Nhạc nềnWuxia3

Huyết Chiến Đầm Lầy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù ở đầm lầy Hắc Thuỷ không mang màu trắng sữa của sông nước Giang Nam, mà đặc quánh một sắc xám tro chết chóc, thoảng lên mùi thối rữa của lá mục nghìn năm và độc khí lưu huỳnh nồng nặc. Nước dưới đầm đen kịt như mực, lạnh buốt thấu xương, mỗi khi bước chân chạm vào lại dấy lên những bọt khí xám xịt sủi tăm tanh tưởi.


Khúc Vô Thính đi chân đất bước qua bãi bùn lầy. Dưới dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền – kỷ vật thêu hoa mai trắng của mẫu thân nay đã lấm lem bùn đất – đôi mắt chàng vẫn nhắm nghiền. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn sau vụ nổ tàn khốc ở tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, thính lực chỉ còn chưa đầy mười phần trăm.


Nhưng lúc này, điều tàn khốc nhất không phải là đôi tai phế thải, mà là lòng bàn chân đất của chàng.


Cảnh giới "Vô Thanh chi đạo" mà chàng vừa ngộ ra đòi hỏi lòng bàn chân phải áp chặt xuống mặt đất cứng để cảm nhận từng làn sóng rung động vật lý truyền đi. Thế nhưng, lớp bùn nhão nhoét, lún sâu của đầm lầy Hắc Thuỷ lại là một chất tiêu âm tự nhiên tàn nhẫn. Bùn mềm hấp thụ toàn bộ lực chấn động, cắt đứt hoàn toàn sợi dây liên kết vô hình giữa chàng và thế giới xung quanh. Chàng bước đi trong một cõi câm lặng tuyệt đối, mất đi cả thính giác lẫn khả năng cảm nhận địa chấn, chẳng khác nào một chiếc lá rụng trôi nổi giữa hư không.


"Khẹc... khẹc..."


Một ngụm máu tanh ngọt dâng lên, Vô Thính khẽ ho khan, bờ vai gầy rung lên bần bật. Luồng hàn khí nhiễm sâu phế phủ từ nước hồ ngầm Hàn Đàm Linh Thuỷ vẫn chưa tan hết, gặp phải độc khí của đầm lầy liền bộc phát dữ dội, khiến lồng ngực chàng bỏng rát như có tàn lửa thiêu đốt. Mười đầu ngón tay phải rách sâu, móng tay trỏ hoại tử xám nhẹ do dính kịch độc Huyết Lệ Độc Thảo râm ran đau buốt dưới cái lạnh cắt da.


Phía sau chàng, cậu bé câm A Thất lầm lũi bước đi, một tay nắm chặt chéo áo xám sờn rách của sư phụ, tay kia ôm khư khư túi ngải cứu vạn năng mà Mộc Linh Chi đã trao lại trước khi cùng Cái Bang di tản gia đình y sư Thẩm Vô Tự lên phía Bắc. Cứ sau mỗi mười bước, cậu bé lại nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bả vai phải của Vô Thính theo nhịp mật mã để báo hướng đi và độ sâu của vũng bùn. Sức nóng ấm áp từ túi ngải cứu đốt dở áp chặt vào bả vai trái đang tê liệt nhẹ giúp Vô Thính giữ vững chút thần trí cuối cùng khỏi bị cơn sốt kịch độc nuốt chửng.


Đi bên cạnh họ, kiếm khách chột mắt Tiêu Phong vác thanh trọng kiếm "Vô Phong" rỉ sét khổng lồ trên vai. Gã không hé môi, nhưng bước chân nặng nề giẫm lên bùn loãng phát ra những tiếng "xoèn xoẹt" trầm đục mà chỉ có làn da nhạy bén của Vô Thính mới cảm nhận được.


Đột nhiên, bả vai phải của Vô Thính nhận được ba nhịp gõ dồn dập, mạnh mẽ từ ngón tay A Thất.


Sát cơ ập đến.


"Vút!"


Từ trong những bụi sậy đen cao quá đầu người, một tiếng rít gió mỏng dính xé toạc màn sương độc. Đó không phải là ám khí của con người, mà là tiếng gầm rú điên loạn của đàn chó săn khát máu dưới trướng Thiết Lang. Loài linh thú hung tợn này được nuôi bằng thịt sống tẩm độc dược, thính giác và khứu giác nhạy bén gấp mười lần chó thường. Chúng đánh hơi thấy mùi máu tươi đỏ rực đang rỉ ra từ vành tai phải bị thương của Vô Thính và mùi máu độc đen xám trên mười đầu ngón tay hoại tử của chàng.


Ba bóng đen khổng lồ, lông dựng ngược như gai nhọn, đôi mắt đỏ ngầu sát khí lao ra khỏi bụi rậm, nanh vuốt sắc lẹm nhắm thẳng vào yết hầu và hộp đàn cổ cầm Huyết Lệ trên lưng Vô Thính mà ngoạm tới.


Vô Thính lướt nhẹ khinh công "Mộc Diệp Bộ Pháp" để né tránh, nhưng lớp bùn lún đen kịt bên dưới lập tức hút chặt lấy chân chàng, làm giảm tốc độ khinh công đùi nặng đi một nửa. Thân hình chàng hơi khựng lại, dải áo xám tro bị móng vuốt của con chó săn đi đầu xé rách một mảng lớn, để lộ bờ vai gầy guốc hằn học vết sẹo cũ.


"Chít!"


Một tiếng còi đồng sắc lạnh, mang tần số âm thanh đặc biệt vang lên từ sâu trong đầm lầy. Thiết Lang – kẻ huấn luyện chó săn của Huyền Âm Lâu – đang ẩn nấp đâu đó trong sương mù, thổi còi điều khiển đàn chó săn khát máu khép chặt vòng vây tấn công tự sát. Tiếng còi đồng rít lên liên tục, dội vào tai phải còn lại của Vô Thính khiến màng nhĩ chàng chấn động đau nhức, lồng ngực thắt chặt lại.


Ngay sau tiếng còi, một luồng khói đen kịt, hôi thối nồng nặc từ hướng ngược lại cuộn tới.


"Khặc khặc khặc! Khúc Vô Thính, hôm nay đầm lầy Hắc Thuỷ này sẽ là mồ chôn xương tàn phế của ngươi!"


Hắc Ma Sát, phó đà chủ ngoại vi Huyền Âm Lâu, xuất hiện như một bộ xương khô ẩn hiện trong tà hắc y thùng thình. Gã vung đôi móng tay dài đen kịt, bộc phát "Hắc Ma Độc Chưởng", phóng ra luồng kịch độc khói đen Hắc Ma Độc cuồn cuộn bao vây bốn phía. Độc khói này ngấm qua lỗ chân lông, tấn công trực tiếp vào hệ thần kinh phổi, khiến kinh mạch phổi bị rách của Vô Thính lập tức phản phệ dữ dội. Chàng khuỵu gối xuống bùn, ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực làm ướt đẫm dải khăn bịt mắt.


Trong cõi câm lặng méo mó và biển độc khói, Vô Thính hoàn toàn mất đi phương hướng. Đàn chó săn khát máu lại lao tới, tiếng gầm rú dồn dập của chúng che lấp hoàn toàn mọi dao động không khí, khiến kỹ năng "Thính phong biện vị" bằng một bên tai phải còn lại bị nhiễu loạn hoàn toàn. Chàng không thể ra chiêu, vì chỉ cần gảy sai một nốt nhạc, kiếm khí âm luật sẽ chém trúng A Thất hoặc Tiêu Phong trong màn sương mù dày đặc.


"Tránh ra!"


Tiêu Phong gầm lên một tiếng như sấm rền dội vào tai phải Vô Thính. Gã vung thanh trọng kiếm khổng lồ nặng tám mươi cân, chém ngang một đường cuồng bạo. Kình lực phong lôi từ lưỡi kiếm rỉ sét quét dạt lớp bùn lún đen kịt xung quanh, tạo ra một tiếng "vút" xé gió khổng lồ.


Lưỡi trọng kiếm chém gạt phăng hai con chó săn khát máu đang áp sát, hất tung xác chúng vào bụi sậy. Đồng thời, Tiêu Phong dùng chân đá mạnh vào một gốc cây sồi sắt cổ thụ "Thiết Cốt Mộc" đã bị mục nát một nửa nằm sâu dưới bùn, đẩy nó trượt đến trước mặt Vô Thính.


"Vô Thính huynh! Đất cứng! Đàn!"


Nhìn thấy thân gỗ Thiết Cốt Mộc lộ ra trên mặt bùn, Vô Thính lập tức hiểu ý. Chàng dùng chút tàn lực cuối cùng, phóng mình đặt cổ cầm Huyết Lệ lên mặt gỗ cứng cáp. Đồng thời, hai bàn chân đất của chàng áp chặt lên thớ gỗ sồi sắt có độ cứng như thép ròng.


"OÀNG!"


Một luồng sóng rung động vật lý từ mặt đất cứng lập tức truyền ngược lên xương chân chàng, tái hiện lại toàn bộ bức tranh chiến trường trong tâm trí. Dù đôi tai hoàn toàn điếc đặc, nhưng thông qua thớ gỗ Thiết Cốt Mộc dẫn truyền địa chấn, chàng "nhìn" thấy rõ ràng nhịp tim đập điên cuồng của Thiết Lang đang ẩn nấp cách đó mười lăm trượng, vị trí di chuyển của Hắc Ma Sát trong màn khói độc, và cả quỹ đạo lao tới của ba con chó săn khát máu cuối cùng.


Chàng không dùng tai để nghe nữa. Chàng dùng tâm để ngự kiếm.


M mười đầu ngón tay phải đẫm máu tươi và máu độc đen xám áp chặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn bọc Tuyết Tằm Ti dẻo dai cực hạn. Chàng vận hành chân khí từ đan điền, cưỡng ép bộc phát vượt giới hạn sinh học của cơ thể tàn phế.


Sát kình đại thành – Thất Sát Cầm Ý tầng 3 bùng nổ.


Chàng gảy liên hoàn liên tục mười nốt nhạc dồn dập không ngừng nghỉ.


"VẠN TRÚC TRẬN PHÁ!!!"


Không có bất kỳ âm thanh thanh nhã nào cất lên, chỉ có những tiếng rít gào vô hình, tàn khốc xé toạc màn sương độc đầm lầy. Tiếng đàn gảy mạnh phát ra hàng vạn luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ hình bán nguyệt khổng lồ quét ngang tầm thấp diện rộng diện hai mươi trượng.


Kiếm khí âm luật điên cuồng chém đứt đôi hàng vạn thân tre trúc xanh mướt và sậy đen mọc ven đầm lầy Hắc Thuỷ. Tiếng gãy nứt sắc bén của gốc tre vang lên rầm rầm. Hàng vạn thân tre khổng lồ đổ sụp xuống như một bức tường thành xanh mướt đổ nát, đè bẹp hoàn toàn đàn chó săn khát máu bên dưới và chặn đứng mọi ngả đường rút lui của kẻ thù.


Thiết Lang kinh hoàng rú lên một tiếng khi bị một thân tre lớn chém ngang đứt lìa chân phải, ngã quỵ xuống bùn loãng.


Hắc Ma Sát thấy thế trận đổ vỡ, điên cuồng vung song chưởng độc phóng liên hoàn kịch độc châm nhắm thẳng tim Vô Thính hòng đồng quy vu tận.


"KENG!"


Vô Thính cắn rách ngón tay trỏ phải, gảy mạnh sợi dây đàn thứ bảy Huyết Tơ bằng dòng máu nóng hổi của bản thân.


Huyết Thư Quy Lai.


Một luồng kiếm khí màu đỏ rực rỡ, mang theo oán khí ngút trời đêm thảm sát Khúc gia bộc phát mạnh mẽ. Kiếm khí xé toạc làn khói đen Hắc Ma Độc, chém đứt đôi cặp bút phán quan sắt và xuyên thấu qua đan điền của Hắc Ma Sát tầm xa mười trượng.


Gã phó đà chủ ngoại vi trợn tròn mắt kinh hoàng, cơ thể gầy gò khẳng khiu như bộ xương khô nứt toác từ bên trong, máu đen phun ra xối xả trước khi đổ gục xuống bùn lầy đen kịt của đầm lầy Hắc Thuỷ.


Trận chiến kết thúc. Toàn bộ phân đà ngoại vi Giang Nam của Huyền Âm Lâu đã bị quét sạch hoàn toàn vĩnh viễn.


Thế nhưng, cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc.


"Khụ... khụ... khụ..."


Khúc Vô Thính ngã quỵ trên mặt Thiết Cốt Mộc, lồng ngực thắt chặt lại đau đớn tột cùng. Kinh mạch phổi bị rách nghiêm trọng do phản phệ của Thất Sát Cầm Ý vượt cấp, khiến chàng liên tục ho ra từng ngụm máu tươi đỏ rực, nhuộm đỏ hoàn toàn mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ. Mười đầu ngón tay gảy đàn bị dính nước đầm lầy ăn mòn nhẹ, hoại tử da rách sâu rỉ máu đen xám lạnh ngắt, run rẩy không thể cầm nắm được cây gậy trúc xanh dò đường dưới đất.


Cơn gió biên thùy đột ngột rít lên những tiếng gào rú lạnh buốt xót xa. Trên bầu trời xám xịt của đầm lầy Hắc Thuỷ, những hạt tuyết đầu mùa của phương Bắc bắt đầu rơi xuống dồn dập, phủ một lớp tuyết trắng lạnh lẽo lên xác chết của đàn chó săn và mặt nước đen kịt đóng băng sủi bọt.


Hành trình báo thù tại Giang Nam sương mù đã khép lại bằng một màu máu đỏ rực. Trước mắt chàng, con đường độc hành tiến vào vùng Trung Nguyên khô cằn đầy cát bụi bão tuyết đang mở ra, lạnh lẽo, câm lặng và bi tráng tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!