Nhạc nềnWuxia3

Bến Đò Tà Dương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Dòng máu đen kịt rỉ ra từ vết chém bả vai trái bốc mùi hôi thối kịch độc thần kinh rùng rợn, siết chặt chiếc vòng kim cô tử thần quanh sinh mệnh tàn phế của manh cầm sư mù. Trong khoang thuyền tam bản chật hẹp và ẩm ướt, Khúc Vô Thính ngồi xếp bằng, tấm lưng gầy tựa hờ vào mạn gỗ thông sần sùi. Cơn gió thu thổi dọc sông Tần Hoài mang theo hơi nước lạnh buốt và mùi bùn đất tanh nồng, dội thẳng vào lồng ngực đang tổn thương của chàng, kích thích một tràng ho khan nghẹn ứ nơi cổ họng. Vết rách kinh mạch phổi từ những trận huyết chiến trước lại rát bỏng lên như có tàn lửa thiêu đốt.


"Doanh Doanh..." Vô Thính khẽ thầm thì, giọng nói khản đặc như tiếng lá khô cọ sát trên mặt đất đá. "Nước sông... đã dâng cao đến đâu rồi?"


Thẩm Doanh Doanh đang quỳ bên cạnh chàng, đôi tay thon thả run rẩy nhè nhẹ khi cố gắng bôi một lớp cao thảo dược Băng Phách Cao mát lạnh lên vành da thịt đen kịt ở bả vai trái của chàng. Nàng cắn chặt môi, cố ngăn tiếng nấc nghẹn ngào: "Nước sông đã ngập đến mạn thuyền dưới bến đò Tà Dương. Sương mù dày đặc lắm, Vô Thính đại hiệp. Sương trắng như sữa đặc, đứng đầu thuyền không nhìn rõ đuôi thuyền. Cha tôi đang canh chừng cho lão bộc A Phúc ở khoang sau, mạch tượng của A Phúc thúc thúc đã tạm thời ổn định nhờ thuốc giải độc của cha."


Vô Thính khẽ gật đầu. Tai trái của chàng lúc này là một cõi câm lặng vĩnh hằng tuyệt đối. Kể từ sau vụ nổ của tháp chuông cổ Dương Châu, màng nhĩ bên trái đã rách nát hoàn toàn, chỉ còn lại những vệt máu khô cứng bám chặt vào vành tai lạnh ngắt. Tai phải còn lại ù đặc, tiếng vo ve như vạn con ong đất đang điên cuồng vỗ cánh hành hạ màng nhĩ chàng ngày đêm không dứt, khiến thính lực chỉ còn nghe được chưa đầy hai mươi lăm phần trăm âm thanh xung quanh.


Chàng không dùng tai để nghe nữa. Chàng áp sát lòng bàn chân đất xuống lớp ván gỗ ướt nước của lòng thuyền, vận hành một luồng chân khí mỏng manh từ đan điền truyền xuống. Thông qua sự rung động của dòng nước xiết va đập vào mạn thuyền và nhịp gõ mái chèo đều đặn của Liễu Tam Nương ở đầu mũi, chàng có thể cảm nhận được toàn bộ quỹ đạo chuyển động của con thuyền tam bản giữa dòng sông sương mù.


"Vút... sột..."


Tiếng mái chèo bằng gỗ lim đen bọc sắt của Liễu Tam Nương khẽ khàng khua nước, đẩy con thuyền lướt đi trong bóng tối. Liễu Tam Nương mặc bộ y phục ngắn tay dính đầy nước sông, mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt khỏe khoắn Giang Nam đẫm những giọt mồ hôi lạnh. Nàng thông thuộc từng lạch nước nhỏ, từng bãi đá ngầm của dòng Tần Hoài này như lòng bàn tay.


"Vô Thính đại hiệp, ngồi vững!" Tiếng nói trầm thấp của Liễu Tam Nương vọng lại từ đầu thuyền, mờ mịt qua làn sương dày. "Phía trước là khúc cua của bến đò Tà Dương, dòng nước xoáy rất mạnh. Quân lính của Dương Châu Ty Binh Phủ đã chăng lưới sắt ngầm dưới lòng sông, nhưng ta biết một lối lạch hẹp bên vách đá có thể lách qua được."


Sát bên mạn thuyền, kiếm khách chột mắt Tiêu Phong đứng sừng sững như một ngọn tháp đen. Một mắt phải của gã trợn trừng cảnh giác nhìn vào màn sương mù xám xịt, bàn tay hộ pháp gân guốc nắm chặt lấy chuôi thanh trọng kiếm 'Vô Phong' khổng lồ nặng tám mươi cân đeo sau lưng. Gã khẽ hớp một ngụm rượu nhạt từ hũ gốm thô rách miệng đeo bên hông, để luồng rượu nóng thiêu đốt lồng ngực.


"Vô Thính huynh, bả vai trái của huynh thế nào rồi?" Tiêu Phong trầm giọng hỏi, giọng nói ồm ồm dội vào tai phải còn lại của chàng. "Nếu lát nữa có biến cố, huynh cứ ngồi yên gảy đàn. Thanh trọng kiếm này của ta sẽ bảo vệ mạn thuyền, tuyệt đối không để con thuyền này bị lật."


"Đa tạ Tiêu huynh..." Vô Thính khẽ chạm tay phải vào mặt gỗ ngô đồng cháy sém của cổ cầm Huyết Lệ đang đặt ngang đùi. Bả vai trái của chàng hoàn toàn cứng đờ, cánh tay trái rủ xuống vô lực như một khúc gỗ mục do độc tính thần kinh của Bạch Vô Hồn đang tàn phá dữ dội. Chàng chỉ có thể dùng một tay phải để gảy đàn, điều này khiến lực sát thương của Thất Sát Cầm Ý bị giảm đi một nửa.


"Rít...ttt!"


Đột ngột, một tiếng kêu rít rợn người, sắc lẹm và cao vút xé toạc màn sương mù dày đặc từ trên bầu trời cao dội xuống.


Đôi tai của Vô Thính khẽ giật mạnh. Chân đất của chàng cảm nhận được ván gỗ thuyền tam bản khẽ rung lên một nhịp bất thường. Tiếng kêu rít ấy mang theo một luồng gió mạnh dội xuống mặt nước sông, làm xao động cả lớp sương mù trắng sữa.


"Là Huyền Ưng!" Tiêu Phong biến sắc mặt, một mắt trợn trừng nhìn lên khoảng không tối tăm phía trên vách đá. "Độc Cô Nhạn xuất hiện rồi! Con chim ưng săn mồi khổng lồ của hắn đang định vị vị trí của chúng ta từ trên cao!"


Từ trên vách đá dựng đứng cao ngàn trượng của bến đò Tà Dương, một bóng người gầy nhom mặc áo lông chim đại bàng đen xám đang đứng khoanh tay lạnh lùng. Đó chính là Độc Cô Nhạn, sát thủ săn đuổi tầm xa của Huyền Âm Lâu. Đôi mắt gã sắc như dao, móng vuốt sắt Huyền Ưng Trảo đeo nơi cánh tay dài bất thường phát ra những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ.


Con chim ưng săn mồi khổng lồ của gã, sải cánh rộng hơn trượng, đang điên cuồng vỗ cánh lượn vòng ngay phía trên đỉnh đầu con thuyền tam bản. Tiếng kêu rít của nó chính là ám hiệu chỉ điểm chính xác vị trí của nhóm Vô Thính cho lực lượng quan binh tuần tra phía dưới.


"Uỳnh! Uỳnh!"


Từ phía sau màn sương mù, ba chiếc quan thuyền lớn của Dương Châu Ty Binh Phủ đột ngột xuất hiện. Tiếng trống trận rầm rập vang lên dồn dập, xé rách sự tĩnh lặng của đêm tối. Trên boong quan thuyền, hàng chục ngọn đuốc sáng rực được thắp lên, soi tỏ những gương mặt lạnh lùng của quân lính đang giương sẵn cung nỏ liên châu.


"Bắn!"


Một tiếng hô lớn vang lên. Hàng vạn mũi tên lửa tẩm dầu cháy rực xé rách sương mù, lao vun vút như một cơn mưa lửa khổng lồ trút xuống khúc sông hẹp.


"Ngồi cho chắc!" Liễu Tam Nương gầm lên một tiếng, hai cánh tay gân guốc dùng lực đẩy mạnh mái chèo gỗ lim. Nàng vận chuyển Thủy Triều Nội Công xuống hai chân, điều khiển con thuyền tam bản xoay ngang một góc hiểm hóc, lao thẳng vào dòng nước xoáy xiết mạnh bên vách đá để né tránh làn mưa tên lửa đang rơi rầm rầm xuống mặt nước, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.


"Keng! Keng! Keng!"


Tiêu Phong bước tới trước khoang thuyền, thanh trọng kiếm Vô Phong vung lên tạo thành một vòng xoáy kình lực khổng lồ. Những mũi tên sắt mỏng bắn tới mạn thuyền đều bị sức nặng của trọng kiếm đập gạt phăng ra ngoài, vỡ vụn thành nhiều mảnh sắt vụn rơi xuống lòng sông.


"Vô Thính huynh! Gió sông quá mạnh, kiếm khí âm luật của huynh sẽ bị thổi lệch hướng!" Tiêu Phong hét lớn, một mắt đỏ ngầu sát khí.


Đúng như lời Tiêu Phong nói, gió trên sông Tần Hoài lúc này thổi rất mạnh, sương mù và hơi nước ẩm ướt làm lệch tông dao động của dây đàn gỗ ngô đồng. Vô Thính thử vận chân khí gảy nhẹ một nốt đàn, nhưng luồng kiếm khí Thính Vũ phát ra lập tức bị luồng gió sông thổi bạt sang bên vách đá, chỉ để lại một vết chém nông trên rêu đá ẩm ướt.


"Không thể gảy diện rộng..." Vô Thính thầm nghĩ, gương mặt chàng đanh lại dưới dải khăn bịt mắt. "Phải tiêu diệt con chim ưng săn mồi trước. Nó là đôi mắt duy nhất của chúng trong đêm sương mù này."


Chàng nhắm nghiền đôi mắt mù, tập trung toàn bộ thính lực tai phải còn lại và tâm nhãn vào khoảng không phía trên. Tiếng vỗ cánh "phạch... phạch..." của con Huyền Ưng khổng lồ giữa tiếng gió rít dội vào tai chàng. Chàng cảm nhận được nhịp tim đập nhanh dồn dập của loài linh thú hoang dã từ khoảng cách mười trượng trên cao.


"Vút!"


Từ trên vách đá cao, Độc Cô Nhạn bất ngờ phóng mạnh đôi móng vuốt sắt Huyền Ưng Trảo. Đôi móng vuốt sắt sắc nhọn nối với sợi xích sắt dài, xé rách sương mù, lao thẳng xuống nhắm vào đầu của Khúc Vô Thính.


"Đến đây!"


Vô Thính cắn rách đầu ngón tay trỏ phải, máu tươi đỏ rực rỉ ra ngấm vào sợi dây đàn thứ bảy Huyết Tơ. Chàng dùng một tay phải gảy mạnh một nốt nhạc đanh thép, bộc phát Thất Sát Cầm Ý tầng 2.


Một luồng kiếm khí màu xám bạc cực mạnh xé gió lao vút lên cao, mang theo hàn kình lạnh buốt của dây đàn sắt mới rèn. Luồng kiếm khí va chạm mạnh vào đôi móng vuốt sắt Huyền Ưng Trảo giữa không trung, phát ra một tiếng nổ lớn vang rền cùng hàng loạt tia lửa sáng rực. Sợi xích sắt của Độc Cô Nhạn bị chém đứt làm đôi, đôi móng vuốt sắt bị đánh văng găm sâu vào vách đá dựng đứng.


Ngay sau đó, Vô Thính không hề dừng lại. Chàng gảy nốt nhạc thứ hai dồn dập, nhắm thẳng vào nhịp tim của con Huyền Ưng khổng lồ đang lượn vòng phía trên.


"Phốc!"


Luồng kiếm khí vô hình xuyên thấu qua màn sương mù dày đặc, bắn trúng lồng ngực của con chim ưng săn mồi khổng lồ. Con Huyền Ưng rú lên một tiếng kêu thảm thiết, đôi cánh gãy nát, cơ thể khổng lồ của nó rơi rụng xuống mặt nước sông Tần Hoài, nhuộm đỏ một vùng nước sương mù bằng dòng máu tươi nóng hổi.


"Huyền Ưng của ta!" Độc Cô Nhạn từ trên vách đá gào thét điên cuồng, gương mặt gầy nhom vặn vẹo vì phẫn nộ tột cùng.


Mất đi con chim ưng định vị, quan thuyền của Dương Châu Ty Binh Phủ lập tức bị mất phương hướng giữa màn sương mù dày đặc. Những mũi tên lửa bắn ra từ quan thuyền bắt đầu bay loạn xạ, không thể xác định được vị trí con thuyền tam bản nhỏ của nhóm Vô Thính.


"Cơ hội đến rồi!" Vô Thính thầm nghĩ. Chàng gảy liên tiếp ba nốt nhạc trầm đục hướng về phía ba chiếc quan thuyền tuần tra.


Những luồng sóng âm tần số thấp lướt đi trên mặt nước sông, dập tắt toàn bộ những ngọn đuốc sáng rực trên boong quan thuyền từ khoảng cách mười trượng. Bóng tối và sương mù lập tức bao trùm lấy lực lượng quan binh, khiến chúng hoàn toàn bị mù lòa, hốt hoảng la hét hỗn loạn.


"Chèo mau, Tam Nương!" Tiêu Phong hét lớn, vung trọng kiếm chặn đứng một mũi tên lạc.


Liễu Tam Nương vận toàn bộ sức lực, mái chèo khua nước liên tục, đẩy con thuyền tam bản nhỏ lách qua lạch nước hẹp vách đá, vượt qua trạm kiểm soát đường thủy thành công.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc con thuyền vừa lướt qua khúc cua hiểm trở, một tiếng rít gió cực mỏng, cực nhanh và lạnh ngắt đột ngột dội tới từ phía sau vách đá tối tăm. Đó là một mũi tên sắt mỏng bắn lén cự ly xa từ chiếc nỏ liên châu giấu kín của một tên lính tuần tra ẩn nấp trong hốc đá.


Mũi tên sắt mỏng xé rách sương mù, lao thẳng về phía tai phải của Vô Thính.


Do tai phải đang bị ù nặng sau tiếng nổ cự ly gần của tên lửa, Vô Thính chỉ kịp nhận ra luồng gió buốt giá khi mũi tên đã sát sườn. Chàng khẽ nghiêng đầu né tránh theo bản năng sinh tồn.


"Xoẹt... phập!"


Mũi tên sắt mỏng không trúng đầu chàng, nhưng vành tai phải còn lại của Vô Thính đột ngột đau nhói lên như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua. Lưỡi tên sắc bén bắn sượt qua vành tai phải của chàng, rạch rách một đường sâu rỉ máu tươi đỏ rực.


Một cơn chấn động âm thanh cực mạnh từ lực rít của mũi tên sát bên tai bộc phát, dội thẳng vào màng nhĩ tai phải còn lại của Khúc Vô Thính.


Trong đầu chàng bỗng vang lên một tiếng "Oanh..." khổng lồ như tiếng sấm sét đánh trúng đỉnh đầu. Toàn bộ thế giới âm thanh mỏng manh xung quanh chàng đột ngột sụp đổ, biến mất hoàn toàn. Tai phải của chàng ù đặc, đau buốt tột cùng, máu tươi đỏ rực chảy dài từ vành tai phải xuống cổ áo xám tro sờn rách, nhuộm đỏ cả dải khăn lụa bịt mắt của mẫu thân.


Thính lực tai phải còn lại của chàng bị tổn thương nghiêm trọng sâu sắc, giảm thêm năm phần trăm vĩnh viễn, đẩy chàng chìm sâu hơn vào cõi câm lặng lạnh lẽo của thế gian tàn phế.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!