Nhạc nềnWuxia3

Tuyệt Âm Vô Thanh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão tuyết ngoài Tháp Chuông cổ Dương Châu rít lên những tiếng gào rú điên cuồng, quất từng luồng gió buốt giá qua các khe hở của vách gỗ lim đen cũ kỹ ở tầng thứ chín. Sàn gỗ đóng một lớp băng mỏng, trơn trượt và lạnh ngắt. Thế nhưng, đối với Khúc Vô Thính, toàn bộ những thanh âm gầm thét ấy của đất trời bỗng chốc rơi vào một hố sâu trống rỗng.


Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng. Dòng máu đỏ tươi xối xả phun ra từ vành tai, nhuộm đỏ một bên dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền – kỷ vật thêu hoa mai trắng của mẫu thân – rồi chảy dài xuống cổ áo vải thô sờn rách. Sức nổ tàn khốc của thuốc súng cộng hưởng với tiếng chuông đồng khổng lồ nặng vạn cân ở cự ly gang tấc đã hủy hoại hoàn toàn màng nhĩ bên trái của chàng vĩnh viễn. Ở bên tai phải, thính lực mỏng manh còn sót lại chưa đầy mười phần trăm cũng đang vo ve điên cuồng, tiếng rít nhức nhối như vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào đại não, khiến chàng mất thăng bằng tột độ.


Chàng quỳ một gối trên sàn gỗ lạnh giá, tay phải vẫn áp chặt lên mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ. Những giọt máu tươi từ vành tai trái nhỏ xuống mặt đàn gỗ, gặp sương tuyết buốt giá liền đông cứng lại thành những vệt đỏ sẫm ghê rợn, che phủ mảng máu độc chu sa đang sủi bọt đen xám nhạt từ trận chiến trước. Kinh mạch phổi bị rách rỉ máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, khiến lồng ngực chàng thắt chặt lại đau đớn. Chân khí trong đan điền trống rỗng, bạt nhược như ngọn đèn trước gió dữ.


"Khúc Vô Thính! Ngươi đã điếc rồi! Ngươi đã hoàn toàn phế thải rồi!"


Lôi Kính đứng cách đó mười trượng, hai tay cầm đôi dùi trống bằng đồng đen 'Lôi Âm' lấp lóa sát khí. Chàng không thể nghe thấy tiếng cười điên cuồng của hắn, nhưng lòng bàn chân đất đang áp chặt xuống sàn gỗ cảm nhận được tần số rung động dồn dập từ lồng ngực gã trận pháp sư trung tầng đang rung lên đắc thắng. Lôi Kính vung dùi, điên cuồng gõ mạnh xuống hệ thống trống trận bát quái xung quanh.


"TÙNG! TÙNG! TÙNG!"


Những luồng sóng âm từ trống trận đồng đen bùng phát dữ dội, dội ngược liên tục vào vách gỗ tháp chuông. Sóng âm cuồng bạo xé gió lao tới, tạo thành lực ép vô hình đập thẳng vào tai phải còn lại của Vô Thính hòng hủy hoại nốt chút thính giác cuối cùng của chàng. Tai phải chàng rỉ máu, thần trí bắt đầu điên đảo. Chàng hiểu rằng, nếu tiếp tục gượng sức dùng tai để nghe tiếng gió định vị, chàng sẽ chết dưới tay Lôi Kính trước khi kịp gảy thêm một nốt nhạc.


Chàng đưa tay phải lên thắt lưng, rút ra ba cây kim châm cứu bằng bạc ròng từ bộ kim châm Thẩm thị. Không một chút do dự, Vô Thính vận chút chân khí bạt nhược cuối cùng, đâm sâu ba cây kim bạc vào các huyệt thính hội và ế phong quanh tai phải.


Tự Khóa Huyệt Đạo Chi Thuật.


Thế giới âm thanh xung quanh bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn vào một cõi tĩnh lặng tuyệt đối. Tiếng sấm sét rền vang, tiếng gió bão gào rú, tiếng trống trận cuồng bạo của Lôi Kính... tất cả đều biến mất không dấu vết. Chàng đã tự tay khóa chặt thính giác của mình, đẩy bản thân vào thế giới câm lặng vĩnh hằng. Thế nhưng, trong cõi tĩnh lặng tuyệt đối ấy, một giác quan mới bỗng chốc bừng sáng.


Vô Thanh chi đạo (Sơ ngộ).


Lòng bàn chân đất của chàng bỗng chốc nhạy bén gấp trăm lần. Chàng cảm nhận được từng đợt chấn động của sàn gỗ tháp chuông truyền qua xương chân, tái hiện lại một bức tranh không gian ba chiều mờ ảo trong tâm trí. Chàng cảm nhận được tần số dao động của đôi dùi trống đồng đen, nhịp bước chân di chuyển của Lôi Kính trên sàn gỗ, và cả nhịp rung của sợi xích sắt treo chuông đồng khổng lồ nặng vạn cân đang rên rỉ rách nứt trên trần tháp.


Sát bên chiếc chuông đồng, lão nhân thuốc súng Lôi Công đang bị trói chặt trên ghế. Chân ông khẽ động, gõ nhẹ xuống mặt sàn gỗ theo một nhịp điệu kỳ lạ. Qua lòng bàn chân đất, Vô Thính nhận ra thông điệp của Lôi Công: Ông đã dùng chân đá lỏng một chốt khóa xích treo chuông đồng để giảm bớt sức nổ, khiến trục xích sắt treo chuông lúc này vô cùng lỏng lẻo, chỉ cần một lực chấn động nhẹ là sẽ sụp đổ hoàn toàn.


Khúc Vô Thính khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và bi tráng. Chàng áp mười đầu ngón tay phải đang hoại tử nhẹ, rách da rỉ máu lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn bọc Tuyết Tằm Ti dẻo dai.


Chàng định vận dụng Thính Vũ Kiếm Khí diện rộng để tấn công Lôi Kính, nhưng tai trái điếc hoàn toàn và tai phải bị khóa chặt khiến nhịp điệu gảy đàn bị lệch tông nhẹ. Kiếm khí phát ra bay sạt sang bên, chém rách một mảng vách gỗ tháp hoang phía sau Lôi Kính, phát ra những tia lửa đỏ rực giữa màn tuyết lạnh.


Lôi Kính thấy kiếm khí của Vô Thính bay lệch hướng, càng thêm đắc chí. Hắn vung dùi trống gõ liên hoàn, luồng sóng âm từ trống trận cuồng bạo ép sát sườn Vô Thính.


Thế nhưng, Vô Thính không hề hoảng loạn. Chàng đứng yên tĩnh lặng như một pho tượng đá cổ thụ giữa bão tuyết. Chàng đã ngộ ra nguyên lý của Vô Thanh chi đạo: Không dùng tai để nghe tiếng động dội lại, mà dùng tâm để cảm nhận dao động vật lý của vạn vật qua mặt đất.


Chàng vận hành chân khí từ đan điền truyền thẳng vào dây đàn sắt thứ bảy. Sợi dây đàn sắt bọc Tuyết Tằm Ti căng lên dưới lực căng cực đại. Chàng gảy mạnh một nốt nhạc dứt khoát.


Vô Thanh Chi Kiếm (Sơ bộ).


Không có bất kỳ một âm thanh nào phát ra từ cổ cầm Huyết Lệ. Không gian xung quanh bỗng chốc ngưng đọng. Thế nhưng, một luồng sóng âm tần số siêu cao vượt giới hạn thính giác sinh học của con người bộc phát mạnh mẽ, xé toạc không khí lao đi không tiếng động. Luồng kiếm khí vô thanh lướt nhẹ qua khoảng không mười trượng, chém thẳng vào sợi xích sắt treo chuông đồng khổng lồ đã bị Lôi Công đá lỏng chốt khóa.


"KENG!"


Một tiếng nứt gãy kim loại cực mạnh truyền qua sàn gỗ dội vào chân Vô Thính. Sợi xích sắt treo chuông khổng lồ bị chém đứt đôi hoàn toàn. Chiếc chuông đồng nặng vạn cân mất đi điểm tựa, đổ sụp rầm rầm xuống đỉnh tháp gỗ chín tầng.


"ẦM!!!"


Sức nặng vạn cân của chiếc chuông đồng rơi xuống, đập nát hoàn toàn hệ thống trống trận bát quái của Lôi Kính. Sàn tháp gỗ chín tầng nứt toác, sụp đổ một nửa. Lôi Kính không kịp né tránh, nửa thân dưới bị chiếc chuông đồng khổng lồ đè bẹp dí dưới đống đổ nát của gỗ mục và sắt vụn. Hắn trợn tròn mắt kinh hoàng, đôi dùi trống đồng đen 'Lôi Âm' văng ra xa, cắm sâu vào tuyết lạnh.


Vô Thính lướt nhẹ bộ pháp Mộc Diệp Bộ, áp sát đống đổ nát. Chàng vung quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí chém đứt dây trói cứu thoát lão nhân Lôi Công. Lôi Công run rẩy nắm chặt tay chàng, gương mặt đầy vẻ cảm kích xen lẫn xót xa khi nhìn thấy máu tươi vẫn chảy xối xả từ tai trái của Vô Thính.


Chàng bước đến gần Lôi Kính đang thoi thóp dưới vành chuông đồng khổng lồ rỉ sét. Vô Thính khẽ rút ba cây kim bạc khỏi tai phải, tạm thời khôi phục lại một phần thính giác mỏng manh còn sót lại để lắng nghe hơi tàn của kẻ thù.


Lôi Kính ho ra máu đen, hai mắt mờ đục nhìn manh cầm sư mù đứng tĩnh lặng như một sát thần vô thanh. Hắn khàn giọng thều thào:


"Khúc... Khúc Vô Thính... Ngươi giết ta... cũng vô dụng... Tổng đàn... Huyền Âm Lâu... đã dời đến Âm Linh Cốc... phía Bắc... Thúc thúc ngươi... Khúc Hoài... đang giữ... mảnh ngọc gia bảo... chứa thần phổ... ở đó... Ngươi... sẽ chết... trong cõi câm lặng... của chính mình..."


Hơi thở của Lôi Kính tắt lịm. Hắn gục đầu chết ngay dưới vành chuông đồng khổng lồ Dương Châu.


Khúc Vô Thính đứng lặng người giữa cơn bão tuyết lộng gió của tầng tháp đổ nát. Chàng khẽ cúi đầu nhặt chiếc Huyền Âm Sát Lệnh bằng sắt đen rơi bên cạnh xác Lôi Kính, giấu vào thắt lưng vải. Chân khí đan điền cạn kiệt, lồng ngực chàng nhói đau tột cùng, một ngụm máu tươi đỏ rực phun ra xối xả, nhuộm đỏ mảng tuyết trắng dưới chân.


Tai trái chàng hoàn toàn điếc vĩnh viễn, tai phải ù đặc rách mạch máu rỉ máu tươi nhẹ do sóng dội ngược từ vụ nổ tháp chuông cổ Dương Châu. Thính lực tai phải của chàng lúc này đã bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc sau trận chiến, giảm thêm mười phần trăm vĩnh viễn, chỉ còn nghe được chưa đầy mười phần trăm âm thanh mỏng manh của thế gian tàn phế. Độc tính dây đàn bắt đầu ngấm sâu vào máu tim, gây ra những cơn đau nhói ngực và những tiếng ho khan liên tục rỉ máu tươi trong gió tuyết.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!