Nhạc nềnWuxia3

Tuyết Tằm Huyết Chỉ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy hang ngầm Kiếm Trủng Giang Nam dường như đặc quánh lại, chỉ có ánh lửa hắt ra từ lò rèn của Viên Thiết là không ngừng nhảy múa, nhuộm đỏ rực những vách đá ẩm ướt xung quanh. Khúc Vô Thính đứng lặng người bên bục đá mài ngọc quý, bàn tay phải của chàng khẽ vuốt ve miếng da cá sấu mỏng dai vừa rút ra từ chuôi thanh kiếm gãy của đại ca Vô Song. Những ký tự cổ tựa như những vết sẹo gồ ghề dưới đầu ngón tay chàng, tỏa ra một luồng hơi ấm mơ hồ, xoa dịu đi cảm giác đau rát tột cùng ở mười đầu ngón tay đang hoại tử nhẹ.


Tai trái của Vô Thính lúc này hoàn toàn im lìm, một cõi câm lặng vĩnh hằng lạnh lẽo. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve như vạn con ong đất điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy hai mươi phần trăm âm thanh xung quanh. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó ấy, tiếng búa rèn đập chan chát vào sắt nóng của Viên Thiết vọng lại tai chàng, nghe đục ngầu và xa xăm như tiếng sấm nghẹn ngào dưới lòng đất sâu.


"Thần thiết vô tằm, cát thủ đoạn mạch..." Viên Thiết chống nạng gỗ sắt nguội, bước đi khập khiễng đến sát bên Vô Thính, giọng nói khàn đặc như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ vào nhau. "Nhị thiếu gia, đại ca ngươi năm xưa giấu mảnh mật thư này trong chuôi kiếm là có ý cứu mạng ngươi. Hàn Băng Thần Thiết dưới đáy hồ ngầm mang hàn khí và sát tính cực mạnh. Nếu ngươi trực tiếp gảy đàn bằng dây sắt trần, lực đàn hồi khổng lồ của Thất Sát Cầm Ý sẽ cắt đứt mười đầu ngón tay ngươi đến tận xương trước khi kiếm khí chạm đến kẻ thù. Ngươi bắt buộc phải tìm được Tuyết Tằm Ti – loại tơ tằm cổ cực kỳ dẻo dai trên đỉnh núi tuyết phía Bắc – để làm lõi bọc ngoài dây đàn sắt. Có như vậy, ngón tay ngươi mới không bị phế thải."


Vô Thính khẽ siết chặt mảnh da cá sấu trong lòng bàn tay. Chân khí trong đan điền chàng lúc này bạt nhược, vết rách kinh mạch phổi âm ỉ cháy bỏng khiến chàng phải nén một ngụm máu tanh ngọt ngược vào trong. Bả vai trái hoàn toàn tê liệt, cứng đờ không thể cử động do độc tính thần kinh của Bạch Vô Hồn vẫn chưa được giải hết. Chàng khẽ nghiêng đầu nhìn về phía Tiêu Phong đang đứng bảo vệ hòm đàn Huyết Lệ bên cạnh.


"Tuyết Tằm Ti..." Tiêu Phong trầm giọng quát lớn vào tai phải của Vô Thính để chàng nghe rõ. "Vô Thính huynh, ta nghe nói Long Môn Tiêu Cục Giang Nam của Phùng Đạt vừa nhận được một cân Tuyết Tằm Ti từ biên ải phía Bắc. Nhưng tiêu cục của gã đang bị Dương Châu Ty Binh Phủ phong tỏa gắt gao vì tội bao che cho huynh. Hiện tại, Phùng Đạt đang chuẩn bị vận chuyển một chuyến bảo tiêu muối sắt hợp pháp đi qua Đèo Nhạn hiểm trở để đổi lấy sự giải tỏa của quan phủ. Hạ Hầu Kiếm Trang đã đánh tiếng sẽ chặn đường cướp tiêu, lấy đầu huynh để lập danh vọng với quan phủ thối nát."


Cậu bé câm A Thất l lủi bước đến bên cạnh, khẽ nắm lấy tà áo xám sờn rách của Vô Thính, đôi mắt đen láy sáng rực rỡ đầy lo âu. Cậu bé dùng ngón tay gõ nhẹ lên mu bàn tay phải của chàng theo nhịp điệu thô sơ: ba nhịp nhanh, hai nhịp chậm. Đó là mật hiệu báo rằng có người của tiêu cục đang đợi ở lối ra cống ngầm.


"Đi thôi." Vô Thính lầm lũi thì thầm, giọng nói khản đặc không chút hơi ấm. "Phùng Đạt từng mang ơn cứu mạng của cha ta mười năm trước. Chuyến tiêu này, ta sẽ đi."


***


Đêm muộn, sương mù dày đặc bao phủ toàn bộ vùng đồi núi ngoại vi Giang Nam. Tiếng gió rít gào liên tục qua những khe đá hẹp của Đèo Nhạn dội vào tai phải của Vô Thính, nghe mơ hồ và lạnh lẽo. Đoàn xe ngựa bảo tiêu của Long Môn Tiêu Cục di chuyển chậm rãi trên con đường dốc đứng trơn trượt. Tiếng bánh xe gỗ nghiến lên đá sỏi "két... két..." và tiếng vó ngựa mệt mỏi truyền qua lòng bàn chân đất của Vô Thính, giúp chàng định vị chính xác vị trí của từng cỗ xe muối sắt.


Phùng Đạt, tổng tiêu đầu của Long Môn Tiêu Cục, mặc giáp nhẹ sờn rách, râu hùm hàm én bám đầy sương tuyết, đang dắt ngựa đi bên cạnh Vô Thính. Gương mặt hào hiệp của gã hằn sâu những nếp nhăn lo âu. Gã nhìn bả vai trái rủ xuống vô lực của Vô Thính, thở dài trầm giọng nói:


"Khúc nhị thiếu gia, ta biết bả vai ngươi đang bị nhiễm kịch độc thần kinh, tai lại điếc nặng. Chuyến tiêu này vô cùng hiểm nghèo, Hạ Hầu Kiệt – thiếu chủ của Hạ Hầu Kiếm Trang – sử dụng thanh bảo kiếm Xà Cừ chém sắt như chém bùn, kiếm pháp nhanh như chớp. Gã muốn dùng đầu của ngươi để đổi lấy vạn lượng bạc thưởng của Vương Tổng Quản. Nếu ngươi giúp ta giữ được chuyến muối sắt này qua đèo, ta thề trước vong linh Khúc Diệp tiên sinh sẽ dâng tặng toàn bộ số Tuyết Tằm Ti cho ngươi."


Vô Thính không đáp, dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền khẽ bay nhẹ trong gió lạnh. Chàng bước đi lầm lũi, tay phải nắm chặt lấy chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí giắt ở thắt lưng vải. Chàng không dùng tai để nghe, mà dùng lòng bàn chân cảm nhận từng rung động nhỏ nhất của mặt đất đóng băng dưới chân. A Thất lầm lũi đi sát sau lưng, một tay dắt tà áo xám của chàng, tay kia ôm khư khư chiếc hòm gỗ cổ cầm Huyết Lệ bọc vải rách do Tiêu Phong vừa trao lại để tiện cận chiến phòng thủ.


Đột ngột, lòng bàn chân đất của Vô Thính cảm nhận được một luồng rung động dồn dập, sắc nét truyền qua nền đá cứng từ phía trước đèo dốc. Đó là nhịp bước chân khinh công cực nhanh, nhẹ nhàng nhưng mang theo sát khí bừng bừng.


"Vút!"


A Thất lập tức gõ liên tiếp năm nhịp nhanh lên bả vai phải của Vô Thính – nguy hiểm cực hạn từ phía trước!


Từ trong màn sương mù dày đặc trộn lẫn tuyết lạnh, một thiếu niên kiêu ngạo mặc gấm vóc đỏ rực thêu chỉ vàng lướt khinh công Phi Long Bộ áp sát như một chiếc bóng đỏ. Gương mặt gã tuấn mỹ nhưng hằn học đầy sát khí hống hách. Tay gã cầm thanh bảo kiếm Xà Cừ khảm đá ngọc lục bảo lấp lánh ánh sáng xanh ngọc bích lạnh lẽo. Đó chính là Hạ Hầu Kiệt.


"Khúc Vô Thính! Một kẻ tàn phế manh mục, tai điếc vai liệt như ngươi mà cũng dám bước chân lên Đèo Nhạn sao?" Giọng nói kiêu căng của Hạ Hầu Kiệt dội vào tai phải Vô Thính nghe như tiếng muỗi kêu vo ve. "Hôm nay, ta sẽ dùng bảo kiếm Xà Cừ chém đứt đầu ngươi để lập danh vọng cho Hạ Hầu Kiếm Trang!"


Dứt lời, Hạ Hầu Kiệt không hề nể nang, vung bảo kiếm chém thẳng một đường xé gió nhắm thẳng vào bả vai trái đang tê liệt của Vô Thính.


Lưỡi kiếm mỏng lấp lánh ánh xanh ngọc rạch rách không khí, mang theo luồng kiếm phong sắc bén có thể chém đứt sắt thép dễ dàng cự ly gần.


Vô Thính nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải khăn xám. Chàng cảm nhận được áp lực gió kiếm rít lên buốt giá hướng thẳng vào điểm yếu của mình. Nếu là trước kia, chàng sẽ gảy Thất Sát Cầm Ý để bắn hạ đối thủ từ xa. Nhưng lúc này, bả vai trái hoàn toàn cứng đờ, tê liệt mất cảm giác, khiến chàng không thể vác đàn gảy nhạc nhanh chóng. Chân khí đan điền bạt nhược do kinh mạch phổi bị rách lại âm ỉ đau nhức.


Không hề hoảng hốt, Vô Thính vận chuyển chân khí xuống lòng bàn chân, lướt khinh công Mộc Diệp Bộ nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng cuốn theo chiều gió, nghiêng người tránh né đường kiếm hiểm hóc của đối thủ trong gang tấc. Mũi kiếm Xà Cừ sượt qua ngực áo xám tro của chàng, chém rách một mảng vải mỏng.


Hạ Hầu Kiệt kinh ngạc vì đòn đánh hụt. Gã gầm lên một tiếng, xoay người cực nhanh, vung liên hoàn ba kiếm chém ngang tạo ra ba luồng đao khí sắc bén hình bán nguyệt rạch đứt vách đá dốc đứng bên cạnh, đất đá sụp đổ rơi xuống rào rào.


"Keng! Keng! Keng!"


Vô Thính lập tức rút chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí ở thắt lưng, vung quạt đỡ gạt ba luồng kiếm khí tốc độ cao của đối thủ. Tiếng kim loại va chạm chói tai phát ra những tia lửa sáng rực giữa màn đêm sương mù. Lực chấn động cực mạnh từ bảo kiếm Xà Cừ truyền qua quạt sắt làm chấn động bả vai trái bị thương của Vô Thính, khiến vết thương cũ rách nhẹ da, rỉ ra dòng máu tươi đỏ rực thấm đẫm vai áo xám.


Chàng khẽ rên rỉ một tiếng trong cổ họng, lồng ngực thắt lại đau đớn. Chàng định vận dụng cấm thuật Thốn Kình Chấn Thiết truyền qua quạt sắt để chấn vỡ thanh bảo kiếm của Hạ Hầu Kiệt. Tuy nhiên, khi chân khí vừa vận hành lên bả vai trái, độc tính thần kinh chưa tan hết lập tức bộc phát dữ dội, khóa chặt kinh mạch tay khiến kình lực bị tắc nghẽn hoàn toàn, không thể phát ra ngoài.


Nhận thấy kình lực bộc phát thất bại, Vô Thính lập tức thay đổi chiến thuật. Chàng biết đối thủ cậy thế bảo kiếm sắc bén và tốc độ khinh công nhanh để áp chế cự ly gần. Chàng quyết định dùng quạt sắt thủ vững phòng thủ cự ly hẹp, đứng yên chịu đòn để dụ đối thủ khinh địch lộ ra sơ hở.


"Ha ha! Khúc Vô Thính, ngươi chỉ biết co cụm như một con rùa rụt cổ sao?" Hạ Hầu Kiệt cười lớn hống hách. Gã vung kiếm đâm thẳng một chiêu quyết định nhắm thẳng vào yết hầu Vô Thính, để lộ toàn bộ phần ngực áo và cổ tay phải cầm kiếm không có phòng vệ.


Chính trong khoảnh khắc sơ hở ngắn ngủi ấy, Vô Thính dùng chân đất giẫm mạnh lên nền đá lấy điểm tựa, xoay người tránh mũi kiếm đâm thẳng của đối thủ. Tay phải chàng buông quạt sắt, chộp nhanh vào đầu cổ cầm Huyết Lệ đang đeo sau lưng A Thất đứng sát bên cạnh. Chàng không cần nâng đàn xuống, chỉ dùng mười đầu ngón tay phải rách da rỉ máu tươi gảy mạnh lên sợi dây đàn sắt hàn băng mới rèn dính máu oán khí.


"Tùng!"


Một tiếng đàn trầm đục, đanh thép vang rền xé toạc không gian sương mù lạnh lẽo.


Một luồng kiếm khí vô hình màu xám bạc cực kỳ sắc bén bùng phát từ dây đàn sắt, lướt đi với tốc độ chớp nhoáng cự ly gần xuyên thấu gió bão tuyết.


"Phốc!"


Tiếng máu tươi phun xối xả vang lên giữa cõi câm lặng.


Cổ tay phải cầm kiếm của Hạ Hầu Kiệt bị luồng kiếm khí âm luật chém đứt lìa hoàn toàn. Thanh bảo kiếm Xà Cừ vẫn còn nắm chặt trong bàn tay đứt lìa rơi xuống nền đá lạnh ngắt phát ra tiếng keng keng chói tai.


"A... a... tay của ta!"


Hạ Hầu Kiệt ôm lấy cánh tay phải cụt ngủn rỉ máu đỏ tươi xối xả, ngã quỵ xuống đất tuyết gào thét điên cuồng trong đau đớn tột cùng. Gương mặt kiêu ngạo của gã giờ đây trắng bệch không giọt máu, đôi mắt trợn trừng kinh hoàng nhìn Vô Thính đang đứng lặng lẽ ôm cổ cầm.


Toán đệ tử Hạ Hầu Kiếm Trang chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, lòng hèn nhát trỗi dậy tột cùng. Chúng hốt hoảng lao tới nâng thiếu chủ dậy, run rẩy lùi bước trốn chạy ráo riết ra phía con đèo tối tăm.


"Khúc Vô Thính! Ngươi dám chém đứt tay ta!" Hạ Hầu Kiệt gào thét điên cuồng trước khi bị đám đệ tử kéo đi. "Phụ thân ta... Hạ Hầu Bá... sẽ mang vạn đệ tử kiếm trang san bằng Long Môn Tiêu Cục, băm vằn ngươi thành trăm mảnh để báo thù rửa hận!"


Vô Thính đứng yên lặng giữa trời tuyết rơi lạnh lẽo, dải khăn bịt mắt xám thô thấm đẫm sương đêm lạnh buốt. Chàng ho nhẹ ra một ngụm máu tươi đỏ rực, mười đầu ngón tay gảy đàn rỉ máu đen nhẹ do độc tính dây đàn phản phệ. Chàng khẽ cúi đầu chào Phùng Đạt đang đứng sững sờ kinh ngạc bên cạnh.


Phùng Đạt nuốt nước bọt, run rẩy mở hòm xe muối sắt, rút ra một chiếc hộp gỗ mun nhỏ tỏa ra hơi lạnh nhẹ. Gã trao chiếc hộp vào tay Vô Thính, giọng nói đầy sự kính trọng và biết ơn sâu sắc:


"Khúc nhị thiếu gia... nghĩa khí của ngươi bảo vệ chuyến tiêu này, Phùng Đạt suốt đời không quên. Đây chính là Tuyết Tằm Ti quý giá thu hoạch từ đỉnh núi tuyết phía Bắc. Hãy cầm lấy nó để rèn dây đàn sắt hàn băng cứu mạng ngươi."


Vô Thính nhận lấy chiếc hộp gỗ mun, khẽ mở nắp ra. Đầu ngón tay chàng chạm vào những sợi tơ tằm màu bạc trắng lấp lánh như tuyết lạnh, dẻo dai vô cùng và mát rượi. Chàng khẽ lấy một ít cao thảo dược Hắc Ngọc Cao màu đen hắc bôi lên vết thương vai trái bị rách da rỉ máu để giảm đau rát tạm thời.


"Đa tạ Phùng tiêu đầu." Vô Thính thì thầm lầm lũi, giọng nói chìm sâu vào tiếng gió bão gào thét.


Chàng quay đầu bước đi khập khiễng trên con đường đèo dốc hiểm trở, hướng về phía Kiếm Trủng hoang tàn để bắt đầu hành trình rèn đúc thần dây mới. Nhưng khi bước chân chàng vừa chạm qua ranh giới đèo đá Giang Nam, một luồng gió biên thùy rít gào lạnh lẽo từ phía Bắc dội thẳng vào tai phải còn lại của chàng, nghe mơ hồ và nhỏ bé đến kỳ lạ. Thính lực tai phải của chàng lúc này đã bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc sau trận chiến, chỉ còn nghe được chưa đầy mười lăm phần trăm âm thanh của thế gian.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!