Nhạc nềnWuxia3

Tháp Chuông Gây Nhiễu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão tuyết ngoài trà quán dốc Nhạn rít lên từng hồi điên cuồng, quất những hạt băng buốt giá vào vách gỗ mục nát kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc. Giữa màn sương tuyết trắng xóa ấy, tiếng tì bà sắt của Tần Song Sương dồn dập vang lên, tựa như vạn thớt ngựa sắt đang khua móng trên mặt đất đóng băng. Canh Kim sát khí từ mười đầu ngón tay của nàng hóa thành những luồng ám khí hình lưỡi liềm mỏng dính, sắc bén vô hình, xé rách màn sương lạnh lao thẳng về phía Khúc Vô Thính.


Khúc Vô Thính không thể nhìn thấy bằng mắt thường dưới dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền – mảnh kỷ vật của mẫu thân Tạ Hoài Nương bị chém rách làm đôi. Nhưng dưới lòng bàn chân đất đang áp chặt xuống nền đất nện ẩm ướt của trà quán, chàng cảm nhận được từng luồng rung động dồn dập, sắc nhọn của kim loại đang rạch đôi không khí. Tai phải còn lại của chàng ù đặc, thính lực suy giảm chỉ còn chưa đầy mười lăm phần trăm, nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để chàng định vị hướng đi của sát cơ.


Chàng khẽ nghiêng người, bộ pháp di chuyển Mộc Diệp Bộ lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng nương theo chiều gió. Ba luồng ám khí Canh Kim sượt qua sát sườn chàng, chém đứt đôi cây cột gỗ mục phía sau phát ra tiếng nổ giòn giã. Cùng lúc đó, mười đầu ngón tay phải đang hoại tử nhẹ do dính kịch độc Huyết Lệ Độc Thảo của Vô Thính áp chặt lên dây đàn sắt hàn băng mới rèn bọc Tuyết Tằm Ti.


"Keng!"


Một nốt trầm đanh thép vang lên từ cổ cầm Huyết Lệ. Luồng kiếm khí vô hình màu xám bạc bùng phát cự ly gần, chấn tan nát toàn bộ luồng ám khí lưỡi liềm của tì bà sắt giữa không trung thành những hạt bụi sắt rơi lả tả. Tần Song Sương kinh hoàng lùi lại ba bước, cây tì bà sắt Hàn Thiết trong tay nàng chấn động mạnh, mặt sắt xuất hiện một vết nứt mảnh như sợi tóc. Nàng cắn chặt môi, hai mắt lạnh lùng nhìn manh cầm sư mù đang đứng tĩnh lặng trong bão tuyết.


"Khúc Vô Thính, ngươi quả nhiên mạng lớn," Tần Song Sương khàn giọng nói, tiếng nói dội vào tai phải còn lại của chàng nghe mơ hồ. "Nhưng hôm nay ta đến đây không phải để lấy mạng ngươi. Có kẻ khác đang đợi ngươi ở tháp chuông cổ Dương Châu. Lôi Kính đã bắt giữ lão nhân thuốc súng Lôi Công, kẻ từng ngầm giúp ngươi rèn dây đàn sắt. Hắn đã thiết lập một trận pháp âm thanh khổng lồ tại đó. Nếu ngươi không đến trước khi giờ Tý kết thúc, Lôi Công sẽ bị phân thây bởi thuốc nổ, và tiếng chuông đồng khổng lồ sẽ tiễn đưa cả thành Dương Châu này vào cõi chết!"


Nói xong, bóng hắc y của Tần Song Sương lướt nhanh vào màn sương tuyết mịt mù, biến mất không để lại dấu vết.


Thẩm Thanh Vân vung thanh kiếm gỗ mun 'Chính Khí', gương mặt đầy vẻ cố chấp phẫn nộ: "Vô Thính! Ngươi nghe thấy chưa? Sát nghiệp của ngươi đã kéo theo những người vô tội vào vòng xoáy chết chóc! Ngươi còn không mau buông bỏ sát niệm?"


Khúc Vô Thính im lặng. Chàng không đáp lời Thẩm Thanh Vân. Nỗi đau phản bội của Ngũ Nhạc Liên Minh sau khi biết được chân tướng mật ước vẫn đang thiêu đốt lồng ngực chàng, khiến vết rách kinh mạch phổi âm ỉ rỉ máu. Nhưng chàng biết, Lôi Công là ân nhân, là người duy nhất hiểu rõ điểm yếu của các loại trống trận gây nhiễu âm của Huyền Âm Lâu. Chàng không thể để ông chết.


Chàng khẽ quay sang phía cậu bé câm A Thất đang níu chặt tà áo mình, vỗ nhẹ đầu cậu bé ra hiệu, rồi ôm chặt cổ cầm Huyết Lệ bước ra ngoài bão tuyết. Tiêu Phong vác thanh trọng kiếm gãy đi sát bên cạnh, giọng trầm đục: "Vô Thính huynh, ta đi cùng ngươi. Dù có phải đập nát cái tháp chuông đó, lão Tiêu này cũng sẽ che chắn cho ngươi!"


***


Đêm muộn, thành Dương Châu chìm trong bóng tối lạnh lẽo và sương tuyết dày đặc. Tháp Chuông cổ Dương Châu đứng sừng sững bên bờ sông, cao chín tầng bằng gỗ lim đen cũ kỹ, lộng gió rít gào như tiếng quỷ khóc. Sương muối bám đầy trên các lan can gỗ, khiến mặt sàn trơn trượt vô cùng.


Vô Thính đơn độc bước lên những bậc thang gỗ của tháp chuông. Chàng bảo Tiêu Phong và A Thất ở lại dưới chân tháp để ngăn chặn viện binh của quan phủ Ty Binh Phủ. Từng bước chân đất của chàng chạm vào mặt gỗ lạnh ngắt, cảm nhận sự rung động nhẹ nhàng của cấu trúc tháp gỗ đang chịu đựng sức gió bão gào thét bên ngoài.


Tai phải còn lại của chàng lúc này vo ve liên tục như vạn con ong đất, tiếng gió rít qua các khe hở của tháp gỗ dội ngược vào màng nhĩ làm chàng nhức nhối tột cùng. Chàng phải tập trung tinh thần lực cực hạn vào lòng bàn chân để định vị không gian xung quanh.


Khi bước lên tầng thứ chín, không gian đột ngột trở nên rộng lớn và lạnh buốt. Giữa đại điện lộng gió, chiếc chuông đồng khổng lồ nặng vạn cân treo lơ lửng trên xích sắt lớn rỉ sét. Dưới chân chuông, lão nhân thuốc súng Lôi Công đang bị trói chặt vào một chiếc ghế gỗ, xung quanh quấn đầy những dây thuốc nổ đen xì.


"Vô Thính... mau rút lui! Đây là bẫy..." Lôi Công khàn giọng hét lớn, tiếng hét bị gió bão thổi bạt đi.


"Ha ha ha! Khúc Vô Thính, ngươi quả nhiên đã đến!"


Một tiếng cười kiêu ngạo vang lên từ phía sau chiếc chuông đồng. Lôi Kính bước ra từ bóng tối. Hắn mặc trường bào xám thêu hình sấm sét, hai tay cầm đôi dùi trống bằng đồng đen 'Lôi Âm' lấp lánh ánh sáng lạnh. Xung quanh hắn, hệ thống trống trận đồng đen đã được thiết lập sẵn theo trận hình bát quái.


"Hôm nay, ta sẽ dùng Trận pháp nhiễu âm này để phá hủy hoàn toàn đôi tai nhạy bén của ngươi, biến ngươi thành một kẻ phế nhân thực sự!" Lôi Kính gầm lên, vung đôi dùi trống gõ mạnh xuống mặt trống trận.


"TÙNG! TÙNG! TÙNG!"


Tiếng trống trận đồng đen bùng phát dữ dội, tạo ra những luồng sóng âm tần số cao dồn dập dội ngược liên tục vào vách gỗ tháp chuông. Sóng âm cuồng bạo làm bụi cát và tuyết lạnh bay mù mịt, tạo ra một lực chấn động vô hình ép thẳng vào lồng ngực Vô Thính.


Chân khí đan điền của Vô Thính lập tức bị nhiễu loạn dữ dội. Tiếng trống dội dập phá vỡ sự tập trung tinh thần lực của chàng, khiến kinh mạch phổi bị rách lại nhói đau, máu tươi rỉ ra nơi khóe môi. Chàng cố gắng áp ngón tay rách da lên dây đàn sắt hàn băng, gảy liên hoàn chiêu thức diện rộng Thính Vũ Kiếm Khí để đối kháng.


"Vút! Vút! Vút!"


Hàng ngàn luồng kiếm khí vô hình li ti bắn ra từ cổ cầm Huyết Lệ, lao thẳng về phía Lôi Kính. Nhưng khi kiếm khí vừa chạm vào luồng sóng âm trống trận dội dập, kình lực lập tức bị tiêu tán và lệch hướng hoàn toàn, chém nát những vách gỗ xung quanh tháp canh thay vì trúng mục tiêu.


"Vô ích thôi! Tiếng trống của ta là khắc tinh tuyệt đối của Thất Sát Cầm Ý!" Lôi Kính cười điên cuồng, tay gõ trống càng dồn dập.


Chàng cố gảy Thất Sát Cầm Ý để bắn hạ Lôi Kính từ xa, nhưng sóng chấn động quá mạnh làm lệch hướng hoàn toàn kiếm khí âm luật. Giữa lúc Vô Thính đang chao đảo, Lôi Kính đột ngột rút một mồi lửa châm ngòi vào dây dẫn thuốc súng quấn quanh chuông đồng.


"BÙNG!"


Một tiếng nổ kinh hoàng bùng phát ngay sát chiếc chuông đồng khổng lồ. Sức nổ không làm vỡ chuông, nhưng lực đẩy khủng khiếp của thuốc súng đã đập mạnh vào thân chuông đồng vạn cân.


"OONGNGNG!!!"


Tiếng chuông đồng khổng lồ vang rền chấn động mạnh mẽ, phát ra một luồng sóng âm chấn động tàn khốc chưa từng có, làm rung chuyển toàn bộ cấu trúc tháp gỗ chín tầng. Luồng sóng âm như một bức tường sắt vô hình đập thẳng vào đầu Vô Thính.


Cơn đau đớn thấu xương tủy ập đến ngay lập tức. Mạch máu bên trong tai trái vốn đã điếc hoàn toàn của Vô Thính bị sóng chấn động cộng hưởng độc tố dây đàn ép rách vỡ hoàn toàn. Máu đỏ tươi phun ra xối xả từ vành tai trái, chảy dài xuống cổ áo xám tro sờn rách. Tai phải còn lại của chàng ù đặc hoàn toàn, thế giới âm thanh xung quanh bỗng chốc biến mất vĩnh viễn, nhường chỗ cho một cõi câm lặng lạnh ngắt và đau đớn tột cùng.


Chàng mất thăng bằng, quỳ sụp xuống mặt sàn gỗ trơn trượt, đầu óc quay cuồng dữ dội.


"Giết hắn cho ta!"


Lôi Kính hạ lệnh. Từ bóng tối, năm tên sát thủ thiết vệ mặc bộ thiết giáp dày ba lớp cách âm đặc biệt lướt tới. Chúng vung đôi thiết côn nặng ngàn cân, áp sát cự ly gần đập mạnh xuống đầu gỗ cổ cầm Huyết Lệ hòng đập nát binh khí và đầu của Vô Thính.


Trong cõi câm lặng tuyệt đối và máu tươi vẫn rỉ ra từ tai trái, Khúc Vô Thính không thể nghe thấy gì nữa. Nhưng chàng đi chân đất. Lòng bàn chân chàng cảm nhận được độ rung chuyển mạnh mẽ của ván gỗ tháp chuông khi toán thiết vệ áp sát cự ly một trượng.


Chàng nén cơn đau buốt thấu tim, vung mạnh tay phải gảy một nốt nhạc đanh thép duy nhất cự ly gần từ dây đàn sắt hàn băng mới rèn, bộc phát chiêu thức cận chiến Thốn Kình Chấn Thiết.


"RẦM!!!"


Một vòng sóng chấn động màu xám bạc bùng phát cuồng bạo cự ly gần, va chạm trực tiếp với đôi thiết côn sắt nặng của toán sát thủ. Lực chấn động truyền thẳng qua kim loại, chấn vỡ nát đôi thiết côn sắt thành vạn mảnh vụn, đẩy lùi toán thiết vệ văng mạnh vào lan can gỗ tháp chuông.


Vô Thính đứng vững giữa đại điện lộng gió bão tuyết, máu tươi từ tai trái vẫn nhỏ giọt xuống mặt gỗ cổ cầm cháy sém dính máu độc. Chàng tạm thời đứng vững trên đỉnh tháp chuông rách nát, nhưng xung quanh chàng, những tiếng răng rắc của trục treo gỗ bắt đầu vang lên dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!