Mật Ước Lộ Diện
Gió bấc rít gào qua những khe hở của vách gỗ mục, mang theo hơi lạnh buốt giá của trận bão tuyết đang tràn về từ phía Bắc.
Tại một trà quán hoang tàn, hẻo lánh nằm trơ trọi bên rìa con đường mòn ngoại vi thành Dương Châu, không khí ngột ngạt đến mức đông cứng. Khúc Vô Thính ngồi xếp bằng ở góc tối nhất của quán, tấm lưng gầy guộc tựa hờ vào cây cột gỗ đã bị mối mọt gặm nhấm. Dải khăn lụa xám thô sần sùi – vốn là mảnh khăn thêu hoa mai trắng của mẫu thân Tạ Hoài Nương bị chém rách làm đôi ở trận chiến trước, nay được chàng xếp gọn gàng áp chặt vào lồng ngực sưởi ấm – đang bịt kín đôi mắt nhắm nghiền mù lòa của chàng.
Lúc này, thể xác của manh cầm sư đang gánh chịu những cực hình tàn khốc. Tai trái của chàng hoàn toàn câm lặng, một cõi vô thanh lạnh ngắt vĩnh viễn kể từ sau tiếng nổ kinh hoàng tại tháp chuông cổ. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ, khiến thính lực của chàng suy giảm nghiêm trọng, chỉ còn nghe được chưa đầy mười lăm phần trăm âm thanh của thế gian.
Nhưng đau đớn nhất chính là mười đầu ngón tay phải. Ngụm máu độc Huyết Lệ Độc Thảo của Ngô Huyết Sát phun ra trước khi chết đã nhuộm đen một mảng lớn mặt gỗ ngô đồng của cổ cầm Huyết Lệ, sủi bọt đen xám nhạt ăn mòn thớ gỗ và ngấm sâu vào móng tay trỏ phải đang hoại tử nhẹ của chàng. Cơn bỏng rát kinh hoàng như lửa đốt liên tục truyền từ đầu ngón tay lên bả vai trái đang tê liệt cứng đờ, khiến mỗi nhịp thở của chàng đều mang theo vị tanh ngọt của máu tươi từ vết rách kinh mạch phổi chưa lành.
"Sột soạt..."
Một nhịp gõ nhẹ, quen thuộc của cậu bé câm A Thất lên mu bàn tay phải kéo Vô Thính về với thực tại. Cậu bé đang quỳ bên cạnh, đôi mắt đen láy đầy lo âu, dùng chiếc khăn vải mềm cẩn thận lau đi những vệt máu độc đen xám còn sót lại trên mặt gỗ cổ cầm. Vô Thính khẽ vỗ đầu cậu bé, ra hiệu chàng vẫn chịu đựng được. Chàng không dùng tai để nghe, chàng đi chân đất, áp sát lòng bàn chân xuống nền đất nện ẩm ướt của trà quán để cảm nhận từng dao động nhỏ nhất xung quanh.
Từ phía cửa quán, một nhịp bước chân lướt nhẹ, uyển chuyển như lá rụng nương theo chiều gió truyền qua lòng bàn chân Vô Thính.
"Sở huynh," Vô Thính khàn giọng lên tiếng, giọng nói không chút hơi ấm.
Cánh cửa gỗ mục mở ra, Sở Thiên Hành bước vào. Thư sinh phong lưu ngày nào giờ đây không còn vẻ cợt nhả thường nhật. Y mặc bộ bạch y thêu chỉ bạc đã lấm lem bụi đường và sương tuyết, tay cầm chiếc quạt giấy xếp chặt, gương mặt phong trần hằn rõ vẻ ưu tư tột độ. Y nhìn lướt qua bả vai trái cứng đờ và mười đầu ngón tay rỉ máu đen của Vô Thính, khẽ thở dài một tiếng đầy xót xa.
"Vô Thính... ta đã tìm thấy thứ ngươi muốn," Sở Thiên Hành bước đến gần, giọng trầm xuống, dội vào tai phải còn lại của Vô Thính mơ hồ như tiếng vọng từ vực sâu.
Y đặt lên mặt bàn gỗ rách nát một cuộn giấy da dê cổ được bọc kỹ trong nhiều lớp lụa đỏ. Sở Thiên Hành nắm lấy bàn tay phải đang run rẩy của Vô Thính, hướng dẫn những đầu ngón tay hoại tử của chàng chạm vào bề mặt ráp sần của cuộn giấy, nơi có một dấu ấn sáp đỏ hình phượng hoàng tung cánh của Khúc gia bị đóng đè lên bởi một ấn ký hình rùa đen của quan phủ.
"Đây là... Mật ước Ngũ Nhạc Liên Minh," Sở Thiên Hành đau lòng nói, từng chữ như nhát dao chém vào không khí lạnh. "Bản mật ước này được ký kết giữa năm môn phái nhạc đạo chính tông Giang Nam – bao gồm cả Dao Trì Nhạc Phái của Tô Tử Kinh – và Thái Sư triều đình Từ Kính Chi từ ba năm trước. Trong mật ước, ngũ đại phái chấp nhận im lặng, lờ đi toàn bộ vụ thảm sát diệt môn của Khúc gia, dâng nộp các bản nhạc phổ cổ cướp bóc được cho Huyền Âm Lâu để đổi lấy sự bảo trợ yên ổn, ngân lượng dồi dào và đặc quyền buôn lậu muối sắt từ quan phủ."
Dưới dải khăn bịt mắt xám thô, gương mặt của Khúc Vô Thính lập tức biến đổi. Đôi chân mày chàng nhíu chặt, huyết quản trên trán giật mạnh liên hồi. Chân khí nóng rực trong đan điền bỗng chốc hỗn loạn, va đập dữ dội vào kinh mạch phổi khiến chàng phải nén một ngụm máu tanh ngược vào trong.
Sự sụp đổ niềm tin đạo đức giang hồ ập đến như một trận lở đất. Những môn phái chính đạo thanh cao, những chưởng môn nhân ngoài miệng luôn thuyết pháp về nhạc đạo thánh khiết cứu thế, những bằng hữu cũ của phụ thân Khúc Diệp... hóa ra tất cả chỉ là một lũ ngụy quân tử tham lam, dùng chính máu xương của Khúc gia để lót đường cho vinh hoa phú quý của chúng. Tiếng thét xé lòng của mẫu thân Tạ Hoài Nương dưới vạn tiễn xuyên tâm, tiếng khóc nghẹn ngào của muội muội Khúc Tiểu Nguyệt 12 tuổi ôm chặt chiếc sáo trúc gãy... tất cả bỗng chốc vang vọng điên cuồng trong cõi tĩnh lặng méo mó của tâm trí chàng.
"Hóa ra... chính đạo là thế này sao?" Vô Thính cười lạnh, nụ cười thê lương và đầy sát khí tàn khốc.
"Khúc Vô Thính! Ngươi quả nhiên đã sa vào tà đạo!"
Một tiếng quát uy nghiêm, đạo mạo đột ngột vang lên từ phía cửa trà quán. Thẩm Thanh Vân – vị thư sinh kiếm khách đeo giỏ sách tre sau lưng, tay cầm thanh kiếm gỗ mun 'Chính Khí' – bước vào. Gương mặt hắn tràn đầy sự phẫn nộ chính nghĩa giả tạo, ánh mắt nhìn chằm chằm vào chiếc cổ cầm Huyết Lệ đang rỉ máu đen của Vô Thính.
"Nhạc dĩ tải đạo, âm nhạc là để tịnh hóa nhân tâm, nuôi dưỡng hạo nhiên chính khí!" Thẩm Thanh Vân vung thanh kiếm gỗ mun chỉ thẳng vào mặt Vô Thính, lớn tiếng phê phán. "Ngươi dùng tiếng đàn chứa kiếm khí tàn khốc để tàn sát phân đà, gieo rắc sát nghiệp khắp Giang Nam, khiến máu nhuộm đỏ sông nước. Hành vi tàn bạo đó có khác gì ma đầu tà phái? Ngươi đang bôi nhọ thánh đạo của nhạc giới! Mau buông bỏ cổ cầm, theo ta về nha môn đầu thú để gột rửa tội lỗi!"
Sở Thiên Hành lập tức đứng bật dậy, vung quạt giấy chặn trước mặt Thẩm Thanh Vân: "Thẩm huynh, ngươi thì biết cái gì? Ngươi có biết ngũ đại phái của ngươi đã làm những gì sau lưng Khúc gia không?"
Nhưng Khúc Vô Thính khẽ giơ tay ngăn Sở Thiên Hành lại. Chàng đi chân đất lướt nhẹ trên nền đất nện ẩm ướt nhờ bộ pháp di chuyển Mộc Diệp Bộ, tiến đến bên bàn gỗ. Đôi bàn tay rách da rỉ máu đen của chàng khẽ chạm vào sợi dây đàn thứ bảy mới rèn – sợi dây sắt hàn băng bọc Tuyết Tằm Ti tỏa ra luồng sương lạnh màu xanh lam nhạt.
Sự dằn vặt lo âu và sát niệm oán hận dâng trào tột cùng trong lòng sau khi biết được chân tướng mật ước phản bội khiến chàng không thể kiềm chế. Vô Thính muốn tấu lên một khúc nhạc để xoa dịu cơn điên loạn của chân khí đan điền, nhưng sát khí quá nặng đã nuốt chửng lý trí của chàng.
Chàng gảy mạnh một nhịp.
"Bùng!"
Tiếng đàn sắt hàn băng mới rèn vang lên cuồng bạo, lạnh buốt. Luồng kiếm khí âm luật màu đỏ rực oán khí bất ngờ bộc phát ngoài tầm kiểm soát, xé rách không khí lao đi vun vút, chém rách nát toàn bộ hệ thống rèm tre và vách gỗ của trà quán thành trăm mảnh vụn bay tứ tán. Lực phản chấn cực mạnh của dây đàn sắt khiến ngón trỏ phải của chàng rách sâu thêm một đường, máu tươi đỏ rực rỉ ra hòa lẫn với máu độc đen xám nhỏ xuống mặt đàn.
Thẩm Thanh Vân kinh hoàng lùi lại ba bước, thanh kiếm gỗ mun trong tay run lên bần bật trước uy lực khủng khiếp của nốt nhạc điên cuồng.
"Chát! Chát! Chát!"
Đột ngột, một chuỗi tiếng ngân vang sắc bén, lạnh lẽo của sắt thép va chạm cắt đôi tiếng gió bão tuyết rơi từ phía mái nhà trà quán dội xuống. Tiếng tì bà sắt dồn dập, sắc lẹm như tiếng gươm đao tuốt vỏ.
"Khúc Vô Thính! Hôm nay ta phải dùng tì bà sắt gột rửa danh tiếng cho âm luật Giang Nam!"
Một bóng hắc y bó sát người, tóc đuôi ngựa buộc cao bằng vòng sắt đen lướt xuống từ mái nhà sụp đổ. Tần Song Sương – thiên tài tì bà Tần gia – ôm chặt cây tì bà sắt 'Hàn Thiết' lấp lánh ánh sáng lạnh. Nàng gảy mạnh mười ngón tay lên dây sắt, vận hành Canh Kim Sát Khí Quyết, phóng ra liên hoàn hàng vạn luồng ám khí hình lưỡi liềm bằng sắt mỏng sắc bén cự ly mười trượng nhắm thẳng vào tim Vô Thính.
Trong tai phải còn lại chỉ còn mười lăm phần trăm thính lực, Vô Thính nghe thấy tiếng rít gió cực mỏng của sắt thép lao tới. Chàng không hề né tránh, gương mặt dưới dải khăn bịt mắt xám thô vẫn tĩnh lặng như đá cổ. Chàng đặt bàn tay đẫm máu lên dây đàn thứ bảy mới rèn, vận thốn kình dứt khoát gảy một nốt trầm đanh thép từ Huyết Lệ cầm.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Một vòng sóng âm màu xám bạc khổng lồ bùng phát cự ly gần, chém tan nát toàn bộ luồng ám khí lưỡi liềm của tì bà sắt giữa không trung thành những hạt bụi sắt rơi lả tả dưới chân đất đóng băng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!