Nghĩa Địa Kiếm Cổ
Gió ở Kiếm Trủng Giang Nam không thổi thành từng cơn, mà rít lên qua hàng vạn khe hở của những thanh kiếm gãy cắm rải rác khắp triền đồi hoang tàn, tạo nên một thứ âm thanh u uất, rùng rợn như tiếng khóc than của hàng vạn oán linh tích tụ trăm năm. Sương mù xám xịt, ẩm ướt quyện chặt lấy mùi sắt rỉ nồng nặc, lơ lửng sát mặt đất đầy đá sỏi nứt nẻ. Thứ sương độc ấy mang theo kiếm ý vô hình tích tụ qua nhiều thế kỷ, lạnh buốt thấu xương, âm thầm ăn mòn da thịt và phế phổi của bất kỳ kẻ nào dám bén mảng vào vùng đất cấm.
Khúc Vô Thính chậm rãi bước đi trên con đường mòn phủ đầy mảnh sắt vụn sắc nhọn. Đôi chân đất của chàng giẫm nhẹ lên nền đá lạnh, cảm nhận từng độ rung chuyển nhỏ nhất của mặt đất dưới chân để định vị hướng đi. Dải khăn bịt mắt xám thô rẻ tiền – thứ được chàng dùng để thay thế cho chiếc khăn lụa trắng thêu hoa mai của mẫu thân đã bị chém rách ở trận chiến trước – quấn chặt quanh trán, thấm đẫm những vệt máu tươi rỉ ra từ vành tai phải bị thương sượt qua.
Tai trái của Vô Thính lúc này hoàn toàn câm lặng, một khoảng trống không vĩnh viễn không thể lấp đầy sau tiếng nổ tàn khốc của tháp chuông cổ Dương Châu. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve rền rĩ như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy hai mươi phần trăm âm thanh của thế gian. Giữa cõi tĩnh lặng méo mó ấy, lồng ngực chàng thắt chặt lại, một ngụm máu tanh ngọt dâng lên cổ họng, buộc chàng phải nén một tiếng ho khan để tránh làm xao động chân khí bạt nhược trong đan điền. Kinh mạch phổi bị rách từ những trận huyết chiến trước vẫn âm ỉ bỏng rát như bị tàn lửa thiêu đốt.
"Vô Thính huynh, ngồi nghỉ một lát đi."
Tiếng nói ồm ồm, trầm đục của Tiêu Phong dội vào tai phải còn lại của chàng, nghe mơ hồ như vọng lại từ dưới lòng đất sâu. Kiếm khách chột mắt bước đi bên cạnh, bả vai vạm vỡ vác hộ chiếc hòm gỗ nặng nề chứa cổ cầm Huyết Lệ. Bả vai trái của Vô Thính lúc này hoàn toàn cứng đờ, tê liệt mất cảm giác, cánh tay trái rủ xuống vô lực bên hông như một khúc gỗ mục do độc tính thần kinh của Bạch Vô Hồn vẫn đang tàn phá dữ dội mà chưa được giải. Nếu không có Tiêu Phong vác hộ hòm đàn, chàng thậm chí không thể tự mình mang vác vũ khí đi lên ngọn đồi hiểm trở này.
Cậu bé câm A Thất lầm lũi bước đi sát sau lưng Vô Thính, một tay nắm chặt lấy tà áo xám sờn rách của sư phụ để dẫn đường, đôi mắt đen láy sáng rực rỡ đầy cảnh giác nhìn quanh quất vào màn sương mù xám xịt. Cậu bé không thể phát ra tiếng động, nhưng nhịp bước chân nhẹ nhàng và hơi thở dồn dập của cậu bé truyền qua tà áo giúp Vô Thính cảm nhận được sự hiện diện ấm áp duy nhất giữa nghĩa địa kiếm cổ lạnh lẽo.
"Két... sột..."
Một tiếng động cực kỳ nhỏ, tựa như tiếng cỏ khô bị giẫm nát dưới chân đất, khẽ khàng dội vào tai phải còn lại của Vô Thính. Chàng lập tức dừng bước, tay phải khẽ siết chặt lấy chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí giắt ở thắt lưng vải thô.
"Ai đó?" Tiêu Phong trầm giọng quát lớn, tay phải đặt lên chuôi thanh trọng kiếm Vô Phong đeo sau lưng, một mắt trợn trừng nhìn vào màn sương mù dày đặc phía trước.
Từ trong đám kiếm cổ rỉ sét cắm san sát nhau như những tấm bia mộ vô danh, một bóng người già nua, gầy gò từ từ bước ra. Lão già râu tóc rối bù như tổ quạ, mặc chiếc áo tơi tết bằng cỏ khô rách nát, chân đi đất, đôi mắt sáng quắc như chim ưng trong đêm tối nhìn thẳng vào dải khăn bịt mắt của Vô Thính. Đó chính là Vô Danh Lão Nhân, người gác nghĩa địa kiếm cổ Giang Nam này suốt mấy mươi năm qua.
"Kiếm là vật sắc bén để sát nhân, cầm là nhạc cụ thanh nhã để xoa dịu nhân tâm." Giọng nói của lão già khàn khàn, trầm lạnh như tiếng hai mảnh sắt rỉ cọ sát vào nhau. "Một kẻ manh mục tàn phế, tai điếc vai liệt, lại mang theo cây cổ cầm nhuốm đầy oán khí sát nghiệp bước vào Kiếm Trủng để tìm kiếm thần thiết. Ngươi muốn rèn dây đàn để giết thêm bao nhiêu người nữa?"
Vô Thính lặng im đứng yên, gương mặt tĩnh lặng không gợn sóng dưới dải khăn bịt mắt. Chàng khẽ cúi đầu chào theo lễ tiết giang hồ, giọng nói khản đặc nhưng kiên định: "Vãn bối Khúc Vô Thính, bái kiến tiền bối. Nhạc gia họ Khúc bị đồ sát oan ức trong đêm mưa, huyết hải thâm thù chưa báo, vãn bối buộc phải dùng tiếng đàn làm kiếm khí để đòi lại công lý. Xin tiền bối ngầm chỉ điểm vị trí Hàn Băng Thần Thiết dưới lòng đất sâu để vãn bối rèn lại dây đàn thứ bảy chịu lực."
Vô Danh Lão Nhân cười lạnh một tiếng, chòm râu tổ quạ khẽ rung lên: "Công lý của giang hồ được viết bằng máu của kẻ mạnh. Ngươi nghĩ mình đủ mạnh để rút được thần thiết dưới đáy Kiếm Trủng sao? Hãy đỡ một chiêu kiếm ý của ta trước đã!"
Dứt lời, lão già gác mộ không hề rút kiếm, chỉ khẽ vung cánh tay gầy guộc như cành củi khô quét ngang một đường trong không khí.
"Vút!"
Một luồng kiếm khí vô hình, mang theo sát khí tích tụ trăm năm của hàng vạn thanh kiếm cổ xung quanh, đột ngột bùng phát, xé rách sương mù lao thẳng về phía lồng ngực Vô Thính. Luồng kiếm ý ấy mạnh mẽ và sắc bén đến mức khiến toàn bộ mảnh sắt vụn dưới đất bay lên rào rào.
Vô Thính biến sắc mặt. Chàng cảm nhận được áp lực không khí dồn nén cực mạnh đang lao tới cự ly năm trượng. Vết rách kinh mạch phổi bị kiếm ý kích thích, khiến chàng ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực ngay dưới dải khăn bịt mắt. Tuy nhiên, ý chí phục thù kiên cường không cho phép chàng lùi bước. Chàng vận chuyển chút chân khí mỏng manh còn sót lại trong đan điền xuống hai chân, lướt khinh công Mộc Diệp Bộ nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng tránh sang bên phải trong gang tấc.
"Rầm!"
Luồng kiếm khí vô hình lướt qua vị trí cũ của chàng, chém đứt đôi một tảng đá lớn phía sau, để lại một vết chém sâu hoắm rỉ ra hơi lạnh buốt giá.
Vô Danh Lão Nhân nhìn vết máu tươi trên môi Vô Thính và bộ pháp di chuyển dẻo dai của chàng, ánh mắt sáng quắc khẽ dao động. Lão thở dài một tiếng, sát khí xung quanh lập tức tiêu tán hoàn toàn: "Khinh công Mộc Diệp Bộ... Ngươi quả thực là đệ tử của Khúc Diệp. Thanh kiếm gãy của đại ca ngươi, Khúc Vô Song, chính là do ta chôn cất tại nghĩa địa này mười năm trước. Thôi được, thiên phú cầm đạo của ngươi không tồi, ý chí cũng đủ kiên định. Hãy đi xuống hầm ngầm phía sau đồi đá, tìm thợ rèn cụt chân Viên Thiết. Lão ta sẽ giúp ngươi nấu chảy kiếm cổ để tìm Hàn Băng Thần Thiết dưới lòng đất sâu."
"Đa tạ tiền bối thành toàn." Vô Thính khẽ cúi đầu tạ ơn, mồ hôi lạnh đẫm đìa sau lưng áo vải thô.
Theo sự chỉ điểm của Vô Danh Lão Nhân, Tiêu Phong vác hòm đàn dẫn Vô Thính và A Thất đi sâu vào một hang đá tối tăm ẩm ướt ngầm dưới lòng đất Kiếm Trủng. Càng đi sâu xuống dưới, nhiệt độ càng giảm mạnh, hơi lạnh thấu xương từ những quặng sắt đóng băng ngàn năm bốc lên buốt giá, khiến các khớp ngón tay phải gảy đàn của Vô Thính bắt đầu tê cứng tạm thời.
Cuối hang đá rực lên ánh lửa than đỏ rực của một lò rèn thô sơ. Tiếng búa rèn đập chan chát vào sắt nóng "băng... băng... băng..." dội ngược liên tục vào vách đá hẹp, tạo ra những bước sóng âm hỗn loạn tàn phá tai phải của Vô Thính, khiến chàng phải nhíu chặt đôi mày đau đớn.
Bên cạnh lò than, một lão già cụt chân trái đang ngồi trên bục gỗ di chuyển bằng nạng gỗ sắt nguội cực nặng. Lão ngực trần lộ cơ bắp cuồn cuộn rám nắng đầy những sẹo bỏng lửa, râu tóc bạc phơ rối bù đang điên cuồng quai búa rèn đúc. Đó chính là Viên Thiết, thợ rèn phế thải của Kiếm Trủng.
"Lại là kẻ muốn rèn kiếm sao?" Viên Thiết cộc lốc quát lớn không thèm quay đầu lại. "Kiếm Trủng này chỉ có sắt vụn phế thải, không có bảo kiếm cho các ngươi cướp đoạt đâu!"
Tiêu Phong đặt mạnh chiếc hòm gỗ xuống đất, trầm giọng nói: "Viên lão đầu, chúng ta không đến cướp kiếm. Chúng ta đến để rèn dây đàn sắt hàn băng từ mảnh kiếm gãy của Khúc Vô Song và quặng Hàn Băng Thần Thiết."
Nghe thấy cái tên Khúc Vô Song, cánh tay vung búa của Viên Thiết đột ngột khựng lại giữa không trung. Lão chậm rãi quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu vì khói than nhìn chằm chằm vào chiếc cổ cầm Huyết Lệ cháy sém vừa được Tiêu Phong mở bọc vải thô lộ ra.
"Huyết Lệ cổ cầm..." Giọng Viên Thiết run lên nhè nhẹ. Lão chống nạng gỗ sắt nguội đứng dậy, bước đi khập khiễng đến gần Vô Thính. "Ngươi là nhị đệ của Vô Song? Thanh kiếm gãy của đại ca ngươi vẫn được ta cắm ở bệ đá phía sau lò rèn này. Được, ta sẽ giúp ngươi nấu chảy kiếm cổ và rút quặng thần thiết để rèn dây đàn thứ bảy chịu lực căng cực hạn."
Nhưng ngay khi Viên Thiết vừa chuẩn bị nhóm thêm lửa lò than, một luồng khói đen xám mờ ảo đột ngột lan tỏa vào trong hang đá ẩm ướt từ lối vào tối tăm, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của kịch độc thần kinh và sát khí rùng rợn.
"Sột... sột..."
Tiếng gió rít nhẹ của khinh công lướt đi không tiếng bước chân dội vào tai phải còn lại của Vô Thính. Chàng lập tức nhắm nghiền đôi mắt mù, dẫm chân đất xuống nền đá lạnh cảm nhận địa chấn.
"Cẩn thận! Có kẻ đột nhập!" Vô Thính hét lớn, tay phải rút nhanh chiếc quạt sắt Thiết Phiến Ám Khí ở thắt lưng.
Từ trong làn khói đen xám mờ ảo, một bóng người gầy gò lướt khinh công Quỷ Ảnh Bộ mờ ảo ẩn hiện xuất hiện. Đó chính là Quỷ Ảnh, do thám của Ma giáo. Y mặc hắc y rách nát thêu hình đầu lâu đỏ, móng tay dài đen kịt tẩm kịch độc phóng thẳng về phía đôi mắt nhắm nghiền của Vô Thính hòng cướp đoạt tàn trang thần phổ giấu trong ngực áo chàng.
"Vút!"
Vô Thính dùng thính phong biện vị nghe tiếng khói đen xé gió rít nhẹ, lướt nhanh khinh công Mộc Diệp Bộ tránh đòn chém ngang trong gang tấc. Móng tay tẩm độc của Quỷ Ảnh sượt qua dải khăn bịt mắt xám thô, chém đứt đôi một gốc tre trúc khô đặt cạnh lò rèn, chất độc ăn mòn đá bốc khói xèo xèo.
Cùng lúc đó, từ trên một cành cây cổ thụ mọc len lỏi qua khe trần hang đá sụp đổ, một nam tử trung niên mặt rỗ bẩn thỉu xuất hiện. Đó chính là Ngô Huyết Sát, sư đệ của Hắc Ma Sát, kẻ trực tiếp thực hiện việc ngâm độc vào dây đàn huyết lệ năm xưa. Gã cười lạnh hiểm độc, ném một hũ kịch độc thần kinh Huyết Sát Độc dạng lỏng đen kịt xuống thẳng hộp đàn cổ cầm Huyết Lệ đang đặt trên bục đá.
"Hãy nếm thử độc tố hủy hoại tai của ta một lần nữa đi!" Ngô Huyết Sát gào lên điên cuồng.
"Đừng hòng chạm vào đàn của thiếu chủ!"
Tiêu Phong gầm lên một tiếng như sấm đánh, vung thanh trọng kiếm Vô Phong khổng lồ tạo ra một luồng kình phong mạnh mẽ chặn đứng hũ độc khí giữa không trung. Hũ đất nung chứa độc bị trọng kiếm đập vỡ tan tành, luồng độc khí đen xì bị gió kiếm thổi bạt sang một bên vách đá. Tiêu Phong không hề dừng lại, vung tiếp nhát kiếm thứ hai chém đứt đôi cành cây cổ thụ nơi Ngô Huyết Sát đang ẩn nấp, buộc gã phải hốt hoảng nhảy vọt xuống đất đá trơn trượt.
Trong lúc hỗn loạn, Vô Thính cố gắng vận chuyển chân khí đan điền, m m đầu ngón tay phải gảy mạnh lên dây đàn cũ để bộc phát Thất Sát Cầm Ý hòng chấn vỡ đan điền của Quỷ Ảnh đang áp sát.
"Phốc!"
Nhưng ngay khi tiếng đàn vừa cất lên, sát khí kiếm cổ vô hình tích tụ xung quanh hang đá Kiếm Trủng đột ngột cộng hưởng cuồng bạo, dội ngược vào lồng ngực Vô Thính. Chân khí đan điền bị nhiễu loạn hoàn toàn, vết rách kinh mạch phổi bị kéo căng dữ dội khiến chàng ngã quỵ xuống một gối, ho ra một ngụm máu tươi đỏ rực nhuộm đỏ cả mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm.
"Vô Thính huynh! Sát khí kiếm cổ ở đây quá mạnh, cản trở nội lực âm luật của huynh!" Tiêu Phong hét lớn, vung trọng kiếm chặn đứng đường đao của hai tên sát thủ Ma giáo khác đang lao tới.
Nhận thấy không thể dùng nội lực âm luật thông thường trong môi trường sát khí hỗn loạn này, Vô Thính cắn chặt môi nhẫn nhịn đau buốt thấu xương ở phổi. Chàng quyết định đứng yên tĩnh tâm, thu hồi chân khí về đan điền để bảo vệ kinh mạch khỏi bị tẩu hỏa nhập ma. Chàng nhắm mắt bịt tai tâm linh, chuyển hướng tập trung toàn bộ tinh thần lực xuống lòng bàn chân đất để cảm nhận địa chấn rung động của nền đá.
"Sột... sột... cộc..."
Trong tâm trí Vô Thính hiện lên bức tranh chuyển động mờ ảo màu xám bạc của Quỷ Ảnh đang lướt khinh công vô thanh tiến gần cự ly ba trượng từ phía sau để giật lấy mảnh da dê tàn trang thần phổ lộ ra ở ngực áo chàng.
"Đến đây!"
Vô Thính cắn rách ngón tay trỏ phải đẫm máu tươi, gảy dứt khoát một nốt nhạc duy nhất từ sợi dây đàn cũ dính máu.
"Vút... phốc!"
Một luồng kiếm khí vô hình màu đỏ rực rỡ, mang theo sát kình tàn khốc của Thất Sát Cầm Ý, xé rách sương mù sương độc lao đi với tốc độ chớp nhoáng. Luồng kiếm khí chém đứt đôi cơ thể mờ ảo ẩn hiện trong khói đen của do thám Ma giáo Quỷ Ảnh khi y đang giơ tay định cướp thần phổ. Xác của Quỷ Ảnh đứt làm đôi gục ngã xuống đất đá lạnh ngắt, máu tươi rỉ ra nhuộm đỏ một mảng đá rỉ sét.
Ngô Huyết Sát chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng ấy, lòng hèn nhát trỗi dậy tột cùng. Gã hoảng sợ vứt bỏ hũ độc, vung nạng gỗ lùi bước trốn chạy ráo riết ra phía cửa hang tối tăm dưới sự che chở của làn khói độc còn sót lại.
"Đừng đuổi theo, Tiêu huynh!" Vô Thính trầm giọng ngăn cản Tiêu Phong đang định vác kiếm đuổi theo. "Gã đã bị thương nặng do kình lực dội ngược, không chạy được xa đâu. Hãy để gã mang thông tin về vị trí ẩn náu của chúng ta báo cho Hắc Ma Sát. Ta muốn dụ toàn bộ phân đà Giang Nam đến đây để tiêu diệt một thể."
Viên Thiết nhìn thi thể Quỷ Ảnh bị chém đứt đôi và ý chí kiên định của Vô Thính, lão khẽ gật đầu cảm phục. Lão chống nạng gỗ bước đến phía sau lò rèn, lôi ra thanh kiếm gãy của đại ca Khúc Vô Song được cắm sâu trong bệ đá cổ.
Thanh kiếm cổ 'Thanh Phong' bằng thép ròng, bị gãy làm đôi trong đêm tử chiến diệt môn, nay phủ đầy một lớp rỉ sét đỏ quạch nhưng vẫn tỏa ra một luồng kiếm ý oai phong lẫm liệt còn lưu lại của người anh hùng đã khuất.
"Hãy cầm lấy kiếm của đại ca ngươi, Khúc Vô Thính." Viên Thiết trầm giọng nói, tay trao chuôi kiếm gãy cho chàng. "Ta sẽ dùng lò nung Ly Hỏa để nấu chảy thanh kiếm này cùng quặng Hàn Băng Thần Thiết dưới đáy hồ ngầm để rèn dây đàn thứ bảy chịu lực cho ngươi."
Vô Thính run rẩy đưa bàn tay phải đẫm máu nhận lấy chuôi kiếm gãy của đại ca. Khi ngón tay chàng chạm vào mặt thép ròng rỉ sét, một cơn chấn động tinh thần mạnh mẽ dâng lên lồng ngực chàng, tiếp thêm ý chí dũng cảm vượt qua nỗi đau thể xác tàn phế.
Viên Thiết khẽ khàng gõ nhẹ chuôi kiếm gãy lên bục đá mài ngọc quý để kiểm tra cấu trúc sắt rèn bên trong. Đột ngột, một tiếng "clack..." nhỏ vang lên từ phía chuôi kiếm gỗ mun khảm xà cừ.
Một khe hở nhỏ bí mật lộ ra dưới lớp da cá sấu bọc chuôi kiếm gãy. Viên Thiết kinh ngạc dừng búa, dùng ngón tay thô ráp khéo léo rút ra từ bên trong chuôi kiếm một mảnh giấy mỏng bọc da cá sấu giấu kín bấy lâu nay.
"Vô Thính! Nhìn xem... à không, hãy sờ cái này đi!" Viên Thiết kêu lên kinh ngạc, trao mảnh giấy mỏng vào lòng bàn tay phải của Vô Thính. "Trong chuôi kiếm gãy của đại ca ngươi có giấu một mảnh mật thư cổ viết bằng mực máu!"
Vô Thính dùng mười đầu ngón tay run rẩy sờ lên bề mặt mảnh giấy da cá sấu mỏng dai sần sùi. Những đường vân chạm khắc tinh xảo và các ký tự nhạc lý cổ đại bát quái ẩn hiện dưới đầu ngón tay chàng, tỏa ra hơi ấm kỳ lạ giúp xoa dịu vết thương hoại tử ngón tay gảy đàn.
Đó chính là sơ đồ rèn đúc dây đàn chịu lực căng cực hạn và một phần khẩu quyết giải mã Thiên Lữ Thần Phổ do đại ca Khúc Vô Song liều mạng cất giấu trước đêm tử chiến diệt môn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!