thủ Huyền Âm Lâu dìm chết dưới giếng sâu?"


"Cố chấp!" Thẩm Thanh Vân gầm lên, thanh kiếm gỗ mun rút ra khỏi bao, phát ra luồng hào quang mờ ảo của hạo nhiên chính khí. "Huyền Âm Lâu tàn ác, nhưng pháp luật triều đình tự có công lý! Ngươi dùng tiếng đàn tà mị để tàn sát hàng trăm mạng người, chém đầu đà chủ, ám sát phán quan, hành vi ấy khác nào ma đầu tà phái? Hôm nay, Nho môn ta tuyệt đối không để ngươi mang tà công này đi gây họa!"


Chưa kịp để Thẩm Thanh Vân dứt lời, một tiếng cười lạnh lùng, lảnh lót như tiếng chuông bạc nhưng mang theo sát khí Canh Kim sắc bén đột ngột vang lên từ phía hiên nhà hoang tàn.


"Khặc khặc... Thẩm thư sinh, Nho môn các ngươi chỉ giỏi mồm mép đạo đức giả. Đầu của Khúc Vô Thính trị giá vạn lượng bạc của quan phủ, lại mang theo tàn trang Thiên Lữ Thần Phổ vô giá. Ngươi muốn dùng lý lẽ để cướp công của Tần Song Sương ta sao?"


Từ trong màn tuyết trắng xóa, một nữ nhân lạnh lùng bước vào. Tần Song Sương mặc một bộ hắc y bó sát người, lộ ra thân hình thon thả dẻo dai. Mái tóc đuôi ngựa buộc cao bằng một vòng sắt đen sắc sảo tung bay trong gió bấc. Trên hai tay nàng ôm chặt một cây tì bà bằng sắt lạnh màu đen kịt mang tên "Hàn Thiết". Mười đầu ngón tay nàng đeo những chiếc móng gảy bằng sắt mỏng sắc bén như dao cạo, tỏa ra sát khí Canh Kim buốt giá.


Tần Song Sương nhìn Vô Thính bằng ánh mắt đố kỵ và tham lam tột cùng. Nàng là thiên tài tì bà của Tần gia, luôn khao khát đoạt lấy danh hiệu đệ nhất âm luật Giang Nam từ tay hậu duệ Khúc gia. Sự xuất hiện của Vô Thính cùng tiếng đàn Thất Sát Cầm Ý chấn động giang hồ là cái gai trong mắt buộc nàng phải tự tay nhổ bỏ.


Không gian trà quán hoang tàn lập tức bị nén chặt bởi ba luồng khí thế đối kháng: hạo hạo chính khí của kiếm gỗ mun, sát khí Canh Kim của tì bà sắt, và sự tĩnh mịch lạnh lẽo như đá cổ của manh cầm sư mù.


"Tránh ra, hoặc chết chung với hắn!" Tần Song Sương lạnh lùng quát Thẩm Thanh Vân.


Nàng không chần chừ thêm một nhịp. Mười ngón tay đeo móng sắt quét mạnh qua năm dây đàn của tì bà sắt Hàn Thiết.


"KENG!!!"


Một tiếng ngân sắc lẹm, chói tai vang rền khắp trà quán, át cả tiếng gió bão gào thét bên ngoài. Ba luồng ám khí Canh Kim màu xám bạc mỏng như lá lúa, hình lưỡi liềm sắc bén xé toạc không khí tầm xa mười trượng lao thẳng về phía yết hầu và ngực của Vô Thính.


Tai phải còn lại của Vô Thính giật nảy liên tục. Chàng dùng tai phải nghe tiếng rít gió của sắt nguội chuyển động trong bão tuyết. Chàng không đứng dậy, lập tức vận hành khinh công "Mộc Diệp Bộ Pháp", nghiêng người trượt nhẹ trên nền đất đóng băng ẩm ướt. Ba luồng ám khí sượt sát qua dải khăn bịt mắt xám tro, chém đứt đôi cây cột gỗ mục phía sau phát ra tiếng nổ giòn giã rầm rầm.


Thấy Vô Thính né tránh, Thẩm Thanh Vân sợ chàng gảy đàn sát nhân gieo rắc tai họa, liền vung kiếm gỗ mun "Chính Khí" đâm sượt qua cự ly gần nhắm thẳng vào cổ tay phải của chàng để ngăn cản.


"Dừng tay gảy đàn sát nhân!"


Vô Thính nhướng mày, bả vai trái bị cứng đờ do độc tố chưa tan hết đau nhói lên tột cùng. Chàng cố gắng gảy một khúc "Thính Vũ Kiếm Khí" quét ngang diện rộng để đẩy lùi Thẩm Thanh Vân, nhưng cơ vai trái bị co rút đột ngột làm kình lực bạt nhược. Tiếng đàn gảy lên bị lệch tông nhịp điệu, luồng kiếm khí âm luật màu đỏ rực bay chệch hướng chém dọc vào vách tường gỗ trà quán, xé rách hàng loạt mảng gỗ mục bay lả tả trong bão tuyết.


"Sơ hở! Chết đi!"


Tần Song Sương cười lạnh, mười ngón tay gảy dồn dập tì bà sắt Hàn Thiết tạo trận pháp ám khí kim thuộc tính.


"Keng! Keng! Keng! Keng! Keng!"


Mười luồng ám khí thiết diệp hình lưỡi liềm sắc bén phóng liên hoàn dồn dập, tạo thành một tấm lưới sắt kịt bao vây chặt đứt mọi ngả đường rút lui của Vô Thính. Sát khí Canh Kim buốt giá làm đóng băng cả những hạt tuyết rơi xung quanh màng nhĩ tai phải của chàng, đẩy chàng vào thế tử lộ.


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Vô Thính nén cơn đau buốt ở bả vai trái, mười đầu ngón tay phải áp chặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn bọc Tuyết Tằm Ti dẻo dai cực hạn của cổ cầm Huyết Lệ. Chàng vận hành chân khí từ đan điền theo khẩu quyết giải mã "Thần Phổ Tàn Quy" để ổn định hơi thở.


Chàng gảy mạnh một khúc nhạc dồn dập nhưng nhẹ nhàng.


Tử Hà Điệp Khúc.


Một bức tường sóng âm vô hình màu tím nhạt lấp lánh bùng phát mạnh mẽ, xoáy tròn liên tục bao bọc lấy cơ thể gầy gò của Vô Thính và che chắn cho Tiêu Phong, A Thất phía sau trong phạm vi ba trượng vững chắc. Mười luồng ám khí thiết diệp của Tần Song Sương va chạm dữ dội vào màng sóng âm phát ra những tiếng nổ keng keng chói tai, bắn tung tóe những tia lửa đỏ rực xuống tuyết trắng trước khi bị đẩy lùi rơi lả tả.


Thẩm Thanh Vân bị luồng sóng âm chấn động lùi lại năm bước, thanh kiếm gỗ mun rung lên bần bật, sắc mặt y trắng bệch vì kinh ngạc trước nội lực âm luật thâm hậu của cầm sư mù.


Nhận thấy đối thủ dùng ám khí mỏng sắc bén cự ly tầm xa dễ bị tổn thương bởi tần số rung động cao, Vô Thính quyết định không kéo dài trận đấu âm luật để tránh kiệt sức phế phủ. Chàng đứng yên lặng, chân đất áp chặt xuống nền đất nện ẩm ướt để cảm nhận chính xác tần số dao động của cây tì bà sắt Hàn Thiết trong tay Tần Song Sương.


Chàng tích tụ toàn bộ chân khí đan điền vào ngón tay trỏ phải, gảy mạnh một nốt nhạc đanh thép duy nhất trên dây đàn sắt.


Thốn Kình Chấn Thiết.


"KENG!!!"


Một tiếng nổ chấn động vang rền khắp không gian trà quán hoang tàn, làm rung chuyển cả những tảng đá đóng băng ven bờ sông. Một vòng sóng âm vô hình mang tần số cộng hưởng cực cao phóng thẳng về phía Tần Song Sương.


Sóng âm lướt nhẹ qua không trung, bỏ qua lớp phòng thủ Canh Kim bên ngoài, truyền thẳng lực chấn động cực mạnh vào cây tì bà sắt Hàn Thiết.


"Rắc..."


Cây tì bà bằng sắt lạnh màu đen kịt trong tay Tần Song Sương rung lên dữ dội. Mặt sắt xuất hiện một vết nứt sâu hoắm kéo dài từ cầu đàn lên tận trục xoay. Lực phản chấn cực mạnh chấn vỡ kinh mạch tay của Tần Song Sương, khiến nàng ôm ngực ho ra một ngụm máu đen, cơ thể lùi lại mười bước, ngã quỵ xuống tuyết trắng.


Nàng ngẩng đầu nhìn Vô Thính bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ, hai tay run rẩy ôm chặt cây tì bà sắt đã bị nứt nẻ hoàn toàn mất đi linh tính chiến đấu. Nho môn Thẩm Thanh Vân đứng bên cạnh cũng sững sờ, thanh kiếm gỗ mun buông thõng xuống đất, không ngờ Thốn Kình của Vô Thính lại có thể chấn nứt cả binh khí sắt nguội cực cứng.


"Ngươi... Thất Sát Cầm Ý của Khúc gia lại đạt đến cảnh giới này..." Tần Song Sương cắn chặt môi rỉ máu đen, giọng nói run rẩy đầy cam chịu thất bại.


Vô Thính đứng lặng yên giữa bão tuyết rơi dồn dập, dải khăn bịt mắt xám tro bay phấp phới. Tai phải của chàng ù đặc dữ dội do cộng hưởng âm thanh sắt lạnh, rỉ ra một vệt máu tươi đỏ rực sượt qua vành tai chảy dài xuống cổ áo xám sờn rách, thính lực suy giảm nghiêm trọng chỉ còn nghe thấy tiếng gió rít mơ hồ.


Chàng không hạ sát thủ đối với Tần Song Sương. Chàng khẽ thu cổ cầm Huyết Lệ bọc lại trong lớp vải rách, lạnh lùng nói: "Ngươi đi đi. Ta chỉ giết kẻ thù diệt môn Khúc gia, không giết kẻ vô can thách đấu danh dự."


Tần Song Sương cắn răng đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn manh cầm sư mù tàn phế nhưng mang nghĩa khí phi thường. Nàng ôm chặt cây tì bà sắt nứt nẻ, lùi lại ra phía cửa trà quán gieo lại một lời cảnh báo lạnh buốt.


"Khúc Vô Thính... Ta nhận thua tâm phục khẩu phục. Nhưng ngươi đừng hòng tiến vào Trung Nguyên dễ dàng. Ngũ Nhạc Liên Minh đã liên thủ với quan phủ Dương Châu Ty Binh Phủ... Họ đã thiết lập một thiên la địa võng bẫy rập ám khí để săn lùng ngươi tại Mộ cổ Thất Tinh phía Bắc. Ngươi đến đó chỉ có con đường chết!"


Nói đoạn, bóng hắc y của Tần Song Sương nhanh chóng biến mất trong màn bão tuyết mịt mù của vùng biên ải phía Bắc.


Thẩm Thanh Vân đứng lặng người trước lời cảnh báo của Tần Song Sương. Gương mặt y biến đổi liên tục từ kinh ngạc sang dằn vặt lo âu. Y nhìn Vô Thính, rồi nhìn thanh kiếm gỗ mun "Chính Khí" của mình, lòng tự tôn Nho môn bị chấn động mạnh trước sự cấu kết bẩn thỉu của liên minh chính đạo với quan phủ thối nát.


"Khúc Vô Thính... Chuyện này..." Thẩm Thanh Vân mấp máy môi định nói, nhưng tiếng vó ngựa rầm rập và tiếng xích sắt xập xình của quân lính Ty Binh Phủ bắt đầu vang lên dồn dập từ phía ngoại vi trà quán ngoài sương tuyết, siết chặt vòng vây tử thần quanh ngôi nhà hoang tàn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!