Thần Thiết Đúc Dây
Bóng tối dưới đáy hang ngầm Kiếm Trủng Giang Nam dường như đặc quánh lại, chỉ có ánh lửa hắt ra từ lò rèn của Viên Thiết là không ngừng nhảy múa, nhuộm đỏ rực những vách đá ẩm ướt xung quanh. Khúc Vô Thính đứng lặng người bên bục đá mài ngọc quý, bàn tay phải của chàng khẽ vuốt ve miếng da cá sấu mỏng dai vừa rút ra từ chuôi thanh kiếm gãy của đại ca Vô Song. Những ký tự cổ tựa như những vết sẹo gồ ghề dưới đầu ngón tay chàng, tỏa ra một luồng hơi ấm mơ hồ, xoa dịu đi cảm giác đau rát tột cùng ở mười đầu ngón tay đang hoại tử nhẹ.
Tai trái của Vô Thính lúc này hoàn toàn im lìm, một cõi câm lặng vĩnh hằng lạnh lẽo. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve như vạn con ong đất điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy mười lăm phần trăm âm thanh xung quanh. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó ấy, tiếng búa rèn đập chan chát vào sắt nóng của Viên Thiết vọng lại tai chàng, nghe đục ngầu và xa xăm như tiếng sấm nghẹn ngào dưới lòng đất sâu.
"Thần thiết vô tằm, cát thủ đoạn mạch..." Viên Thiết chống nạng gỗ sắt nguội, bước đi khập khiễng đến sát bên Vô Thính, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ vào nhau. "Nhị thiếu gia, đại ca ngươi năm xưa giấu mảnh mật thư này trong chuôi kiếm là có ý cứu mạng ngươi. Hàn Băng Thần Thiết dưới đáy hồ ngầm mang hàn khí và sát tính cực mạnh. Nếu ngươi trực tiếp gảy đàn bằng dây sắt trần, lực đàn hồi khổng lồ của Thất Sát Cầm Ý sẽ cắt đứt mười đầu ngón tay ngươi đến tận xương trước khi kiếm khí chạm đến kẻ thù. Ngươi bắt buộc phải tìm được Tuyết Tằm Ti – loại tơ tằm cổ cực kỳ dẻo dai trên đỉnh núi tuyết phía Bắc – để làm lõi bọc ngoài dây đàn sắt. Có như vậy, ngón tay ngươi mới không bị phế thải."
Vô Thính khẽ siết chặt mảnh da cá sấu trong lòng bàn tay. Chân khí trong đan điền chàng lúc này bạt nhược, vết rách kinh mạch phổi âm ỉ cháy bỏng khiến chàng phải nén một ngụm máu tanh ngọt ngược vào trong. Bả vai trái hoàn toàn tê liệt, cứng đờ không thể cử động do độc tính thần kinh của Bạch Vô Hồn vẫn chưa được giải hết. Chàng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Phong đang đứng bảo vệ hòm đàn Huyết Lệ bên cạnh.
Tiêu Phong vạm vỡ bước tới, thanh trọng kiếm Vô Phong gác hờ trên vai, ánh mắt chột lộ rõ vẻ lo lắng. Gã hét lớn vào tai phải còn lại của Vô Thính để chàng nghe rõ qua tiếng ù rền rĩ: "Vô Thính huynh! Tuyết Tằm Ti đã đoạt được từ tay Phùng Đạt, thanh kiếm gãy của đại ca huynh cũng đã nằm đây. Viên lão đầu đã chuẩn bị xong lò Ly Hỏa. Chúng ta không có nhiều thời gian, Hạ Hầu Bá chắc chắn đang dẫn vạn đệ tử kiếm trang bao vây Kiếm Trủng này!"
Cậu bé câm A Thất lầm lũi bước đến bên cạnh, khẽ nắm lấy tà áo xám sờn rách của Vô Thính, đôi mắt đen láy sáng rực rỡ đầy lo âu. Cậu bé dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay phải của chàng theo nhịp điệu thô sơ: ba nhịp nhanh, hai nhịp chậm. Đó là mật hiệu báo rằng lò rèn đã đủ nhiệt độ cực hạn.
"Bắt đầu đi." Vô Thính lầm lũi thì thầm, giọng nói khản đặc không chút hơi ấm.
Viên Thiết không nói nhảm thêm. Lão quăng thanh kiếm gãy Thanh Phong của Vô Song vào giữa lòng lò nung Ly Hỏa. Lửa đỏ bùng lên ngùn ngụt, tiếng bập bùng của than củi rít gào dội vào vách đá. Lão thợ rèn cụt chân vận hành Ly Hỏa Quyết, đôi cánh tay cuồn cuộn gân guốc sẹo bỏng mồ hôi nhễ nhại, quai búa tạ Thiết Phách nện xuống chan chát. Mỗi nhát búa nện xuống là một lần tia lửa bắn ra tung tóe, chói lòa cả một khoảng hang tối.
Vô Thính ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng, chân đất giẫm nhẹ lên nền đá ẩm để cảm nhận độ rung chấn của từng nhát búa truyền qua lòng bàn chân. Chàng lọc đi tiếng búa rèn, hướng tâm trí vào chiếc hộp gỗ mun chứa Tuyết Tằm Ti đặt trên đùi. Hơi lạnh buốt giá từ chiếc hộp thấm sâu qua da tay sần sùi, như một dòng nước mát xoa dịu vết hoại tử xám nhẹ trên móng tay trỏ phải.
Sau nửa canh giờ nung chảy và rèn đúc liên tục dưới nhiệt độ cực cao, Viên Thiết gắp ra một sợi dây kim loại mảnh như sợi chỉ nhưng tỏa ra luồng sương lạnh màu xanh lam nhạt. Đó là sự kết hợp hoàn hảo giữa thép ròng của kiếm gãy và Hàn Băng Thần Thiết vớt từ đáy hồ ngầm. Sợi dây sắt lạnh buốt đến mức sương tuyết lập tức đóng thành một lớp mỏng xung quanh kìm gắp.
"Nhị thiếu gia, mau đưa Tuyết Tằm Ti đây!" Viên Thiết hét lớn.
Vô Thính mở hộp gỗ mun, rút ra những sợi tơ tằm màu bạc trắng lấp lánh. Đôi bàn tay thô ráp nhưng tinh xảo của Viên Thiết nhanh như chớp quấn chặt lớp Tuyết Tằm Ti bọc ngoài sợi dây sắt hàn băng. Sợi tơ tằm cổ dẻo dai bám chặt lấy lõi thép lạnh, tạo thành một sợi dây đàn thứ bảy mới dẻo dai vô cùng, vừa mang sát tính lạnh lẽo của sắt hàn băng, vừa mang độ đàn hồi cực hạn của tơ tuyết bảo vệ ngón tay gảy đàn.
Viên Thiết dùng kìm căng sợi dây mới lên cổ cầm Huyết Lệ. Tiếng trục xoay gỗ ngô đồng nghiến "két... két..." dưới lực căng khổng lồ của dây đàn sắt mới khiến bả gỗ ngô đồng cháy sém rạn nứt nhẹ vài đường li ti. Sợi dây đàn thứ bảy lấp lánh ánh sáng bạc xen lẫn sắc xanh lam lạnh lẽo, nằm kiêu hãnh trên mặt đàn dính máu khô oán khí.
"Thử xem!" Viên Thiết lau mồ hôi trán, thở hổn hển chống nạng lùi lại.
Vô Thính đặt mười đầu ngón tay phải lên dây đàn sắt mới. Chàng vận hành chân khí ấm áp từ đan điền, cố gắng truyền kình lực qua ngón trỏ để tấu lên sát chiêu Huyết Thư Quy Lai. Chàng muốn kiểm tra xem dây đàn mới có thể chịu được sát kình oán hận hay không.
Nhưng ngay khi chân khí nóng rực vừa chạm vào sợi dây sắt hàn băng, một luồng hàn khí lạnh thấu xương tủy từ dây đàn lập tức phản phệ ngược lại. Sự xung đột cực hạn giữa hỏa nhiệt chân khí và hàn băng sát tính khiến sợi dây sắt rung lên bần bật, phát ra tiếng "ong..." chói tai dội thẳng vào tai phải còn lại của Vô Thính.
"Phựt!"
Lực đàn hồi khổng lồ của sợi dây chưa thích ứng chém rách da ngón trỏ phải của chàng. Dòng máu tươi đỏ rực rỉ ra, lập tức bị hơi lạnh của dây sắt đóng băng thành một vệt đỏ sẫm. Vô Thính nén cơn đau buốt thấu tim, lồng ngực thắt chặt lại, ho khan ra một ngụm máu loãng dính trên nền đá. Chàng nhận ra dây đàn sắt mới này cực kỳ bướng bỉnh, nếu cưỡng ép dùng chân khí ấm áp thông thường sẽ chỉ khiến kinh mạch tay bị cắt đứt vĩnh viễn.
"Khục..." Vô Thính lau vệt máu bên khóe môi, giọng lạnh tanh: "Nó chưa chịu thuần phục."
"Đương nhiên rồi!" Viên Thiết cằn nhằn. "Đó là sắt hàn băng cực lạnh kết hợp kiếm ý của đại ca ngươi, làm sao dễ dàng chịu khuất phục dưới chân khí hỏa nhiệt của ngươi? Ngươi cần thời gian để dung hòa..."
Đột ngột, lòng bàn chân đất của Vô Thính cảm nhận được một luồng rung động dồn dập, hỗn loạn truyền qua nền đá ẩm từ phía lối vào hang ngầm. Đó không phải là nhịp bước chân nặng nề của kiếm thủ Hạ Hầu gia, mà là những bước chân lướt nhẹ, nhớp nháp và cực kỳ âm hiểm.
Mùi không khí trong hang đá lập tức thay đổi. Một mùi hương ngọt lịm giả tạo nhưng nồng nặc vị thối rữa của độc dược lướt nhanh qua khứu giác nhạy bén của Vô Thính. Mùi kịch độc Huyết Lệ Độc Thảo!
"Sột soạt... sột soạt..."
A Thất lập tức gõ liên tiếp năm nhịp nhanh lên bả vai phải của Vô Thính – sát thủ dùng độc phục kích ngầm!
"Két... két..."
Từ trong bóng tối của lối vào hang ngầm, một gã nam tử trung niên mặt rỗ, da vàng bủng bẩn thỉu bước ra. Ngón tay gã run rẩy cầm một chiếc hũ đất nung rách nát, tỏa ra làn khói đen xám ngùn ngụt. Đó chính là Ngô Huyết Sát, sư đệ của Hắc Ma Sát, kẻ trực tiếp ngâm độc vào dây đàn huyết lệ năm xưa.
"Khúc Vô Thính! Ngươi giết sư huynh ta, hôm nay ta sẽ dùng Huyết Lệ Độc Thảo đầu độc toàn bộ nguồn nước ngầm của y quán Thẩm Vô Tự bên cạnh, bắt lũ dân nghèo và lão y sư kia phải chôn thây cùng ngươi!" Ngô Huyết Sát cười sằng sặc tàn độc, vung tay phóng mạnh chiếc hũ độc về phía bể chứa nước thảo dược ngầm sát vách lò rèn.
Làn khói đen xám kịch độc cuồn cuộn tỏa ra nhanh chóng bao trùm lấy không gian hẹp của lò rèn Viên Thiết. Khói độc thần kinh tấn công trực tiếp vào phế quản và màng nhĩ, khiến Viên Thiết cụt chân lập tức ho sặc sụa, nạng gỗ sắt nguội suýt rơi khỏi tay.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vô Thính không hề do dự. Chàng nhanh tay rút từ trong ngực áo ra bình ngọc chứa Độc Giác Dược Bột, đổ một ít bột xám tro vào miệng ngậm chặt để tạm thời khóa chặt phế quản chống độc.
Chàng áp sát mười đầu ngón tay lên cổ cầm Huyết Lệ. Dù ngón trỏ phải đang bị rách da rỉ máu và bả vai trái tê liệt cứng đờ, chàng vẫn quyết định gảy đàn chiến đấu. Vì không thể dùng sát chiêu Huyết Thư Quy Lai do dây đàn chưa thuần phục, Vô Thính thay đổi chiến thuật. Chàng dùng dây đàn sắt mới gảy liên tục với tốc độ cực nhanh mười nốt mỗi giây nhắm thẳng vào không trung.
"Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!"
Tiếng đàn sắt hàn băng mới rèn vang lên dồn dập, đanh thép như tiếng vạn quân reo hò giữa trận bão tuyết.
Chiêu thức diện rộng Thính Vũ Kiếm Khí bùng nổ! Hàng ngàn luồng ám kình vô hình li ti xé gió lao đi vun vút như một cơn mưa bão bạc trắng, tạo thành một luồng gió mạnh mẽ cuồng bạo thổi bạt toàn bộ làn khói độc đen xám ra phía cửa hang ngầm, bảo vệ an toàn cho phổi của Viên Thiết đang ngạt thở.
Ngô Huyết Sát kinh hoàng trước sức mạnh của tiếng đàn mới. Gã gầm lên điên cuồng, ra lệnh cho toán sát thủ Đường Môn Giang Nam ẩn nấp trong bóng tối đồng loạt phóng liên hoàn phi tiêu tẩm kịch độc từ khoảng cách mười trượng nhắm thẳng vào tim Vô Thính.
Hàng vạn mũi phi tiêu sắt mỏng sắc bén xé rách sương mù, lao đi vun vút cự ly trung bình.
Vô Thính nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải khăn xám. Tai phải của chàng ù đặc chỉ còn nghe được mười lăm phần trăm âm thanh, nhưng lòng bàn chân đất cảm nhận chính xác quỹ đạo chuyển động của từng mũi phi tiêu qua dao động không khí dội lại vách đá.
Chàng lướt ngón tay phải đẫm máu gảy mạnh một nhịp dồn dập nghịch tông trên dây đàn thứ bảy mới.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Luồng kiếm khí Thính Vũ Kiếm Khí màu xám bạc khổng lồ quét ngang diện rộng, chém rụng toàn bộ hàng vạn phi tiêu độc rơi rụng rào rào xuống nền đá lạnh ngắt như những mảnh sắt vụn không còn sát lực.
Ngô Huyết Sát hoảng sợ tột cùng, gã lùi sâu vào góc tối gầm lò rèn hòng lẩn trốn sự truy sát. Gã tin rằng trong bóng tối ngột ngạt của lò rèn, một kẻ mù điếc như Vô Thính sẽ không thể định vị được mình.
Nhưng gã đã nhầm.
Vô Thính đứng vững chân đất trên nền đá ẩm, dùng Tâm Nhãn Trực Chỉ tập trung toàn bộ tinh thần lực lắng nghe. Trong cõi tĩnh lặng méo mó của tai phải, một nhịp đập dồn dập, thình thịch đầy sợ hãi của tim Ngô Huyết Sát hiện lên rõ nét như một điểm sáng đỏ rực trong tâm trí chàng cách đó tám bước chân dưới gầm lò.
Chàng vận hành thốn kình nội lực đan điền, gảy mạnh một nốt nhạc đanh thép duy nhất cự ly gần truyền thẳng vào dây đàn sắt mới.
"Bùng!"
Một luồng kiếm khí vô hình tần số cao lướt đi nhẹ nhàng xuyên qua khe hẹp của bệ lò rèn đá, bỏ qua lớp giáp da mỏng bên ngoài của Ngô Huyết Sát, chấn vỡ trực tiếp đan điền và phủ tạng gã từ bên trong.
Ngô Huyết Sát trợn trừng đôi mắt rỗ kinh hoàng, cơ thể gã run lên bần bật rồi gục ngã quỵ xuống đất cát bên cạnh bể nước ngầm, máu tươi đỏ rực phun xối xả từ miệng gã.
Nhưng trước khi trút hơi thở cuối cùng, lòng căm thù điên cuồng của kẻ đầu độc trỗi dậy tột cùng. Ngô Huyết Sát dùng chút tàn lực cuối cùng, rướn người phun thẳng một ngụm máu đen kịt chứa kịch độc Huyết Lệ Độc Thảo đậm đặc nhắm thẳng vào chiếc cổ cầm Huyết Lệ đang đặt trên đùi Vô Thính.
"Phốc!"
Dòng máu độc đen xì bốc mùi hôi thối rùng rợn nhuộm đen hoàn toàn một mảng lớn mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ, lập tức sủi bọt đen xám nhạt ăn mòn thớ gỗ.
Chất độc tàn tạ nhanh chóng men theo dây đàn sắt mới rèn ngấm thẳng vào mười đầu ngón tay phải đang bị rách da rỉ máu của Khúc Vô Thính, mang theo một cơn bỏng rát kinh hoàng như lửa đốt thiêu rụi tế bào thần kinh tay chàng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!